"Ngươi là...?"
Tần Minh Nguyệt ngồi xuống, Lưu thị liền đứng sau lưng nàng. Vốn những chuyện bên ngoài Lưu thị ít khi can dự, nhưng khổ nỗi tối qua vừa xảy ra chuyện kia, nay lại nghe có nữ tử đến cầu kiến một mình, Tần Minh Nguyệt liền thấy chột dạ, dứt khoát đưa Lưu thị cùng đi.
Người phụ nữ này chỉ khoảng hai mươi tuổi, dung mạo thanh tú, chỉ là y phục hết sức rách nát, áo vải thô trên người thậm chí còn có mấy chỗ vá. Nghề tiêu sư vốn nguy hiểm nhưng thu nhập cao, thông thường gia quyến của họ chẳng đến nỗi ăn mặc tồi tàn, ngay hôm qua trong tiệc cũng có không ít người khoác lụa là gấm vóc. Nhìn thế nào cũng thấy lạ lùng.
"Phu nhân, xin người cứu lấy đệ đệ của tôi." Nữ tử vừa mở miệng đã nước mắt đầy mặt.
"Đệ đệ ngươi làm sao?" Tần Minh Nguyệt kiên nhẫn hỏi, "Ngươi đứng dậy rồi từ từ nói."
Lưu thị hiểu ý, bước lên đỡ nàng, nhưng người phụ nữ kia vẫn kiên quyết không chịu đứng lên.
"Tôi... tôi tên là Xảo Nương..."
Lời lẽ của nàng có phần rối loạn, qua mấy lần truy hỏi của Tần Minh Nguyệt mới dần dần kể rõ đầu đuôi.
Nàng tên Xảo Nương, nhà nghèo, là kế thất của tiêu sư Trương Thanh. Hai năm trước vợ Trương Thanh bệnh mất, một năm rưỡi trước nàng mới gả vào. Nhà mẹ đẻ bần hàn, thấy làm tiêu sư cho dù chỉ là tiểu học đồ mỗi tháng cũng có mấy trăm văn tiền, bèn sinh lòng muốn để em trai Xảo Nương là Trần Tài cũng đi theo học nghề. Đúng lúc Trần Tài lại thích múa đao luyện côn, thế là theo rể rả cùng áp tiêu.
Hơn hai tháng trước, vốn dĩ Trương Thanh phải dẫn người hộ tống một chuyến hàng đến Thương Châu, nhưng đột nhiên y mắc phong hàn, bèn tạm đổi người. Khi ấy Trần Tài đang đến lúc cưới vợ, đi chuyến Thương Châu này thù lao cũng nhiều, thế là hắn đi theo. Kết quả trong nhà trông ngóng mãi chẳng thấy tin tức, sau có thư từ Thương Châu báo về rằng đoàn người ấy chưa từng tới nơi, lúc ấy cả nhà mới biết xảy ra chuyện.
Xảo Nương vội thúc Trương Thanh đi hỏi nhà họ Tần, nhưng nhà họ Tần cứ ậm ừ không chịu nói, đến nửa tháng trước - cũng tức là mấy ngày trước khi họ lên đường - Trương Thanh bỗng cầm về mấy chục lượng bạc, nói từ nay không được nhắc đến chuyện Trần Tài nữa, nếu còn hỏi thì nổi giận đánh người. Xảo Nương tuy lo cho em, nhưng từ đó không dám nhắc thêm trước mặt Trương Thanh.
Cho đến mấy ngày trước, Trương Thanh vội vàng về nhà nói có đường mới, chỉ thu dọn ít đồ quý giá rồi theo đoàn đến Tú Châu.
"Lẽ ra, đã nhận tiền thì phải gánh hiểm nguy," đôi mắt Xảo Nương ngấn lệ, "nhưng trước kia nếu có người gặp chuyện, tiêu cục đều sẽ cho một lời công đạo. Tần tiêu đầu mỗi lần đều là 'sống phải thấy người, chết phải thấy xác', từng dẫn người vào tận sào huyệt sơn tặc đòi lại thi thể, mang về chôn cất phong quang."
"Thế mà giờ đây, lại để sống chết không rõ. Tôi... cha mẹ tôi mất sớm, chỉ còn lại một đứa em trai, không thể cứ mờ mịt mà biến mất thế này. Phu nhân, Xảo Nương thật sự đã đường cùng, chỉ nghĩ lỡ như nó còn sống, đang phải chịu khổ đâu đó thì phải làm sao? Xin phu nhân giúp tôi."
Tần Minh Nguyệt nghe xong, liếc mắt với Lưu thị.
Người khác có thể không rõ, nhưng nàng thì biết. Tần Tứ Phương dựng nên Hanh Thông tiêu cục, ngoài việc dựa vào mối lợi giết người cướp của từ Phương gia và chỗ dựa của nhà họ Phạm, dĩ nhiên còn phải kể đến bản lĩnh của ông cùng đám huynh đệ đầu tiên - đều là hảo thủ trên giang hồ, máu lửa mà thành danh, nghe nói cũng có chút uy tín. Bao năm nay, chỉ cần treo danh Hanh Thông tiêu cục, hiếm kẻ nào dám tùy tiện động vào.
Theo như Xảo Nương kể, lúc ấy Tần Tứ Phương tuy bệnh nặng nhưng vẫn còn sống, dư uy vẫn còn, sao lại có thể để cả người lẫn hàng mất tích, chẳng thấy bóng dáng? Cho dù thật có kẻ không biết sống chết đánh cướp, gặp vào đúng lúc giao thời, lại có thể mặc kệ thế sao?
Tần An là một kẻ vô dụng, nhưng Tần Minh Nguyệt biết, Phạm thị và Tần Bình đều có tâm tư riêng.
Chuyện này thoạt nhìn đã thấy nhiều điểm khả nghi.
"Ngươi có biết chuyến đó vận chuyển cái gì không?"
Xảo Nương lắc đầu.
Tần Minh Nguyệt cuối cùng đỡ Xảo Nương đứng dậy, nàng thở dài, "Việc này ta có lẽ có thể giúp ngươi tra xét, chỉ là nhà họ Tần ở tận Hải Châu, Phương gia ở Hải Châu lại không có bao nhiêu nhân mạch*, chỉ sợ cũng chưa chắc giúp được gì."
*Nhân mạch: mối quan hệ, mạng lưới (con người).
"Sống hay chết, chỉ cần có tin xác thực, Xảo Nương cũng chẳng còn mong cầu gì khác."
Tiễn Xảo Nương đi, Tần Minh Nguyệt khẽ trầm tư.
"Có lẽ Tiểu cữu gia sẽ biết chút gì." Lưu thị nói.
Tần Minh Nguyệt lắc đầu, "Đâu dễ mà moi được lời từ miệng hắn, chúng ta lại không thể thật sự dùng cực hình bức cung."
Có lẽ đã đến lúc phải đi Hải Châu rồi. Tần Minh Nguyệt thở dài, muốn đối phó mẹ con Phạm thị thì ở Tú Châu không thể được. Hơn nữa, nàng mở tiêu cục nhà họ Phương, vốn là để chèn ép việc làm ăn của Hanh Thông tiêu cục, thế nào cũng phải lập một chi nhánh ở Hải Châu, như vậy việc vận chuyển hàng hóa hai bên mới tiện.
Chờ đến khi hai bên đều ổn định... Tần Minh Nguyệt nhìn về phía Lưu thị, thì cũng nên rời đi thôi.
Không thể kéo dài thêm nữa.
Nàng bỗng nắm lấy tay Lưu thị, "Lưu nhi..."
Lời còn lại, lại không thốt nên lời.
Đối diện với người mình yêu mà không thể thẳng thắn, cảm giác như bị xé rách giữa cha mẹ và gia đình ngày một mạnh mẽ hơn, Tần Minh Nguyệt biết bản thân càng lúc càng sa lầy, như thế là không đúng, nàng phải trở về với hiện thực.
Trong hiện thực, cái gì cũng có, chỉ duy nhất không có Lưu thị.
"Lưu nhi, nếu ta có thể xé mình ra làm đôi, thì tốt biết bao." Nàng muốn siết chặt Lưu thị vào trong ngực, lại nhớ nàng còn mang thương tích, rốt cuộc chẳng làm gì được.
"Chủ mẫu làm sao vậy?" Lưu thị không hiểu ý của Tần Minh Nguyệt, "Chủ mẫu, Lưu nhi vì báo thù cho cha mẹ, đã mưu tính mười năm, Phương Vạn Phúc và Tần Tứ Phương đều đã chết, đối phó nhà họ Tần cũng chẳng gấp trong nhất thời, chúng ta vẫn nên lấy ổn làm trọng thì hơn?"
Nàng áp sát Tần Minh Nguyệt, "Những ngày hiện tại, Lưu nhi rất thích, chủ mẫu chớ vì một lúc nôn nóng mà mạo hiểm."
"Ngươi cũng nhìn ra ta nóng vội rồi?"
Lưu thị gật đầu, "Thậm chí còn như gấp gáp hơn cả nô tỳ."
Còn chưa kịp để Tần Minh Nguyệt nghĩ nhiều hơn, Xuân Mai đã vội vã chạy đến.
"Chủ mẫu, không hay rồi, Tiểu cữu gia, Tiểu cữu gia hắn..."
"Làm sao vậy?" Tần Minh Nguyệt hỏi, không nghĩ ra Tần An còn có thể xảy ra chuyện gì.
"Vừa rồi Bình Tây cô nương một mình rời đi, ai ngờ ở ngoại viện lại gặp Tiểu cữu gia, liền... liền bị hắn kéo vào phòng để..."
Đầu Tần Minh Nguyệt càng lúc càng đau.
"Sao bây giờ mới đến báo?"
"Cái này... nô tỳ cũng vừa mới biết."
Hầu như cùng lúc đó, Lưu thị khẽ ngăn Tần Minh Nguyệt lại, nàng kín đáo lắc đầu, ra hiệu Tần Minh Nguyệt đừng vội.
Rất nhanh Tần Minh Nguyệt bình tĩnh lại, ánh mắt thay đổi, chuyện này quả thật rất kỳ lạ.
Từ lúc Bình Tây rời đi đến giờ đã qua gần nửa ngày, người này vẫn còn ở Phương gia, chẳng phải đáng ngờ sao? Dù thật sự là Tần An chặn lại muốn làm gì, cũng phải là lúc nàng ta vừa mới rời đi chứ.
Đến ngoại viện, chỉ thấy Bình Tây y phục xộc xệch, cả bờ vai tuyết trắng lộ ra ngoài, khóc đến hoa lê đẫm mưa, nói cái gì mà tiểu thiếu gia nhà họ Tần làm nhục thanh bạch của nàng, còn làm bộ muốn đập đầu tự vẫn. Ngoại viện có mấy tiểu tư hầu hạ đều ra xem náo nhiệt, nhưng Bình Tây lại không vì thế mà xấu hổ, ngược lại khóc càng dữ dội.
Đặc biệt khi nhìn thấy Tần Minh Nguyệt bước ra, nàng ta liền chạy vài bước đến trước mặt, toan lao vào lòng Tần Minh Nguyệt, lại bị né tránh.
Bình Tây khóc càng thảm thiết hơn, "Nếu để sư phụ biết, nhất định sẽ đánh chết ta mất!"
Vốn là nên thương hại Bình Tây, nhưng Tần Minh Nguyệt luôn cảm thấy bất luận nàng ta bi thương hay khóc lóc cũng thiếu đi vài phần chân thực, đối với nữ tử này quả thật khó mà sinh nổi hảo cảm.
Tần An vác cái bụng phệ, mặt đầy mơ hồ, "Không phải, ngươi..."
"Rốt cuộc là chuyện gì?" Tần Minh Nguyệt hỏi.
Tần An vốn đang bực bội, nhưng liếc thấy Ứng Cửu đứng phía sau Tần Minh Nguyệt, vẫn không dám không nói.
Chuyện ngược lại lại chẳng giống như Tần Minh Nguyệt nghĩ.
Tần An vốn đang ngon lành ngủ say. Hắn mới đến Tú Châu đã tiêu phí không ít, bên Hải Châu tuy có gửi tiền bạc đến, nhưng cũng đã cảnh cáo hắn, không dám lại phô trương như lúc đầu, thêm việc chẳng làm nên trò trống gì nên không dám về nhà, ngược lại phần lớn thời gian đều rúc trong khách phòng của Phương gia.
Ai ngờ đang ngủ say, chợt nghe tiếng khóc nức nở của một nữ tử. Tỳ nữ trong Phương gia phần nhiều không ra khỏi cửa trong, Tần An nghĩ biết đâu là cô nương Thiên Trản chịu ấm ức, tìm hắn để đòi công đạo, liền lật đật khoác áo chạy ra. Kết quả vừa đẩy cửa, lại là một cô nương mỹ mạo như hoa, mang cả huyết thống Tây Vực, làn da trắng đến mức phát sáng. Trong lòng người Trung Nguyên, "phi ngã tộc loại, kỳ tâm tất dị"*, hạng có dung mạo dị vực thường địa vị không cao, chẳng là vũ cơ của ai đó thì cũng là thiếp thất của kẻ háo sắc nào thôi. Tần An lập tức nảy tà tâm, chỉnh lại đầu tóc, rồi đi đến hỏi cô nương kia có chuyện gì.
*(非我族类,其心必异): phi ngã tộc loại, kỳ tâm tất dị- Kẻ không cùng một giống nòi, tất nhiên lòng dạ sẽ khác.
Kết quả là cô nương kia vừa nhìn thấy hắn, lại khẽ nở nụ cười.
"Ta chỉ là không tiện khóc lóc trước mặt người khác, nên mới cười một chút." Bình Tây giải thích.
Một cô nương xinh đẹp như vậy, lại còn mỉm cười với hắn, Tần An lập tức mời Bình Tây vào phòng chậm rãi nói chuyện. Ban đầu quả thật là cùng nàng trò chuyện không ít, đến bữa trưa còn cố ý gọi tiểu tư ra ngoài quán mua một bàn thức ăn. Đến buổi chiều... vị cô nương còn chưa kịp hỏi tên này lại nửa muốn từ chối nửa muốn đáp ứng, cuối cùng cũng trở thành món ngon trong mắt Tần An. Ai ngờ chuyện vừa xong, Bình Tây liền y phục xộc xệch chạy ra ngoài, khắp sân vừa khóc vừa kêu, nói Tần An đã làm nhục nàng.
"Ngươi còn l**m tay ta nữa cơ mà!" Tần An trợn mắt, càng thêm mất kiên nhẫn, "Rõ ràng vừa rồi ngươi tình ta nguyện, đồ tiện nhân này đừng có mà vu oan bậy bạ."
"Ngươi mới là tiện nhân! Rõ ràng là ngươi vu oan cho ta! Chính hắn kéo ta vào phòng, còn... còn xé rách y phục của ta. Ta sợ kêu người đến thì càng không sống nổi nữa, chỉ có thể mặc hắn..." Bình Tây càng khóc càng thảm, nước mắt rơi thành từng chuỗi hạt mịn. Đây là một cô nương mãnh liệt, cười cũng mãnh liệt, khóc cũng mãnh liệt, lúc này gần như dốc hết sức lực, bắt đầu miêu tả Tần An đã cưỡng ép nàng thế nào, "Ta xưa nay chỉ bán nghệ không bán thân, kết quả bây giờ... Ta trở về nhất định sẽ bị sư phụ đánh chết mất!"
Trên vạt áo của Bình Tây quả thật có vết máu loang lổ, chứng tỏ nàng nói không hề giả.
Chỉ bán nghệ không bán thân? Tần Minh Nguyệt liếc nhìn Bình Tây.
"Ngươi vừa nói gì?"
Bình Tây như chợt nhận ra mình lỡ lời, liền giải thích: "Đêm qua ta không bán, hơn nữa cũng chưa làm gì cả, ta vẫn còn là thân thể trong sạch."
"Chưa làm gì?" Tần Minh Nguyệt nhíu mày.
"Ta... lúc vào phòng, ngươi đã ngủ say rồi."
Bên cạnh, mấy tiểu tư sớm đã vểnh tai nghe ngóng.
"Tất cả giải tán đi." Tín mụ mụ kịp thời bước ra, đuổi hết đám tiểu tư.
"Hừ--" Tần Minh Nguyệt thở dài một hơi, nàng liếc nhìn Lưu thị, nhưng không thấy trong nét mặt nàng lộ ra niềm vui giống mình. Dẫu vậy, tâm tình vốn đè nén rốt cuộc cũng tan biến như mây khói.
"Ngươi còn dám cùng..."
Chưa kịp để Tần Minh Nguyệt nói gì, Tần An đã tỏ vẻ chán ghét, chỉ vào Bình Tây, "Chẳng qua cũng chỉ là con đ**m, cao quý cái gì mà cao quý?"
Tần An vung cánh tay, một bạt tay tát lên mặt Bình Tây, khiến nàng loạng choạng ngã xuống đất, gò má đỏ bừng.
"Chủ mẫu, người Thanh Phường đến rồi." Gần như cùng lúc, có tiểu tư vào báo.
Thanh Phường chính là kỹ quán nơi Bình Tây ở. Người vốn dĩ phải về từ sớm, đến chiều vẫn chưa thấy, tất nhiên họ phải phái người đến tìm.
Chưa kịp để Tần Minh Nguyệt mời vào, chỉ thấy bốn đại hán cao lớn đã xông vào, hai người như bức tường đứng chắn bên cạnh Bình Tây, hai người còn lại thì xắn tay áo, làm thế muốn đánh Tần An.
__
Editor: sao t nghi má Bình Tây vs Lưu thị thông đồng quá
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]