Nàng hỏi chuyện của đám người Tây Vực kia, thì ra bọn họ đã đến Hải Châu hơn một tháng trước, có đến bốn con thuyền khổng lồ, nhưng trên thuyền lại chẳng có bao nhiêu hàng hóa, nhìn không giống là đến để buôn bán. Ở Hải Châu, thường xuyên có thuyền từ Phù Tang, Cao Ly sang, đôi khi cũng làm ăn, nhưng đám người này còn chưa kịp lên bờ đã dọa thợ thuyền ở bến cảng một trận, thứ nhất là vì thuyền của bọn họ quá mức to lớn, thợ thuyền chưa từng thấy qua; thứ hai là vì tất cả bọn họ đều tóc vàng mắt xanh!
Ban đầu nhiều người còn tưởng là quỷ thuyền, sợ hãi bỏ chạy tán loạn, mãi cho đến khi những người trên thuyền mở miệng nói chuyện. Nhưng nói thì nói, song hai bên lại chẳng ai hiểu ai. Quan phủ lo bọn họ là hải tặc, hoặc từ nơi khác kéo đến xâm lấn, lập tức điều mấy chiếc thuyền vây lại. Thuyền bọn họ to lớn như thế, muốn đi cũng không dễ, nên bị kẹt lại ở Hải Châu.
Quách Thứ sử vừa giam giữ bọn họ vừa dâng tấu trình báo, ai ngờ người triều đình tới vẫn không nghe hiểu họ nói gì. Hai bên ý đồ bất minh, chẳng ai dám tới gần, cứ thế mà giằng co.
Việc tìm người trong dân gian là chủ ý của Lưu Nghiệm Minh, cáo thị mới dán ra bốn ngày, tuy mỗi ngày có một đống người đến để xin bánh bao, nhưng chẳng có ai thật sự nghe hiểu, chỉ đến hôm nay mới có Tần Minh Nguyệt, thế thì số bánh bao kia cũng coi như không lỗ vốn.
"Thế tử, đại nhân, dân nữ vốn là quả phụ của nhà họ Phương, đã có không ít lời dị nghị vì việc này phơi mặt ngoài đời, chẳng hay có thể cho dân nữ đổi một thân phận khác không?" Tần Minh Nguyệt nói.
Chuyện này so với tưởng tượng của nàng còn phiền phức hơn. Người xưa vốn suy nghĩ cổ hủ, nếu để người ta biết phu nhân họ Phương đã bước chân lên quỷ thuyền, lại còn có thể nói chuyện với đám người tóc vàng mắt xanh kia, nói không chừng sẽ truyền ra nhiều lời đồn xấu. Mà nàng sắp rời đi, không muốn để lại quá nhiều rắc rối cho Phương Tự.
"Đổi một thân phận?" Lưu Nghiệm Minh đối với chuyện này lại càng thấy hứng thú.
Tần Minh Nguyệt nghĩ ngợi, rồi khom người hành lễ: "Thảo dân Tần Tử Thì, bái kiến Thế tử điện hạ, Thứ sử đại nhân."
"Tần Tử Thì? Tên hay lắm." Lưu Nghiệm Minh vỗ tay cười, "Chính là 'Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì'* đó thôi. Phu nhân họ Phương, công tử họ Tần, bản Thế tử càng ngày càng thấy hứng thú với ngươi rồi."
*Editor giải thích: câu thơ nổi tiếng của Trương Cửu Linh "海上生明月,天涯共此时" (Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì.) Trong đó, 明月 (minh nguyệt)" gắn với tên thật của Tần thị và "此时 (thử thì / giờ này)" gắn với cái tên giả nàng vừa xưng.
"Như thế cũng tốt, vốn dĩ ngươi đã võ nghệ bất phàm, nếu lại đổi sang thân phận nam tử thì hành sự càng tiện lợi hơn. Về sau giao tiếp với người trên thuyền, còn phải nhờ công tử Tần. Ta thấy người của ngươi đều đã về lại Tú Châu, chi bằng cứ ở tại phủ Thứ sử đi, như vậy không chỉ tiện lợi mà còn bảo đảm an toàn vô lo." - Quách Thứ sử nói.
Chuyện này đã được tấu lên tận thiên đình, các bên lợi ích bắt đầu trở nên ngày càng phức tạp. Với tư cách là người duy nhất có thể giao tiếp với những kẻ kia, Quách Thứ sử đương nhiên sẽ phụ trách an toàn cho Tần Minh Nguyệt.
Lời vừa dứt đã bị Lưu Nghiệm Minh ngắt lời: "Phủ Thứ sử vốn đã nhỏ, chẳng lẽ để công tử Tần ngày ngày chen chúc cùng thiếp thất của Quách đại nhân sao? Chi bằng theo ta đến vương phủ, trong vương phủ có hơn mười dãy khách viện bỏ trống, cứ ở dãy lớn nhất đi."
Tần Minh Nguyệt lén nhìn sang Lưu thị, quan hệ giữa hai người Lưu Nghiệm Minh sớm đã rõ như lòng bàn tay, xem ra hắn cố ý thành toàn. Lý trí bảo nàng rằng tách khỏi Lưu thị thì càng tốt, để khỏi lún càng sâu, nhưng hành động thì lại...
"Vậy đa tạ Thế tử." (Editor: =]])
Lưu Nghiệm Minh lập tức vỗ tay, cũng chẳng buồn tiếp tục đánh cờ nữa, trực tiếp đưa Tần Minh Nguyệt về vương phủ.
Vương phủ của U Vương lớn đến mức nào, hễ là người Hải Châu thì đều biết. Đại khái từ phía tây đi không xa đã bắt đầu là tường cao của U Vương phủ, kéo dài mãi đến tận Đông thị, bên trong còn có không ít thân quyến của vương phủ cư trú. Tần Minh Nguyệt được đưa đến một dãy khách viện cực kỳ hoa lệ, rộng rãi hai viện mười mấy gian phòng, lại ở ngay cạnh vương phủ, có một cánh cửa nhỏ có thể tự do ra vào, đi từ cửa sau sẽ thông thẳng đến hậu viện vương phủ. Trong đó chẳng những có hoa cây rậm rạp, kỳ thạch lởm chởm, còn có cả một hồ nhỏ, có thể thả thuyền dạo chơi, giữa hồ còn dựng thủy tạ.
Đồ dùng trong đó, tất nhiên càng không thể so với phương trượng của Phương gia.
"Chỉ có một mình ta ở đây, chẳng phải quá xa xỉ rồi sao." - Tần Minh Nguyệt cảm thán.
Lưu Nghiệm Minh lại chỉ vào toàn bộ U Vương phủ: "Sợ gì, trong kia còn rộng gấp hơn hai mươi lần chỗ này, chẳng phải vẫn chỉ có mình ta thôi sao? Nếu nơi này mà đã gọi là xa xỉ, vậy thì ta thật đáng chết rồi."
Lời nói của Lưu Nghiệm Minh mang theo ý cười, nhưng trong mắt Tần Minh Nguyệt vẫn thấy vài phần thê lương.
"Thế tử còn chưa lấy vợ sao?"
Lưu Nghiệm Minh thản nhiên phẩy tay: "Hoàng bá phụ sợ ta sống chẳng được lâu, mười hai tuổi đã chỉ hôn, mười bốn tuổi thành thân, đến mười bảy thì Thế tử phi khó sinh mà mất. Nói đến cùng, ta cũng là một quả phụ."
Tần Minh Nguyệt vẫn thấy có gì đó kỳ lạ. Lưu Nghiệm Minh ham mê cờ bạc đến vậy, sao lại chẳng ham sắc? Thế tử phi mất rồi, chẳng lẽ không thể tái thú, cũng chẳng nạp thiếp? Hắn vốn là bảo bối độc nhất của U Vương, há có lý nào không để hắn sớm nhiều con cháu nối dõi? Vậy tại sao trong vương phủ chỉ có mỗi mình hắn?
"Có một đứa nối hương hỏa là đủ rồi, sinh nhiều con chỉ khiến tranh đoạt thêm mà thôi." - Lưu Nghiệm Minh thở dài, "Ta đã sai mấy người đến hầu hạ công tử Tần, ngươi mau đi xem đi."
"Đa tạ Thế tử đã thành toàn." - Tần Minh Nguyệt chắp tay cảm tạ.
"Chậc chậc, ngươi đúng là đàn bà quá thông minh."
Lưu Nghiệm Minh trở về nội viện vương phủ, Tần Minh Nguyệt không tiện đi theo, đành phải cùng tiểu đồng đi thẳng đến khách viện. Vừa bước vào cửa, nàng liền giật nảy mình - trước mắt lại có cả một hàng yến yến oanh oanh đứng đó, nhiều đến tận mười bốn người.
"Đây là?" - Tần Minh Nguyệt hỏi tiểu đồng dẫn mình đến.
Tiểu đồng lộ ra vẻ khó xử: "Đều là mỹ nhân mà các vị đại nhân khác tiến cống cho Thế tử. Bình thường Thế tử đều kính nhi viễn chi."
Nhiều đến thế? Khóe miệng Tần Minh Nguyệt giật giật. Người ta đưa mỹ nhân vào tất nhiên là có mưu đồ, tỷ như Quách Thứ sử đưa Lưu thị vào, mục đích là để nàng leo lên giường của Thế tử. Nếu sinh được một hai mụn con, về sau cho dù Quách Thứ sử có chuyện gì, Lưu Nghiệm Minh dù không ra tay trợ giúp thì cũng chẳng nỡ làm khó.
Nhận lấy đàn bà của người khác còn phiền hơn nhận vàng bạc, chẳng trách Lưu Nghiệm Minh không dám lại gần.
Đứng chính giữa, lại chính là Lưu thị.
Nàng mặc áo dài màu xanh thẫm, phối trọn bộ trang sức bạc, rất hợp với khí chất yêu mị, áp đảo cả một đám yến oanh quanh mình.
"Công tử Tần đến rồi." - Có người lên tiếng. - "Nô tỳ xin bái kiến công tử Tần."
Lập tức, mười mấy nữ tử đồng loạt hành lễ, cúi chào Tần Minh Nguyệt.
Tần Minh Nguyệt sớm đã bị trận thế này làm cho hoảng hốt. Khó trách Lưu Nghiệm Minh nói phủ vương to lớn thế mà chỉ có mình hắn, thì ra toàn bộ mỹ nhân đều bị đưa đến chỗ nàng rồi.
Nói đến Lưu Nghiệm Minh, quả thật cũng thú vị, khi ở sòng bạc bị người ta tống cổ ra ngoài, hắn cũng chẳng hề giả vờ.
"Thôi, thôi, đừng hành lễ nữa, các ngươi..." - Tần Minh Nguyệt nghẹn lời. Vị Thế tử này nào phải ban cho nàng vài a hoàn hầu hạ, mà rõ ràng là đưa cả một ổ tổ tông đến. - "Các ngươi cứ tự chọn phòng mà ở, ai làm việc gì thì làm việc ấy."
Lúc này, một cô gái mặc váy đỏ bước ra, nụ cười kiều diễm: "Công tử, nô tỳ muốn ở cùng phòng với ngài, không biết có được không?"
"Nô tỳ cũng muốn." - "Nô tỳ rất biết hầu hạ người đấy."
Tần Minh Nguyệt vốn định lập tức từ chối, nhưng lại thấy mọi người cười đùa ồn ào, chỉ có Lưu thị là nhíu mày, sắc mặt như băng sương.
"Vậy trong các ngươi, ai muốn ở cùng phòng với ta?" - Tần Minh Nguyệt cao giọng hỏi.
Lúc này, tiểu đồng dẫn nàng đến thấy trò chơi có phần lố lăng, cũng đỏ mặt lui ra ngoài.
"Ta."
"Ta cũng muốn."
"Người tốt à, chọn ta đi."
...
Đám cô nương ấy quả thật ai nấy đều hoạt bát cởi mở, xem ra ở U Vương phủ sống cũng không tệ. Ngay cả hai người có khí chất lạnh lùng, giờ cũng phải bật cười.
Tần Minh Nguyệt đi đi lại lại giữa họ, ra dáng như thật sự đang chọn lựa. Nàng bất chợt dừng lại trước mặt Lưu thị, hỏi: "Ngươi có muốn ở cùng phòng với ta không?"
Lưu thị ngẩng đầu, trong mắt tựa như có ngàn lời muốn nói nhưng chẳng thể thốt ra. Nàng khẽ gật đầu.
Tần Minh Nguyệt vốn tưởng nàng bị Lưu Nghiệm Minh bức ép mà đến, ai ngờ thì ra lại không phải.
Nàng phất tay: "Ta nào dám ở chung với các ngươi," rồi lại chỉ ra sân: "Còn không mau đi chọn phòng đi. Một lát nữa phòng trong viện chọn hết rồi, thì chỉ còn phòng ở ngoại viện thôi đấy."
Đám cô nương kia cũng chẳng bận tâm, ríu rít chạy đi chọn phòng.
Chốc lát, dưới gốc cây to ngoài viện, chỉ còn lại Tần Minh Nguyệt và Lưu thị.
Bóng cây lay động, gió thổi qua phát ra tiếng xào xạc.
"Ta cứ tưởng sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa."
Lưu thị im lặng.
"Tại sao, giờ lại muốn gặp ta?"
"Ta vốn nghĩ Quách Đồ Vinh đã muốn đưa ta vào vương phủ, làm một tiểu thiếp cho vương gia, sinh ra một tiểu vương tử, thì nửa đời sau này của ta tự nhiên sẽ sung sướng đầy đủ, sa đọa trong trụy lạc, nhưng ai ngờ..." Ai ngờ vị Thế tử này lại là Lưu Nghiệm Minh, Lưu thị cười khổ: "Ngươi xem ta, trước kia vì báo thù, kế hoạch luôn bị ngươi phá hỏng, giờ ta muốn làm điều xấu, trời lại không giúp. Những ngày qua, ta đã suy nghĩ thông suốt một số chuyện, trước đây trong lòng luôn nghĩ đến báo thù, nên không thể tùy ý hành sự; giờ đại thù đã trả, trời lại không giúp ta vươn tới chút vinh hoa phú quý, đã vậy, sao không tùy ý làm điều mình muốn?"
Nàng bất chợt nhìn Tần Minh Nguyệt: "Ngươi muốn giết ta, đó là việc của ngươi, nhưng lòng ta không buông bỏ được ngươi, đó là việc của ta. Cả đời ta, quan hệ huyết thống mờ nhạt, tri kỷ bạn bè lại chẳng có một ai, chỉ có ngươi, ta không buông được."
"Vậy thì, ta sẽ nghe theo trái tim mình, dù chỉ vui vẻ sống thêm một, hai ngày cho bản thân, cũng coi như là may mắn trộm được trong đời. Chủ mẫu, ngươi muốn giết ta, có thể, nhưng trước đó, hãy ở bên ta vài ngày, được chứ?"
Trái tim Tần Minh Nguyệt như đang từ từ vỡ nát: buông bỏ, sa đọa, đau thương, muốn rời xa mà lại không thể không hạ mình mà gần gũi, nàng bản thân cũng đâu khác gì.
Nàng nhìn gương mặt trắng trẻo của Lưu thị, nếu nàng rời đi, trên đời này sẽ chẳng còn ai thật sự quan tâm và hiểu Lưu thị. Vì Tần Minh Nguyệt, cô ấy từ bỏ báo thù, cũng đồng nghĩa từ bỏ cơ hội bày tỏ nỗi lòng nhiều năm; thế nhân chỉ biết rằng cô nương Thiên Trản là người dựa sắc mà phục vụ, lòng dạ mưu mô. Nhưng nàng lại không dám thay Lưu thị mà đòi công lý, bởi nếu vậy, tất cả kế hoạch của nàng sẽ bị phá hỏng, Phương Tự cũng sẽ lại trắng tay, lại phải bước trên con đường nguyên tác.
Tần Minh Nguyệt bỗng ôm chầm lấy Lưu thị.
"Ta không giết ngươi." - Tần Minh Nguyệt nói. - "Ta cũng đâu phải không muốn trọn đời bên nhau, chỉ là, ta cũng không thể ở lại lâu."
Lưu thị sững người: "Không thể ở lâu? Ngươi định đi Tây Vực sao?"
Tần Minh Nguyệt chưa kịp trả lời, những cô gái đi chọn phòng đã chọn xong, lại chạy về tìm nàng; có người nói sẽ chịu trách nhiệm nấu ăn, trổ tài buổi trưa, có người sẽ đánh đàn, muốn đàn một bản cho mọi người, cũng có người không có tài lẻ gì chỉ phụ trách quét dọn.
"Công tử Tần, ngươi quá thiên vị rồi, bảo chúng ta đi chọn phòng mà lại hôn hít công tử Thiên Trản này." - Một cô gái nói. - "Không được, ta không chịu, ta cũng muốn ôm."
"Ta cũng muốn."
"Ta cũng muốn."
Chốc lát, hơn mười cô gái cùng vồ lấy Tần Minh Nguyệt, hương thơm tràn ngập, còn có người còn chạm vào ngực Tần Minh Nguyệt. May mà Tần Minh Nguyệt vốn bằng phẳng, lại quấn vài vòng vải, chắc cũng không ai cảm nhận ra.
"Hiện giờ phòng đều hết, chỉ còn phòng bên cạnh chuồng ngựa chưa ai chọn, liệu Thiên Trản có muốn ở đó không?" - Có người hỏi.
"Ta ở đâu cũng được." - Lưu thị không muốn tranh cãi về việc nhỏ nhặt này.
"Thì nàng ở phòng của ta." - Tần Minh Nguyệt nháy mắt đầy vẻ tinh nghịch với người vừa hỏi, rồi thẳng tiến vào phòng, không để ý đến họ.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]