Sau khi lúng túng đứng dậy, Trần Mặc khẽ rên một tiếng: “Vừa rồi không cẩn thận trật chân rồi.”
Đàm Quy thở dài một hơi, không nói hai lời liền ấn Trần Mặc ngồi lại lên ghế sofa, tái hiện lại tư thế vừa rồi nhưng dĩ nhiên, lần này anh không ngồi trên đùi Trần Mặc, mà là ngồi xổm xuống đất.
“Để tôi xem thử.” Đàm Quy mặc lại áo của mình cho chỉnh tề, sau đó mới động tác gọn gàng mà cuộn ống quần Trần Mặc lên. Anh kéo chiếc tất trắng tinh ra, lộ ra mắt cá chân của Trần Mặc, đúng là bị trật, phần da trắng nõn ấy đỏ ửng sưng to, vô cùng rõ ràng.
Ở công ty quỷ quái này, đồng nghiệp có thể tự gắn đầu trở lại, xương khớp thì xoay tròn 360 độ chẳng hề hấn gì. Nhưng Trần Mặc lại không giống, chỉ đi bộ thôi cũng có thể tự trật chân, lại không tự hồi phục được.
Có lẽ đây là đặc điểm riêng của mấy “quái vật cấp cao”, muốn thể hiện mình giống người bình thường, thì Đàm Quy cũng không vạch trần. Anh dùng tay nhẹ nhàng ấn vào: “Cũng may, không bị trật khớp, chỉ là mô mềm bị bong gân thôi.”
Anh cố gắng hết sức dùng lực thật nhẹ, vậy mà Trần Mặc vẫn rít khẽ một tiếng. Thân thể đại thiếu gia mảnh mai, rất dễ đau. c** nh* giọng than thở: “Nhưng mà vẫn đau lắm.”
Đàm Quy nhẹ giọng trấn an: “Chấn thương nhẹ thôi, không sao đâu, bôi ít thuốc giảm sưng là được.”
Anh hỏi tiếp: “Trong ký túc xá có thuốc không?”
Trần Mặc lắc đầu: “Chắc là không, nhưng tôi có thể đặt hàng online.”
Đùa gì chứ, bình thường cậu nào có dùng tới mấy thứ này.
Đàm Quy thuận thế nói: “Vậy đặt đơn đi, bôi thuốc xong rồi hẵng về.”
Trần Mặc lộ vẻ áy náy nhìn anh: “Cậu không định đi siêu thị à? Thật ra tôi vẫn ổn, hay là cùng đi luôn nhé?”
Đàm Quy lập tức đồng ý: “Vậy đi siêu thị thôi.”
Nhìn gương mặt Trần Mặc thoắt cái sa sầm lại, Đàm Quy cực kỳ thành thạo sửa lời: “Đùa thôi, tất nhiên phải đưa cậu về trước rồi. Trưa mai tôi tranh thủ ghé lại là được.”
Anh ở chung với người bình thường đã lâu, rút ra một kinh nghiệm xương máu: con người rất thích kiểu khẩu thị tâm phi. Mà sinh vật có trí tuệ ở Linh giới, xét điểm này, xem ra cũng chẳng khác người bình thường mấy.
Thấy sắc mặt Đàm Quy không có gì khác thường, Trần Mặc mới hơi dịu đi một chút: “Vậy thì cũng phiền cậu quá, cậu muốn mua gì ở siêu thị? Đồ ăn vặt hay nước uống? Nếu không gấp thì đặt hàng online luôn, giao tới công ty cũng được.”
Sáng sớm Đàm Quy đã tìm hiểu về tốc độ phát triển mạng lưới ở nơi này, và phát hiện rằng dịch vụ mua sắm online ở Linh giới rất chậm. Thường thì nhanh nhất cũng phải ba ngày, chậm thì bảy ngày, thậm chí nửa tháng mới nhận được hàng. Mà nhiệm vụ sinh tồn trong phó bản lần này chỉ kéo dài bảy ngày, ba ngày đã là biến số rất lớn rồi.
“Tôi muốn đến khu điện tử kỹ thuật số trong siêu thị xem thử, mua một cây bút ghi âm.” thực ra anh đang muốn mua một thiết bị ghi âm mini, tiện thể xem luôn có đạo cụ gì khác hay không. Vì điện thoại dùng để ghi âm hoặc quay phim thì quá lộ liễu, không đủ kín đáo.
Đàm Quy giải thích: “Chuyển phát nhanh ở đây hơi chậm, tôi có kiểm tra ứng dụng giao hàng rồi, siêu thị online không bán loại thiết bị này.”
Ứng dụng giao hàng kiểu “giao nhanh” ở Linh giới vẫn còn hạn chế. Khu vực trong phó bản này chưa mở dịch vụ giao hàng. Hơn nữa, với loại thiết bị như thế này, dù có thể nhờ người khác mua hộ bằng cách trả thêm tiền boa, thì vẫn nên tự mình lựa chọn, xem xét kích cỡ và tính năng mới là tốt nhất.
Trần Mặc lập tức trở nên cảnh giác: “Cậu mua cái đó để làm gì?”
Đàm Quy đặc biệt thẳng thắn: “Trước đó tôi có kể với cậu rồi, hình như cấp trên của tôi có chút định kiến với tôi, nên tôi muốn phòng thân một chút thôi. Chỉ để bảo vệ mình, không phải để làm chuyện xấu.”
Trần Mặc nhìn nam sinh viên mới tốt nghiệp đang ngồi xổm trước mặt mình, ngước lên nhìn cậu với gương mặt tuấn tú như tranh vẽ. Dưới ánh đèn, Đàm Quy giống như một bức sơn thủy họa sống động. Lông mày như nét vẽ mảnh thanh, sống mũi cao thẳng như đỉnh núi, đôi môi mỏng đỏ tựa nụ mai điểm hồng trong tuyết trắng, toàn bộ tạo nên một hình ảnh khiến người ta chỉ muốn chiếm lấy, không kìm lòng được mà say mê.
Trần Mặc gật đầu thấu hiểu, khẽ nói: “Nam sinh ra ngoài đúng là phải biết tự bảo vệ mình. Nhất là kiểu người vừa trẻ vừa đẹp như cậu.”
Đàm tổng kia trong ấn tượng của Trần Mặc thì cũng không có gì đặc biệt, chỉ lờ mờ nhớ được là một tên trung niên dầu mỡ, gần đây còn đang lùm xùm chuyện ly hôn. Tuy rằng xu hướng giới tính của người đó có vẻ là dị tính, nhưng Đàm Quy quá đẹp, kiểu người đến cả thẳng nam cũng có thể bị bẻ cong. Huống hồ kiểu trung niên do dự dễ bị quyến rũ như vậy, một chút mồi nhỏ thôi cũng đủ dụ ngã rồi.
Là người từng trải, Trần Mặc dặn dò đầy chân thành: “Nếu cấp trên của cậu có làm khó dễ hay khiến cậu cảm thấy bị uất ức, thì nhất định phải nói với tôi, đừng có tự mình nhẫn nhịn chịu đựng. Nhất định phải dứt khoát từ chối cái gọi là ‘quy tắc ngầm’ nơi công sở.”
Bị làm khó dễ mà vẫn có thể lật lại thế cờ, kéo cả cấp trên vào bẫy, Đàm Quy cực ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi sẽ.”
Trần Mặc gọi điện thoại: “Không cần chờ đến ngày mai, nhờ một người bạn mang một cái bút ghi âm lại đây cho tôi, tiện thể mang thuốc đến luôn, anh ta chuyên làm mấy việc kiểu này.” Đàm Quy đã cùng cậu dạo phố lâu như vậy, lại vì cậu mà bỏ qua ý định đi siêu thị, sao cậu có thể để người ta thất vọng về tay không được.
Người nhận điện thoại bên kia đầu dây nghe mà không hiểu gì: “Thuốc? Ngài cần loại thuốc gì?”
Ai có thể khiến thiếu gia nhà họ bị thương chứ? Mà lại còn nói đến bút ghi âm, đây là có ý gì?
Trần Mặc liếc nhìn Đàm Quy đang yên lặng đứng bên cạnh đợi, vội vã nói vào điện thoại một câu: “Tóm lại là như vậy, mau lên một chút.” Rồi dứt khoát cúp máy.
Cậu đã gửi đầy đủ nội dung tin nhắn, nhấn mạnh khi người kia đến thì không được nói nhiều một lời nào. Với vai trò người ở vị trí cao, đây không phải yêu cầu, mà là mệnh lệnh. Dù không rõ tình huống cụ thể, nhưng bên kia vẫn lập tức phối hợp, không dám chậm trễ, tuyệt đối nghe theo chỉ thị của Trần Mặc.
Vì Trần Mặc bị thương, Đàm Quy chủ động gọi nhân viên cửa hàng tới. Khi nhìn thấy vết thương nhỏ xíu của Trần Mặc, các nhân viên đều thoáng ngạc nhiên, nhưng với kinh nghiệm dày dạn, họ cũng chẳng nói gì dư thừa.
Chỉ có thái độ vô cùng chu đáo, dựa theo yêu cầu của Trần Mặc mà đóng gói quần áo: “Ngài hãy nghỉ ngơi, chúng tôi sẽ chuyển đến tận cửa cho ngài.”
Đàm Quy hỏi thêm: “Lúc chuyển quần áo đến có thể tiện thể chở người về được không?” Thực ra từ trung tâm thương mại về ký túc xá công ty chỉ khoảng một cây số, nhưng với cái chân bị vặn, tốt nhất vẫn không nên đi bộ.
Đằng sau lưng anh, Trần Mặc lặng lẽ ra hiệu bằng ánh mắt. Nhận được ám chỉ, nhân viên thỏ tai cụp tròn mắt nói dối một cách ngọt ngào: “Thật xin lỗi, xe giao hàng của chúng tôi không thể chở người, hơn nữa một số loại quần áo cần điều chỉnh nhiệt độ, quá trình vận chuyển sẽ hơi lâu một chút.”
Mười phút sau, một người đàn ông mặc lễ phục ngồi trên một chiếc siêu xe dài hơn cả tiêu chuẩn bình thường xuất hiện trước trung tâm thương mại. Anh ta cung kính và lịch sự dùng cả hai tay dâng thuốc mỡ và một hộp nhỏ cho Trần Mặc, rồi lặng lẽ rút lui. Đàm Quy còn chưa kịp mở miệng hỏi han gì thì đối phương đã biến mất như chưa từng xuất hiện.
Cái hộp nhỏ được Trần Mặc tự tay đưa cho Đàm Quy: “Bút ghi âm của cậu đây.”
Đàm Quy đặt hộp sang một bên: “Để tôi bôi thuốc cho cậu.” Anh lại kéo vớ Trần Mặc xuống, nhìn thấy chỗ sưng đỏ thì cau mày: “Sao cảm giác như còn sưng hơn lúc nãy vậy?”
Trần Mặc: …
Dĩ nhiên là vì cậu cố ý khiến vết thương nặng thêm, vừa nãy còn lén “động tay động chân” làm nó phồng lên một chút. Nếu không phải cậu khống chế miệng vết thương thì với thể chất của cậu, vết bong gân này chưa đến nửa giây đã lành. Trên thực tế, nếu không phải nhất thời bốc đồng, cậu không thể nào bị bong gân được.
Trần Mặc hơi chột dạ nói: “Chắc là tại lúc nãy tôi đứng lên không cẩn thận vặn lại lần nữa…”
Nhân viên cửa hàng nói xe giao hàng không chở người, còn người bạn giúp đưa thuốc thì lại bay mất tiêu trong nháy mắt. Đàm Quy quyết định gọi taxi, sẵn sàng bỏ tiền lớn, nhưng không hiểu sao ứng dụng gọi xe mãi không có ai nhận đơn.
Thuốc mỡ mát lạnh được bàn tay ấm áp của Đàm Quy nhẹ nhàng xoa đều lên mắt cá chân, động tác nhẹ nhàng và đều đặn, hoàn toàn không có gì là mờ ám, thế mà Trần Mặc lại cảm thấy nơi đó nóng rực lên khác thường.
Đàm Quy đột nhiên ngừng tay: “Sao lại đỏ thêm ra ngoài vùng sưng nữa vậy? Cậu có thấy ngứa không? Có phải bị dị ứng thuốc rồi không?”
“Không, tôi thấy thuốc này rất dễ chịu… chắc tại da tôi hơi nhạy cảm thôi.” Trần Mặc cực kỳ không muốn anh dừng lại, nhưng nếu còn để Đàm Quy tiếp tục bôi thuốc thế này, cậu sợ mình không kiềm được mà “lòi đuôi”.
Cậu vội vàng chuyển chủ đề: “Giờ cũng khuya rồi, thuốc cũng bôi xong rồi, chúng ta về thôi.”
Trần Mặc cố tình làm ra vẻ mạnh mẽ và kiên cường, chống tay vào ghế sofa rồi bất ngờ đứng dậy: “Cậu xem, tôi đi được mà!”
Cậu tiếp tục diễn: “Chút nữa cậu đi chậm thôi, đỡ tôi từng bước một, chắc chắn không vấn đề gì.”
Dáng vẻ yếu ớt nhưng kiên cường của Trần Mặc khiến người nhìn không khỏi động lòng. Miệng thì nói mình ổn, nhưng chân thì chẳng chịu bước ra hẳn, trong lòng thì không ngừng niệm thầm: Mau mau hiểu ý mà nói muốn cõng tôi về đi!
Đàm Quy thu hộp bút ghi âm vào không gian hệ thống, sau đó không chút do dự vòng tay ngang eo bế thốc Trần Mặc lên: Cõng thì không ổn, đây là Linh Giới, cõng người sẽ dễ bị quỷ ám, càng cõng sẽ càng nặng, đến khi đè cho đến sụp thì thôi. Không bế thì thôi, đã bế là phải bế cho chắc.
Anh dứt khoát không cho Trần Mặc phản kháng: “Anh Trần Mặc, anh không đi nổi đâu, để tôi bế anh về. Cõng dễ trượt, bế thế này vững hơn.”
Đàm Quy bế mình về là tình huống mà Trần Mặc đã trù tính từ trước, nếu xảy ra được thì quả thực là vui mừng không kịp. Nhưng bị người ta bất ngờ bế ngang lên như vậy, cậu vừa kinh ngạc lại vừa sung sướng, trái tim lập tức bị đâm trúng bởi cảm giác lãng mạn không hề báo trước. Ngay lúc cơ thể được nhấc bổng lên, trái tim cậu như chú nai con hoảng hốt nhảy loạn không ngừng.
Trần Mặc khẽ nhéo tay áo Đàm Quy, gương mặt luôn lạnh nhạt giờ đây lại đỏ bừng như hoa đào nở rộ. Cậu chôn đầu vào khuỷu tay ấm áp và vững chãi của Đàm Quy, lắng nghe nhịp điệu tim của đối phương, dần dần đồng điệu với nhịp đập của chính mình. Một bước, hai bước… chỉ số hạnh phúc của cậu không ngừng tăng vọt.
Trong vòng tay ấm áp và chắc chắn của Đàm Quy, Trần Mặc từ vai trò đại ca mạnh mẽ giờ lại hóa thành một cậu em ngoan ngoãn biết nghe lời: “Ừm, tôi nghe lời cậu.”
Tác giả có chuyện nói:
Trần Mặc: Càng mạnh mẽ càng tốt, tôi thích!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]