Khi Hoa Mộc Lan Nở

Chương 4:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

(7)

 

Đã như vậy, ta cũng không cần vạch trần.

 

"Cao tăng xin mời về cho, ta và ngươi chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần đa lễ để tránh bị người khác dị nghị."

 

Trong mắt hắn đầy vẻ khó tin: "Ngọc Ninh, nàng có ý gì?"

 

Lâm Tích Vi ngoài điện bị phạt xong, ôm gương mặt sưng đỏ, đầu tóc rối bời xông vào, liếc mắt liền thấy chiếc trâm trong tay Vô Trần.

 

Ả đỏ hoe mắt, quỳ dưới chân Vô Trần, cất giọng chanh chua ly gián: "Vô Trần đại sư, con tặng chuỗi hạt bồ đề người làm cho công chúa, nàng chê chuỗi hạt không đáng tiền nên mới đánh con."

 

"Ngay cả chiếc trâm ngọc bích của con cũng bị nàng làm vỡ, trâm gỗ của người, sợ là khó lọt vào mắt xanh của công chúa."

 

Hắn mím chặt môi, ngón tay cầm trâm trắng bệch: "Những lời nàng ta nói là thật sao?"

 

Hắn rõ ràng đã tin lời ly gián của Lâm Tích Vi, giữa ta và người khác, hắn luôn đứng về phía người khác.

 

Phật độ mọi người, duy chỉ không độ ta.

 

Ta chỉ thấy bản thân trước kia thật nực cười, càng lười tiếp tục dây dưa với hắn.

 

"Thì đã sao? Phủ đệ của bản công chúa, từ nay về sau cao tăng xin đừng đặt chân đến nữa."

 

Ta nhìn Lâm Tích Vi đang đầm đìa nước mắt.

 

"Còn ngươi, nếu sau này còn dám bất kính với bản cung, bản cung vẫn sẽ vả miệng ngươi."

 

Vô Trần sắc mặt tái nhợt, ném mạnh chiếc trâm gỗ xuống bàn.

 

"Ngọc Ninh, ta biết lần trước ta nói hơi nặng lời, nàng giận dỗi một chút cũng là nên."

 

"Nhưng nàng không thể tùy ý trút giận lên người Lâm tiểu thư, cô ấy vô tội, nàng hẹp hòi như vậy sao gánh nổi danh hiệu công chúa."

 

"Nếu nàng đã nghĩ thông suốt, hãy xin lỗi Lâm tiểu thư đi, bằng không ta sẽ không gặp lại nàng nữa."

 

Hắn che chở Lâm Tích Vi rời đi, hoàn toàn không biết, ta còn hai ngày nữa là phải đi rồi.

 

Thị nữ Thu Nguyệt cầm chiếc trâm hỏi ta xử lý thế nào, ta liếc nhìn một cái.

 

"Tìm cái hộp cất đi, đợi sau khi ta đi rồi thì trả lại cho hắn."

 

Ta từ từ nhắm mắt, cứ để những si mê và không cam lòng của thuở thiếu thời ở lại nơi này đi.

 

(8)

 

Tin tức Lâm Tích Vi bị ta tát vang khắp kinh thành, nhà họ Chu từ hôn, ả không dám ló mặt ra ngoài, thế là ta được yên tĩnh một phen.

 

Ngày trước khi hòa thân, tiểu sa di gửi đến thư tín của Vô Trần.

 

Ta đang bận thử y phục cưới, bảo Thu Nguyệt nhận lấy thư, định đuổi tiểu sa di đi nhưng hắn ta lộ vẻ khó xử.

 

"Điện hạ, sư phụ bảo đệ nhất định phải giao thư tận tay người, bảo đệ đợi thư hồi đáp mới được đi."

 

Lông mày ta khẽ giật, lẽ nào hắn đã biết chuyện ta đi hòa thân rồi?

 

Nhưng nghĩ lại, dù hắn có biết thì đã sao?

 

Thu Nguyệt thấy ta khó xử, muốn đuổi hắn đi, ta ngăn nàng lại, tĩnh tâm mở lá thư ra.

 

"Ngọc Ninh, thư gửi nàng. Trước đây tiểu tăng suy xét chưa chu toàn, chuyện ngày lễ cập kê, điện hạ chắc chắn đã chịu không ít uất ức và dị nghị. Tiểu tăng nguyện sau khi chủ trì xong lễ cầu phúc cho Hòa Thạc công chúa hòa thân, sẽ cởi bỏ áo cà sa, hoàn tục trở về đời thường để cầu hôn điện hạ."

 

"Chỉ là ta có một thỉnh cầu quá đáng, Lâm tiểu thư vì điện hạ mà không nơi nương tựa, không biết có thể cho phép ta đón nàng ấy về phủ hay không?"

 

Ta cười mà nước mắt rơi, thật trớ trêu, hóa ra phải nhờ đến mặt mũi của Lâm Tích Vi, ta mới có được ngày hôm nay.

 

"Thư thì ta không hồi nữa, ngươi nói với hắn, cứ y theo lời hắn mà làm."

 

Thỉnh cầu hoang đường như vậy mà hắn cũng dám đưa ra, chẳng qua là vì hắn chắc chắn ta sẽ đồng ý.

 

Vậy thì ta cứ dỗ dành hắn, chờ đến lúc ta đi hòa thân rồi, hắn muốn cưới ai cũng không còn liên quan đến ta nữa.

 

"Điện hạ vận bộ hồng y này thật đẹp, sư phụ nhìn thấy chắc chắn sẽ không rời mắt được."

 

Tiểu sa di nhìn ta đến ngẩn người, nhận được câu trả lời liền hớn hở chạy đi.

 

Ta ngắm mình trong gương đồng hồi lâu, quả thật rất đẹp. Cung nhân đều biết ta yêu hoa ngọc lan, nên đã thêu mấy đóa ngọc lan lên bộ áo cưới.

 

Tiếc là, hắn không còn cơ hội nhìn thấy nữa.

 

Trời chưa sáng hẳn ngày hôm sau, đoàn hòa thân khởi hành. Ta khoác lên mình bộ đại hồng y, đầu đội phượng quan.

 

Vô Trần được lệnh đến cầu phúc cho đoàn hòa thân, trước khi đi, hắn cung kính cúi chào ta.

 

"Công chúa đại nghĩa, bần tăng thay mặt Ngọc Ninh cảm tạ công chúa. Nguyện công chúa cùng Thiền Vu bạc đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm."

 

"Đây cũng là lần cuối cùng bần tăng cầu nguyện. Bần tăng sắp hoàn tục, sau này nhất định sẽ thường xuyên cầu nguyện cho công chúa."

 

Ta im lặng không đáp. Đột nhiên một cơn gió lạ thổi bay khăn che mặt của ta. Ta còn chưa kịp đậy lại thì gương mặt ngỡ ngàng của hắn đã đập vào tầm mắt.

 

"Ngọc Ninh? Tại sao lại là nàng? Hòa Thạc công chúa đâu?"

 

"Hòa Thạc là phong hiệu hoàng huynh ban cho ta, vẫn luôn là ta."

 

Hắn đứng sững tại chỗ: "Ta còn chưa kịp cầu xin Thánh thượng, ta sẽ đi ngay bây giờ! Ta đã quyết tâm hoàn tục, ta sẽ cưới nàng, nàng không cần phải đi hòa thân xa xôi thế đâu."

 

Ta quay đầu đi không nhìn hắn: "Muộn rồi. Ngày lễ cập kê, danh tiết của ta đã tổn hại, lúc đó ngươi thà chếc cũng không chịu cưới ta. Ta chỉ còn con đường hòa thân này mà thôi."

 

Đôi mắt hắn đỏ hoe: "Ngọc Ninh, nàng đừng giận dỗi. Ta biết nàng vẫn còn đang tức giận chuyện chuỗi hạt, đó là do Trấn Quốc Công đích thân đến cầu cho các tướng lĩnh Bắc cảnh."

 

"Ta có tư tâm, ta nghĩ nếu các tướng lĩnh Bắc cảnh thắng trận, nàng sẽ không cần phải đi hòa thân, nên mới làm hai mươi chuỗi thập bát tử để cầu phúc cho họ."

 

"Ta không biết Lâm Tích Vi lấy được chuỗi hạt đó thế nào, Ngọc Ninh, ta sẽ đi cầu Thánh thượng ngay đây! Nàng đừng đi!"

 

Ta nhấc váy cưới quay người bước đi: "Giờ lành đã đến, ta phải khởi hành rồi. Vô Trần, bảo trọng."

 

"Ngọc Ninh, rõ ràng nàng đã đồng ý lời cầu hôn của ta, nàng đã nói muốn ta nhớ về nàng cả đời, nàng quên hết rồi sao?"

 

Chưa bao giờ thấy hắn mất khống chế như vậy. Hắn muốn nắm lấy ống tay áo ta nhưng đã bị thị vệ bên cạnh ghì chặt lấy.

 

Ngước mắt nhìn lên, hoàng huynh đang đứng trên thành tường, dõi theo chúng ta từ phía xa.

 

Hoàng huynh vốn thấu hiểu lòng người, có lẽ ngay từ đầu, chuyện hòa thân này đã không còn đường nào để thay đổi.

 

Hắn vẫn không ngừng giãy giụa, thậm chí còn thốt ra những lời đại bất kính, thị vệ phía sau lập tức vung tay đánh ngất hắn.

 

Ta bước lên xe ngựa, không hề ngoảnh đầu lại, rời xa hoàng thành ăn thịt người này.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.