Vốn dĩ những thứ có liên quan đến Quy Khứ Lai đã mang độ hot tự nhiên, cộng thêm phần thưởng Linh giới tệ kếch xù, cuộc thi yêu cầu viết bài vừa được công bố liền lập tức bùng nổ toàn bộ diễn đàn.
Đối với những người không phải người chơi mà nói, Linh giới tệ không có nhiều tác dụng với họ, nhưng Linh giới tệ có thể giao dịch với người chơi để kiếm tiền, lại thêm vô số độ nổi tiếng và vinh dự sau khi đoạt giải, lần hoạt động này đã thu hút vô số người tham gia, đồng thời sản sinh ra rất nhiều tác phẩm.
Mặc Trầm có không ít tác phẩm yêu thích, cuối cùng còn tạm thời quyết định tăng thêm số lượng người đoạt giải, vì vậy những người thắng giải kiếm được đầy bồn đầy chén, danh tiếng và tài phú đều thu về.
Đương nhiên, thời điểm kết thúc cuộc thi là chuyện của nửa năm sau, lúc nhiệt độ sự kiện đạt đỉnh cao nhất cũng là khi Mặc Trầm công bố các tác phẩm đoạt giải.
Dù sao với tư cách là người bỏ tiền ra đặt làm cuộc thi viết này, giải thưởng được trao như thế nào không phải xem độ nổi tiếng mà là xem mức độ cậu yêu thích.
Cho dù là tác phẩm có nội dung sâu sắc và độ nổi tiếng cao do những bậc đại sư văn học viết ra, nếu đem câu chuyện của cậu và Đàm Quy viết thành kiểu cẩu huyết quanh co, ngược luyến tình thâm bi kịch thì Mặc Trầm cũng sẽ không cho dù chỉ là một giải an ủi.
Không chỉ là không cho, cậu không dùng đến sức mạnh của mình để trừng trị đối phương thì đã xem như tính tình cậu tốt rồi.
Nhưng những chuyện đó đều là về sau, sau khi công bố cuộc thi viết, Mặc Trầm không quản nhiều, dù sao sự ca ngợi của người khác đối với cậu chỉ là dệt hoa trên gấm, người khác ca tụng hay đến đâu cũng không quan trọng bằng việc có Đàm Quy ở bên, cậu chỉ tranh thủ lúc rảnh, khi Đàm Quy bận việc khác thì xem một chút, còn lại phần lớn thời gian đều đi du lịch cùng chồng thân yêu của mình.
Ở lại thế giới thực một khoảng thời gian, Đàm Quy dẫn Mặc Trầm đi gặp gia đình, đưa cậu đến những nơi anh từng sinh sống, từ tiểu học, trung học cơ sở đến trung học phổ thông, rồi đến đại học.
Sự dung hợp của hai thế giới đã ảnh hưởng đến rất nhiều khu vực, nhưng vì từ nhỏ Đàm Quy đã sống ở khu 1, khu 1 có chính phủ Liên Bang bảo vệ nên chịu ảnh hưởng tương đối nhỏ, những ngôi trường anh từng học đều vẫn còn ở vị trí cũ.
Cổng lớn trường tiểu học bị khóa, đứng bên ngoài vẫn có thể nghe thấy tiếng đọc bài lanh lảnh, không quá đồng đều, nhưng những đứa trẻ đọc rất chăm chú, rất to, khiến người ta cảm nhận được sự tràn đầy sức sống và hy vọng.
Mặc Trầm nóng lòng muốn thử: “Có muốn vào không?”
Đối với cậu mà nói, loại cổng trường chỉ để làm cảnh này chỉ cần Đàm Quy muốn, cậu có vô số cách để vào, leo tường vào hoặc trực tiếp đập vỡ khóa cổng, hoặc kéo giãn song sắt… dùng tinh thần khống chế bảo vệ, hoặc sắp xếp gặp lãnh đạo nhà trường.
Đàm Quy lắc đầu: “Trường đã thay đổi rất nhiều, bố cục bên trong cũng khác rồi, vào cũng không có ý nghĩa gì.”
Chỉ đứng ngoài cổng anh cũng nhìn rất rõ, trong trường có thêm mấy tòa nhà mà anh chưa từng thấy, những cây trong bồn hoa cũng đã dời vị trí, những chỗ không còn giống trong ký ức lại mọc thêm rất nhiều bảng thông báo và khu tuyên truyền, khác xa so với trong trí nhớ của anh.
Dù sao cũng đã hơn mười năm kể từ khi anh tốt nghiệp tiểu học, trường đã được sửa sang lại rất nhiều lần, cho dù vào trong cũng không tìm được bao nhiêu ký ức tuổi thơ. Hơn nữa địa chỉ trường tuy không thay đổi, nhưng tên trường đã đổi, dường như do số lượng học sinh giảm xuống, một số trường tiểu học đã bị sáp nhập vào những trường có danh tiếng hơn.
Đàm Quy nắm tay Mặc Trầm rời đi: “Đừng làm phiền họ học, chúng ta đi con hẻm phía sau xem thử, ở đó có một tiệm tạp hóa, bà chủ làm ngó sen kho rất ngon.”
Hầu như bên cạnh mỗi trường tiểu học đều có tiệm bán văn phòng phẩm và đồ ăn vặt, năm đó cạnh trường anh có hai cửa tiệm nhỏ, trong đó có một tiệm nhờ thái độ phục vụ tốt và món ngó sen kho vừa ngon vừa rẻ mà rất được học sinh tiểu học yêu thích.
Có lẽ vì thiếu thốn tình cảm, từ trước đến nay Đàm Quy không phải là người dễ bị hoàn cảnh ảnh hưởng.
Nhưng khi còn rất nhỏ, để che giấu việc mình khác với những người khác, anh sẽ bắt chước những đứa trẻ bình thường, học cách vui chơi, ăn những món ăn vặt nhiều dầu nhiều muối mà phụ huynh không cho ăn.
Đàm Quy không thích môi trường hơi bẩn và lộn xộn của tiệm tạp hóa, cũng không thích ăn những loại đồ ăn vặt như vậy, que cay đỏ rực, kẹo đầy phẩm màu… những thứ đó anh chỉ ăn một lần rồi thôi, thứ duy nhất anh công nhận chính là món ngó sen kho do bà chủ tự tay nấu.
Hai người cùng đi đến con phố phía sau trường tiểu học, hai tiệm tạp hóa năm đó đã biến thành một, thậm chí trên cửa không có biển hiệu, cửa mở rộng, trên bức tường đầy màu sắc treo từng chuỗi đồ ăn vặt, còn có những món đồ chơi đang thịnh hành.
Quầy bán quà vặt lúc nào cũng bám sát trào lưu của học sinh, bọn trẻ thích gì thì họ bán nấy. Có lẽ vì khi còn nhỏ người thấp bé, cảm thấy trong tiệm khá rộng rãi, bây giờ đã thành người trưởng thành tay dài chân dài, Đàm Quy bỗng nhiên thấy quầy bán quà vặt vừa cũ vừa nhỏ.
So với mười mấy năm trước, vẻ ngoài quầy bán quà vặt đã rất cũ kỹ, nhưng bà chủ không nỡ thay mới thiết bị bên trong, trên chiếc TV vẫn đang phát bộ phim cũ năm đó, chính là đĩa Ultraman kinh điển.
Khi Đàm Quy và Mặc Trầm xuất hiện ở quầy bán quà vặt, vì học sinh đang trong giờ học nên cửa hàng không có mấy khách, bà chủ cũng không ra nhiệt tình chào hỏi.
Thực ra bà đang rất bận, bà chủ hiền hòa trong ký ức của Đàm Quy giờ đã già đi và béo hơn nhiều, mái tóc đen dày ngày trước trông đã thưa thớt, còn lẫn không ít sợi bạc.
Vì một lát nữa là đến giờ học sinh tan học, giờ ăn trưa của gia đình bà chủ thường lệch với học sinh, lúc này bà đang cầm một cái bát nhỏ đút canh trứng vàng óng cho cháu ăn, trong quầy còn có thêm một người phụ nữ trẻ hơn hai mươi tuổi, không rõ là con gái hay con dâu của bà.
Nhận ra hơi thở của hai người, bà chủ ngẩng đầu lên, liếc mắt đã nhìn thấy gương mặt khí chất xuất chúng của Đàm Quy, dù để giữ kín đáo, Đàm Quy và Mặc Trầm đều đeo khẩu trang cotton đen che gần hết khuôn mặt, bà vẫn chỉ dựa vào đôi mắt mà nhận ra: “Cậu là Đàm Quy phải không?!”
Bà chủ nhớ Đàm Quy, chủ yếu vì đứa trẻ này đặc biệt đẹp, thành tích lại cực kỳ tốt.
Từ nhỏ Đàm Quy đã rất đẹp, gần như là kiểu lớn lên theo tỉ lệ hoàn hảo, gương mặt này về khí chất có khác biệt lớn so với khi còn nhỏ, nhưng đường nét thì không thay đổi nhiều.
Từ nhỏ thành tích của Đàm Quy đã rất tốt, trường học có bảng xếp hạng dán giấy đỏ, trước lớp ba vì học sinh đạt điểm tuyệt đối quá nhiều nên trường không dán bảng, nhưng từ lớp ba trở đi, môn văn và các môn khác bắt đầu bị trừ điểm, đề cũng khó hơn, trường liền lập các bảng vàng danh dự. Là học sinh nhiều năm liền đứng hạng một trên bảng vàng, việc Đàm Quy được nhớ tên nhớ mặt là chuyện rất bình thường.
Nhưng sau nhiều năm như vậy bà chủ vẫn nhớ anh, thành tích chỉ là một phần nguyên nhân, quan trọng hơn vẫn là gương mặt này, bà sống bao nhiêu năm, mở cửa hàng mấy chục năm, gặp qua số trẻ con không dưới mấy chục vạn, nhưng số đứa khiến bà có ấn tượng lại không nhiều. Ai bảo Đàm Quy quá đẹp, kiểu trẻ vừa giỏi vừa đẹp như vậy mấy chục năm bà cũng chỉ gặp được một người.
Đàm Quy chỉ khẽ gật đầu, không nói chuyện nhiều với bà chủ, cuối cùng mua một phần ngó sen kho mang đi.
Hai người lên xe rời đi, Đàm Quy dùng xiên tre xiên một miếng đưa cho Mặc Trầm nếm thử: “Thế nào?”
Cậu lắc đầu: “Bình thường thôi, không ngon bằng anh làm.”
Cậu nhìn đầy đau lòng: “Lúc nhỏ anh thường xuyên ăn mấy thứ này sao?” Người nào đó giỏi tự tưởng tượng lập tức hiện ra cảnh Đàm Quy khi còn nhỏ bị ép ăn những thứ không ngon, nên sau khi lớn lên mới có chấp niệm mãnh liệt với đồ ăn ngon.
“Cũng không hẳn, thực ra anh ăn rất ít, có lẽ là do ký ức được tô điểm.” Dù sao nhiều thứ thực ra không ngon như vậy, chỉ là được thêm lớp ký ức thời thơ ấu, nên dường như trở nên đặc biệt ngon hơn.
Thấy Mặc Trầm không hài lòng lắm, Đàm Quy cũng cúi đầu nếm một miếng, ánh đèn trong tiệm lờ mờ, lại có nắp đậy nên anh cũng không nhìn kỹ, cửa hàng vẫn là cửa hàng đó, bà chủ vẫn là người đó, giá cả tăng lên vài lần, nhưng so với hương vị trong ký ức thì quả thật kém hơn nhiều.
“Nguyên liệu không tốt lắm, nấu quá mềm rồi.” Trong ký ức ngó sen đều giòn, còn loại này ăn vào thì bở.
Người ta nói nguyên liệu cao cấp chỉ cần cách nấu đơn giản nhất, ngược lại, dù cách nấu có phức tạp đến đâu, nguyên liệu không tốt thì hương vị cũng không thể ngon.
Bà chủ tuy tăng giá, nhưng nguyên liệu cũng tăng giá không ít, kiếm không đủ tiền thì tự nhiên sẽ nghĩ đến việc hạ thấp chất lượng nguyên liệu.
Lúc nhìn thấy tòa nhà trường học, Đàm Quy không có nhiều cảm xúc, nhưng khi nhìn túi ngó sen kho này, lại kết hợp với những hình ảnh trước đó, trong lòng lại nảy sinh cảm giác cảnh còn người mất.
Nhưng sự buồn bã đó chỉ thoáng qua, với Đàm Quy mà nói, hiện tại anh sống rất hạnh phúc, anh cũng không có ý định quay lại quá khứ.
Đàm Quy nhanh chóng thu dọn cảm xúc: “Trường trung học anh học cũng ở gần đây, anh dẫn em đi xem.”
Anh học cả cấp hai và cấp ba tại cùng một trường, khác với tiểu học, ngôi trường này gần như không thay đổi, dù sao từ khi Đàm Quy theo học, nó đã là một trường danh tiếng trăm năm, lịch sử lâu đời, cho dù có tu sửa cũng là dựa trên nền tảng cũ, giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, ví dụ như tường ngoài bị mưa gió làm phai màu thì định kỳ sơn lại, chỗ nào mái ngói hỏng thì sửa chữa cho giống ban đầu.
Nếu trên thị trường đã không còn loại sản phẩm tương tự, trường học sẽ bỏ ra nhiều tiền để đặt làm một loạt.
Khi hai người đến trường, học sinh trung học vừa đúng lúc tan học, trừ một số ít học sinh nội trú còn ở lại, phần lớn học sinh đều đã về nhà hoặc ra ngoài ăn uống, trong khuôn viên trường không có nhiều người, vừa tiện cho hai người tham quan.
Con đường rợp bóng cây trong trường vẫn xanh tốt như năm xưa, Đàm Quy và Mặc Trầm đi song song, vừa đi vừa nói: “Trước đây chỗ này là thánh địa hẹn hò, rất nhiều cặp đôi trẻ buổi tối lén đến đây hẹn hò.”
Nhưng vào thời anh học, các giáo viên đã đồng loạt ra tay, bắt được không ít cặp đôi, khiến học sinh ngoan ngoãn một thời gian.
Đương nhiên, chỉ cần nhà trường quản lý lỏng đi một chút, những cặp đôi đó lại chứng nào tật nấy. Năm đó Đàm Quy một lòng chỉ lo học hành, chưa từng nghĩ đến những chuyện phong hoa tuyết nguyệt này. Lúc này ngẫm lại cũng có chút cảm khái, khi xưa anh luôn cảm thấy những học sinh đó ngốc nghếch, tâm trí chưa trưởng thành, nhưng bây giờ nhìn lại, chỉ là họ khó mà kìm nén tình cảm mà thôi.
Hai người dạo vài vòng, chụp một đống ảnh, chuyến tham quan trường học trong ngày cũng kết thúc.
Điểm dừng tiếp theo, họ không định ở một nơi nào đó trong thế giới thực, mà là đến Linh giới, tới đại học Thanh Viễn.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]