Từ sau khi có Trần tiên sinh tới, những ngày tháng của Lưu thị ở Phương gia cũng dần có quy củ.
Mỗi sáng sớm nàng theo Phương Tự cùng Tần Minh Nguyệt tập võ, ăn sáng xong thì vào học đường đọc sách.
Đến giờ Ngọ dùng cơm trưa xong còn có thể ngủ trưa một canh giờ, buổi chiều lại học thêm hai canh giờ sách, buổi tối sau bữa cơm làm xong bài vở tiên sinh giao, vẫn còn hơn một canh giờ để tự mình sắp xếp.
Tần Minh Nguyệt thường thì lúc này cũng không gọi nàng đi hầu hạ, hay nói đúng hơn, Tần Minh Nguyệt chưa bao giờ chủ động gọi nàng đi hầu.
Những thủ đoạn mà chủ mẫu các nhà thường dùng để làm khó tiểu thiếp, như bắt đứng quy củ hay quỳ từ đường, Tần Minh Nguyệt chưa từng áp dụng.
Thỉnh thoảng trong học đường nghe tiếng đọc sách vang vọng, thấy gió mát khẽ lay rèm lụa, liền có một loại mộng ảo tươi đẹp.
Hôm ấy, sau khi dùng xong điểm tâm chiều, Bộ Sinh ghé sát tai Lưu thị nói nhỏ: "Cô nương, nha hoàn Tiểu Hồng của Thu di nương đến nói, Thu di nương đã chuẩn bị ít cơm chiều, mời cô nương qua nói chuyện."
"Nàng ta?" Đôi mắt Lưu thị khẽ chuyển, nàng vốn không qua lại với Thu di nương, chỉ nghe nói gần đây chủ mẫu thỉnh thoảng có tới ngồi một lát.
"Ngươi bảo Tiểu Hồng, ta tan học sẽ qua."
Học đường cách chỗ Thu di nương ở cũng không xa, vốn dĩ chỗ này là nàng đặc biệt cầu xin Tần Minh Nguyệt, bởi từ sau khi ông bà cụ qua đời, nàng một mình ở nơi này rất sợ hãi, chỉ mong tiếng đọc sách ban ngày có thể trấn áp tà khí.
Tiểu Hồng đã đứng chờ ngoài cửa, vừa thấy nàng liền thân mật kéo tay Lưu thị, cười nói:
"Lưu di nương, không có chuyện gì cũng chẳng tới, thật để di nương nhà ta đợi mãi."
Trong phòng, Thu di nương nghe thấy tiếng liền lập tức đi ra, nắm tay Lưu thị: "Con bé này, chúng ta vốn là cùng một loại người, sao lâu như vậy rồi cũng không tới thăm ta?"
Ở trước mặt Thu di nương, Lưu thị không còn quá gò bó như khi ở trước mặt Tần Minh Nguyệt, ngược lại còn khẽ cười: "Chỉ sợ di nương ghét bỏ ta thôi, Lưu Minh mới vào cửa đã rước lấy chuyện thị phi, nào còn mặt mũi tới gặp."
Thu di nương cũng lộ ra vài phần thương cảm, vừa thở dài vừa kéo nàng vào phòng: "Nỗi khổ của ngươi ta đương nhiên hiểu. Khác gì những tiểu thư nhà giàu, chúng ta đều là thân bất do kỷ, ta sao lại trách ngươi được?"
Thu di nương kéo Lưu thị trò chuyện một lát, chỉ là hỏi thăm chút chuyện nhà nàng, lại kể bản thân mình trước đây cũng từng sung túc, phụ thân còn từng đi học, đáng tiếc sau này gia cảnh sa sút, để lo việc hôn sự cho ca ca, đành phải gả nàng vào Phương gia làm thiếp.
"Ta đã bảo Lai Khách Lâu chuẩn bị một bàn tiệc rượu." Trời sẫm tối, Thu di nương kéo tay Lưu thị nói: "Cơm nhà ăn mấy chục năm nay cũng chán ngán rồi, nay ngươi tới, chúng ta ra ngoài ăn một bữa."
Lai Khách Lâu là tửu lâu lớn nhất Tú Châu, cũng là một trong những sản nghiệp quan trọng nhất của Phương gia.
Tần Minh Nguyệt lúc này vẫn đang chỉnh lý sổ sách.
Chuyện buôn bán hiện tại chủ yếu do Hà chưởng quỹ bận rộn, dù sao nàng ở thế giới này cũng chẳng ở lại được lâu, xử lý xong chuyện của nữ chính và Lưu thị là được, còn buôn bán, Tần Minh Nguyệt không hứng thú.
Nếu chẳng phải vì sổ sách còn chưa xem xong, không thể mơ hồ mà giao ra, thì ngay cả sổ nàng cũng không muốn động đến.
Đang cau mày, bỗng thấy Phương Tự lon ton chạy vào, trong tay cầm một khối đường lớn.
"A nương, Hàn mụ mụ mua cho con đó, ngọt lắm."
Phương Tự vui vẻ chìa hai bàn tay nhỏ lên trước mặt Tần Minh Nguyệt, để nàng nhìn hai khối đường vừa to vừa ngọt.
Tần Minh Nguyệt hiển nhiên cho rằng ít nhất cũng có một khối là dành cho mình, trong lòng còn cảm động vì bao tâm huyết bỏ ra, vừa định đưa tay nhận thì nghe Phương Tự lại nói:
"Ngày mai buổi sáng cho Phó tỷ tỷ một khối, chúng con cùng ăn."
Ừm...
"Không cho a nương nếm thử sao?" Tần Minh Nguyệt nghiến răng sau hỏi.
Phương Tự dường như lúc này mới nhớ ra mình còn có một người mẹ, phản ứng đầu tiên lại không phải đưa đường cho mẹ, mà là rụt hai tay về giấu ra sau lưng, vẻ mặt đầy do dự:
"Nhưng mà chỉ có hai khối thôi."
Tần Minh Nguyệt trợn mắt, quả nhiên có vợ quên mẹ, cổ nhân không gạt ta! Hơn nữa Phương Tự, con mới bảy tuổi, cho dù tính theo tuổi mụ thì cũng chỉ tám thôi!
Phương Tự do dự một lát, cuối cùng vẫn đưa khối bên tay trái cho Tần Minh Nguyệt:
"Cái này cho a nương, còn cái kia ngày mai con và Phó tỷ tỷ chia nhau."
Một khối là do hiếu thuận mà bất đắc dĩ phải cho, một khối thì hai người cùng chia, sự thân sơ đã rõ ràng.
Tần Minh Nguyệt cũng chẳng còn hứng, nói mình không cần, bảo Phương Tự tự đi chơi.
Dạo này Phương Tự vui lắm, trước kia khi cha còn ở, cái này không cho chơi, cái kia không cho đụng, hoàn toàn xem nàng như tiểu thư khuê các để nuôi.
Còn giờ chỉ cần là thời gian tự do, cho dù có leo mái ngói a nương cũng mặc kệ, huống chi là lăn lộn trong bùn vườn hoa hay mò củ ấu ở ao sen.
Đặc biệt khi đôi lúc Hà Noãn Noãn cũng có mặt, hai đứa càng thêm quậy phá, vui vẻ đến nỗi gần như quên mất mới một tháng trước mình vẫn còn có một người cha.
Thư phòng lại yên tĩnh, chợt lại vang lên tiếng bước chân, Tần Minh Nguyệt tưởng là Phương Tự quay lại, ngẩng đầu lên mới thấy là Hà chưởng quỹ.
"Phu nhân, có một việc..." Trong nếp nhăn trên mặt Hà chưởng quỹ toàn là mồ hôi li ti, ông dùng tay áo lau, hiển nhiên vội vàng chạy tới, nhưng vào phòng lại như có điều do dự.
"Làm sao vậy?" Tần Minh Nguyệt ghét nhất cái kiểu nói năng lấp lửng như thế này, "Hà chưởng quỹ, ông cứ nói thẳng."
"Thu di nương đã đặt nhã gian ở Lai Khách Lâu." Hà chưởng quỹ nói.
Tần Minh Nguyệt mỉm cười lắc đầu.
Chuyện này không tính là gì lạ, cho dù di nương chỉ coi như nửa chủ tử, đi ăn vài bữa ở tửu lâu nhà mình cũng chẳng có gì.
"Thu di nương chiều nay đã đặt gian kín nhất, vừa rồi, vừa rồi..." Nói đến chuyện trong nhà của chủ nhân, Hà chưởng quỹ hơi do dự, nhưng nghĩ đến việc chủ mẫu tin tưởng mình như thế, nếu giấu diếm thì thật có lỗi, nên vẫn nói: "Vừa rồi có một nam nhân theo Tiểu Lam vào gian số một. Tiểu nhị tinh mắt, nhìn ra là đầu bổ đầu ở huyện nha - Vương bổ đầu."
Bổ đầu?
Tần Minh Nguyệt nhíu mày, còn tưởng Thu di nương muốn "lão thụ khai hoa", dù sao cũng mới hơn ba mươi tuổi, lại chẳng có chút tình cảm gì với lão thái gia, Tần Minh Nguyệt hoàn toàn có thể hiểu được. Nhưng nếu người kia là một bổ đầu...
Một gã bổ đầu trẻ khỏe và một di nương trung niên... Nói sao thì nói, ở thời này hơn ba mươi tuổi cũng đâu còn nhỏ, đã có thể làm bà rồi.
"Chủ mẫu?" Hà chưởng quỹ thấy Tần Minh Nguyệt nhíu mày im lặng, tưởng cô tức giận, liền cẩn thận lên tiếng.
"Bà ta đặt gian nào? Ông giữ lại gian kế bên, tối nay chúng ta cũng đến xem."
"Dạ, dạ." Hà chưởng quỹ lau mồ hôi, "Chủ mẫu, có cần mang nhiều người theo không?"
Ông tưởng là sẽ xông vào bắt tại trận. (Editor: =]])
Nhưng Tần Minh Nguyệt chỉ cho mang theo hai tiểu đồng, việc này không nên quá phô trương.
====
Lưu thị đi cùng Thu di nương đến Lai Khách Lâu thì trời đã tối. Theo bước Thu di nương đi thẳng lên lầu ba, vào tận gian cuối cùng. Tiểu Lam đã đứng chờ sẵn ngoài cửa. Lưu thị khẽ nhíu mày, chẳng qua chỉ là mời một vãn bối, cần gì làm rình rang đến vậy?
Nàng nhìn quanh, không thấy một gương mặt quen nào, ngay cả Bộ Sinh cũng bị gạt đi.
Cửa phòng mở ra, chỉ thấy giữa phòng có một đại hán ngoài ba mươi tuổi ngồi sừng sững. Người này thân hình to lớn, thô kệch, da mặt sần sùi tựa như bị gió cát Tây Vực mài giũa, nhưng quần áo lại là loại vải tốt may thành.
Chính là người đã ở trong đường đường hôm ấy! Lưu thị lập tức nhận ra. Khi đó tuy nàng không dám ngẩng đầu, nhưng cũng đã cẩn thận ghi nhớ từng người có mặt.
Nàng liếc sang Thu di nương, dự cảm chẳng lành dâng lên không ngớt, nhất là khi Thu di nương nắm chặt tay nàng, vừa bước vào cửa thì lập tức bị đóng lại.
Thì ra phía sau còn có hai gã thanh niên, rõ ràng là thủ hạ của hắn.
Lưu thị run lên một cái, đây chẳng phải là Hồng Môn yến* sao?
*"Hồng Môn yến" (鸿门宴) là một điển cố lịch sử nổi tiếng trong văn hóa Trung Quốc. Ban đầu chỉ bữa tiệc tại Hồng Môn nơi Hạng Vũ định hại Lưu Bang, về sau dùng để chỉ những bữa tiệc giả mạo danh nghĩa tiếp đãi, thực chất là bày mưu hãm hại, gài bẫy.
Chỉ thấy Thu di nương thu lại vẻ tự nhiên ban nãy, thay vào đó là chút căng thẳng, ngồi xuống ghế cuối, nói: "Lưu nhi, đây là Vương bổ đầu của huyện nha chúng ta, trẻ trung tài giỏi, rất là không tệ."
"Thu di nương có ý gì?" Lưu thị không đón lời.
"Sao còn chưa hành lễ với Vương bổ đầu." Thu di nương giả vờ tươi cười, "Lưu nhi, chúng ta là nữ nhân, cuối cùng vẫn phải tìm cho mình một chỗ dựa. Nhất là con, tuổi còn trẻ lại xinh đẹp, sao để những tháng năm tươi đẹp phí hoài trong một cửa nhà goá?"
Đi theo đàn ông thì không tính là lãng phí? Giống như một tấm chăn, một bộ bàn ghế, mới mẻ thì phải để người ta dùng qua mới khỏi bị xem là phung phí?
Lưu thị nghiến răng ken két, nhưng ngoài mặt không hề để lộ, "Di nương nói đùa rồi, Lưu Minh đã là người của lão gia, đương nhiên sẽ giữ tiết vì chàng."
"Con vốn chẳng phải là phu nhân, sao phải khổ như thế?" Thu di nương vừa nói vừa lấy khăn tay chấm khóe mắt, "Con còn nhỏ, chưa hiểu được nỗi khổ khi trong nhà không có đàn ông."
Một bên Thu di nương còn đang khuyên nhủ, bên kia Vương Hữu Tráng đã sớm mất kiên nhẫn. Đường đường là bổ đầu, đàn bà muốn gả cho hắn thì nhiều không đếm xuể, vậy mà một tiểu thiếp chết chồng lại còn dám từ chối qua loa.
"Được mặt mà không biết giữ, cho ta- "
Lời còn chưa dứt đã bị Thu di nương ngắt ngang: "Vương bổ đầu, Lưu nhi còn nhỏ, da mặt mỏng, ngài chớ nóng vội."
Bà ta nâng chén rượu đưa cho Lưu thị: "Dù sao đi nữa, thiếp cũng xin kính các vị một ly. Lưu nhi, con cũng uống đi."
Lưu thị không muốn uống, lời từ chối còn chưa kịp nói ra, thì hai gã thanh niên vừa đóng cửa ban nãy đã làm dao bên hông loé sáng, khiến mắt nàng hoa lên.
Ánh mắt khẽ đảo, Lưu thị liền nở nụ cười nhẹ, thay đổi hẳn vẻ mặt. Nàng nhận lấy chén rượu, ngửa đầu uống cạn, sau đó lật ngược chiếc chén trong tay cho thấy đã uống hết.
"Tốt!" Vương Hữu Tráng cười ha hả, tự mình cũng rót một bát đầy, uống một hơi cạn sạch, "Cô nương tửu lượng thật khá, nào, tiếp tục uống!"
"Hai vị quan gia cũng uống chứ, còn cả Thu di nương nữa." Lưu thị không ngồi yên chỗ, đứng dậy dịu dàng rót rượu cho hai gã thanh niên, cũng rót cho cả Thu di nương. Dao của bọn họ là dao quan, chắc chắn là thuộc hạ của bổ đầu.
"Lưu nhi, con..." Thu di nương bất ngờ trước sự thay đổi của Lưu thị, lúc này nàng lại giống hệt một kỹ nữ tiếp khách.
"Di nương, hôm nay các vị quan gia đã đến Lai Khách Lâu, tức là khách của Phương gia chúng ta. Khác chưa nói, nhưng rượu thì nhất định phải tiếp cho họ uống thật vui."
...
Vương Hữu Tráng cùng hai gã bổ khoái càng thêm cao hứng, Lưu thị mỗi chén, bọn họ mỗi bát.
Lưu thị cũng chẳng có kế gì khác, chỉ muốn chuốc say bọn họ rồi tìm cơ hội chuồn đi. Nàng không muốn làm lớn chuyện, dù sao những người này cũng là quan lại nha môn. Một khi chuyện bị lộ, bất kể sự thật thế nào, cũng sẽ thành lời đồn "goá phụ Phương gia câu dẫn ngoại nam". Nếu xử lý không khéo, e rằng Phương gia bị áp lực cũng sẽ thật sự gả nàng cho Vương Hữu Tráng.
Thế nên nàng vừa phải kiềm chế bên này, vừa phải áp chế bên kia.
Nhưng mới qua hai khắc, Lưu thị đã thấy không ổn. Người uống từng bát rượu lớn như Vương Hữu Tráng và thủ hạ chẳng sao, ngược lại chính nàng lại cảm thấy một luồng nóng rần rật từ đan điền dâng lên, xông thẳng vào đầu, khiến đầu óc không ngừng nảy ra những ý nghĩ nhơ nhớp, thậm chí còn cảm thấy gã thô kệch này cũng chẳng phải không thể "một đêm xuân phong".
Có độc!
Như bị gậy đánh thẳng vào đầu, Lưu thị mới chợt bừng tỉnh với hai chữ ấy. Ngẩng lên liền thấy Vương Hữu Tráng ánh mắt đục ngầu, tràn đầy dâm tà, nhìn chằm chằm vào nàng. Hai tên thủ hạ đã một trái một phải nhào về phía Thu di nương.
Lưu thị nào tin rằng bọn chúng chỉ muốn giữ chặt Thu di nương, càng chẳng tin Vương Hữu Tráng chỉ muốn ngắm mình.
Thế mà Thu di nương vẫn không hề hay biết, còn tự nâng chén rượu lên uống.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]