Trước khi đến một nơi xa lạ, Đàm Quy sẽ điều tra rõ tình hình trước để có thể sắp xếp hành trình tốt hơn.
Tuy Mặc Trầm rất giàu, nhưng cũng không đến mức ở đâu cũng có tài sản của cậu, trước kia khi Đàm Quy đi phó bản, không phải lần nào cậu cũng mua nhà, chỉ là có mua bất động sản ở khu phố gần tòa tân thế giới và khu chung cư hạnh phúc, hai căn ở khu chung cư hạnh phúc còn là mua từ rất lâu trước đó, còn xung quanh đại học Thanh Viễn thì cậu hoàn toàn không có.
Mặc Trầm không quen thuộc nơi này, nhưng lại có hai người quen khác, nghe nói Đàm Quy muốn đến đại học Thanh Viễn, Vương Thanh Viễn đang theo học ở đó liền tỏ ý có thể dẫn đường cho chủ nhân cũ.
Sở dĩ gọi là chủ nhân cũ là vì Đàm Quy đã dùng giá cao mua khế ước trục xuất sủng vật, dùng phương thức ôn hòa giải trừ khế ước chủ tớ với quỷ anh.
Cũng may hiện tại Đàm Quy không còn nằm trên bảng xếp hạng, nếu không những người chơi khác nhìn thấy ô sủng vật của anh trống rỗng, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Bọn họ bỏ ra nhiều tâm huyết và công sức vào sủng vật của mình là vì muốn có trợ lực mạnh mẽ, làm gì có ai lại chủ động từ bỏ một trợ lực mạnh như vậy.
Thực tế, vì Đàm Quy rộng rãi trả lại tự do cho Vương Thanh Viễn, nên ngược lại nó không muốn rời đi, hơn nữa có Đàm Quy, tài nguyên trưởng thành của nó hoàn toàn không cần lo lắng, sau khi giải trừ khế ước, quỷ anh được tự do, nhưng cũng mất đi nguồn cung cấp thức ăn.
Dù sao nó nợ Đàm Quy quá nhiều, tuy trong phó bản nó cũng góp không ít công sức, nhưng so với sự đầu tư của Đàm Quy dành cho mình thì chỉ là con số rất nhỏ, tính cả đầu tư tương lai và chi phí trước đây, quỷ anh đã chủ động gánh trên vai một khoản nợ khổng lồ khi còn rất nhỏ, dự định dùng cả đời sau này để hoàn trả.
Ở đây không có yếu tố mập mờ gì, chỉ là hoàn trả theo đúng nghĩa đen. Sau khi hai bên thương lượng, quỷ anh một lần nữa “bán” chính mình, sau khi tốt nghiệp sẽ đến bệnh viện tổng hợp khu chung cư hạnh phúc làm việc, hơn nữa đảm nhiệm vị trí bác sĩ rất quan trọng. Vì công việc tương lai này, chuyên ngành mà quỷ anh đang theo học tại đại học Thanh Viễn chính là y học.
Mặc Trầm thì không mấy ưa thích Vương Thanh Viễn, lúc ban đầu quỷ anh toàn thân xanh tím, trông rất đáng sợ, theo thời gian trôi qua, nó đã từ một đứa bé trưởng thành thành thiếu niên có vài phần u ám nhưng lại rất đẹp. Dù sao cha mẹ ruột của nó cũng khá đẹp, sinh ra đứa trẻ đương nhiên cũng không tệ.
Sở dĩ nói khí chất u ám chứ không phải rạng rỡ như ánh mặt trời là vì quỷ anh là sản vật do quỷ khí ngưng tụ mà thành, nhưng nhìn nó lớn lên lâu như vậy, vẻ ngoài cũng chỉ là dáng vẻ kiểu thiếu niên nhỏ tuổi của loài người, nên Mặc Trầm miễn cưỡng chấp nhận người làm công dùng được này.
Dù sao Đàm Quy không phải loại người b**n th**, sẽ không nảy sinh ý nghĩ không đứng đắn với trẻ con, hơn nữa Vương Thanh Viễn quả thực không có tình cảm đặc biệt gì với Đàm Quy, anh ta nhìn Đàm Quy giống như cha ruột, hoàn toàn là sự ngưỡng mộ của bậc hậu bối đối với trưởng bối.
“Không cần cậu dẫn chúng tôi đi tham quan, đưa bản đồ là được, tôi là bác của cậu.”
Dù nhìn bề ngoài, cả Đàm Quy lẫn cậu đều giống như anh trai của Vương Thanh Viễn, nhưng cậu vẫn muốn nhấn mạnh vai vế giữa họ.
Ở chung với hai người này lâu như vậy, quỷ anh cũng hiểu, đối với chủ nhân cũ của mình mà nói, dù Mặc Trầm hay ghen, thích làm nũng, thì vẫn quan trọng hơn rất nhiều so với một người ngoài như nó.
Nó cười hì hì nói: “Em biết, em có hẹn với bạn cùng lớp rồi, hai người cứ đi dạo vui vẻ. Đây là bản đồ trường của chúng em, đây là một số khu vực cấm trong trường, đây là thông tin về hiệu trưởng và giáo sư của trường, còn đây là hai thẻ sinh viên của em và của bạn cùng phòng em mượn, trong thẻ của em vừa nạp hai nghìn Linh giới tệ, anh cứ dùng thoải mái, không đủ thì đến cửa sổ nạp thêm.”
Đại học Thanh Viễn là trường đại học nổi tiếng, đương nhiên không phải ai cũng có thể vào, hơn nữa có một số khu vực chỉ học sinh của trường (người có thẻ sinh viên) mới vào được, nhà ăn của trường cũng bắt buộc phải quẹt thẻ mới mua đồ được.
Nó đã sớm biết sẽ như vậy, không muốn làm bóng đèn giữa hai người. Nói cho cùng, Vương Thanh Viễn được sinh ra trên thế giới này từ một mối tình cực kỳ tồi tệ,nó là tập hợp của oán niệm, nhưng trước đó luôn được Đàm Quy nuôi dưỡng bên cạnh, quen với việc nhìn hai người này phát “cơm chó”, nên lại cảm thấy tình yêu cũng không phải thứ gì quá tệ.
Ít nhất ở thế giới này, Đàm Quy sẽ không do dự mà lựa chọn Mặc Trầm, có một người kiên định yêu mình như vậy, thực ra là một chuyện vô cùng may mắn.
Đặt thẻ và bản đồ xuống, Vương Thanh Viễn rất biết điều rời đi, dù sao Mặc Trầm và Đàm Quy đại tài khí thô, không thể nào chiếm tiện nghi của nó, chỉ có thể trả lại gấp bội.
Mặc Trầm khẽ hừ một tiếng: “Xem ra sách cậu ta đọc cũng không uổng, hiểu chuyện hơn nhiều rồi.”
Đàm Quy gật đầu: “Vốn dĩ cũng là đứa trẻ lớn rồi.”
Trước kia ở trường học, quỷ anh tuy mơ mơ hồ hồ cũng sống rất nhiều năm, nhưng đó chỉ là trên phương diện sinh lý, về mặt tâm lý nó vẫn chỉ là đứa trẻ còn bú sữa. Học hành mười bốn năm, nó đã trưởng thành thành một đứa trẻ lớn thật sự. Không còn ngốc nghếch không hiểu ánh mắt người khác, đương nhiên sẽ không ở lại làm bóng đèn.
Trường nổi tiếng ở Linh giới cũng giống như trong thế giới thực, đều có diện tích rộng lớn, môi trường đẹp đẽ, đội ngũ giảng dạy tài giỏi. Rất nhiều kiến trúc nơi đây vi phạm nguyên lý kiến trúc trong thực tế, mang vẻ đẹp đặc trưng của Linh giới. Phần lớn học sinh trong trường đều là thiên tài có năng lực xuất chúng.
Giống như quỷ anh mới học đại học mà thực lực đã đạt cấp Quỷ Vương thì không nhiều, nhưng đa số đều từ cấp hồng y trở lên và có tiềm lực trở thành Quỷ Vương.
Ở Linh giới, tiềm lực cũng rất quan trọng, có những giống loài quỷ quái tuy mạnh nhưng tuổi thọ rất ngắn, cũng có những giống loài lại sống rất lâu nhưng thực lực yếu.
Phần lớn học sinh của trường này đều là những giống loài nổi tiếng mạnh mẽ, ví dụ như huyết tộc khoác áo choàng đen, da tái nhợt, ít nhất cũng là cấp nam tước trở lên, hay nhân ngư có dung mạo xuất chúng, nhìn màu vảy và mức độ xinh đẹp, ít nhất cũng thuộc vương tộc dưới biển. Tuy nhiên nhân ngư sinh sản rất nhiều, nên số lượng vương tộc cũng không ít.
Ngoài ra còn có người lùn vóc dáng thấp bé nhưng cơ bắp cực kỳ rắn chắc, bọn họ theo học ngành chế tạo, thân hình nhỏ bé nhưng có thể vác chiếc búa sắt khổng lồ, bước đi cũng vang lên từng tiếng nặng nề.
Ở ngôi đại học Linh giới này, Đàm Quy nhìn thấy rất nhiều sinh vật kỳ ảo, một con người bình thường như anh, trong đại học Thanh Viễn quả thật không hề nổi bật.
Hơn nữa không phải giống loài nào cũng thích con người, như người cá hay huyết tộc, những sinh vật vốn đã rất giống con người, trong mắt họ, Đàm Quy không nghi ngờ gì chính là một mỹ nhân.
Nhưng trong mắt người lùn lại hoàn toàn khác, làn da trắng của Đàm Quy, vóc dáng quá cao gầy, trong mắt họ lại cực kỳ “xấu xí”, họ thích làn da xanh sẫm có thể ẩn mình, mái tóc đỏ rực như lửa, chứ không phải con người yếu ớt như Đàm Quy.
Nhưng Đàm Quy không để ý ánh mắt của những học sinh này, càng không quan tâm họ có thưởng thức dung mạo của mình hay không. Anh đã có một “đóa hoa đào” trong nhà là đủ rồi, sự chú ý và tiếp cận của người khác chỉ dễ khiến ai đó nổi cơn ghen, vô cớ rước thêm phiền phức.
Hai người thưởng thức những món đặc sản của đại học Thanh Viễn, tất nhiên là loại con người có thể ăn được. Khi Đàm Quy đang ăn, đột nhiên một giọng nói vô cùng kinh ngạc vang lên bên tai anh: “Thầy Đàm?!”
Đàm Quy ngẩng đầu lên, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc: “Minh Hàn Sinh?”
Bên cạnh Minh Hàn Sinh là một gương mặt xa lạ, Đàm Quy không nhận ra người này, hẳn không phải học sinh của trường trung học Tây Thành năm đó, dù sao khi anh làm giáo viên mỹ thuật, anh đã dạy toàn bộ học sinh của tất cả các lớp trong trường, anh rất chắc chắn người còn lại này, không, sinh vật quỷ quái này không phải học sinh năm đó.
Đối phương không quen biết Đàm Quy, mở to đôi mắt xám xinh đẹp, tò mò nhìn hai người họ, trong ánh mắt mang theo sự trong trẻo mà ngốc nghếch đặc trưng của sinh viên.
“Là em, em đến đây có việc, có chuyện gì sao? Sao không báo trước với em một tiếng?”
Thực ra tính tình của Mặc Trầm không hề tốt, sự dịu dàng của cậu chỉ dành cho Đàm Quy, đối với người khác thì hoàn toàn không phải kiểu ôn hòa, thậm chí có thể nói là rất khó chiều: “Hai người chúng tôi ra ngoài du lịch, còn phải báo với cậu một tiếng sao? Cậu chỉ là học sinh của anh ấy, quản nhiều vậy làm gì?!”
Nghe câu này, Minh Hàn Sinh lập tức hiểu vị “bạn đời” dung mạo vẫn xinh đẹp như xưa này lại bắt đầu ghen, bao nhiêu năm trôi qua, đối phương quả thật không thay đổi chút nào, từ gương mặt đến tính cách đều y hệt như trước.
Anh ta vội vàng xin lỗi: “Là em vừa rồi nói không đúng, em nói sai rồi. Em đến đây là do trường mời, đến diễn thuyết cho các đàn em, chỉ là không ngờ trùng hợp như vậy lại gặp được thầy và…chồng thầy, là em làm phiền rồi.”
Sau khi rời khỏi trung học Tây Thành, Minh Hàn Sinh không còn suy nghĩ tiêu cực như trước, tính cách cũng trở nên ôn hòa hơn nhiều. Đàm Quy có ơn với anh ta, Mặc Trầm là người của Đàm Quy, chỉ cần đối phương đối xử tốt với thầy giáo của mình, thì anh ta là người ngoài còn có gì để trách cứ.
“Lúc em khởi nghiệp, đã chọn địa điểm gần trường học, tổng bộ nhà hàng Mãnh Quỷ cũng đặt trong khuôn viên trường, nếu hai vị có hứng thú, có thể đến nhà hàng Mãnh Quỷ dùng bữa, chỉ cần báo tên em là được, sẽ miễn phí cho hai vị.”
“Không cần, tôi thấy nhà ăn đã rất ngon rồi.” Mặc Trầm đương nhiên không thiếu chút tiền này, cậu chỉ đơn giản là không muốn có quan hệ gì với Minh Hàn Sinh.
Đàm Quy đương nhiên không thể làm mất mặt bạn đời của mình trước mặt người ngoài, quỷ anh cũng vậy, Minh Hàn Sinh cũng vậy, giống như Mặc Trầm đã nói, cộng tất cả những người đó lại cũng không quan trọng bằng cậu.
Đoạn nhạc đệm nhỏ này, vào buổi tối, khi Mặc Trầm viết nhật ký đã được ghi lại.
【 Hôm nay ra ngoài không xem lịch, rõ ràng trời nắng mà lại tệ hơn ngày mưa, liên tiếp gặp phải mấy kẻ đáng ghét, tôi còn thiếu bọn họ chút tiền ăn đó sao 】
Nhật ký du lịch của Mặc Trầm và viết văn hoàn toàn khác nhau, viết văn cần tính hoàn chỉnh cao, còn nhật ký du lịch thì không cần, chẳng cần quan tâm mở đầu, phát triển, chuyển biến, kết thúc, cũng không cần liên kết trước sau, nghĩ gì viết nấy, đông một búa tây một gậy.
Ban ngày cậu còn tức giận, nhưng đến tối khi ăn cơm, cuối cùng vẫn nhận lời mời của Minh Hàn Sinh và quỷ anh. Dù sao cũng chỉ là một bữa ăn, còn có thể tiện thể trêu chọc ác ý, để hai người này ngồi cùng nhau.
Đến cuối cùng, tâm trạng của Mặc Trầm vẫn chuyển từ u ám sang vui vẻ, chỉ cần ánh mắt của Đàm Quy luôn đặt trên người cậu, cậu lúc nào cũng rất dễ dỗ.
Trong nhật ký hôm nay, cậu viết:
Đại học Thanh Viễn rất lớn, phong cảnh rất đẹp, người cũng đẹp (gạch bỏ), dù sao cũng không ai đẹp bằng tôi.
Hôm nay gặp hai đứa nhóc không mời mà đến, tuy là hậu bối, nhưng quả nhiên vẫn không thích bọn họ. Nhưng không sao, Đàm Quy chưa từng yêu cầu tôi phải thích, anh luôn dung túng tôi như vậy, tôi sao nỡ khiến anh khó xử.
Tôi rất vui, bởi vì Đàm Quy cho tôi sự tin tưởng và tình yêu kiên định nhất, tôi cũng yêu anh.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]