Hóa Ra Crush Là Ma Cà Rồng

Chương 6: Chương 6




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Anh là một người đẹp.

Người đẹp làm gì cũng được tha thứ.

Irene thấy thời gian làm việc và nghỉ ngơi của ma cà rồng rất hỗn loạn.

Để phối hợp với cô, ban ngày anh không ngủ, ban đêm thì ôm cô nghỉ ngơi một lúc.

Hai chân cô bị anh giữ chặt lấy, Michael ôm chặt lấy cô, giống như lồng sắt hình người kề sát da.

Anh ngủ không yên, lúc nào cũng bị giật mình.

Anh lại tỉnh lại lần nữa, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Irene.

“Darling, em chưa ngủ sao?” Giọng anh trầm thấp dịu dàng, trìu mến nhỏ nhẹ.

Irene không nói chuyện, da đầu tê rần, nghe giọng của anh thôi cũng sướng tê người rồi.

Sao người hiện đại thức đến 2 3 giờ sáng hay vậy nhỉ?

Cô thật sự không mệt lắm, thấy hưng phấn đến khó hiểu.

Tiếng thở của cô cực kỳ nhẹ, tựa vào ngực anh, giống như một con động vật nho nhỏ.

Michael ôm cô, nhẹ nhàng vỗ về, dịu dàng như sợ sờ hỏng cô: “Darling, em đang nghĩ gì đấy?”

Lúc anh nói lời này, giọng điệu có hơi cứng nhắc.

Irene hỏi: “Điện thoại em đâu?”

Cánh tay ôm lấy cô của Michael siết chặt lại một chút.

Đôi mắt xanh lam của anh hơi sáng lên, quan sát thái độ trên mặt cô như động vật hoạt động về đêm.

Anh chần chừ nói: “Khuya rồi.”

Anh đột ngột im bặt, một lúc lâu sau mới nói: “Vì sao em…”

Hình như cô đã tỉnh táo lại.

Nhiệt tình tan đi, cô yên tĩnh giống như ngày xưa.

Cô lại muốn từ chối anh sao? Cô muốn rời đi sao?

“Không cần nó nữa, được không?” Michael nhẹ nhàng lắc bả vai cô: “Nhìn anh đi, anh ở bên cạnh em.”

Anh không biết giọng điệu của mình như đang cầu xin.

Irene đè vai anh: “Michael.”

Anh đột nhiên im bặt, thả lỏng một chút, rồi lại ôm cô chặt hơn: “... Sao?”

Irene do dự một chút, tựa lên vai anh, sờ gáy anh: “Anh lấy đồ của em đi rồi sao?”

Giọng điệu Michael ngập ngừng: “Anh… không biết.”

Cô ôm đầu của anh vào lồng ngực: “Căn cước, hộ chiếu, bằng tốt nghiệp?”

Michael im lặng một chút: “Anh sẽ không để em đi.” 

Irene đột nhiên thở dài: “Xin lỗi.”

Anh ngẩn ra trong thoáng chốc, càng thêm lo lắng: “Ở lại bên cạnh anh đi!”

Cô trở mình, một chân cong lên, cọ lên giữa hai chân anh: “Ừm. Em ở lại.”

Michael không hề lên tiếng.

Anh có hơi hoang mang: “Irene?”

Irene hôn lên đỉnh đầu anh: “Nhưng ở lại đất nước này thì không thể định cư bất hợp pháp được. Anh đưa điện thoại cho em, em liên hệ với gia đình, sau đó ký thêm một năm nữa.”

Michael đột nhiên ôm cô ngồi dậy, đèn sáng lên.

Anh ngập ngừng nhìn cô, có một chút vui sướng, cũng có một chút hồi hộp.

“Em đồng ý… không, một năm quá ngắn…”

Anh như muốn tin tưởng nhưng cũng có chút đề phòng: “Hay là em lại muốn gạt anh…”

Irene giữ lấy gáy anh, trao cho anh một nụ hôn sâu.

Cô liếm răng nanh của anh, anh hoảng loạn nghiêng đầu trốn tránh, cô lại đuổi theo.

“Đừng như vậy.” Anh nghiêng mặt, đôi mắt hơi đỏ lên: “Anh sẽ không kiềm chế được.”

Irene chậm rãi chớp mắt, cô ôm cổ Michael, nhẹ nhàng hôn lên sườn mặt anh: “Michael.”

“Xin em.”

Michael do dự một chút, sờ sờ vòng cổ da trên cổ cô, bước xuống giường.

Irene phát hiện dưới lớp áo ngủ của anh đang phồng to lên.

Cô nuốt nước bọt.

Anh vẫn tỏ vẻ ngoan ngoãn như trước.

Michael đi đến cạnh tủ, anh quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Irene quỳ gối chờ anh trên giường, vạt áo xộc xệch, lộ ra nửa bầu ngực trắng nõn, đang nhìn nửa người dưới của anh không chớp mắt.

Anh thở phào nhẹ nhõm. Cô vẫn muốn anh. Lần này cô sẽ không lừa anh, phải không?

Đương nhiên Irene sẽ không lừa anh.

Muốn trốn thoát khỏi anh, bây giờ cũng không phải thời cơ tốt. Cô không có ngu xuẩn đến vậy đâu.

Dưới cái nhìn chăm chú của Michael, cô nhận điện thoại, gửi tin nhắn cho người nhà.

Nói bọn họ là đã huỷ chuyến bay, tạm thời không về nhà, còn nói tìm được công việc rồi, muốn ký thêm một năm ở đây.

Michael cúi đầu nhìn tay cô, tuy không có biểu hiện gì khác thường như anh muốn tận tai nghe.

Irene cất điện thoại, anh thở phào nhẹ nhõm kín đến mức không thể phát hiện, trên mặt lộ ra ý cười.

Giống như thiên sứ.

Cô cười một cái, ném điện thoại lên giường, ôm tấm lưng của anh: “Michael.”

“Đừng sợ.”

Cô chậm rãi hôn dọc xuống theo lưng anh.

Cơ bắp nhẹ nhàng co rút như vật sống, anh hơi mẫn cảm, thấp giọng rên rỉ: “Darling…”

Tay Irene vuốt ve ngực, cơ bụng của anh, sờ soạng tới lui.

Cô liếm láp hôn hít sống lưng anh, cuối cùng dừng ở phần eo.

Michael hơi nôn nóng, sống lưng tê dại, anh lại không thể nhìn thấy cô.

Anh nắm chặt khăn trải giường, không cẩn thận xé rách khăn trải giường đắt đỏ làm từ tơ tằm.

Anh lập tức thả tay, quay đầu lại tìm kiếm Irene, phát hiện hình như cô không nhận ra thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng anh vẫn hơi chần chừ: “Darling.”

Irene hôn eo anh, thấp giọng đáp lại.

Tay Michael vòng ra phía sau, vuốt ve gáy cô: “Đừng bao giờ gạt anh.”

Irene cào cấu một hồi trên bụng anh, cơ bụng anh co rút lại, nổi lên từng khối rõ ràng, vô cùng mê người.

Cô chọc chọc lên rốn anh: “Anh chỉ được nhìn em.”

Michael mím môi, thấp giọng nói: “Anh sẽ.”

Anh giữ lấy Irene, dùng một tay kéo cô lên, đặt cô ngồi lên đầu gối mình dễ như trở bàn tay.

Lúc bay lên Irene thật sự rất cuống.

Sức lực của ma cà rồng hơn hẳn người thường, cho dù là người nhẹ nhàng như Michael.

Đôi tay Michael nâng mặt cô: “Irene.”

“Em còn gạt anh, anh sẽ tức giận.” Anh dán lên môi cô, nhẹ giọng nói: “Em đừng sợ anh.”

“Nếu có lần sau, anh sẽ không tha thứ cho em…” Tay anh mò xuống, nhẹ nhàng bao lấy cổ cô: “Anh sẽ rất đáng sợ.”

“Cứ ở lại bên cạnh anh đi!” Đôi mắt màu xanh của anh như cảnh trong mơ vậy.

Irene ôm lấy anh: “Ừm.”

Michael dừng lại một chút, nhẹ nhàng nói: “Trở thành đồng loại của anh, được không?”

“Như vậy chúng ta sẽ ở bên nhau vĩnh viễn.”

Irene không nói gì, chỉ cầm dương vật anh.

Cô xốc váy, ngồi lên.

Michael thở dốc, xoay đầu.

Cô thấy răng nanh nhòn nhọn của anh. Anh đang nhẫn nhịn nhưng răng lại xuất hiện.

Trắng như tuyết, sắc bén, dữ tợn,  kết hợp với gương mặt anh, mê người nhưng cũng khiến người ta mềm chân.

Irene cảm giác được sự nguy hiểm như ngàn cân treo sợi tóc.

Cô không tiếp tục trêu chọc anh nữa, chỉ siết chặt thân dưới, bao vây dương vật của anh, nhẹ nhàng vặn vẹo.

Michael ôm chặt cô, thở dốc: “Đừng đi.”

Irene vuốt ve gáy anh: “Em ở đây.”

“Sau này cũng đừng đi.” Michael xoay người, đè cô lên giường, dùng sức đâm thẳng.

Irene không kìm được cơn cực khoái mà ngửa đầu.

Cần cổ thon dài nhỏ nhắn lộ ra trước mắt anh.

Hương thơm ngào ngạt, mạch máu chuyển động.

Ánh mắt anh đột nhiên chuyển động.

Răng nanh sắc bén dán lên gáy cô.

Irene ôm lấy đầu anh: “Michael.”

Động tác chuẩn bị cắn của anh dừng lại.

Anh vươn đầu lưỡi, chỉ nhẹ nhàng liếm một cái.

Dương vật nhanh chóng thọc vào rút ra bên trong cô.

Đâm cô va lên đầu giường.

Michael thở dốc nặng nề, Irene lại yên tĩnh, anh ôm chặt cô, thay đổi góc độ lấy lòng cô, thăm dò cô.

“Trở thành đồng loại của anh đi.” Anh lại thì thầm bên tai cô lần nữa: “Chúng ta đừng tách ra nữa.”

Irene đè môi của anh, sau đó hôn lên.

Michael thu hồi răng nanh theo bản năng, để mặc cô quấn lấy đầu lưỡi của mình trong khoang miệng.

Ánh mắt của anh thay đổi nhưng vẫn chìm đắm trong nụ hôn sâu triền miên, không nhắc lại chuyện trở thành đồng loại nữa.


 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.