Thật ra bọn họ vẫn có một chút ngập ngừng.
Đám người kia không nhận ra Tần An, lại thêm việc hắn vội vã chạy ra chưa mặc đồ tươm tất, trông còn giống hạ nhân của Phương gia. Nhưng đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ, đường đường là phu nhân nhà Phương gia có mặt ở đây, thế nào cũng phải chờ một tiếng ngăn cản.
Đáng tiếc là Tần Minh Nguyệt chỉ như xem kịch hay, hoàn toàn không có ý định ngăn cản.
Hai đại hán kia cũng không lưu tình, chỉ hai quyền đã đánh cho Tần An ngã ngửa, đợi hắn ngã xuống rồi, nắm đấm to như cái chày tiếp tục giáng lên cánh tay, bắp chân hắn.
Muốn chết, nhất thời chưa chết được, nhưng da thịt đau khổ là khó tránh khỏi.
Sau đó, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi bước vào, chắc hẳn chính là sư phụ trong miệng của Bình Tây, tuy tuổi đã không còn trẻ nhưng phong vận vẫn còn.
Bà ta cũng không lên tiếng, chỉ chờ Tần Minh Nguyệt mở miệng trước.
Trong khoảnh khắc, cả viện chỉ còn tiếng khóc gào thảm thiết của Tần An vang trời.
"Chủ mẫu, cứ đánh tiếp thế này, nếu xảy ra mạng người thì biết làm sao?" Lưu thị có chút sốt ruột, lại nhích vài bước đến gần Tần An, nhưng bởi vì hai đại hán kia nên không dám tới quá gần, "Tiểu cữu gia, ngươi mau thay chủ mẫu nói vài lời dễ nghe đi, mấy người này không dễ chọc vào đâu."
"Nếu thực sự có mạng người, cũng chỉ có thể viết thư về Hải Châu báo tang thôi." Giọng của Tần Minh Nguyệt không nhỏ, ngay cả Tần An cũng nghe rõ mồn một.
"Tần Minh Nguyệt!" Tần An giận dữ quát: "Ngươi cái đồ ăn cây táo rào cây sung! Còn không mau cứu ta? Nếu ta có chuyện gì, ngươi, ngươi cũng đừng mong sống yên ổn! Aizz da--"
"Tsk tsk." Tần Minh Nguyệt chép miệng, quay sang người phụ nữ trung niên nói: "Vị này, chuyện của các ngươi, phiền các ngươi mang ra ngoài xử lý, kẻ họ Tần này không có quan hệ gì với Phương gia chúng tôi."
Sư phụ của Bình Tây chuyện gì chưa từng thấy qua, chỉ do dự một chút rồi lập tức ra hiệu cho mấy đại hán.
Mấy đại hán nhận lệnh, mỗi người giữ một cánh tay một cái chân, khiêng Tần An định đi ra ngoài.
"Khoan đã, khoan đã!" Lúc này Tần An cuối cùng cũng thấy sợ, tứ chi run rẩy, cố giãy khỏi bàn tay thô kệch của bọn đại hán, "Chẳng phải chỉ là ngủ với một cô nương của các ngươi thôi sao, muốn bao nhiêu bạc, nói thẳng ra, lẽ nào bổn thiếu gia không có tiền bồi thường?"
Người phụ nữ trung niên lạnh lùng cười, "Vị công tử này, ta nghĩ ngươi đã hiểu lầm Thanh Phường của chúng ta. Ở phường ta đều là những cô nương trong sạch, đã bị người ta làm nhục thì chúng ta không cần nữa. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, ta cũng không thể không nói lý. Ba nghìn lượng, Bình Tây cô nương là của ngươi."
"Bao nhiêu?" Khuôn mặt dần sưng vù như đầu heo của Tần An lập tức biến sắc, "Thứ dơ dáy gì mà dám mở miệng đòi ba nghìn lượng?"
Người phụ nữ trung niên chống nạnh, cười lạnh, lui về phía sau ẩn sau bốn đại hán vạm vỡ, "Vị công tử này, không có tiền thì đừng để mình không giữ nổi. Nếu không đưa bạc, thì... Thanh Phường của ta cũng không phải chỗ để mặc người ta ức h**p!"
"Vị tỷ tỷ này bớt giận, tiểu cữu gia nhà ta tuổi trẻ khí thịnh. Tiểu cữu gia, ngươi mau đừng cứng miệng nữa, mau xin lỗi chủ mẫu một câu, đều là chị em ruột thịt, có thù oán gì mà không gỡ bỏ được?" Lưu thị liền chen vào.
Tần An tiến thoái lưỡng nan, bạc hắn không có, nơi phong trần này nhiều thủ đoạn mờ ám hắn cũng biết, nhưng nơi này là Tú Châu chứ không phải Hải Châu. Ở Hải Châu chỉ cần Tần tiểu gia này hô lên một tiếng là có thể tập hợp đám bạn bè làm một cái giáo phường nhỏ sợ chết khiếp, nhưng ở đây thì khác, lật thuyền trong mương thì gay to.
Nghĩ tới nghĩ lui, Tần An nói: "Tần Minh Nguyệt, ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Nói thẳng ra, bổn thiếu gia nhận."
Tần Minh Nguyệt cũng không vội, nàng chờ chính câu này, "Muốn ta cứu ngươi, được thôi, nhưng ta có vài câu muốn hỏi ngươi. Ngươi trả lời thành thật, ta có lẽ sẽ giúp ngươi."
"Hỏi gì?"
Điều kiện này khiến Tần An có chút khó hiểu.
Tần Minh Nguyệt chắp tay với sư phụ của Bình Tây, "Vị này, ta và đệ đệ còn có vài lời muốn nói, phiền ngươi chờ ở đây một lát có được không?"
Sư phụ của Bình Tây mỉm cười gật đầu, đã như Tần Minh Nguyệt có ý định mua Bình Tây, xung đột giữa bà ta và Phương gia tự nhiên cũng không còn, lại càng không có lý do gì đắc tội với Tần Minh Nguyệt.
Trong phòng của Tần An, Tần Minh Nguyệt cho lui toàn bộ hạ nhân, chỉ để lại nàng và Lưu thị.
"Ta hỏi ngươi, mấy tháng trước có một chuyến đi tới--"
Tần Minh Nguyệt đem toàn bộ những gì mình biết thuật lại một lượt, "Lúc ấy tiêu sư trong đoàn kia mất tích, không thấy người chết cũng chẳng thấy xác, ngươi có biết bọn họ gặp chuyện ở đâu không?"
"Ngươi hỏi cái này làm gì?"
"Bớt lắm lời, ta tự có lý do của ta."
"Nếu ta nói, ngươi sẽ giúp ta, không được nuốt lời?"
"Không nuốt lời."
"Bọn họ đi ngang Hổ Sơn thì bị cướp, cả người lẫn hàng đều không còn." Tần An đáp.
"Chỉ đơn giản vậy thôi?"
"Chứ còn sao nữa?"
"Ngươi và Tần Bình đều không đi đòi lại công đạo? Vậy số hàng mất đi phải xử lý thế nào?" Tần Minh Nguyệt hỏi.
"Khi đó cha bệnh nặng, không rời đi được." Tần An né tránh ánh mắt của Tần Minh Nguyệt.
"Nếu ngươi không nói thật, ta sẽ giao ngươi cho đám người ngoài kia," Tần Minh Nguyệt nói: "Không ngại nói cho ngươi biết, Hanh Thông Tiêu Cục đã bị Phạm thị và Tần Bình làm cho rối tung, bọn họ giờ chỉ lo chắp vá chỗ này đắp chỗ kia, còn trông mong ngươi nuốt tài sản Phương gia rồi giúp bọn họ lấp chỗ hổng, căn bản chẳng rảnh mà để ý sống chết của ngươi."
"Tiểu cữu gia, vừa rồi có người thân của tiêu sư đã khuất tìm đến chủ mẫu," Lưu thị mở miệng, "chủ mẫu không nỡ để họ không thấy người chết cũng chẳng thấy xác nên mới đồng ý giúp một tay. Nếu ngươi biết gì thì cứ nói ra hết, cũng coi như an ủi vong linh."
Khóe mắt Lưu thị đỏ hoe, thoạt nhìn như thật sự đang vì người đã mất mà đau lòng.
"Ta nói thật rồi, không đi là bởi vì, bởi vì không dám." Tần An đáp.
"Không dám? Cho dù ngươi và Tần Bình võ nghệ xoàng xĩnh, nhưng Hanh Thông Tiêu Cục có nhiều tiêu sư như thế, lẽ nào ngay cả đi đòi công đạo cũng không dám?"
Tần An bị hỏi dồn, nổi cáu: "Tần Minh Nguyệt, có phải ngươi cố ý hay không? Rõ ràng những tiêu sư đó vốn chẳng cùng một lòng với chúng ta, chúng ta dám dẫn bọn họ đi sao? Chỉ sợ còn chưa tới nơi, đã bị bọn họ hại rồi."
Tần Minh Nguyệt nhìn bộ dạng hắn, biết Tần An e rằng cũng chỉ biết đến vậy. Về phần cái gọi là không dám, tuyệt đối không phải lý do thực sự. Đây đâu phải chuyện riêng của huynh đệ bọn họ, mà là thay đồng môn tiêu sư, thậm chí thân thích bằng hữu trong nhà đi đòi công đạo, sao có thể nói không chung một lòng?
Đối diện với ánh mắt của Lưu thị, chỉ thấy đối phương cũng đang nhìn nàng, trong lòng Tần Minh Nguyệt càng thêm chắc chắn suy đoán của mình.
Không làm khó Tần An nữa, Tần Minh Nguyệt tìm đến sư phụ của Bình Tây, bỏ ra một ngàn lượng để mua người về. Mãi đến khi dẫn Bình Tây vào trong, nàng mới chợt bừng tỉnh - xoay qua xoay lại thế nào, lại thành ra chính nàng rước thêm một kỹ nữ về nhà?
Bình Tây theo Tần Minh Nguyệt vào Đông Khoái Viện, sắc mặt Tần Minh Nguyệt có chút đen, mặt của Tín mụ mụ cũng có chút đen, Lưu thị thì cúi đầu không nhìn ra cảm xúc, ngay cả Phương Tự vừa tan học chạy về cũng sững sờ.
Phương Tự buộc hai bím tóc nhỏ như sừng dê, lệch lệch xiêu vẹo, trên người toàn bùn đất, hiển nhiên lại cùng Hà Noãn Noãn lăn lộn trong cát.
"A nương, nàng là ai vậy?" Phương Tự ngập ngừng.
"Nàng là..." Tần Minh Nguyệt nhất thời lại không biết trả lời thế nào.
"Nàng cũng có tiểu đệ đệ rồi sao?" Phương Tự lại hỏi.
"Tiểu đệ đệ gì?" Tần Minh Nguyệt khó hiểu. Nàng chỉ biết danh tiếng mình trở nên tốt đẹp hơn là nhờ công lao của Lưu Nghiệm Minh, nhưng cụ thể thế nào lại không rõ, chẳng phải không nghe được, mà là nàng vốn không để tâm nên cũng chưa từng hỏi.
"Chính là trong bụng có tiểu đệ đệ đó." Phương Tự giải thích chẳng rõ ràng gì, "Họ nói, là vì bụng của di nương Lưu có bảo bảo của a nương, là tiểu đệ đệ của con, nên a nương mới đưa di nương Lưu về. Vậy thì nàng kia có phải cũng có tiểu đệ đệ rồi không?"
Phương Tự từ nghi hoặc chuyển sang nghiêm túc, "A nương, con không muốn có nhiều tiểu đệ đệ như thế, có thể có một tiểu muội muội không? Đến lúc đó để muội ấy chơi đao lớn với con."
Tần Minh Nguyệt hít thở mấy lần, cứng ngắc không biết phải giải thích cái hiểu lầm sâu xa này thế nào.
"Không có tiểu đệ đệ nào cả, vị này là Bình Tây cô nương, chỉ là khách trong nhà thôi."
"Khách nhân?" Phương Tự hành lễ, "Bình Tây cô nương hảo."
Để Tín mụ mụ dẫn Phương Tự lui xuống, Tần Minh Nguyệt ngồi vào vị trí chủ vị, chỉ vào chỗ bên cạnh mình - vốn là chỗ của nữ chủ nhân trong nhà - bảo Lưu thị ngồi xuống.
"Bình Tây cô nương, nay ta đã mua nàng, có thể cho nàng hai con đường."
Ánh mắt Bình Tây rực lửa, như sẵn sàng bùng cháy bất cứ lúc nào, "Chủ mẫu cứ nói thử xem?"
"Đi theo Tần An, tất nhiên, nếu hắn chịu muốn nàng; còn một đường khác," Tần Minh Nguyệt đặt khế bán thân của Bình Tây trước mặt, "nàng có thể tự mình rời đi."
Bình Tây rõ ràng sững sờ, hẳn nàng từng nghĩ qua nhiều cách sống, duy chỉ không từng nghĩ tới con đường này.
"Ta không thể để nàng ở lại Phương gia, Tần An cũng chẳng phải bến đỗ tốt đẹp gì, còn lại thì phải do chính nàng chọn thôi."
Bình Tây suy nghĩ rất lâu, cho đến khi trời tối hẳn, cuối cùng nàng vẫn lựa chọn rời đi.
Tự nhiên, không thể để một cô nương ra khỏi cửa trong đêm tối, hơn nữa ban ngày vừa xảy ra chuyện kia, cũng chẳng tiện an bài nàng ở khách phòng. Cuối cùng, vẫn là Lưu thị nhường phòng mình, cho Bình Tây tá túc một đêm.
Trước khi đi ngủ, Tần Minh Nguyệt dặn Bộ Sinh thay toàn bộ chăn đệm mà thường ngày Lưu thị nằm, đổi hết thành đồ mới.
"Đồ keo kiệt." Lưu thị nghe vậy, khẽ nói.
"Cái gì mà đồ keo kiệt, vốn dĩ cũng không có chuyện hai người dùng chung một bộ chăn đệm. Khách phòng mỗi lần có khách dùng xong cũng đều phải thay giặt. Huống chi, như vậy cũng xem như đãi nàng ta đặc biệt rồi." Tần Minh Nguyệt tự tìm lý do cho mình.
Lưu thị không vạch trần tâm tư nhỏ nhoi của nàng, "Chủ mẫu nghỉ ngơi trước đi, nô tỳ đi giúp Bước Sinh một tay. Nếu không, để khách nhân nửa đêm mới được ngủ, thì thật sự là thất lễ rồi."
Chuyện mình dặn dò quả thực hơi nhiều, Tần Minh Nguyệt cũng không ngăn cản Lưu thị.
Đêm đã khuya, đẩy cửa ra, vang lên tiếng côn trùng rì rầm thấp giọng.
Lưu thị khoác áo choàng, đi về phòng mình, trong phòng Bình Tây đang ngồi trước bàn, có vẻ trầm tư.
"Lần này, thật sự phải cảm ơn ngươi." Bình Tây nói.
"Chúng ta xem như đã thanh toán xong." Lưu thị đáp, "Ngươi thật sự định thay đổi kế hoạch, tự mình rời đi?"
"Đi theo Tần An ta cũng chưa chắc sống nổi đến được Hải Châu. Ít ra thế này, còn có thể chết ở một nơi ta thích, chẳng phải tốt hơn sao?" Bình Tây hỏi ngược lại.
Trong phòng bỗng trầm mặc, chỉ còn tiếng Bước Sinh thay chăn đệm.
"Tối qua, ngươi..." Bình Tây hỏi được nửa câu, rồi lại bỏ dở, "Ngươi toan tính chủ mẫu nhà ngươi thế này, một khi bị nàng phát hiện, ngươi tính làm sao?"
Lưu thị lắc đầu, "Không làm sao cả. Phạt quỳ, đánh đòn, bỏ đói... đều chỉ là mấy trò nhỏ. Nàng ta không nỡ làm gì ta, mà ta cũng không rời khỏi nàng được. Còn có thể làm sao nữa?"
Bình Tây đi vòng quanh Lưu thị một vòng, từ đầu tới chân đánh giá một phen, "Không hổ là kẻ bỏ ra mười ngàn lượng mua về, ngay cả lời nói cũng cứng cỏi thế này. Hãy biết trân trọng phúc phận của ngươi, đừng làm mình làm mẩy đến nỗi tự chuốc họa."
"Chúc ngươi thuận lợi trở về nhà." Lưu thị để lại câu cuối, rồi không nán lại nữa, quay về chính thất.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]