Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 14: Linh giới công ty ( 14 )




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Quần áo đã có nhân viên cửa hàng ship giúp, Đàm Quy chỉ cần ôm Trần Mặc trở về là được. Hai người vốn đã rất thu hút ánh nhìn, dáng vẻ lại đẹp, cảnh tượng như bước ra từ phim thần tượng thế này lại càng khiến người đi đường không thể không ngoái lại nhìn.

Tuy vậy, Đàm Quy chẳng cảm thấy gì đặc biệt. Dù là ánh mắt tò mò, kinh ngạc, xuýt xoa hay lén lút nhìn trộm, anh vẫn cứ vững vàng ôm Trần Mặc mà đi. Lúc thế này, chỉ cần bản thân không thấy ngại, thì người xấu hổ sẽ là người khác.

Từ sau khi chỉ số sức mạnh tăng lên đến 13 điểm, cân nặng của Trần Mặc đối với Đàm Quy mà nói nhẹ tựa lông hồng, anh ôm người mà không chút cảm thấy nặng nề, vẫn có thể ưỡn ngực ngẩng đầu, bước đi từng bước vững chãi.

Khi hai người ra khỏi trung tâm thương mại, đã là mười giờ tối, gần đến khoảng thời gian khuya. Bất kể là thế giới loài người hay Linh Giới, ban đêm luôn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm hơn ban ngày.

Đoạn đường họ đi qua không giống như khu phố mua sắm náo nhiệt, ở nơi này có không ít loại quỷ quái cấp cao ẩn nấp. Rất nhiều kẻ thường nhân đêm khuya đi săn những du khách lạc đàn tại những con đường nhỏ vắng vẻ ít người qua lại. Bởi vì pháp luật ở Linh Giới có phần thiên vị kẻ mạnh, nếu thật sự gặp xui xẻo bị ăn mất, chỉ cần không có chứng cứ xác thực, đội chấp pháp cũng sẽ không làm gì được hung thủ.

Khi lúc nãy vội vã đi ra ngoài, Đàm Quy không chú ý nhiều. Lúc trở về đi chậm lại, người trên đường cũng ít, anh mới phát hiện ven đường Linh Giới đa phần đều trồng các loại cây âm khí nặng như cây hòe, cây đa, cây liễu, toàn là loại cây dễ hấp dẫn quỷ hồn. Hai bên đường, những cột đèn không được lau chùi từ lâu, tích đầy một lớp bụi dày, khiến ánh sáng vốn nên sáng sủa trở nên mờ mịt, âm u một cách bất thường.

Trên bầu trời treo lơ lửng một mặt trăng đỏ, lớn hơn so với tối qua một chút, ánh trăng đỏ nhạt xuyên qua tán cây rọi xuống, cộng thêm từng đợt gió lạnh lùa qua khiến không khí xung quanh càng thêm quái dị, lạnh lẽo như thể có âm hồn lẩn khuất đâu đây.

Đàm Quy đối với cảnh tượng kiểu này chẳng hề sinh ra chút sợ hãi nào, giá trị lý trí của anh cũng chẳng hề suy giảm. Anh ăn mặc kín đáo, áo khoác lại chắn gió tốt, hơn nữa là thanh niên nên dương khí dồi dào, càng đi càng thấy ấm, thậm chí trên trán còn hơi toát ra ít mồ hôi.

Điều anh không biết chính là, trên con đường rợp cây từ khu phố mua sắm đến đường lớn Lâm Ấm dẫn vào tập đoàn Linh Giới này, mỗi một gốc cây đều đang ẩn náu rất nhiều quỷ hồn. Đây là những cô hồn dã quỷ không đủ tiền thuê phòng, thực lực mạnh thì có thể chiếm trọn cả một cây, yếu hơn thì phải chen chúc ở ghép chung. Cây đa lớn có khi còn treo lủng lẳng đến bảy tám con quỷ.

Nhìn thấy cảnh tượng mỹ lệ kiểu “cơm chó bay đầy trời” này giữa đêm khuya, nếu là quỷ tình nhân còn đỡ, chứ trong mắt nhiều con quỷ độc thân lâu năm toàn là ghen tị đến đỏ cả tròng.

Có một tên trạch nam quỷ chết trẻ, chết trong phòng vì đột tử, đang trốn trên chạc cây lầu bầu phát ngôn đậm mùi ghen tị: “Phi! Trăng đỏ treo cao, ánh trăng soi sáng trời đất, lại không phải không có chân, không tự đi được à? Nửa đêm còn ôm ấp tình tứ, không biết xấu hổ!”

Gã trợn mắt đảo tròng, định nhổ một bãi nước bọt xuống đầu Đàm Quy. Nhưng đúng lúc ấy, nam sinh đang được công chúa bế kia—chính là Trần Mặc—đột nhiên ngẩng đầu nhìn gã một cái.

Chỉ một ánh nhìn.

Cái gọi là “một ánh nhìn chết người” quả thật không sai. Thân thể của con trạch nam quỷ lập tức bị xé toạc ra thành vô số mảnh vụn, tan xác thành từng khối thịt nhỏ rơi lả tả xuống. Đừng nói nhổ nước miếng, ngay cả đầu lưỡi của gã cũng bị chém đôi. Phải đến mấy phút sau, đống thịt vụn dưới gốc cây mới từ từ tụ lại hình dáng ban đầu bằng cách hấp thụ âm khí, nhưng nhìn kỹ vẫn thấy gương mặt méo mó, lồi lõm không đều, vài chỗ còn gắn sai cả vị trí.

Lúc này, một nữ quỷ mặc áo trắng lụa cổ, trú ngụ trên cây liễu cạnh đó mới lười nhác lên tiếng: “Nhìn cái dáng vẻ này là biết cậu mới đến. Hai người đó mà cậu cũng dám trêu chọc.”

Tên trạch nam quỷ vừa mới “từ cõi chết trở về” khó nhọc chỉnh lại gương mặt bằng móng vuốt, gắt: “Cô biết mà không nhắc tôi? Hai người đó là ai, thân phận gì?”

Nữ quỷ áo trắng lắc đầu: “Tôi không biết họ là ai, nhưng tôi nhận ra tấm thẻ trên người họ.”

Cô ta cười cợt, giọng đầy vẻ hả hê khi thấy người gặp họa: “Không thấy logo sao? Là cửa hàng Sơn Hải ở tầng hai trung tâm thương mại. Quỷ nào có thể mua đồ ở cái cửa hàng đó chỉ cần dùng một ngón út cũng đủ nghiền chết cậu.”

Thanh niên tuấn mỹ ôm người kia là người sống, trên người tỏa ra mùi máu tươi thơm ngọt đặc trưng chỉ có ở nhân loại. Thế nhưng hai bên đường lớn đông quỷ đến vậy mà chẳng có lấy một tên dám động thủ, không phải vì anh ta, mà là vì kẻ đang được anh ta ôm trong lòng ngực kia.

Ở Linh Giới, thực lực mạnh chưa chắc đã giàu có, nhưng một khi đã là quỷ có tiền thì chắc chắn không có tên nào yếu. May mà tên trạch nam quỷ kia chỉ định đùa dai một chút chứ không có ác ý muốn ăn thịt người, nếu không hôm nay cậu ta đã không chỉ mất một ít âm khí đâu, cái thân quỷ cực khổ tu luyện ra được có khi đã thành tro bụi, bay sạch không sót lại mảnh nào.

Quỷ trạch nam run bần bật, vội vã bò bốn chân leo lại lên cây hòe, rút về cái ổ nhỏ của mình. Còn những quỷ khác đứng xem từ đầu đến giờ thì càng ngoan ngoãn biết điều hơn, một đám yên lặng như tờ. Cái con đường cây xanh ban đêm vốn thường xuyên là nơi sói hú quỷ gào, hôm nay lại yên bình lạ thường, chưa từng có không khí tĩnh lặng thế này.

Dù không có con quỷ nào dám ra phá đám, nhưng Đàm Quy vẫn đột nhiên dừng bước. Trần Mặc đang rúc sâu vào trong lòng ngực anh, khuôn mặt gần như vùi kín, lúc này lại ngẩng đầu ra: “Sao vậy?”

Có cậu ở đây, nguyên cả khu này căn bản không có con quỷ nào dám bén mảng tới quấy rầy họ. Nhưng không hiểu sao Đàm Quy lại dừng lại giữa đường.

Đàm Quy nhìn phía trước rồi thấp giọng nói: “Hình như chúng ta bị quỷ đánh tường.”

“Khoảng cách từ ký túc xá tới trung tâm thương mại chỉ mất mười phút đi bộ. Lúc nãy về tôi còn cố ý đi nhanh hơn nữa, vậy mà giờ đã trôi qua nửa tiếng.”

Bọn họ ra khỏi trung tâm thương mại chưa tới mười giờ, thế mà nhìn lại điện thoại, giờ đã là mười giờ rưỡi. Mà khung cảnh hai bên đường vẫn không có gì thay đổi, rất rõ ràng, bọn họ đang bị kẹt vào quỷ đánh tường rồi.

Theo như những gì Đàm Quy biết về văn hóa truyền thống, có rất nhiều cách để phá giải hiện tượng “quỷ đánh tường”. Trong số đó, nổi tiếng nhất là: chửi ầm lên một trận, rải nước tiểu của trẻ con (đặc biệt là nước tiểu của trẻ còn chưa dứt sữa), hoặc nếu thực sự không còn cách nào, thì đành ngồi tại chỗ mà chờ đến lúc nghe được ba tiếng gà gáy, tức là đợi trời sáng, mặt trời mọc.

Nhưng vấn đề là… đây là Linh giới. Mà nơi bọn họ đang đứng lại còn là khu thương mại! Xung quanh đều là những tòa nhà cao tầng mọc san sát, ở trung tâm thành phố thì tuyệt đối không cho phép nuôi gà. Để chờ được tiếng gà gáy ở đây… có khi chờ đến chết cũng không nghe nổi một tiếng.

Cách thứ hai thì Đàm Quy cũng không thực hiện được, chỉ còn lại cách thứ nhất: chửi thề một trận. Anh dừng lại tại chỗ, trong đầu đang chuẩn bị lên kế hoạch lựa lời chửi, dù gì thì cũng phải nói sao cho thật có khí thế. Nhưng vấn đề là… anh là kiểu người có đạo đức, luôn tự xưng đã vượt thoát khỏi những trò tiêu khiển thấp kém, anh thực sự chưa bao giờ buông lời th* t*c trong đời.

Ngay lúc Đàm Quy đang rối rắm tìm cách, Trần Mặc ở bên cạnh lại bắt đầu chột dạ. Bị Đàm Quy ôm suốt dọc đường, trong lòng cậu cứ ngọt ngào như uống mật, cảnh vật hai bên đường cũng thấy đẹp hơn hẳn thường ngày. Trong tiềm thức cậu xuất hiện lên một ý niệm mơ hồ: nếu con đường này cứ dài mãi, nếu có thể ôm nhau thế này lâu hơn nữa thì tốt biết mấy.

Chính cái suy nghĩ này khiến hoàn cảnh xung quanh cũng thay đổi theo. Con đường vốn chỉ mất mười phút đi bộ giờ bỗng trở nên quanh quẩn như vô tận, dẫn thẳng vào quỷ vực. Rõ ràng nhìn thấy ký túc xá phía trước, vậy mà cứ bước mãi vẫn không tới được, đi bao nhiêu cũng vẫn là một đoạn đường lặp lại.

Ý thức được tình hình, Trần Mặc lập tức âm thầm phá bỏ cấm chế, rồi mở miệng nói dối:
“Làm gì có chuyện đó, chúng ta đến rồi mà. Cậu xem kìa, tôi còn nhìn thấy đèn trước cổng khu nhà nữa. Chắc là tại cậu ôm tôi nên đi chậm thôi, mệt quá nên có ảo giác đấy.”

Trần Mặc đã nói vậy thì Đàm Quy tất nhiên phải thử đi vài bước. Quả nhiên, lần này chỉ mới bước ba bước, cảnh tượng liền thay đổi. Trước mặt họ là cổng khu ký túc xá quen thuộc, ca trực đêm hôm nay vẫn là gã bảo vệ gấu đen, đang ngáy như kéo gỗ, nhịp ngáy đều đều như có nhạc đệm.

Đàm Quy liếc Trần Mặc trong lòng một cái, ánh mắt đầy nghi ngờ nhưng vẫn không hỏi gì. Anh tiếp tục ôm người, quẹt tấm thẻ nhân viên để vào cổng, lần này thì không có chuyện gì cản trở nữa, ôm Trần Mặc một đường suôn sẻ về đến ký túc xá.

Anh nhẹ nhàng đặt Trần Mặc lên ghế sofa, rồi xoay xoay cánh tay hơi tê vì bế suốt quãng đường dài:
“Giờ cũng đã mười rưỡi rồi, ngày mai còn phải đi làm, chúng ta ngủ sớm một chút, nghỉ ngơi cho tốt.”

Anh đã thu xong quần áo phơi từ trưa, giờ đi thẳng vào phòng tắm, tắm rửa vội vàng như đang đánh trận. Đến lúc bước ra, Trần Mặc vẫn đang ngồi nguyên trên ghế sofa, không nhúc nhích lấy một chút.

“Đàm Quy.” Trần Mặc gọi khẽ, giọng mềm như nước, nghe vào tai có cảm giác đặc biệt êm ái:
“Tôi cũng muốn tắm.”

Tiếng nước ào ào trong phòng tắm khiến lòng Trần Mặc càng thêm nôn nóng, suốt cả quãng đường từ siêu thị về cậu đã kìm nén quá lâu. Dù khoảng cách giữa hai người vẫn chưa đến mức da kề da thịt, nhưng một chút “phúc lợi” nhỏ nhỏ thì vẫn phải có chứ.

Vết thương cậu khổ cực bày ra, chẳng lẽ không nên tận dụng một chút? Dù hiện tại Đàm Quy hoàn toàn không có bất kỳ tà niệm gì, nhưng đàn ông trẻ tuổi mà… Chỉ cần hơi nước tỏa lên, ánh đèn mờ ảo, bầu không khí vừa đúng độ, nói không chừng Đàm Quy sẽ nhịn không nổi mà “trượt chân”, đến lúc đó cậu chỉ cần hơi ỡm ờ một chút, mọi chuyện sẽ xuôi theo dòng nước.

Bên trong, Đàm Quy vừa lau khô tóc bằng khăn lông, nghe vậy liền thuận miệng trả lời:
“Muốn tắm thì tắm thôi.”
Dù gì cũng đều là người trưởng thành, lại có tay có chân, chẳng lẽ còn bị nước làm chết đuối được à? Chuyện nhỏ như vậy cũng không đến nỗi phải nhờ ạn giúp.

Nhưng hình như đại thiếu gia Trần Mặc thật sự muốn anh giúp đỡ thì phải.

“Tôi nghe người ta nói, chỗ bị thương không nên x** n*n, tốt nhất là đừng để dính nước. Nếu tôi tự tắm thì sợ tay chân không kịp xoay xở, nhỡ mà làm đụng đến vết thương thì phiền.”

“Không đâu.” Đàm Quy nói rất chắc chắn, “Tôi xem rồi, chỗ bị thương của cậu không hề trầy da.”

Trần Mặc lập tức phản bác:
“Nhưng lỡ như thì sao? Da tôi lại mềm nữa.”

… Cái này thì càng không cần đụng đến rồi. Đàm Quy nghiêm túc nói:
“Dù sao cũng không bẩn lắm, chịu đựng một chút rồi ngủ, hôm nay khỏi cần tắm.”

Trần Mặc: …

Với vẻ mặt nửa giận dỗi, cậu phồng má phản bác:
“Không được, tôi không chịu nổi mùi thuốc này, nhất định phải rửa cho bằng được.”

Đàm Quy: … Vừa mới còn bảo không thể dính nước, đúng là khó hầu hạ thật.

Là bạn cùng phòng, không thể quá nuông chiều, bằng không sau này đời sống tập thể sẽ khó sống. Nhưng lần này Đàm Quy không từ chối thẳng, mà đổi hướng sang gợi ý giải pháp:
“Cậu cứ đứng tắm dưới vòi sen là được, trong phòng có miếng dán chống nước không?”

Đây là một kiểu kỹ thuật “đàm phán mềm”, không phủ nhận cũng không đồng ý, mà là đưa ra một hướng giải quyết khác, làm đối phương tự chuyển hướng chú ý.

Quả nhiên, Trần Mặc bị dẫn dắt theo luồng suy nghĩ kia, ngoan ngoãn trả lời:
“Không có.”

Đàm Quy khẽ cau mày. Cái người bạn kia của Trần Mặc đúng là bất cẩn, chỉ biết gửi thuốc trị thương với bút ghi âm, ngoài ra không chuẩn bị bất kỳ đồ phòng ngừa nào khác.

Nhìn thấy anh nhíu mày, lần này Trần Mặc chẳng những không tức giận, mà ngược lại còn có chút đắc ý trong lòng. Cậu mỉm cười dịu dàng, nhưng trong mắt lại ánh lên một tia tinh quái:

“Giờ này đã trễ rồi, hiệu thuốc chắc cũng đóng cửa. Cũng không tiện làm phiền bạn của tôi nữa… hay là cậu giúp tôi đi? Dù sao chúng ta là bạn cùng phòng, phải biết chăm sóc lẫn nhau chứ.”

Cậu vừa dứt lời, Đàm Quy đã quay đầu lấy túi nilon không thấm nước mới mua, ngồi xổm xuống ngay trước sô pha trong phòng khách, tỉ mỉ dùng túi đó bọc lấy mắt cá chân của Trần Mặc. Anh còn cẩn thận xé một bên mép túi, rồi buộc lại thành một cái nơ con bướm rất đẹp mắt:
“Xong rồi, như vậy thì sẽ không bị dính nước. Cậu chú ý một chút là ổn.”

Anh hoàn toàn không lo Trần Mặc không tắm nổi, chân chỉ bị trật, cũng đâu phải đứt lìa, chỉ cần giảm vận động là được chứ có phải tàn phế đâu.

Nhìn bóng lưng Đàm Quy dứt khoát xoay người đi thẳng về phòng mình, trong mắt Trần Mặc lập tức lóe lên sát khí:
Lúc nãy còn biết bế tôi như công chúa, giờ lại giả bộ ngây thơ, cái gì cũng không hiểu, thật đúng là… tức chết tôi rồi!

Đôi mắt đen tuyền của thanh niên lúc này từ từ chuyển sang sắc đỏ như ánh trăng ngoài cửa, cậu nghiến răng nghiến lợi, đạp mạnh xuống sàn nhà, sải bước lao vào phòng tắm, “ầm” một tiếng dằn cửa kính thật mạnh.
Nếu mai mà vẫn không có tiến triển, cậu nhất định sẽ đè Đàm Quy xuống giường trước.

Dù sao thì… nơi này cũng là Linh giới, không chỉ có “quỷ đánh tường”, chuyện “quỷ đè giường” nghe cũng chẳng có gì là bất thường, đúng không?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.