Hoại Thiếp (Xuyên Thư) - Tô Uy

Chương 17: Giải độc




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tần Minh Nguyệt vẫn luôn ngồi trong gian phòng cạnh phòng số Một, nhưng dù sao cũng là hai gian cách biệt, nàng thật ra không nghe rõ bên kia nói gì, chỉ lờ mờ cảm giác trong đó không chỉ có Thu di nương và tên bổ đầu kia. Quả nhiên chẳng bao lâu, chưởng quỹ Lai Khách Lâu đến báo, nói Lưu di nương cũng đã tới.

Tần Minh Nguyệt lập tức trong lòng chợt siết lại, chẳng lẽ không phải Thu di nương mà là Lưu thị? Không, khẩu vị của Lưu thị rất lớn, việc tự hạ mình làm tiểu thiếp cho một tên bổ đầu thế này nàng sẽ không làm. Trước khi đến đây, Tần Minh Nguyệt đã nghe ngóng được, Vương Hữu Tráng vốn đã có vợ có thiếp, hơn nữa còn mập mờ chẳng rõ ràng với một ca nữ ở thanh lâu.

Nàng càng chú tâm lắng nghe, nhưng vẫn chỉ nghe được tiếng ly chén va chạm, cùng tiếng cười sang sảng của Vương Hữu Tráng. Lưu thị rốt cuộc muốn làm gì?

Ngón tay khẽ ửng đỏ, Tần Minh Nguyệt không nhận ra mình vẫn luôn xoắn vặn bàn tay, dù cố sức kìm nén nhưng vẫn không tránh khỏi bất an đến mức ngồi không yên.

Đột nhiên, một tràng âm thanh bàn ghế lật ngã vang lên, giọng của Lưu thị không truyền ra, ngược lại lại nghe thấy tiếng khóc kêu cứu của Thu di nương.

"Các ngươi làm gì vậy? Cứu mạng, cứu..." Giọng Thu di nương có phần đứt quãng, nhưng vẫn nghe rõ được mấy câu ấy.

Gần như ngay lập tức, Tần Minh Nguyệt đẩy cửa bước ra, đi thẳng đến phòng số Một.

Khách hôm nay không nhiều, toàn bộ tầng ba cũng không nhận thêm khách khác, ngoài hai tiểu nhị bưng trà dọn bàn, bên cạnh Tần Minh Nguyệt chỉ có hai tiểu đồng nàng mang theo - Tiểu Bút và Tiểu Nghiễn, đều là thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi.

Vừa bước ra ngoài, lại nghe tiếng kêu thảm của Thu di nương: "Lưu nhi!"

Trán Tần Minh Nguyệt túa mồ hôi, chỉ bảy tám bước đường mà dài đằng đẵng, nàng một cước tung ra, đá văng cánh cửa gỗ chạm trổ nặng nề. Cảnh tượng bên trong khiến nàng ngây dại tại chỗ.

Chỉ thấy Thu di nương y phục xộc xệch, một gã trai chưa đầy hai mươi đang g*m c*n trên mặt nàng, còn một kẻ khác thì một tay s* s**ng mông, một tay tháo đai quần.

Phía Lưu thị trông có vẻ thê thảm hơn Thu di nương, nàng đã bị Vương Hữu Tráng đè xuống, nhưng vì né tránh khéo léo nên y phục vẫn còn nguyên vẹn. Điều khiến người ta kinh hãi nhất là tay phải Lưu thị đang nắm chặt một lưỡi đoản đao, nếu không phải Tần Minh Nguyệt đột ngột đạp cửa bước vào, thì chỉ cần Vương Hữu Tráng hạ xuống thêm nửa tấc, đoản đao kia đã đâm thẳng tim hắn.

"Ai đó!" Tần Minh Nguyệt quát lớn một tiếng, mượn thế võ tiến thêm hai bước. Nàng không dám đối diện trực tiếp với Vương Hữu Tráng, hắn quá to lớn, mà là tung cước đá thẳng vào gã đang tháo đai Thu di nương, nghe hắn kêu "a" một tiếng, lại vung quyền đánh bay tên kia.

Tất cả đều nhờ vào bản năng của thân thể này, họ Tần từ nhỏ luyện võ, thân thể cường kiện. Thêm vào đó, Tần Minh Nguyệt hữu ý dựa vào ký ức của nguyên chủ mà khôi phục võ nghệ, cho nên dù ý thức chiến đấu chưa đủ, nhưng nhờ nền tảng nhiều năm khổ luyện, nàng cũng coi như biết võ.

"Chủ mẫu!" Lưu thị bật kêu một tiếng, ngay sau đó hốc mắt đỏ bừng, lệ châu như mưa tuôn rơi, "Chủ mẫu cứu ta!"

Vương Hữu Tráng vốn chẳng coi một nữ nhân ra gì, nhưng vừa thấy sau lưng Tần Minh Nguyệt còn có tiểu đồng, sau tiểu đồng lại có tiểu nhị, đây là tửu lâu, hắn vừa rồi uống rượu thấy sắc đẹp của Lưu thị nên hồ đồ, nay gió lạnh thổi qua lập tức tỉnh táo. Là bổ đầu, hắn tự nhiên không dám ngay tại tửu lâu cưỡng đoạt thiếp thất nhà khác.

Nhất là đối phương lại là Phương gia đang trong cơn sóng gió gần đây.

"Đi!" Hắn mang theo hai bộ khoái xô đẩy Tần Minh Nguyệt rồi bỏ chạy.

Hai tiểu đồng vốn không biết đó là ai, còn muốn đuổi theo, nhưng bị Tần Minh Nguyệt ngăn lại.

Đám người kia vừa đi, Lưu thị đột nhiên lao người định đập mạnh vào cây cột.

Cột ở ngay sát Tần Minh Nguyệt.

May nhờ thân thể này phản ứng cực nhanh, Tần Minh Nguyệt dễ dàng ngăn lại.

Sau khi bị giữ, Lưu thị không còn húc cột nữa, nàng nhào vào lòng Tần Minh Nguyệt, đầu gục chặt vào ngực nàng mà khóc: "Chủ mẫu, Lưu Minh tuy là thiếp thất, nhưng cũng là nữ tử trong sạch, sao chịu nổi nhục này? Thu di nương, ta kính ngươi là trưởng bối, sao ngươi lại hại ta như vậy?"

Thu di nương bên kia đã sớm khóc không thành tiếng, bà vốn chỉ muốn giúp Vương Hữu Tráng làm mai mối, ai ngờ lại biến thành cục diện thế này.

Một quả phụ ngoài ba mươi, lại bị hai gã trai đè xuống...

"Ta cũng không muốn sống nữa!" Thu di nương gào khóc.

Trái lại, Tần Minh Nguyệt dần dần bình tĩnh, nàng lạnh lùng cười, chẳng có ai thực sự muốn chết cả.

Đúng lúc này, nàng nhận ra cơ thể Lưu thị trong lòng nóng đến đáng sợ, như sốt cao. Nàng nâng đầu Lưu thị lên, mới thấy gương mặt nàng đỏ bừng.

Ánh mắt Lưu thị đã trở nên mơ màng, chỉ không ngừng lặp đi lặp lại: "Chủ mẫu cứu ta, chủ mẫu cứu ta..."

Tần Minh Nguyệt vội sai tiểu đồng chuẩn bị xe ngựa, mời đại phu về phủ chẩn trị cho Lưu thị.

"Chủ mẫu, đừng mời đại phu." Lưu thị thở gấp, khoác thêm áo choàng đen của Tần Minh Nguyệt nhưng vẫn đứng không vững, chỉ có thể dựa vào nàng mà chậm chạp bước đi. Nàng cúi thấp đầu, ghé sát tai Tần Minh Nguyệt thì thầm: "Là xuân dược."

Xuân dược? Thứ từng thấy vô số lần trên phim ảnh và tiểu thuyết, nhưng ngoài đời thực lại vô cùng xa lạ, khiến Tần Minh Nguyệt nhất thời không biết phải làm sao.

Cô dìu Lưu thị ra ngoài, một mùi hương thoang thoảng vương vấn quanh mũi. Cơ thể thiếu nữ không nặng như cô tưởng, có lẽ vì từ nhỏ Tần thị đã rèn luyện sức lực hơn người bình thường nên không tốn nhiều sức để dìu nàng lên xe ngựa. Trên đường đi, cô cảm nhận hơi ấm phả ra từ người nàng và cơ thể dần tiến lại gần.

"Chủ mẫu, đừng... đừng mời đại phu, đừng để người khác nhìn thấy thiếp," Lưu thị lơ mơ nói, mỗi câu lại th* d*c mấy lần.

"Được," Tần Minh Nguyệt đáp.

May mắn thay, Lai Khách Lâu không xa phủ Phương gia, cộng thêm buổi tối ít người qua lại, chỉ một lát đã về đến nhà.

Tần Minh Nguyệt sai người đưa Thu di nương đến từ đường, rồi trực tiếp dìu Lưu thị về phòng mình. Lúc này, ý thức của nàng đã mơ hồ hơn, chỉ lẩm bẩm đừng để người ngoài biết.

Thời đại này, một người phụ nữ bị hạ loại dược này, dù với lý do gì, nếu tin tức lộ ra thì danh tiếng của nàng sẽ không còn tốt đẹp. Thêm vào đó, Phương gia đang trong giai đoạn nhiều biến cố, không khó để đoán người ngoài sẽ nghĩ gì.

Tần Minh Nguyệt đặt Lưu thị lên giường rồi bỗng cảm thấy khó xử. Trúng dược, ngoại trừ phải... cô cũng không biết cách giải. Có tiểu thuyết nói rằng cứ gắng chịu đựng, có cái lại nói gắng chịu sẽ chết, có cái nói có thuốc giải, có cái lại nói không có.

Căn phòng lớn ba gian trống trải, cô không dám cho người ngoài vào. Tiếng r*n r* ngày càng dồn dập của Lưu thị không ngừng tác động vào tai Tần Minh Nguyệt.

Hay là... dùng tay? Nếu là thuốc mạnh, nhịn không qua thì sao?

Tần Minh Nguyệt ngồi ở cuối giường, đầu ngón chân của Lưu thị khẽ chạm vào chân cô. Có lẽ do dược tính quá mạnh, nàng cảm thấy toàn thân nóng ran, liên tục giật lấy cổ áo muốn cởi bỏ quần áo, má cũng đỏ bừng. Vốn dĩ đã có vài phần mị thái, giờ đây nàng như tiểu hồ ly từ núi rừng bước ra, chỉ cần vô thức nhếch mép cười cũng đủ làm người ta xao xuyến.

Nhưng cô ấy vẫn là một cô gái, lần đầu tiên là làm với một bàn tay... không ổn lắm chứ?

"Ân..." Lưu thị đau đớn kêu lên, không biết từ đâu có sức lực, đột nhiên cong người lên, hai tay sờ đến eo Tần Minh Nguyệt, miệng lẩm bẩm, "Chủ mẫu, chủ mẫu, nô tỳ là Lưu nhi, chủ mẫu không thích nô tỳ sao?"

Nàng ta quấn lấy như bạch tuộc. Việc này vừa xảy ra thì không sao, nhưng vừa mới kéo áo ra lại tuột xuống ngay lập tức, chỉ còn lại một chiếc yếm thêu hoa đỏ rực.

Còn hơn là không còn gì, lại thêm vài phần ẩn hiện đầy quyến rũ.

Tần Minh Nguyệt nuốt nước bọt. Cô vốn dĩ đã là "cong", trời ơi! Nhưng người trước mắt không những không phải bạn gái cô, mà còn là kẻ phản diện, là kẻ thù!

Tuy nhiên, Lưu thị trúng dược lại nhào vào người một phụ nữ, có lẽ nàng ta cũng không thẳng lắm đâu. (Editor: ủa thiệt hã, nếu thẳng thì chắc chắn sẽ không à?)

Tần Minh Nguyệt nghĩ vậy, lòng cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Hay là... giúp nàng ta một chút? Thật ra Lưu thị cũng đã là thiếp của Phương gia rồi, dù còn trinh tiết, dù sau này còn cơ hội lấy chồng, đó cũng là tái giá. Hơn nữa, trong nguyên tác Lưu thị cũng không tái giá, vậy lúc này vì bảo toàn tính mạng mà trải qua một lần "phòng the" thì có lẽ cũng không sao chứ?

Hơn nữa, cô sắp giết nàng ta rồi, dù sao cũng không sống được bao lâu, hà tất phải cố gắng chịu đựng sự dày vò này?

Không biết từ lúc nào Lưu thị đã ôm chặt lấy Tần Minh Nguyệt. Cô ta cắn răng một cái, dứt khoát đẩy Lưu thị ngã xuống. Trong mùi hương trên người Lưu thị, cô khẽ gọi, "Minh nhi, ta giúp nàng giải độc đây, được không?"

Toàn thân Lưu thị mềm nhũn như nước, ngoài việc gật đầu, nàng ta hoàn toàn không làm được gì khác.

Chiếc áo vải trắng thêu hoa mai xinh đẹp cứ thế bị vò nát trên giường, chẳng mấy chốc đã như bị giặt qua nước. Những bông hoa mai bị đạp tung tóe, biến dạng trong tiếng r*n r* ngày càng cao trào, nhuốm thêm vài đốm đỏ tươi, như thêm một đóa hoa nổi bật nhất.

Tín ma ma đã cho đám nha hoàn lui hết, tự mình canh giữ ở ngoài cửa. Ban đầu không có tiếng động gì, sau đó... ma ma đỏ mặt, nhớ lại đêm tân hôn lúc cô gái kia vừa thẹn thùng vừa căng thẳng.

Bà đã quá tuổi tri thiên mệnh, lại thường xuyên ở hậu trạch, sao có thể chưa từng nghe nói về chuyện "sóng gió", chỉ là trước đây cô nương nhà mình rõ ràng không phải như vậy.

Nhưng nghĩ lại, nhìn ý của cô nương là muốn nắm giữ tài sản Phương gia, không định tái giá nữa. Nếu với Lưu thiếp... vậy đúng là một mỹ nhân, lại hiểu chuyện biết lẽ.

Trước đây bà xem Lưu thị như cái gai trong mắt, giờ lại có chút cảm giác như mẹ chồng nhìn con dâu.

Chỉ một lát sau, Tín ma ma đã nghĩ thông. Cô nương không còn là con gái, phò mã cũng đã mất, như vậy cũng tốt.

Đột nhiên, có tiếng bước chân lạch cạch. Tín ma ma mặt đỏ tai hồng cúi đầu nhìn, Phương Tự bé nhỏ không biết từ lúc nào đã ôm lấy chân bà.

"Ma ma, nương con sao vậy ạ?"

Phương Tự mặt đầy kinh hãi, từng tiếng thở gấp không thể kiềm chế phát ra từ trong khiến cô run rẩy.

"Con sao lại tới đây? Mau về đi ngủ." Bà Tín ma ma đỏ mặt, vội kéo Phương Tự đi.

"Nhưng con có chút lo lắng cho mẫu thân."

"Yên tâm đi. Họ vẫn ổn mà."

"Vâng, vậy con về đây."

Lúc này, Hàn ma ma cũng đã tìm tới, cuối cùng dẫn Phương Tự đi.

====

Tuy Tần Minh Nguyệt không bị nhiễm độc, nhưng vẫn nằm bên cạnh Lưu thị. Cô quá căng thẳng. Ba mươi mấy tuổi, lần đầu tiên trải qua chuyện như vậy, lại còn là Lưu thị - một người khiến người ta phải chú ý từng chi tiết, thật sự không dễ chịu chút nào.

Sáng hôm sau, cô bị ánh nắng chiếu vào mắt đánh thức, còn bên cạnh là "cô bé cáo nhỏ" đã mở mắt sáng long lanh nhìn cô, chiếc yếm đỏ bị nàng nằm đè lên, lưng trắng nõn thế hiện ra ngoài.

Thấy Tần Minh Nguyệt tỉnh, Lưu thị đỏ mặt, lại e thẹn quay đi không để cô thấy.

"Xong rồi chứ?" Tần Minh Nguyệt hỏi.

Lưu thị gật đầu, "Cảm ơn chủ mẫu đã cứu, nô tỳ... vô cùng biết ơn."

Tần Minh Nguyệt quay mặt cô lại, nhìn nhau một lát. Nếu ở hiện đại, có lẽ cô đã nhân cơ hội này bày tỏ tình cảm, nhưng đối phương là phản diện mà!

Lúc này, Tần Minh Nguyệt mới nhớ ra nhiệm vụ còn lại là giết Lưu thị, những lời ngọt ngào học từ phim và tiểu thuyết đành nuốt lại.

Cô đẩy vai Lưu thị, "Đứng dậy đi, càng ngày càng vô phép rồi."

Nói về phép tắc, trong toàn bộ nhà Phương, Lưu thị đứng thứ hai, không ai dám đứng thứ nhất. Cô không mặc áo ngoài nhăn nhúm, chỉ một chiếc quần trắng phối cùng chiếc yếm đỏ, bước xuống đất chậm rãi, quỳ trước giường.

"Nô tỳ Lưu Minh, bái kiến chủ mẫu."

Giọng vẫn dịu dàng thấm vào xương, chỉ là hành động thêm vài phần e lệ, khi cúi xuống, ngực trắng lộ ra thoáng qua.

Một "yêu tinh" đã nếm trải mùi vị, quyến rũ một cách tự nhiên.

"Bảo cô đứng dậy, có nói cô phải quỳ đâu," Tần Minh Nguyệt đẩy cô, "Nhanh đứng lên đi."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.