Các tân khách ăn uống vô cùng náo nhiệt, nhưng âm thanh của họ chẳng át nổi âm vang phát ra từ sân khấu. Người chủ trì cầm micro, tiếp tục dùng giọng điệu đầy cảm xúc để đọc kịch bản với chất giọng dư thừa tình cảm.
Xét đến việc cha mẹ Đàm Quy mất sớm, còn thôn trưởng thì cũng không phải cha mẹ ruột của Trần Mặc, nên khi lên kế hoạch từ trước, công ty hôn lễ đã lược bỏ phần nghi thức tương tác giữa cha mẹ hai bên. Thay vào đó, họ quyết định tập trung vào việc kể lại câu chuyện tình yêu vừa ngọt ngào vừa ngậm ngùi của hai người.
“Đó là một ngày đặc biệt, khi hai người họ gặp nhau, giống như thiên lôi câu địa hỏa!”
Người chủ trì vừa dứt lời, ầm ầm ầm! tiếng sấm rền vang sau lưng anh ta, một luồng sét màu tím chớp lên trên sân khấu, tiếng nổ lôi đình vang dội đến mức khiến cả đám người bên dưới rùng mình.
“Sét đánh?!”
Đám quỷ sợ đến mức mặt mày tái mét, lôi hỏa chính là khắc tinh trí mạng của bọn họ, dính một đạo thôi là đủ tan hồn nát vía. Nữ quỷ mặc áo cưới dù có là lệ quỷ ngàn năm đi nữa, nếu bị một đạo thiên lôi đánh trúng thì không chết cũng thành tàn phế.
Cô ta hoảng hốt ôm chặt cái đùi gà thơm ngào ngạt, vèo một cái chui xuống gầm bàn, né nhanh như chớp. Dưới gầm cái bàn vuông đó, đã sớm có bảy tám tiểu quỷ chui sẵn đang run lập cập không dám nhúc nhích.
Người chủ trì hơi ngượng ngùng, ho khan hai tiếng rồi nói:
“Hiệu ứng thôi, chỉ là hiệu ứng đầu phun đặc biệt á!”
Thì ra chỉ là giả, sét đánh không làm tổn thương đám quỷ chút nào. Một loạt thôn dân và quỷ quái vừa hoảng loạn trốn chui trốn nhủi giờ lại lần lượt chui ra khỏi gầm bàn, làm bộ làm tịch phủi phủi bụi trên người, cố tỏ ra điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
“Vừa nãy… tôi làm rớt đôi đũa.”
“Thật trùng hợp, tôi thì rớt cái muỗng.”
Ngay sau đó, hình chiếu trên màn hình lớn hiện lên hai nhân vật hoạt hình nho nhỏ, cử động sinh động cực kỳ đáng yêu. Mỗi một khung hình đều là do chính tay Đàm Quy vẽ nên.
Người chủ trì phối hợp với hoạt hình trên màn hình, tiếp tục đọc lời kịch bằng giọng đầy cảm xúc:
“Từ lần đầu gặp mặt, họ dần hiểu nhau, rồi yêu nhau… và cuối cùng quyết định bên nhau trọn đời.”
Các thôn dân lớn tuổi thì vẫn giữ được phong thái bình tĩnh, dù sao họ cũng từng trải nhiều chuyện, chẳng dễ bị dao động. Ngược lại, đám trẻ nhỏ thì chăm chú theo dõi không rời mắt, xem đến cực kỳ nghiêm túc. Nhìn hai nhân vật hoạt hình từ quen biết đến yêu nhau, rồi cuối cùng chạm má thân thiết, cả sân khấu đều ngập tràn không khí ngọt ngào.
Và đúng lúc ấy, Trần Mặc trong bộ vest trắng và Đàm Quy trong bộ vest đen bước ra từ hai bên màn hình lớn, như thể họ vừa đi ra từ đoạn hoạt hình kia.
MC nháy mắt đổi trang phục, từ bộ vest đen ban đầu lập tức biến thành một “linh mục” mặc áo lễ trắng trang trọng, nghiêm túc tuyên đọc lời thề cho cặp đôi mới cưới trước mặt.
“Đàm Quy, cậu có nguyện ý cùng vị tiên sinh Trần Mặc bên cạnh cậu ký kết hôn ước, bất luận là lúc nghèo khó hay giàu sang, khi bệnh tật hay khỏe mạnh, lúc tuổi trẻ hay đã già nua, đều tôn trọng cậu ấy, yêu thương cậu ấy, vĩnh viễn không rời xa?”
Đàm Quy không hề do dự, dứt khoát đáp:
“Ta nguyện ý.”
“Trần Mặc, cậu có nguyện ý cùng vị tiên sinh Đàm Quy bên cạnh cậu ký kết hôn ước, bất luận là lúc nghèo khó hay giàu sang, khi bệnh tật hay khỏe mạnh, lúc tuổi trẻ hay đã già nua, đều tôn trọng cậu ấy, yêu thương cậu ấy, vĩnh viễn không rời xa?”
Trần Mặc lớn tiếng đáp, như sợ người khác không nghe rõ:
“Ta nguyện ý!”
“Vậy hiện tại, xin mời hai vị trao đổi nhẫn cưới.”
Trên khay mà linh mục cầm là hai chiếc nhẫn trông đơn giản, mộc mạc, chính là nhẫn cưới mà Đàm Quy đã tự tay chế tác từ vật liệu do nhân viên chuyển phát nhanh giao đến. Hình dáng của nhẫn là vòng xoắn mobius, tượng trưng cho tình yêu vô hạn, luân hồi bất diệt.
Đàm Quy cụp mắt, nghiêm túc đeo nhẫn cho Trần Mặc. Mà Trần Mặc thì vừa đeo xong nhẫn đã không kìm được, nhón chân lên hôn Đàm Quy ngay lập tức.
Linh mục: …Ơ tôi còn chưa đọc đến đoạn “hai chú rể có thể hôn nhau” mà!
Có một quỷ thôn dân vội bưng kín mắt một tiểu quỷ con:
“Loại cảnh này không thể xem đâu!”
Nhưng tất nhiên, chẳng ai ngu đến mức cắt ngang màn ôm hôn đầy xúc động của hai chú rể. Dưới sân khấu vang lên loạt tiếng vỗ tay “bốp… bốp… bốp”, người mở màn là thôn trưởng Trần Quang.
Toàn bộ thôn dân cũng đồng loạt vỗ tay theo, trong khi mấy đứa nhỏ mặt mày ngơ ngác, quay qua nhìn trái rồi lại nhìn phải, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn cố gắng vỗ tay thật lực cho giống người lớn.
Tuy không hiểu sao hai người trên sân khấu lại phải “hôn hôn” lâu đến vậy, nhưng mà…hôm nay tiệc cưới thật sự ăn quá ngon! Nếu hai người họ có thể tổ chức thêm vài lần hôn lễ như thế này nữa thì tốt biết mấy!
Vì phần lớn người dự tiệc là dân làng, không phải người thân hay bạn bè của Đàm Quy và Trần Mặc, nên tiết mục kính rượu cũng được điều chỉnh đôi chút. Thay vì rượu, hai người cầm chén trà thanh trong suốt trong tay.
Loại trà do chính Trần Mặc pha chế, uống một ngụm là tăng thuộc tính vĩnh viễn. Cụ thể là +2 điểm vĩnh cửu: một điểm sức mạnh, một điểm nhanh nhẹn. Dĩ nhiên, thuộc tính vĩnh viễn cũng có giới hạn cao nhất, nên sau một vòng “kính trà”, chỉ cần thêm một chút là đã chạm trần.
Kết quả, giá trị sức mạnh và nhanh nhẹn vĩnh viễn của Đàm Quy từ 50 nhảy lên 60. Cộng thêm hiệu ứng tăng cường tạm thời từ nước trà, lại thêm buff hệ thống dành cho tân hôn, Đàm Quy có cảm giác mình chính là một “động cơ vĩnh cửu” không cần nghỉ trong 24 giờ tới!
Có thể là nhờ ngày hôm qua và hôm nay đều “thuận buồm xuôi gió, trải chăn êm ái”, nên suốt buổi tiệc, cả quá trình kính trà đều trôi qua trong yên bình. Các khách mời cũng cực kỳ lễ độ, không ai quậy phá.
Chỉ khi Đàm Quy và Trần Mặc rời khỏi khu vực tiệc ngoài trời, mọi người mới bắt đầu “bùng nổ” lần nữa. Đồ ăn thì ngon, đồ uống thì tuyệt, đối với những người đã chết bao năm trời, bao lâu chưa được nếm vị nhân gian, quả thực là xúc động đến rơi nước mắt. Mấy nhóm từng “gặp mặt liền đỏ mắt” trước đó, giờ ngồi chung bàn đều có thể “nhất tiếu mẫn ân cừu” (cười xòa, quên thù), trong mắt chỉ còn lại ăn và ăn nữa.
Cả Đàm Quy và Trần Mặc đều là người thích sạch sẽ, nên không ngồi lẫn vào khu tiệc chính. Họ được sắp xếp riêng một bàn trong phòng khách nhà thôn trưởng, mâm tròn với mười món, tượng trưng cho thập toàn thập mỹ.
Đàm Quy múc một bát canh đầy, đặt trước mặt Trần Mặc, dịu dàng nói:
“Em sáng nay còn chưa ăn gì, uống chén canh này trước cho ấm bụng.”
Dù hôn lễ lần này đã lược giản đi rất nhiều trình tự, nhưng đối với hai người họ thì vẫn cực kỳ vất vả. Từ việc chuẩn bị vải đỏ, viết thiệp mời, vẽ người nhỏ hoạt hình… tất cả đều là tự tay hai người cùng nhau làm, cho dù đã có đội tổ chức hôn lễ chuyên nghiệp và vô số thôn dân quỷ giúp đỡ.
Những người giúp thì chủ yếu lo phần trang trí hiện trường, nấu nướng đồ ăn, còn những việc mang tính cá nhân và tình cảm – bởi đây là hôn lễ của chính hai người – thì nhất định phải do họ tự làm, mới mang ý nghĩa trọn vẹn.
Đàm Quy từ đầu đến cuối vẫn duy trì trạng thái thể lực full max, phong độ cực kỳ ổn định. Nhưng đến khi mọi thủ tục đều kết thúc, vừa buông lỏng tinh thần một chút, cơn mệt mỏi tâm lý bất chợt ập đến như sóng vỗ.
Trần Mặc cũng vất vả không kém, vừa phải theo sát đội tổ chức để kiểm tra chi tiết, vừa phải thỉnh thoảng chạy vào đưa trà rót nước, ân cần chăm sóc cho Đàm Quy.
Chưa hết, điều đáng nể nhất là chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, Trần Mặc đã thay gần trăm bộ quần áo, rồi mới quyết định chọn ra bộ này để mặc!
Bận rộn đến mức ấy, Trần Mặc đúng là đói thật rồi. Câki uống nhanh nhưng vẫn giữ vẻ nhã nhặn, một hơi hết sạch một bát canh lớn. Nhưng chưa được bao lâu, bụng cậu bắt đầu hơi phồng lên, mặt lộ vẻ khó chịu:
“Em cảm giác… hơi tức ngực, khó thở…”
Đàm Quy lập tức cảnh giác:
“Không lẽ… đồ ăn có vấn đề?!”
Phản ứng đầu tiên của Đàm Quy là nghi ngờ đồ ăn có vấn đề, nhưng rồi nhớ lại, mình cũng ăn mấy món y như vậy, hoàn toàn không xuất hiện bất kỳ phản ứng xấu nào hay thuộc tính tiêu cực nào cả.
Lúc ấy, Trần Mặc mới nhìn anh, hơi xấu hổ nói:
“Chắc là… do em mặc đồ chật quá.”
Vì muốn trông thật bảnh bao và sang trọng, cậu đã cố tình mặc bộ đồ may đo cực kỳ ôm dáng, bên trong còn có áo khoác đặc chế, vốn đã bó eo, nay lại càng siết sát hơn. Trong suốt buổi hôn lễ, Trần Mặc gần như không dám ăn gì khiến bụng phồng lên, phía trước cũng chỉ ngậm một viên chocolate ngọt để chống đói, đó chính là mùi vị mà Đàm Quy cảm vị được sau khi hai người trao nhẫn.
Toàn bộ các món ăn đều được theo dõi chế biến nghiêm ngặt, lại còn xét đến độc tính của nấm rừng nên trên bàn hoàn toàn không có món nào dùng đến nấm.
Đàm Quy thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy vào nhà thay đồ thoải mái đi.”
Trần Mặc đưa tay về phía anh, ngẩng đầu làm nũng:
“Em với không tới… cái áo khoác này quá khó cởi, tình yêu, giúp em thay đi.”
Hai người cùng bước vào phòng trong. Đàm Quy cẩn thận cởi từng nút áo khoác. Ngón tay anh vô tình lướt qua làn da trắng mịn như ngọc của Trần Mặc, làn da ấy mềm mại, mát lạnh, khiến đối phương khẽ rùng mình vì nhột.
“Lần sau đừng mặc đồ bó sát như vậy nữa,” Đàm Quy thấp giọng nói, ánh mắt dịu dàng, “Em mặc gì cũng đẹp, không cần phải ép mình đến thế.”
Mấy chi tiết nhỏ thế này, người ngoài không ai nhận ra. Nhưng anh- người trong lòng Trần Mặc — thì để tâm đến từng chút một.
Trần Mặc luôn kiêu ngạo, hôm nay lại càng kỹ tính hơn bao giờ hết- bởi cậu muốn có một hôn lễ hoàn mỹ đến từng chi tiết. Chính vì vậy, cậu yêu cầu vô cùng cao đối với các bước trong quy trình tổ chức. Đàm Quy không thấy được cảnh tượng bên ngoài, nhưng lúc Trần Mặc đứng kiểm tra, rà soát từng chi tiết, suýt chút nữa mắng đến đội tổ chức hôn lễ đến khóc. Dù sao thì, cậu đã bỏ ra không ít tiền, tuyệt đối không chấp nhận một hôn lễ cẩu thả, qua loa cho có.
“Nhất định sẽ không có lần sau,” Trần Mặc nghiêm túc, “Vì cả đời này chúng ta… chỉ kết hôn đúng một lần như vậy mà thôi.”
Đàm Quy nhẹ nhàng khoác một chiếc áo khoác rộng rãi thoải mái hơn cho cậu. Trần Mặc mềm mại kêu lên một tiếng:
“Cảm ơn… chồng.”
Đàm Quy lập tức sững người, nét mặt cứng đờ:
“Em vừa nói gì?”
Trần Mặc đôi mắt trong veo đen trắng chớp chớp, hàng lông mi dài như quạt nhỏ rung rung, rõ ràng là cố tình quyến rũ. Cậu còn cố ý kéo dài giọng, ngọt ngào đến phát ngấy, lặp lại:
“Em nói cảm ơn anh nha~ chồng~”
Cậu còn cố tình làm nũng, giọng vừa nhão vừa kệch cỡm:
“Nếu không có anh, em đã bị cái áo khoác đó siết đến chết rồi đó ~chồng~
Không có anh thì em biết làm sao bây giờ ~chồngggg~…”
Rõ ràng là Trần Mặc cố tình làm nũng, thế nhưng không hề khiến người ta cảm thấy “làm màu” hay lố lăng, trái lại lại cực kỳ đáng yêu. Phải biết rằng, trước kia nếu Đàm Quy vô tình thấy mấy cảnh kiểu này trong video, anh chỉ biết giữ mặt lạnh như “ông chú tàu điện ngầm nhìn điện thoại”- ánh mắt chết trân, mặt vô biểu cảm. Nhưng giờ phút này, anh lại thật sự cảm nhận được cái gọi là “đáng yêu đến tim đập rộn ràng”.
Khó khăn lắm mới kéo được lý trí trở về trạng thái bình thường, nhưng Đàm Quy vẫn bị dao động mãnh liệt, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, điểm lý trí của anh rớt luôn… 10 điểm.
Tuy chưa đến vài giây sau lý trí đã phục hồi như cũ, nhưng chỉ nhìn qua cũng thấy được tâm trạng anh đang bùng nổ đến mức nào.
Tuy vậy, Đàm Quy là người từng trải, rất nhanh liền điều chỉnh lại tâm lý. Anh trầm giọng nói:
“Không cần cảm ơn.”
Trần Mặc giơ tay lên, nhẹ nhàng đung đưa chiếc nhẫn trên ngón tay trước mặt anh:
“Thấy cái nhẫn này không? Trên tay anh cũng có một chiếc y hệt. Hai ta giờ đã làm hôn lễ xong, vậy anh định gọi em là gì đây?”
Đàm Quy khẽ thanh giọng, gương mặt vẫn bình tĩnh nhưng có ý cười trong mắt không giấu được:
“Không cần cảm tạ. Vì em nên làm những chuyện này là điều anh nên làm… vợ.”
Chữ cuối cùng ấy – “vợ”- được anh vô thức hạ giọng một chút, nhưng với Trần Mặc, âm thanh đó giống như có một chiếc lông vũ mềm mại khẽ cọ lên lỗ tai cậu, lỗ tai cậu nóng đến muốn mang thai.
Cánh cửa sân vốn chỉ khép hờ đã được đóng lại, cửa phòng bên trong cũng cẩn thận khóa chặt, bởi vì hôn lễ hôm nay vẫn còn một phân đoạn cuối cùng vô cùng trọng yếu: thiên lôi câu địa hỏa, Đàm Quy trấn phục yêu quái.
Tất nhiên, loại “trừ yêu hàng ma” này là một phân đoạn cực kỳ riêng tư và mang tính cá nhân cao độ. Dù cho các vị khách có tặng bao nhiêu tiền mừng, cũng nhất định phải từ chối yêu cầu xem trực tiếp
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]