(5)
Khi ta đang cẩn thận ngắm nghía thanh đao, người ngoài truyền vào nói Lâm Tích Vi dẫn theo mấy vị khuê tú quen thuộc tới, nói là muốn đưa lễ mừng ta xuất giá.
"Công chúa vì chuyện hòa thân mà ngày đêm lo lắng, chẳng có thời gian rảnh rỗi tán gẫu với mấy chị em chúng ta."
Lâm Tích Vi vẫn đeo chuỗi hạt đó trên tay. Lúc tiến vào, nàng ta liếc nhìn Xuân Hà bên cạnh ta, ánh mắt đầy quỷ quyệt, xem ra hai người chúng là người quen cũ.
Nàng ta đẩy một chiếc hộp tới trước mặt ta: "Muội muội dù ngày thường không hòa thuận với công chúa, nhưng dù sao cũng là tình nghĩa lớn lên cùng nhau, thế nào cũng phải tặng điện hạ một món quà tân hôn."
Chiếc hộp tỏa ra mùi trầm hương quen thuộc, ta chưa kịp mở đã biết là bút tích của ai.
Ta ra hiệu cho tỳ nữ lấy đi, nhưng nàng ta lại cản ta lại rồi mở hộp ngay tại chỗ: "Công chúa không định xem thử sao?"
Người bên cạnh phụ họa: "Phải đó điện hạ, Lâm tỷ tỷ đã khoe suốt cả dọc đường, nói lễ vật này chắc chắn sẽ làm điện hạ vừa lòng, để chúng ta xem qua một chút đi."
Ta mỉm cười nhận lấy, trong hộp lại là một chuỗi hạt bồ đề.
"Nghe nói ngày đó điện hạ nổi trận lôi đình nơi hành lang, đập nát chuỗi hạt trân quý nhất, nên muội lại đi cầu xin một chuỗi khác cho điện hạ đây."
"Mang theo thứ người thương làm ra để xuất giá, chắc hẳn hương vị sẽ đặc biệt lắm nhỉ."
Người bên cạnh nàng ta hùa theo cười rộ lên.
Hành động này chẳng qua là muốn nhắc nhở ta, ả ta có thể dễ dàng lấy đi những thứ ta trân trọng bao nhiêu lần.
Ta đậy nắp hộp lại, trực tiếp trả lại cho ả: "Đa tạ ý tốt của muội muội, chỉ là vật không đáng giá thế này, mang làm lễ vật đưa dâu cho bản cung e là không thỏa đáng."
"Ta thấy trâm ngọc bích trên đầu muội muội kia rất tốt, màu sắc và độ trong đều là thượng phẩm, không biết muội muội có nguyện ý nhường lại cho bản cung chăng?"
Sắc mặt ả trở nên khó coi, ta nghe nói chiếc trâm ngọc bích này ả đã bỏ ra trăm vàng để đặt làm, ngày nào cũng đeo để phô trương sự tôn quý của mình.
"Sao? Không nỡ sao?"
Ả nghiến răng, luyến tiếc tháo trâm ngọc bích xuống đưa cho ta.
"Vậy chuỗi hạt này muội muội xin nhận lấy, Điện hạ chớ có hối hận."
"Muội muội cũng là vì nghĩ cho Điện hạ, người ta đều nói vua Hung Nô xấu xí vô cùng, chắc hẳn sau này Điện hạ sẽ phải chịu cảnh lạnh lẽo cô đơn, có vật an ủi bên người vẫn hơn không có gì."
Ta nhận lấy trâm ngọc, tiện tay ném xuống đất, chiếc trâm tức thì vỡ tan tành.
"Ôi chao, bản cung lỡ tay. Nhưng loại trâm cài này, trong sổ hồi môn của bản cung nhiều vô kể, chắc muội muội cũng chẳng thấy xót xa đâu nhỉ."
"Nghe nói Chu thị lang đính hôn với muội muội là người phong lưu phóng khoáng, hậu viện giai th.i.ế.p đầy đàn, muội muội gả qua đó chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm, không giống như bản cung phải chịu cảnh lẻ bóng đâu."
Ả nhìn mảnh vụn đầy đất, cắn chặt môi, đầu ngón tay siết đến trắng bệch.
Xuân Hà quả nhiên không nhịn được nữa, đột nhiên lên tiếng không đúng lúc.
"Lâm tiểu thư đang nói bậy đấy ạ, vừa rồi sứ thần có mang tranh vẽ của vua Hung Nô tới, nói rằng Vương thượng của họ anh vũ phi phàm."
Lâm Tích Vi lấy lại tinh thần, không đợi ta cho phép đã cầm lấy bức họa trên bàn định mở ra: "Nếu Điện hạ ở đây có tranh, không bằng cho các chị em chiêm ngưỡng một chút?"
"Đúng đó Điện hạ, nghe nói người Hung Nô thô lỗ tệ hại, anh chếc đi đệ đệ còn ép cưới chị dâu về làm vợ nữa đấy ạ."
Ta đang định ngăn cản thì bức tranh đã được mở ra rồi.
Người nam tử trong tranh tướng mạo oai vệ, lông mày mắt sâu thẳm, tuy là diện mạo dị tộc nhưng hoàn toàn xứng với lời khen anh vũ phi phàm.
Khóe miệng ta cong lên, hóa ra sứ thần không nói dối.
Lâm Tích Vi ngẩn người tại chỗ: "Điều này không thể nào, chẳng phải người Hung Nô đều thấp lùn xấu xí sao, bức tranh này chắc chắn là giả."
Ta giật lấy bức họa, giơ tay cho ả một bạt tai: "Người đâu, Lâm Tích Vi nhiều lần khiêu khích bản cung, ngỗ ngược phạm thượng, dám bàn tán xằng bậy về phò mã, vả miệng ba mươi cái, cho ả nhớ lấy quy củ."
Lâm Tích Vi không ngờ ta lại làm thật, lập tức khóc lóc om sòm.
"Ta là đích nữ Trấn Quốc Công, ngươi sao dám phạt ta?"
"Dựa vào việc ta là công chúa, ngày nào ta chưa gả đi, ngày đó ta vẫn là công chúa của Đại Thịnh."
"Nể tình cùng nhau lớn lên, trước nay ta đã nể mặt muội vài phần, muội tưởng thế là có thể leo lên đầu ta rồi sao?"
Ta nhìn ả từ trên cao xuống, dưới uy áp này ả không dám hé răng nửa lời.
"Xuân Hà, ngươi phản chủ quên ơn, ban hai mươi roi, đuổi khỏi công chúa phủ."
(6)
Tiếng cầu xin của Xuân Hà và Lâm Tích Vi vang vọng bên tai, cung nhân hành hình kéo cả hai ra ngoài, những kẻ còn lại sợ đến mức nín thở, không dám nói thêm câu nào.
Ta vốn nghi ngờ những kẻ bên cạnh mình đã bị Lâm Tích Vi mua chuộc, hôm nay bọn họ liếc mắt đưa tình quá rõ ràng, hoàn toàn coi ta là bù nhìn.
Ta đang nấu tuyết pha trà trong điện, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng can ngăn.
Ta đang tự hỏi kẻ nào dám làm càn ở công chúa phủ thì thấy Vô Trần mặc bộ tăng bào giặt đến bạc màu vội vã bước vào.
"Ngọc Ninh! Nàng sao có thể tàn nhẫn như vậy, động một chút là hành hình Lâm tiểu thư và thị nữ?"
Cung nữ và nội thị hầu hạ bên cạnh ta đều biết tình ý của ta dành cho hắn, từ năm năm trước ta đã hạ chỉ, hắn có thể không cần thông báo mà ra vào cung điện của ta.
Giờ đây chuyện hòa thân quá nhiều, ta đã quên mất mình từng ban cho hắn đặc ân này.
Đã ba năm hắn không chủ động tìm ta, nay ta không trêu chọc hắn, hắn lại tự tìm đến cửa, còn đến để hạch tội ta.
Ta thản nhiên nâng chén uống trà: "Vô Trần, hình như ngươi chưa bao giờ hỏi xem bọn họ đã làm gì, chỉ cần ta có mâu thuẫn với người khác, đều là lỗi của ta."
Biểu cảm của hắn hơi dao động, nhưng vẫn lên tiếng khuyên răn: "Ngọc Ninh, dù bọn họ có lỗi, nàng cũng nên lấy từ bi làm gốc."
"Hôm nay bọn họ khi dễ ta trước, coi thường cung quy, ta nhất định phải phạt, ai nói cũng vô dụng."
"Nếu ngươi đến để xin tội cho bọn họ, thì không cần mở lời nữa."
Ta chưa từng trái ý hắn, ánh mắt hắn quét qua chiếc trâm gãy nát trên sàn, giọng điệu trầm xuống.
"Nếu nàng nhất quyết làm vậy, ta cũng không khuyên nữa, ta quay về tụng kinh cầu phúc cho Lâm tiểu thư và thị nữ, coi như chuộc tội cho nàng."
"Điện hạ nửa tháng nay không tới Hộ Quốc Tự, chắc hẳn vẫn còn giận ta. Chuyện ở hành lang, ta đã biết rõ sự tình, là Tống công tử cùng đồng bọn cố ý gây sự, ngày đó ta buông lời không hay với Điện hạ, đặc biệt đến đây tạ tội."
Hắn từ từ mở lòng bàn tay đang nắm chặt, đó là chiếc trâm gỗ đàn, trên đó khắc một đóa hoa ngọc lan, tinh xảo hơn chiếc nhìn thấy ở Hộ Quốc Tự hôm nọ.
Có lẽ do ta hoa mắt, thế mà lại nhìn thấy vẻ trông đợi trong ánh mắt hắn.
Nhưng món quà này đến quá muộn, ta sắp phải gả tới tận biên cương, vật này với ta chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Thấy ta không nhận lễ, hắn giải thích thêm: "Mấy ngày qua ta bận khai quang cho tượng Phật và kinh Phật, đều là đồ hồi môn Hòa Thạc công chúa mang tới biên cương, nên mới tới muộn."
"Nhưng nàng không nên dùng chuyện hòa thân để ép ta, ta biết rõ tình cảm của nàng và Thánh thượng rất tốt, ngài ấy không thể để nàng đi hòa thân."
"Nếu nàng vẫn chưa hả giận, có thể phạt đánh ta một trận."
Ánh mắt hắn chân thành, mong đợi ta có thể giống như trước đây, mỉm cười đón nhận quà hắn đưa.
Nực cười thật, hắn còn không biết, Hòa Thạc là phong hiệu Hoàng huynh ban cho ta, không phải là công chúa mới được sắc phong.
Người xung quanh đều che mắt hắn, chắc hẳn là chỉ ý ngầm của Hoàng huynh.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]