Hoại Thiếp (Xuyên Thư) - Tô Uy

Chương 42: Thứ sử




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hai người nhìn nhau cười, cùng đi thay y phục, Tần Bình tính tình trầm ổn, đa nghi rất nặng, khác với Tần An ưa thích son phấn lòe loẹt, y e rằng lại thích vẻ thanh lệ thoát tục hơn.

Lưu thị thay bộ váy hồng nhạt năm xưa Tần An mua cho, tuy ống tay và ống quần chỉ dài tám phần, nhưng phối thêm hai búi tóc tròn và đôi hài xanh nhạt, không những chẳng lộ vẻ quyến rũ, ngược lại còn toát ra mấy phần trong trẻo đơn thuần.

Bình Tây lớn hơn Lưu thị, dù thế nào cũng không thể hiện được dáng vẻ thiếu nữ, chỉ thay một bộ y phục màu xanh đậm phong cách Tây Vực, tuy hơi nhẹ nhàng, nhưng phối với đường nét sâu thẳm trên gương mặt nàng, lại vừa vặn.

Đến giờ Tuất, trước cổng viện Tần Bình, Lưu thị và Bình Tây đến đúng giờ.

"Vào đi." Có người hầu dẫn hai người vào một phòng phụ.

Trong phòng phụ, Tần Bình đang chờ sẵn.

Tần Bình khác hẳn Tần An, y sâu sắc, không nói cười tùy tiện, cũng không quá để ý đến sắc đẹp, ít nhất là bề ngoài là vậy.

"Các cô không thể bước vào cửa nhà Tần gia."

Lưu thị và Bình Tây vừa bước vào phòng, Tần Bình nói.

"Dù Tần An có thích đến đâu, y cũng không thể làm chủ Tần gia."

Lưu thị bước tới, cúi người hành lễ, "Đại thiếu gia, tôi và muội chỉ cầu một chỗ an thân thôi."

"Ngươi ở nhà Phương gia chẳng lẽ không an thân được sao?" Tần Bình phản hỏi.

Hóa ra y đã điều tra trước rồi, xem ra hai ngày qua Tần Bình cũng không rảnh rỗi.

Lưu thị rũ mắt, "Chủ mẫu thương ta, cũng chỉ vì nhà thay đổi lớn, cô ấy tạm thời không chịu nổi sự lạnh lẽo ấy. Nếu cô ấy là nam nhân, ta sẽ nhân cơ hội mà sinh một con trai một con gái, sau này có con bên cạnh, cũng coi là ổn định, nhưng sống thế này không chính danh, chẳng lẽ có thể an ổn đến ngày nào?" (Editor: nói thiệt đi, chị thực ra là cũng muốn làm thiệt chứ gì)

Nói tới đây, Lưu thị thầm thút thít khóc, "Đại thiếu gia, tôi từ nhỏ lưu lạc nay còn chút nhan sắc, có Nhị thiếu gia như vậy để ý, nhưng đến khi nhan sắc phai tàn, chủ mẫu chán ghét, lại không con cái, thì biết làm sao đây?"

"Tôi cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể tự lo liệu cho mình."

Nói xong, Lưu thị nhẹ nhàng quỳ xuống, như thể chịu không nổi sàn đất lạnh, run rẩy nhẹ.

Dù không có ai trước mặt, khiến người ta thương cảm, Tần Bình vẫn không nhúc nhích.

"Ngươi thật sự nhìn thấu," Tần Bình nói, "không tệ, ta thích sự thành thật này của ngươi, còn nàng? Chẳng lẽ cũng là của Tần Minh Nguyệt sao..."

"Đại thiếu gia, tôi từ Tây Vực bị bán đến, cũng không có thân thích," Bình Tây nói, "Nhị thiếu gia tuy không phải lựa chọn tốt nhất, nhưng có thể dựa vào Tần gia, vẫn luôn no đủ."

"Các cô không thể bước vào nhà Phương gia," Tần Bình nhìn kỹ hai người, khoảnh khắc Lưu thị quỳ xuống, y gần như không kiềm chế được bản thân, muốn bất chấp mọi thứ ôm mỹ nhân vào lòng chiều chuộng, y biết đây là Lưu thị cố tình dụ dỗ mình, nhưng chính là loại người y muốn, "nhưng ta có thể cho các cô một con đường tốt hơn."

Hai người đồng loạt ngẩng đầu.

"Đêm mai ta sẽ đãi thứ sử Quách ở thuyền họa, các cô gái trong thuyền họa đều quen mắt, thứ sử cũng không yên tâm, sao không..."

"Tôi nhất định sẽ phục vụ tốt thứ sử đại nhân." Lưu thị sụp xuống đất.

"Đúng, nếu lúc đó có thể được thứ sử đại nhân ưu ái, ta sẽ đưa các cô cho y trước, theo thứ sử đại nhân vẫn tốt hơn theo đệ ngốc của ta cả nghìn lần." Tần Bình thở phào, quả thật người thông minh nhìn là hiểu, thật sự còn hơi lưu luyến không muốn đưa nàng đi, nghĩ tới đó, Tần Bình rùng mình, vội dẹp bỏ ý định giữ lại họ, hai yêu tinh này ở lại Tần gia sẽ gây náo loạn, sau này Tần gia chắc chắn không yên.

Tần Bình dặn xong, cho Lưu thị và Bình Tây lui ra, hai người rời khỏi viện Tần Bình, nhưng không lập tức về hậu viện, mà đến chỗ Tần An.

Quả nhiên, còn có một người hầu đứng chờ ở cửa.

Tần An không được thận trọng như Tần Bình, y đứng đợi ở nhị phòng cạnh chính thất, mà phòng phụ này chẳng có gì ngoài một chiếc giường lớn.

Bình Tây biết Lưu thị ghét Tần An, dù nàng cũng phiền nhưng suy cho cùng mối thân mật lúc ở nhà Phương không phải giả, nên không để tâm lắm, nàng đi vào trước.

Tần An không quan tâm người vào trước là ai, chỉ ôm chặt và hôn mạnh, nhưng trong lòng, y vẫn mong người đó là Lưu thị, dù sao đến giờ y vẫn chưa thực sự chiếm được nàng.

"Đồ nhỏ, sao đến muộn vậy?" Tần An sốt ruột, đã bắt đầu cởi áo, dù trong tay là Bình Tây, nhưng y cũng không thất vọng, vì mục tiêu tối nay của y không chỉ có một trong hai người.

Bình Tây liền quay người tránh Tần An, "Tự nhiên là đại thiếu gia cũng bảo chúng tôi tới."

"Hắn?" Tần An tức giận bừng bừng, mỉa mai nói: "Sao vậy, đại thiếu gia bảo các cô tới, các cô lại bảo ta đứng đợi sao?"

"Đại thiếu gia xét ra là chủ gia, chúng tôi là người hầu, làm sao dám không nghe?" Lưu thị liếc Tần An, trên mặt lộ vẻ không vui, "Nhị thiếu gia đã thương chúng tôi, lại chiều chúng tôi, cuối cùng vẫn là một câu của chủ gia, bỏ chúng tôi lại hậu viện?"

"Ta..."

Lưu thị đưa đôi tay đỏ sưng ra, "Thương chúng tôi, hai chị em, khi nào từng chịu khổ như thế này, lòng tốt của ta nhắc nhở nhị thiếu gia, hết lòng theo ngươi đến Tần gia, Tần gia lại đối xử với ta như vậy?"

Tần An tất nhiên không thực lòng thương Lưu thị, chỉ là mỹ nhân như hoa rực rỡ, cộng thêm vẻ uất ức muốn nói mà không nói được, khiến y trong lòng dấy lên h*m m**n, chỉ muốn ngay lập tức áp nàng xuống, tùy ý làm gì cũng được. Bỏ Bình Tây sang một bên, y định ôm Lưu thị.

Lưu thị như một con cá trơn tuột, vừa nói đã quay người bước ra cửa, "Nếu nhị thiếu gia không còn việc gì, chúng tôi đi trước. Đại thiếu gia đã sai, ngày mai đãi thứ sử đại nhân, sẽ đem chúng tôi dâng cho thứ sử đại nhân."

Tần An nghe xong, đứng sững, đến nỗi quên luôn việc đi theo. Lưu thị và Bình Tây nhân cơ hội nhanh chóng rời khỏi viện Tần An, trước khi đi còn nói thêm một câu, "Đại thiếu gia nói, theo thứ sử đại nhân vẫn tốt hơn theo đệ ngốc của ông ta cả nghìn lần."

"Tần Bình!" Tần An tức giận nói, nhưng cũng không dám thực sự đi tìm Tần Bình trách móc.

Lưu thị và Bình Tây trở về viện mình, màn kịch này nhanh chóng lan tới chỗ Tần Bình, y tất nhiên biết cả mình lẫn Tần An đã bị họ lừa, lập tức muốn trừng phạt thật nặng, nhưng nghĩ đến ngày mai phải dùng họ để tiếp thứ sử đại nhân, mà Tần gia trong chốc lát cũng không tìm được người thay thế, nên đành nhịn.

Nhưng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, hai người xảo quyệt như vậy, ngày mai sẽ được đưa đến phủ thứ sử. Thật ra cũng hơi tiếc, tiếc là không còn thời gian cho họ vài quả ngọt, nếu có thể biến họ thành người của mình, sau này Tần gia ở phủ thứ sử cũng sẽ có người có thể nói chuyện trực tiếp.

Đó là thứ sử, đại quan trấn thủ phương xa!

Ngày hôm sau về đêm, Lăng Hoàn họa phường.

Thứ sử Tú Thủy Quận, Quách Hưu, mặc thường phục đến, ông khoảng ba mươi lăm tuổi, có thể gọi là trẻ tuổi tài cao, xuất thân từ họ Quách ở Lĩnh Nam, họ Quách vốn là đại thế gia, nhưng mẹ của Quách thứ sử xuất thân thấp kém, nên gia tộc ủng hộ ông luôn hạn chế, nếu không tương lai còn vô hạn.

Ông này người cũng rất tuấn tú, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vài nét đặc trưng của người Tây Vực, nghe nói ngoại công ông là người Tây Vực, sớm năm xưa nhập giá vào Trung Nguyên. Dù đã trung niên, vị thứ sử đại nhân này vẫn anh túc đầy mình.

Nhưng Quách thứ sử có một điểm yếu lớn nhất, ông ham sắc, nhà ngoài chính thất còn có sáu bảy tiểu thiếp, chưa đến nơi nhận chức, luôn nuôi vài mỹ nhân ngoại thất, ra vào thanh lâu họa phường là chuyện thường.

Đây cũng là lý do vì sao rõ ràng Bình Tây nhan sắc kém hơn Lưu thị chút ít, Tần Bình vẫn kiên quyết đem hai người họ dâng lên, vị thứ sử đại nhân này, chịu nổi.

Quách thứ sử rất tôn trọng Tần Bình, thậm chí đến sớm hơn một chút, vào họa phường, đầu tiên rửa tay, dùng khăn tay lụa mềm nhất lau khô tay, rồi nhíu mày, thấy hôm nay nước hơi lạnh.

"Những tiểu thiếp này, chẳng hiểu quy tắc, hai huynh đừng cười," ông chỉ vào chiếc bồn đồng vàng, "nước rửa tay rửa mặt, cần phải thấy hơi bốc lên, nhưng không bỏng tay, tốt nhất hơi nóng tan dần theo nước rửa tay, nước xà phòng phải trắng sữa. Tiểu thiếp này mới đến, thật sự không biết phép tắc."

Tần Bình bị dạy một bài học, bình thường dùng nước rửa tay cũng chưa bao giờ để ý, thậm chí gần như không dùng xà phòng kiểu sang trọng ấy.

"Đại nhân nói đúng." Tần Bình vâng lời, nhưng trong lòng lại thấy người này quá cầu toàn.

Rượu qua ba vòng, chuyện chính cũng xong, Tần Bình vỗ tay, hai mỹ nhân tuyệt sắc phong cách khác biệt xuất hiện ở cửa.

Là Lưu thị ăn mặc ôn nhu đi trước, còn Bình Tây nóng bỏng phóng khoáng ở sau.

Bình Tây không muốn vào phủ thứ sử, nàng muốn về nhà, nhưng một khi vào phủ thứ sử, không dễ ra được, quy tắc của quan phủ nhiều hơn gấp bội nhà thương nhân, hơn nữa vị thứ sử này còn xuất thân thế gia.

Dù là Lưu thị, một khi vào phủ thứ sử, muốn rời đi suôn sẻ cũng là viễn tưởng, dù Tần gia hay Phương gia, trong mắt thứ sử cũng chỉ là những con cừu béo có tiền, không thể chống lại.

Nhưng Lưu thị vẫn kiên quyết.

Lưu thị không vào cửa là quỳ bái, cũng không tỏ vẻ sợ sệt, nàng nhạt cười, ngay lập tức nhạc khởi, vài động tác của Lưu thị, toát lên dáng uyển chuyển, nhanh chóng Bình Tây cũng theo, nhưng luôn nửa che nửa lộ phía sau Lưu thị. Hai người như bướm bay múa, nhanh chóng đến trước mặt Quách thứ sử, một người cầm chén, một người rót rượu, quay một vòng quanh chén rượu Quách thứ sử, lại đến Tần Bình, quanh bàn vài vị khách, mới quay trở lại trước mặt Quách thứ sử.

Khi quay về, vừa kết thúc một khúc nhạc, vũ cũng đến hồi kết.

Lưu thị thướt tha quỳ xuống, như toàn thân xương bị rút ra hết, hai tay nâng chén rượu cao, như tiên nữ trong tranh.

"Tỳ nữ Lưu thị bái kiến thứ sử đại nhân."

Bình Tây phía sau thì khiêm tốn hơn nhiều, chỉ âm thầm quỳ theo, nhưng đôi mắt như hoa đào vẫn vô thức lộ vẻ nhiệt huyết.

Quách thứ sử ngay lập tức ánh mắt sáng lên, thêm ba phần say, thấy hai tuyệt sắc nhân gian, càng vui sướng không tự chủ, cầm chén rượu uống một hơi hết, "Đứng dậy, đứng dậy, tới, cùng quan uống một chén."

Lưu thị không như những cô gái phong lưu khác chủ động, mà ngồi bên Quách thứ sử, như một cô gái danh môn, cử chỉ không vượt quá khuôn phép, còn cùng khách vịnh thơ đối đáp, lúc hứng khởi, lại tự đàn một khúc.

"Tốt, tốt!" Quách thứ sử vô cùng hứng khởi, "Cùng ta về, cho các cô làm một nàng thứ."

Nói lúc nhìn không phải là Lưu thị luôn chăm chỉ biểu diễn, mà là Bình Tây ngồi yên một bên.

"Ngươi là người Tây Vực đến?"

Bình Tây không muốn bị hỏi tới, do dự một chút mới trả lời, "Dạ, đại nhân, nữ tỳ là con gái của thủ lĩnh bộ tộc Tô Lạc ở Tây Vực."

"Thủ lĩnh?" Thứ sử Quách giật mình, "Bộ tộc Tô Lạc tuy chỉ là bộ tộc trung bình, nhưng thủ lĩnh không phải ai cũng làm được, ngươi đừng lừa ta, con gái thủ lĩnh đặt ở Trung Nguyên, ít nhất cũng ngang bằng một huyện chúa, sao lại..."

Bình Tây biết mình nói hơi nhiều, nhưng lời đã ra, hối hận cũng không kịp.

"Đại nhân, nữ tỳ sáu tuổi đã bị bắt tới đây, còn về cha hiện giờ có còn là thủ lĩnh hay không, nữ tỳ cũng không biết." Bình Tây cuối cùng cũng bắt đầu hứng thú với vị thứ sử này, biết được thông tin về bộ tộc Tô Lạc ở Trung Nguyên quả thật quá ít.

Thứ sử Quách gật đầu, không ngớt khen hai mỹ nhân Tần Bình dâng lên, ông tuy luôn tán dương Lưu thị, nhưng ánh mắt vẫn không rời Bình Tây.

Sau tiệc, hai mỹ nhân thậm chí còn không có cơ hội quay về Tần gia để thu dọn đồ trang sức, đã bị thứ sử Quách mang đi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.