Bố cục của trung tâm thương mại khiến Đàm Quy cảm thấy rất quen thuộc, tầng 5 là rạp chiếu phim cùng với một nhà hàng xoay nổi tiếng trên mạng ở Linh Giới; tầng 3 và tầng 4 phần lớn là khu ẩm thực, các quán ăn lớn nhỏ. Tầng 2 chủ yếu bán các loại quần áo, giày dép; tầng 1 là siêu thị lớn, cửa hàng trang sức; tầng hầm B1 là bãi đỗ xe cùng với siêu thị lớn mà cậu luôn nhắc.
Trần Mặc không thèm liếc nhìn những quầy quần áo giá rẻ và chất lượng thấp ở tầng 1, mà trực tiếp dẫn Đàm Quy lên tầng 2.
Các cửa hàng ở tầng 2 chỉ có thể dùng một từ để miêu tả — đắt! Một cửa hàng rộng lớn như vậy, ánh đèn chiếu sáng bóng sàn nhà, những tấm kính được thiết kế tỉ mỉ, từ góc độ ánh sáng đến cách bày trí, ánh đèn hoặc xa hoa hoặc thanh nhã tinh tế. Vào bất kỳ cửa hàng nào, nhân viên đứng chào ở cửa đều trẻ trung, có ngoại hình xuất sắc.
Ví dụ như cửa hàng mà Trần Mặc dẫn anh vào lần này, chiếm khoảng một phần năm diện tích tầng hai của trung tâm thương mại, các mặt hàng cực kỳ phong phú. Nhân viên đứng ở cửa chào khách đặc biệt nổi bật, là một cặp song sinh mỹ mạo, có đôi tai cáo xù xì trên đỉnh đầu, phía sau váy ngắn và quần dài cũng lộ rõ chiếc đuôi dài óng ánh mềm mại, như phủ nước ánh sáng.
Điều đáng nói là đây không phải là kiểu cosplay “không phù hợp với trẻ nhỏ” mà là đồ thật! Đàm Quy nhìn kỹ vài lần, xác nhận đuôi cáo và tai cáo trên người hai cô nhân viên đều là thật. Đôi mắt của họ có con ngươi dọc đặc trưng của loài thú, một đôi có màu tím pha lê, một đôi có màu vàng nhạt như kim loại.
“Đẹp không?” Một giọng nói ôn hòa vang lên bên tai Đàm Quy, nghe thì nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sát khí ngầm.
“Đẹp.” Đàm Quy thành thật trả lời. Theo thẩm mỹ của anh, cặp song sinh Hồ tộc này quả thật rất đẹp, hơn nữa có lẽ cũng là mỹ nhân nổi bật ở Linh Giới, bằng không cũng sẽ không được bố trí làm “gương mặt thương hiệu” của cửa hàng xa hoa như vậy.
Anh chỉ đơn thuần dùng ánh mắt thưởng thức cái đẹp để lướt qua hai nhân viên bán hàng kia, sau đó ánh nhìn lại trở về gương mặt của Trần Mặc. Ánh sáng trong cửa hàng quá mức rực rỡ khiến làn da của đối phương trông càng trắng hơn, thậm chí lờ mờ mang theo cảm giác bán trong suốt. Kết hợp với khí chất quý phái được dưỡng thành từ nhỏ, Trần Mặc như thể tỏa ra thánh quang, mang theo cảm giác thần thánh không nhiễm bụi trần.
Anh nhìn vào mắt Trần Mặc, nói: “Nhưng so với bọn họ, cậu vẫn đẹp hơn.”
Sát khí thoáng hiện trong không khí lập tức biến mất như chưa từng xuất hiện. Khóe môi Trần Mặc khẽ cong lên, không kìm được nụ cười: “Sao còn nhỏ tuổi mà đã biết nói lời ngọt như vậy.”
“Tôi cũng không nhỏ hơn cậu bao nhiêu.” Đàm Quy móc khăn giấy ra, nghiêm túc lau miệng mình, sau đó đưa tờ giấy trắng tinh ra làm chứng: “Cậu xem, không dính tí dầu nào.” Anh là kiểu người ngay thẳng thật thà, từ trong cốt lõi không hề liên quan gì đến kiểu miệng lưỡi trơn tru.
Trần Mặc nở nụ cười càng rạng rỡ hơn: “Được được được, là tôi nói sai rồi. Không nói mấy chuyện đó nữa, chúng ta xem quần áo đi.”
Cửa hàng quần áo này định vị là cao cấp thời thượng, tùy tiện chọn một món nào cũng đều có cảm giác thiết kế và cá tính rõ ràng.
Lúc đầu là Đàm Quy ngồi nhìn Trần Mặc chọn đồ, sau đó liền biến thành “máy khen người”:
“Cái này đẹp, mặc vào nhìn càng có khí chất.”
“Cái này cũng đẹp, mặc vào da cậu càng sáng.”
Da Trần Mặc rất trắng, trắng đến nỗi đôi khi hơi nhợt nhạt, mặc đồ tông màu ấm một cái là nhìn tươi tắn hẳn lên.
“Cái này cũng không tệ.”
Cuối cùng Trần Mặc quay đầu lại hỏi ạn: “Sao cái nào cậu cũng nói đẹp hết vậy? Không phải đang lấy lệ với tôi đấy chứ?”
Đàm Quy mở miệng nói liền: “Là bởi vì cậu vốn đã đẹp trai, dáng người cao ráo, tỷ lệ vóc dáng chuẩn. Mặc cái gì cũng đẹp là đúng rồi.”
Cậu nói hoàn toàn là lời thật lòng. Với tư cách là một họa sĩ, ánh mắt thẩm mỹ của cậi rất chuẩn. Tỷ lệ cơ thể của Trần Mặc còn không thua gì người mẫu minh họa trong sách. Nhìn bằng mắt thường thì cao khoảng 1m78, nhưng eo nhỏ, chân dài, vóc dáng cân đối, cách phối đồ cũng có gu, cho cảm giác còn cao hơn cả những người thật sự cao 1m85.
Đương nhiên, so với anh thì vẫn thấp hơn một chút. Dù sao Đàm Quy cũng cao 1m88, lại không hề có thói quen gù lưng hay khom người, dáng đi luôn thẳng tắp, đi giữa đám đông như hạc giữa bầy gà, nổi bật vô cùng.
Thế nên, trong đời sống thực tế, thường xuyên có người cho rằng Đàm Quy là người mẫu chuyên nghiệp. Bình thường ra đường anh luôn đeo khẩu trang, là vì không muốn bị chụp lén đăng lên mạng gây ra phiền toái. Dù sao xã hội bây giờ quá đông, không phải ai cũng có ý thức đạo đức đạt mức trung bình, rất nhiều người còn chẳng biết gì về khái niệm xâm phạm quyền chân dung và quyền riêng tư, mù luật tùy tiện đăng ảnh người khác.
Trên đời này không có sinh vật nào là không thích được khen ngợi, Trần Mặc cũng không ngoại lệ. Đặc biệt là khi được khen đẹp trai, lại thêm ánh mắt chân thành và thanh khiết đầy sức thuyết phục, lời hay này đúng là có sát thương cực lớn.
Một nhân viên bán hàng ở bên cạnh cũng lập tức phụ họa: “Tiên sinh đây nói đúng lắm, anh đúng là mẫu treo đồ trời sinh, mặc gì cũng đẹp!”
Ở cửa hàng bán đồ nam như thế này, nhân viên phục vụ thường đều là những nam thanh niên trẻ trung tuấn tú. Mà Trần Mặc lại là khách VIP của cửa hàng, nên mỗi lần tới sẽ có không ít người phục vụ đi theo. Chỉ là Trần Mặc không thích ồn ào, nên đã yêu cầu giữ lại hai người, một là cậu bé thỏ tai cụp kiểu shota, một là nhân viên tiêu thụ lâu năm có phong cách nửa nghỉ hưu, trên đầu có tai sói màu xám cùng một chiếc đuôi sói lớn, người cao to cơ bắp cuồn cuộn, nhìn qua là thiên đường của những ai thích “công lực điền” (kiểu đàn ông to khỏe, lực lưỡng).
Chỉ là, “thiên đường” thì giá cả cũng phải tương xứng. Tùy tiện lấy một bộ quần áo đã khởi điểm từ 4 chữ số, một chiếc khăn lụa nhìn rất bình thường cũng tới 1888 linh tệ. Còn có những bộ trang phục lên tới 5 chữ số, thậm chí bộ “bảo bối trấn tiệm” gần chạm mốc 7 chữ số, được bày trong lồng kính pha lê, điểm xuyết kim cương và vàng thật.
Trần Mặc chọn thêm mấy bộ từ trên ma-nơ-canh xuống, ý bảo nhân viên đưa cho Đàm Quy: “Để cậu ấy thử xem.”
Nhưng Đàm Quy lại khẽ lắc đầu với Trần Mặc: “Tôi không thử đâu.” Dù sao thì cũng chẳng mua nổi, thử chẳng khác nào tốn thời gian.
Anh nghèo đến mức thẳng thắn: “Số tiền còn lại trong tài khoản tôi phải để dành mua những thứ khác quan trọng hơn.”
Sau khi trừ hết tiền cơm, trong tài khoản chỉ còn lại một khoản nhỏ, Đàm Quy cắn môi tính toán: cùng lắm cũng chỉ đủ mua một món quần áo mà thôi. Nhưng linh tệ thì phải dùng đúng chỗ. Đám quần áo hàng hiệu sang chảnh này chủ yếu là đến từ các thương hiệu nổi tiếng trong giới thời trang Linh giới, giống như hộp đồ lót mà Trần Mặc từng tặng cho anh trước đó, gần như không có thuộc tính tăng cường đáng kể nào, chỉ thuộc loại “trang bị có giá trị cảm tính” với chỉ số chiến đấu cực thấp. Với số tiền đó, anh thà mang lên tầng ba ăn một bữa ngon, đóng gói vài món mang về còn thực tế hơn.
Trần Mặc lại nhẹ giọng, mang theo chút ngữ điệu nũng nịu: “Đi thử đi mà, tôi chỉ muốn nhìn mấy bộ đồ này mặc trên người cậu trông sẽ như thế nào, coi như cho tôi chút thể diện.”
Đàm Quy lúng túng đứng lên, hai tay hơi nắm lại thành nắm đấm, hơi chần chừ rồi ghé sát tai Trần Mặc, nhỏ giọng nói: “Tôi vẫn chưa kiểm soát được hoàn toàn sức mạnh của mình… Mấy bộ đồ này quá đắt tiền, tôi sợ làm hỏng mất thì coi như là tặng không cho cửa hàng rồi…” Một chuyện thiệt thòi như vậy, Đàm Quy thật không thể làm.
Bữa ăn vừa rồi vẫn chưa tiêu hết hiệu lực, còn hơn nửa tiếng nữa mới hết thời gian cộng buff, mấy chỉ số thuộc tính trên người anh vẫn còn đang liên tục thay đổi do thời gian buff chồng lấp không đồng đều.
Hồi nãy lúc ăn xong, chỉ tiện tay gắp một cái, anh đã vô ý bẻ cong cả thìa. Cũng may thìa làm bằng kim loại, anh còn có thể khéo léo uốn lại giống như gấp giấy vậy.
Thuộc tính tăng cao thì đúng là tốt thật, nhưng giờ Đàm Quy đâu có đang đánh nhau với quái vật đâu, mà phải đi chọn đồ! Sau quá trình thích nghi và rèn luyện, hiện giờ anh đã có thể làm chủ lực đạo đến mức không làm tổn thương người khác hay làm hỏng đồ vật.
Tuy vậy, quá trình thử đồ lại khác. Anh sợ trong lúc thay quần áo không cẩn thận sẽ làm rách hay hư hỏng, mà mấy bộ đồ này nhìn như đồ thủy tinh mong manh dễ vỡ. Phần lớn chúng đều làm bằng lụa tơ tằm thượng hạng, có đính kim sa lấp lánh, tua rua tinh tế, nhìn qua là biết chỉ cần mạnh tay một chút là tan nát.
Một nhân viên bán hàng vẫn kiên nhẫn giơ lên bộ quần áo Trần Mặc chọn cho anh: “Tiên sinh có muốn thử không ạ?”
Đám nhân viên cửa hàng này được huấn luyện kỹ càng, trên mặt vẫn duy trì nụ cười niềm nở, vô cùng tôn trọng quyết định của khách hàng.
“Thử chứ, đương nhiên phải thử rồi.” Nhìn Đàm Quy đứng đó với vẻ mặt rụt rè, tay còn nắm chặt lại đầy căng thẳng, Trần Mặc chỉ thấy anh càng thêm đáng yêu. Cậu bèn trực tiếp nhận lấy một chiếc áo khoác dài từ tay nhân viên thỏ tai cụp.
“Cậu ấy bị thương ở tay, không tiện lắm, để tôi giúp cậu ấy mặc.” Trần Mặc nói, “Trong phòng thử đồ đủ chỗ chứ?”
“Đương nhiên ạ, ngài là khách VIP của cửa hàng chúng tôi, đã có phòng thử riêng chuyên biệt được dành sẵn cho ngài. Không gian rộng rãi, đủ chỗ cho bốn người vào cũng không vấn đề gì.” Nhân viên cửa hàng cười nhã nhặn đáp.
Dù được gọi là phòng VIP, nhưng dù sao đây vẫn là cửa hàng ở khu vực đắt đỏ, nên phòng thử đồ chuyên dụng cũng chỉ rộng vài mét vuông, có móc treo quần áo, gương soi toàn thân, đèn ánh sáng tiêu chuẩn và cả dép đi trong phòng có in logo thương hiệu.
Trần Mặc đi vào trước để kiểm tra một lượt, cậu thấy phòng thử đồ này cũng khá rộng đến. Sau đó, cậu quay ra nói với nhân viên bán hàng: “Cậu mang luôn mấy bộ quần áo kia vào treo trong phòng thử đi, tôi sẽ thử hết một lượt.”
Anh rút thẻ VIP ra, dùng thái độ mềm mỏng mà đuổi nhân viên bán hàng ra: “Chúng tôi hơi gấp thời gian. Mấy món tôi thử ban nãy phiền cậu gói lại trước, ghi vào tài khoản cũ của tôi là được.”
Nhân viên bán hàng rất biết điều, ánh mắt hiểu chuyện, nhanh chóng rời khỏi phòng thử đồ và còn chu đáo đóng cửa lại: “Hai vị cứ từ từ thử đồ nhé, chọn đồ mình thích là quan trọng nhất, đừng nóng vội.”
Tai Đàm Quy khẽ giật, anh như nghe thấy tiếng “rắc” – âm thanh khóa cửa: “Nhân viên lại khóa cửa làm gì vậy?”
Chẳng lẽ đây là một nơi kích hoạt tình tiết kỳ quái nào đó trong phó bản? Nhưng anh không cảm thấy có ác ý hay nguy hiểm nào cả, mà hệ thống trò chơi cũng không có bất kỳ nhắc nhở nào.
Trần Mặc bình tĩnh giải thích: “Đây là quy định bình thường của cửa hàng này mà. Phòng thử đồ có chuông gọi, ấn một cái là họ sẽ tới ngay. Đóng cửa là để khách không bị quấy rầy khi thử đồ, giúp duy trì sự riêng tư và hứng thú chọn đồ.”
Trong hiện thực, tuy Đàm Quy không thiếu tiền, cũng chẳng quá ham mê hưởng thụ vật chất. Sau khi bán bản quyền, về cơ bản anh đã đạt được tự do tài chính. Nhưng những trải nghiệm kiểu này thì anh hoàn toàn xa lạ, đây là lần đầu bước vào kiểu cửa hàng xa hoa thế này. Vì vậy, anh thật sự không phân biệt được lời Trần Mặc nói là thật hay đùa. Dù sao thì so với kiểu mua sắm truyền thống, việc khoác bao tải hàng online vừa tiện lợi, vừa tiết kiệm, lại còn giúp anh tránh khỏi mấy mối quan hệ xã giao không cần thiết.
Anh vẫn muốn cố gắng thuyết phục lần cuối: “Thật sự phải thử sao? Nhưng mấy bộ quần áo này tôi không mua nổi cái nào đâu.” Nói trắng ra là, con trai không thích dạo phố mua sắm lắm.
Trần Mặc cầm lên một chiếc áo khoác dạ màu xám đậm: “Cậu căng thẳng thế làm gì, đây có phải đồ mặc bên trong đâu. Con trai không cần phải ngại ngùng xoắn xuýt.”
Cậu tìm một cái cớ: “Em họ tôi sắp đến sinh nhật, dáng người nó với cậu gần giống nhau. Cậu thử giúp tôi xem mặc lên có hợp không. Tôi sẽ không để cậu làm không công đâu, nếu hợp thì tặng cậu một cái luôn.”
Trần Mặc nói dối mà mặt không biến sắc, ngay cả mắt cũng không thèm chớp lấy một lần.
Sinh viên trẻ tuổi còn non nớt, nghe vậy liền tin thật. Anh thả lỏng hai tay đang nắm hờ, xoè ra phối hợp: “Tặng tôi một cái thì không cần, giúp cậu chọn quà là được rồi.”
Tuy đang nắm tay hờ như đang kháng cự, nhưng động tác của anh lại chẳng hề mất tự nhiên, vẫn duy trì được vẻ tao nhã như một con tiên hạc đang được vuốt lông. Lúc trước Đàm Quy khen Trần Mặc là “giá áo di động”, nhưng giờ chính anh cũng chẳng kém cạnh gì.
Trần Mặc giúp Đàm Quy cởi bỏ chiếc áo khoác cũ bên ngoài, để lộ ra lớp áo len cổ cao màu xám tro bên trong. Áo len chất liệu dày, đường may dày dặn, ôm sát người giữ ấm mà không gây cảm giác ngột ngạt.
Từ lớp áo ôm người như vậy có thể thấy thân hình Đàm Quy không hề mảnh khảnh, nhưng cũng không đến mức có cơ bắp cuồn cuộn, cơ ngực có nhưng không đến nỗi nổi bật, không giống như gã nhân viên cửa hàng cao to kia mặc áo sơ mi trắng căng phồng cơ bắp một cách khoa trương.
Ánh mắt Trần Mặc dần trở nên sâu thẳm, nhưng khi mặc bộ đầu tiên cho Đàm Quy thì không hề có hành động mờ ám gì, chỉ nghiêm túc và kiềm chế giúp anh mặc đồ.
Đàm Quy đứng trước gương xoay một vòng: “Cậu thấy thế nào? Tôi cảm thấy màu sắc hơi tối, nhìn chung cũng không có gì nổi bật.”
Cả hai đều là dân thiết kế, dù Đàm Quy là họa sĩ còn Trần Mặc là thiết kế thời trang, thì cũng coi như là nửa bạn nghề. Anh đánh giá kỹ lưỡng, cảm thấy bộ này không hợp với mình. Nhưng dù sao quần áo cũng là mua cho em họ Trần Mặc, anh hỏi lại: “Cậu thấy sao? Quan trọng là em họ cậu có thích không.”
Trần Mặc gật đầu: “Tôi cũng cảm thấy không hợp lắm, hơi đứng tuổi, không hợp tính cách nó đâu. Nó thích ăn diện một chút, thích nổi bật, đổi cái khác vậy.”
Cậu lại cầm lên một bộ vest trắng: “Anh thử bộ này xem sao.”
Từ đầu đến những bộ sau, Trần Mặc đều tỏ ra rất đúng mực, tay chân không vượt quá giới hạn, thái độ thì tự nhiên, giống như nhân viên cửa hàng đang nghiêm túc giúp khách thử đồ, khiến người ta cảm thấy không có gì đáng nghi. Trong lúc thử đồ, cậu còn rung chuông để nhân viên cửa hàng mang thêm vài bộ vào. Nhìn thấy thế, Đàm Quy dần thả lỏng cảnh giác, hoàn toàn đảm nhận vai trò “công cụ thử đồ”.
Một bộ, hai bộ… mười bộ, mười một bộ… Anh dần dần trở nên tê dại, nụ cười trên mặt cũng dần cứng đờ. Trần Mặc là người tốt, có điều cái người em họ kia của cậu thật là khó chiều quá mức, thử bao nhiêu đồ rồi mà vẫn chưa chọn được bộ nào vừa ý.
Lúc này, ở một nơi nào đó, có một người đang hắt xì liên tục như bị ai đó nhắc tên, có lẽ đúng là đang bị mắng thật.
“Gần được rồi, lấy bộ này đi.” Cuối cùng, sau khi thử đến bộ thứ hai mươi, Trần Mặc mới chịu buông tha.
Đàm Quy thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, giơ tay định cởi bộ đang mặc ra.
Trần Mặc để ý động tác ấy: “Tay anh hồi phục rồi?”
Đàm Quy gật đầu: “Hiệu quả đồ ăn tiêu hao cũng gần hết rồi.” Anh đã thử đồ hơn một giờ đồng hồ, những hiệu ứng thuộc tính tạm thời của thức ăn từ bữa ăn sớm đã hết. Sức lực không ổn định của anh cũng đã qua giai đoạn dao động, trở lại thành trạng thái chỉ số cố định.
13 điểm sức mạnh so với chỉ số ban đầu là 6 thì đã tăng lên gần gấp đôi. Tuy hiệu quả thực tế không chỉ đơn giản như vậy, nhưng với mấy giờ trôi qua, Đàm Quy đã đủ thời gian để thích nghi, nên giờ đổi đồ cũng nhẹ nhàng, không cần lo về việc làm hỏng quần áo nữa.
Không ngờ anh lại hồi phục nhanh như thế, Trần Mặc có chút tiếc nuối. Cậu đảo tròng mắt đen bóng như thủy tinh, nhìn Đàm Quy rồi cười: “Áo khoác thử xong rồi, giờ thử thêm vài món đồ lót đi. Dù sao cậu cũng có thể tự mặc rồi, để tôi ngồi nhìn cậu thay là được.”
Mặt Đàm Quy lập tức hiện rõ vẻ đau khổ như thể đang đeo mặt nạ. Tuy anh thiếu hụt cảm xúc, không biết thế nào là đồng cảm hay đau khổ, cũng không biết sợ hãi, nhưng điều đó không có nghĩa là anh không biết… mệt.
“Không cho cậu thử nhiều, hai bộ thôi.” Trần Mặc vừa nói vừa vỗ vai anh, ấn anh ngồi xuống sofa trong phòng thử đồ, “Vất vả rồi, cậu cứ ngồi đó nghỉ, tôi đi lấy đồ.”
Đàm Quy nhân lúc này duỗi gân duỗi cốt một chút. Vai anh hơi nhức, các khớp phát ra tiếng răng rắc răng rắc rõ mồn một.
Trần Mặc quay trở lại cực kỳ nhanh, như một làn gió lướt qua, bóng dáng mờ mờ ảo ảo như u linh. Không đầy một phút, “u linh” ấy đã quay lại, tay cầm bộ quần áo, xông thẳng vào phòng thử đồ đưa cho Đàm Quy.
Cậu xoay người đi, không nhìn lại: “Tôi không nhìn đâu, cậu thay nhanh đi.”
Đàm Quy không quá hiểu: trong ngoài phòng thử đồ đều rộng rãi, vì sao Trần Mặc không ra ngoài đợi. Nhưng đối phương đã thể hiện rõ mình “giữ gìn”, anh cũng ngại làm bộ làm tịch.
Chủ yếu là mệt rồi, thật sự rất mệt. Hơn nữa hành vi nhã nhặn trước đó của Trần Mặc đã khiến anh giảm bớt cảnh giác.
Anh bắt đầu cởi chiếc áo len cao cổ của mình ra. Đúng lúc đó, Trần Mặc – trong khi đang đi giày da – không hiểu sao lại giẫm lên đôi dép đi trong tiệm, chân trái đá trẹo vào chân phải, cả người loạng choạng, lảo đảo ngã về phía sau.
Phòng thử đồ chật chội, đầy quần áo treo khắp nơi, chỉ còn lại chỗ Đàm Quy đang ngồi là trống. Kết quả, Trần Mặc vô cùng chuẩn xác ngã nhào vào lòng Đàm Quy.
Mà quần áo trong phòng đều là hàng siêu đắt! Không thể để bị Trần Mặc ngồi hỏng! Trong tình thế nguy cấp, Đàm Quy bản năng giơ tay ném luôn chiếc áo len cổ cao Trần Mặc vừa đưa cho mình ra ngoài, quyết không để bản thân ôm cái trách nhiệm xé hỏng quần áo, dù là đồ bên trong rẻ hơn đồ ngoài cũng không được!
Và thế là…
Trần Mặc ngồi lên đùi Đàm Quy – chính xác là ngồi nửa bên mông lên người anh, còn tay… vô tình đặt lên vùng cơ bụng lộ ra của thanh niên tuấn tú đang c** tr*n nửa người.
Mặt Đàm Quy không cảm xúc, lạnh nhạt nhắc: “Anh Trần Mặc, tay của anh.”
Sắc mặt người kia lập tức đỏ bừng như phát sốt, hoảng hốt rút tay về như bị điện giật: “Tôi không cố ý đâu!”
Tác giả có lời muốn nói:
Trần Mặc: Tôi cố ý đấy. 😌
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]