Chơi trò chơi thì mỗi người có cách chơi khác nhau. Phó bản thôn Trần gia này, giai đoạn đầu là giai đoạn giải mật, khá đơn giản, chỉ cần thu thập đầy đủ thông tin, hệ thống sẽ tự động đánh giá và mở khóa, đồng thời phát một đoạn CG (đoạn cắt cảnh trò chơi) như một cách truyền tải nội dung.
Khó khăn thực sự là ở giai đoạn thứ hai. Có nhiều cách để vượt qua, trong đó phổ biến là kiểu giải quyết bằng bạo lực. Ví dụ như Trần Mặc đề xuất, chỉ cần sức mạnh đủ lớn, hoặc có kỹ năng chuyên dùng để đối phó với pháp thuật của quỷ quái, thì sau khi các thôn dân bị quỷ hóa, cứ lần lượt siêu độ hết là có thể thuận lợi rời khỏi thôn.
Còn có một cách chơi khác gọi là “tạm thời sống sót rồi tìm cơ hội phát triển”, thường là phương án được lựa chọn bởi những người chơi có thực lực không đủ, kiểu như nhóm người hỗn tạp đi theo nam mặc vest. Tuy nhiên do thời gian tính toán trong trò chơi vô hạn này khá ngắn, nên nhìn chung thực lực người chơi đều rất kém.
Ngay cả Đàm Quy – người có thuộc tính sức mạnh và nhanh nhẹn đáng kinh ngạc – nếu chỉ dựa vào sức một mình anh, thì cũng chỉ có thể dùng cách thuyết phục bằng vũ lực + giết gà dọa khỉ và chia rẽ nội bộ để đối phó với đám thôn dân đã bị quỷ hóa kia. Còn những người chơi khác thì khỏi phải nói, lại càng khó hơn.
Điều này cũng đồng nghĩa rằng, trong tình huống bình thường, cách để vượt qua phó bản này chính là: sau khi người chơi mất vài ngày để giải mật, sẽ phải lựa chọn đứng về một trong hai phe: phe thôn dân và phe nữ quỷ hoặc thôn trưởng.
Nếu chọn giúp thôn trưởng, thì cần đồng thời trấn áp cả thôn dân lẫn nữ quỷ mang ác ý. Nhưng như vậy rất dễ rơi vào kết cục bị thôn dân g**t ch*t hoặc bị nữ quỷ ép cưới và chết trong “minh hôn”.
Nếu chọn giúp thôn dân, thì sẽ chọc giận thôn trưởng Trần Quang. Trần Quang có một phần sức mạnh đến từ thần tượng lực (sức mạnh thần linh), đồng thời mối quan hệ với nữ quỷ cũng rất phức tạp.
Phe nữ quỷ được xem là phe trung lập – phe thứ ba – là thế lực đặc biệt kềm chế cả thôn trưởng và thôn dân. Tuy nhiên các nữ quỷ này cũng không phải NPC tốt bụng gì. Có thể nói, trong giai đoạn đầu, nữ quỷ và tượng thần là những tồn tại nguy hiểm nhất. Còn sang giai đoạn hai, nguy hiểm không phải đến từ họ, mà đến từ thôn trưởng và thôn dân.
Dù sao thì, nhóm nữ quỷ là “khách từ bên ngoài”, còn thôn trưởng và thôn dân lại là “địa chủ bản xứ”. Khi tất cả đều bị quỷ hóa, thôn trưởng và thôn dân sẽ nhận được buff sức mạnh địa phương cùng tốc độ hồi phục vượt trội.
Ngay khi nhóm nữ quỷ vừa mới đến gần thôn Trần gia đã cảm thấy có điều gì đó không ổn, vì tốc độ quỷ hóa của thôn Trần gia nhanh hơn hẳn so với các chu kỳ thông thường.
“Đám người ngoài kia không phải rất yếu sao? Sao lần này lại trụ được lâu như vậy?”
“Cũng không đến mức tệ lắm, dù sao hôm nay cũng là ngày thứ tư rồi, có lẽ nhóm người ngoài lần này gan lớn hơn, ta thấy số lượng người tới cũng nhiều.”
Tuy nhiên, mỗi lần thôn dân hoàn toàn bị quỷ hóa xong, nhóm nữ quỷ đều không tránh khỏi phải trải qua một trận kịch chiến căng thẳng với họ. Ba phe đều cần thời gian hồi phục tinh lực và chữa lành thương thế – đây chính là cái gọi là “thời gian duy trì phó bản”.
Các cô nâng cao cảnh giác, tiếp tục tiến vào thôn, rồi lại phát hiện một điểm càng bất thường: “ Sao trong thôn lại treo đèn kết hoa, trông như đang tổ chức hôn lễ. Sau khi quỷ hóa chẳng phải không được làm hôn lễ sao?”
Chồng của nhóm nữ quỷ đều là do họ dùng đủ loại thủ đoạn để cưới về khi còn sống, khiến cho những người đàn ông tưởng rằng mình vẫn còn sống ấy lần lượt chết đi. Đối với những nữ quỷ từng có cuộc đời bi thảm, đây lại là một kiểu vui sướng đầy vặn vẹo trong lòng.
Đa số những người đàn ông trong thôn từng làm lễ minh hôn với họ đều đã trở thành “dinh dưỡng” cho nữ quỷ, không còn cách nào để sống lại. Các cô chỉ còn cách tiếp tục mất kiểm soát, g**t ch*t những thôn dân vô tội, mới có thể tiếp tục ở lại thôn Trần gia và sống như một phần của quỷ thôn dân nơi đây.
Hơn nữa, cho dù là trước khi bị quỷ hóa, khi nhóm nữ quỷ tổ chức hôn sự thì cũng luôn diễn ra trong lặng lẽ, âm u, toát ra hơi thở đáng sợ đầy quỷ dị. Chú rể nào cũng trông như sắp bị xử trảm, người chủ trì hôn lễ đầy toan tính mờ ám trong lòng, còn khách dự lễ thì chân tay run lẩy bẩy.
Thế nhưng hiện tại, thôn Trần gia lại tràn ngập một bầu không khí náo nhiệt bất ngờ. Chút cảm giác âm u chẳng thấy đâu, trái lại rất giống một hôn lễ ở nhân gian, kiểu lễ cưới mà trên mặt khách khứa ai cũng rạng rỡ hân hoan, tràn đầy phúc khí.
“Có điều gì đó rất bất thường! Chỗ này chắc chắn có điều lạ. Các chị em, mọi người cẩn thận một chút. Tôi vừa thấy ngoài cổng thôn đậu rất nhiều xe, chúng ta đi vòng qua bên miếu Sơn Thần.”
Nhân viên chuyển phát nhanh của Phi Ưng sau khi giao xong hàng đã sớm điều khiển trực thăng rời đi. Nhưng nhóm nhân viên của công ty tổ chức hôn lễ thì khác, họ phải ở lại để chủ trì lễ cưới đến nơi đến chốn, những đạo cụ trang trí cũng đều được giữ nguyên tại chỗ.
Chính những chiếc xe không hề phù hợp với bầu không khí của thôn Trần gia ấy khiến nhóm nữ quỷ cảm thấy xa lạ, không ngừng dâng cao cảnh giác trong lòng.
Nhóm nữ quỷ này phần lớn là do Trần Quang dẫn tới. Người đàn ông si tình đáng thương ấy khi còn sống luôn tìm cách gọi hồn vợ mình trở về, nhưng đáng tiếc ông chưa từng thành công, lại vô tình dẫn tới một đám cô hồn dã quỷ. Nhờ mối quan hệ liên hệ với Sơn Thần, Trần Quang và nhóm nữ quỷ đã đạt được một thỏa thuận: ông ta bán những kẻ mà các nữ quỷ căm hận cho bọn họ.
Tuy nhiên, so với việc giao dịch với yêu quái thì “kết giao” với nữ quỷ còn nguy hiểm hơn nhiều. Trần Quang đã phải trả giá bằng chính thọ mệnh của mình. Nếu không, cho dù ông ta có vì vợ đau buồn đến tiều tụy, tóc bạc chỉ sau một đêm, cũng không đến mức da mặt xệ xuống, mới 38 tuổi mà đầy nếp nhăn, thậm chí thoa bao nhiêu lớp phấn dày cũng không thể che nổi đốm đồi mồi của người già.
Khi còn sống, Trần Quang phục tùng bọn họ, cả hai bên cùng cấu kết, khiến thân phận con người của ông ta còn yếu thế hơn cả nhóm nữ quỷ. Nhưng sau khi chết đi, người đàn ông điên cuồng ấy lại trở thành một lệ quỷ vô cùng cường đại. Nhóm nữ quỷ đối với ông vì thế mà sinh ra sự đề phòng sâu sắc.
“Ngọn núi này… hình như có gì đó lạ, sao lại yên tĩnh đến vậy?”
Mấy ngày không đến, nhóm nữ quỷ phát hiện ngọn núi đã có nhiều thay đổi. Rất nhiều cây trên núi bị treo đầy lụa đỏ và đèn lồng đỏ, trên lụa đỏ còn viết đủ loại chữ, đều là những câu chúc phúc cho hôn nhân viên mãn, cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, khiến nhóm nữ quỷ nhìn vào cực kỳ khó chịu.
Dù sao thì, trong số họ chẳng ai có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Phần lớn đều là những cô hồn dã quỷ với quá khứ bi thảm. Chỉ có nữ quỷ từng muốn cưới Đàm Quy là đặc biệt hơn đôi chút, trông trẻ trung xinh đẹp, nhưng thực tế lại là người lớn tuổi nhất trong nhóm nữ quỷ, ngần ấy năm qua nhờ vào thực lực cường đại mà sống tương đối đỡ cực khổ.
Nữ quỷ này mặc áo cưới, tay cầm trượng có bùa chú, đi đầu dẫn dắt. Những nữ quỷ khác đạo hạnh kém hơn, thực lực yếu hơn thì nối đuôi theo sau. Nhưng đội nữ quỷ này còn chưa kịp bước vào thôn thì đã bị đội tuần tra chặn lại.
“Mấy người là ai? Hôm nay trong thôn tổ chức đám cưới, các người còn khiêng kiệu, ăn mặc đồ tân nương thế này là có ý gì? Định cướp rể à?!”
Tuần tra đội vừa dứt lời, nữ quỷ mặc áo cưới ngồi trong kiệu còn định lên tiếng giải thích gì đó, thì đột nhiên cô ta cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, luồng khí tức mà cô ta từng gặp vào cái ngày đó. Lẽ nào… người đang tổ chức hôn lễ trong thôn hôm nay chính là kẻ kh*ng b* đáng sợ đó?!
Không thể cướp! Tuyệt đối không thể cướp! Cô ta thậm chí không dám nghĩ thêm, luồng hơi thở siêu cấp khủng khiếp ấy khiến nữ quỷ mặc áo cưới lập tức rụt người lại vào sâu trong kiệu. Cuối cùng, là tờ giấy mời có hình bà mối thay mặt cô ta mở lời:
“Không có ý gì xấu cả… Chúng tôi chỉ là nghe nói hôm nay trong thôn rất náo nhiệt, muốn đến tham dự hôn lễ một chút thôi.”
Đội tuần tra lần này là do người của công ty tổ chức hôn lễ phụ trách. Dù gì thì thôn dân nơi đây cũng vô cùng nhiệt tình, nhưng lại không quen thuộc với thôn địa phương cho lắm, nên công ty mới sắp xếp vài người ra ngoài tuần tra canh gác. Không ngờ thật sự lại đụng phải một nhóm có ý đồ “phá đám cưới”.
Dù nói là vậy, nhóm nữ quỷ này đúng là không dễ dây vào, nhưng bên phía công ty tổ chức hôn lễ cũng chẳng phải tầm thường. Chỉ cần nhìn những chiếc xe họ lái là biết: từng chiếc đều là siêu xe có giá hàng trăm vạn linh giới tệ, không hề thua kém gì các thế lực lớn.
Thành viên đội tuần tra tuy không phải người mạnh nhất, nhưng bạn đồng hành của họ đang ở trong thôn, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi người tới hỗ trợ.
Lúc này, tờ giấy mời mang hình bà mối lại mỉm cười tủm tỉm nói:
“Đây là cô nương nhà chúng ta trang điểm khi đi ra ngoài thôi. Lúc còn sống cô ấy vốn đã như vậy. Nếu các cậu không tin, có thể đi gọi thôn trưởng Trần Quang của Trần gia thôn đến.”
Người bên công ty tổ chức hôn lễ nửa tin nửa ngờ đáp:
“Các người không được đi lung tung, bọn tôi sẽ đi gọi người đến xác nhận.”
Không lâu sau, thôn trưởng quả nhiên được gọi đến, nhanh chóng xuất hiện ở đầu thôn. Nhìn thấy nhóm nữ quỷ này, biểu cảm của ông vô cùng phức tạp. Nhưng nói cho cùng, hôm nay người thành hôn là Trần Mặc –không phải con ruột của ông – nên ông cũng không thể tùy tiện quyết định.
Thôn trưởng quay sang nói với người của đội tuần tra:
“Là người quen, chắc không phải đến quấy rối đâu.”
Sau đó, ông quay lại nhìn nhóm nữ quỷ, nói:
“Nếu các cô thật lòng muốn tham dự, thì cứ ở đây chờ một lát, tôi sẽ vào hỏi ý kiến.”
Quỷ quái di chuyển rất nhanh, chỉ chớp mắt, Trần Quang đã có mặt trong sân, nơi Đàm Quy và Trần Mặc đang chuẩn bị. Ông nói rõ lý do nhóm nữ quỷ đến đây.
Nghĩ tới chuyện nữ quỷ ngày trước, Trần Mặc hơi khó chịu, định mở miệng nói thì Đàm Quy đã cắt lời trước, chỉ hỏi một câu:
“Còn dư mấy bàn tiệc với mấy phòng trống không?”
“Có chứ, theo kế hoạch thì bàn tiệc vẫn còn rất nhiều chỗ trống.” Người trong thôn đã tu sửa toàn bộ bàn ghế, còn làm thêm không ít cái mới, đảm bảo mỗi bàn tiệc đều đủ chỗ ngồi.
“Vậy thì mời các côaasy cùng đến dự lễ đi,” Đàm Quy nói, giọng điềm đạm nhưng dứt khoát. “Chúng ta rất sẵn lòng đón nhận lời chúc phúc từ khắp nơi, chỉ là phải đảm bảo bọn họ không gây chuyện.”
Anh định tặng quà cảm ơn trả lại hệ thống chúc mừng, cũng từng nghĩ đến việc mời nhân viên chuyển phát nhanh của Phi Ưng đến dự. Nhưng người ta bận rộn công việc, vừa giao xong đơn này còn phải đến nhà khác. Thế là Đàm Quy chỉ gửi một phần quà lưu niệm có dán chữ “hỷ”, đổi lại được anh trai tộc ưng khốc soái gửi lời chúc phúc chân thành.
“Tiểu Mặc, em thấy sao?” Đàm Quy quay sang hỏi, ánh mắt nghiêm túc. Dù sao thì đây là hôn lễ của cả hai, anh luôn tôn trọng ý kiến của bạn đời mình.
Người phía sau suy nghĩ một chút, hôm đó nữ quỷ kia còn chưa đến gần đã quay đầu bỏ chạy, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta đã hết mơ tưởng. Giữ nhóm người này lại để xem hôn lễ của cậu và Đàm Quy cũng không tệ, để các cô khắc sâu ấn tượng: Đàm Quy là người của cậu, bất kỳ yêu ma quỷ quái nào cũng đừng hòng mơ tưởng nhúng tay vào.
“Cho bọn họ vào đi, nói rõ ràng là được, người đến là khách.” Tất nhiên, nếu ai dám đến quấy rối, trừ khi Đàm Quy cầu xin tha, còn không thì trực tiếp siêu độ toàn bộ.
Số lượng nữ quỷ trong đoàn không nhiều, tầm hơn ba mươi người, thêm đội danh dự khoảng năm mươi người. Bố trí cũng đơn giản: một bàn cho nữ quỷ, một bàn cho đội danh dự, còn mấy tiểu quỷ vị thành niên thì cho ngồi chung với bọn trẻ con trong thôn.
Nữ quỷ mặc áo cưới vì vóc dáng lùn nhỏ nên cũng bị xếp vào nhóm “vị thành niên”, phải ngồi chung bàn với lũ nhóc trong thôn.
Đội danh dự ban đầu đi dọc đường vừa đánh sáo vừa gõ trống, toàn là những giai điệu âm u như quỷ nhạc, nghe vào cực kỳ có bầu không khí “âm phủ”. Nhưng giờ bị đám khách mời dự tiệc cưới bao quanh, không khí vui vẻ lan khắp nơi, đội quỷ cũng hòa nhập theo mà thổi nhạc mừng rỡ hơn, thổi xong Phượng cầu hoàng lại chuyển sang Hôm nay em phải gả cho anh, rồi đến Thích…
Dù gì thì cũng đều là mấy khúc ngọt ngào vui vẻ, càng thổi càng thấy náo nhiệt, càng thổi càng thấy hạnh phúc, khiến nữ quỷ mặc áo cưới cực kỳ khó chịu. Rõ ràng là đội danh dự của cô ta, hôm nay lại biến thành đội tấu nhạc cưới cho người khác. Thôi thì… coi như là đóng tiền mừng vậy.
Cô ta đội khăn voan, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt từ bốn phương tám hướng dán lên người mình:
“Gì vậy trời, còn có thêm một cô dâu đội khăn voan đỏ nữa à? Tới cướp chú rể hả?”
“Vậy rốt cuộc cô ta định cướp ai thế? Hôm nay có tới hai chú rể, chẳng có cô dâu nào, hay là cô ta muốn cướp cả hai luôn?”
Nữ quỷ mặc áo cưới tự mình kéo khăn voan xuống, đối diện với mấy lời bàn tán như mấy đứa trẻ tò mò kia thì trưng ra gương mặt quỷ dữ, hùng hổ nói:
“Bà đây không cướp ai hết!”
Cô ta vừa kéo khăn voan dày nặng xuống, đã bị cảnh tượng trên bàn tiệc trước mắt làm cho sững người, bàn tiệc của người thì để không, còn bàn tiệc của đám quỷ lại chất đầy đồ bổ, gần như toàn là những món bổ dưỡng cao cấp.
Nước miếng nữ quỷ mặc áo cưới chực chảy ròng ròng, định duỗi móng vuốt ra gắp thì bị một nhóc trong thôn đánh nhẹ lên mu bàn tay:
“Hôn lễ còn chưa bắt đầu, không được ăn!”
Lúc này, một người chủ trì có phong thái chuyên nghiệp bước lên sân khấu. Anh ta mặc vest chỉn chu, trông anh tuấn tiêu sái, mỉm cười nói:
“Xin chào mọi người, tôi đến từ công ty tổ chức hôn lễ Yêu Kết Hôn, rất vinh dự được mời đến chủ trì cho một hôn lễ đặc biệt như hôm nay. Không nói dài dòng nữa, mọi người vất vả rồi, giờ có thể vừa ăn vừa nghe tôi kể về câu chuyện tình yêu đầy cảm động này.”
Vừa dứt lời, đám khách vốn đã nhịn lâu liền nhào tới bàn ăn, ai nấy đều vui vẻ ra tay gắp đồ. Nữ quỷ mặc áo cưới càng lanh lẹ hơn cả, chớp mắt đã chộp được cái đùi gà siêu to. Nhịn đói ngao ngán bao lâu, cuối cùng cũng được khai tiệc!
Tác giả có lời:
Đám quỷ: Trong đầu tụi tôi giờ chỉ toàn là… tiệc cưới, tiệc cưới, tiệc cưới!!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]