Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 42: Thôn hoang vắng ( kết thúc )




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tuy bữa tiệc đã được chuẩn bị vô cùng phong phú, nhưng các tân khách, đặc biệt là các thôn dân đã quét sạch toàn bộ bàn tiệc không sót lại chút gì. Từ một khúc xương, một lá cải, đến một giọt nước canh cuối cùng… tất thảy đều được ăn sạch sẽ. Đến mức các mâm đựng trông lấp lánh như thể vừa được rửa qua nước trong, không tì vết.

Sau hôn lễ, nhân viên của công ty tổ chức hôn lễ cũng lần lượt rút lui. Dù Trần Mặc chỉ thanh toán tiền cho một buổi lễ duy nhất, nhưng ngoại trừ những thiết bị quý giá như máy chiếu và các thiết bị chuyên dụng, thì hoa cưới, lụa đỏ và rất nhiều đạo cụ hôn lễ khác đều được để lại.

Người phụ trách mọi công việc hậu cần và giao tiếp chính là Trần Quang. Ông mang theo thùng giấy, cẩn thận sắp xếp tất cả các vật dụng còn lại một cách ngay ngắn, dán nhãn rõ ràng để tiện sử dụng cho sau này. Trong mắt các thôn dân, việc chú rể là con trai ông đã quá rõ ràng, nên chuyện ông làm từ đầu tới cuối chẳng có gì là lạ.

Ăn no xong, đám thôn dân không ai vội vã rời đi. Họ không tặng tiền mừng, vậy nên phải dùng chính sức lao động của mình để “trả lễ” cho bữa tiệc phong phú này.

Và thế là, các thôn dân rưng rưng nước mắt, đồng loạt lấy ra súng xịt nước cao áp, nghiêm túc như thể đang tắm gội chính xương cốt của mình, rửa sạch từng chiếc nồi, cái bát, gáo, bàn tiệc… sạch đến không tì vết. Rác thải trong quá trình hôn lễ cũng được gom lại, đốt sạch gọn gàng.

Sau khi đốc thúc các thôn dân hoàn thành công việc, Trần Quang nắm lấy tay vợ, cùng bà rời khỏi thôn. Nhưng họ không quay về sân nhỏ, mà lặng lẽ dưới ánh trăng bước ra sau núi, đến nơi hai người từng gặp nhau lần đầu, nơi từng lén đính ước- miếu Sơn Thần năm ấy.

Người đàn ông ấy – luôn có đôi tay vững vàng ổn định – vậy mà lúc này, bàn tay phải của ông lại khẽ run. Bởi vì, chính tay ấy đang giơ ra trước mặt người vợ của mình… một chiếc nhẫn. Không phải loại nhẫn lộng lẫy như của Đàm Quy với hình dáng lãng mạn dải Mobius, cũng chẳng phải làm từ vàng, bạc hay ngọc quý, đây chỉ là một chiếc nhẫn mộc mạc đến cực điểm.

Vật liệu làm nên chiếc nhẫn đó không gì khác ngoài… một đoạn xương sườn. Chính là xương của ông, Trần Quang.

Khi tham gia chuẩn bị hậu cần cho hôn lễ, Đàm Quy từng kể với ông rằng, trong một truyền thuyết nào đó, người vợ là do ông trời lấy một chiếc xương sườn từ chồng mà tạo ra. Trần Quang nghe xong suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định dùng chính thi cốt của mình, mài thành hai chiếc nhẫn. Bên trong chiếc nhẫn xương ấy có khắc tên của hai người. Nét khắc tuy không đẹp, nhưng từng chữ đều được ông khắc vào bằng tất cả sự nghiêm túc và chân thành.

Trần Quang thấp giọng nói:
“Lam Lan, em có nguyện ý cùng Trần Quang ký kết hôn ước, bất luận là nghèo hay giàu, bệnh hay khỏe, tuổi trẻ hay già nua, thậm chí sống hay đã chết, đều tôn trọng cậu ta, yêu cậu ta, mãi mãi không chia xa?”

Thôn trưởng phu nhân tên là Lam Lan-như bầu trời lam thanh thuần, như hoa lan dịu dàng thanh nhã. Bà từng là một cô nương ôn nhu, bao dung như trời xanh, đẹp đẽ như một đóa lan trong sương sớm.

Hôm nay, nhìn thấy hai người trẻ tổ chức một hôn lễ viên mãn, Trần Quang bỗng nhớ lại năm xưa, người vợ ấy đã từ bỏ quê hương, bước vào cuộc đời của ông, cùng ông gầy dựng gia đình, sinh con dưỡng cái. Vậy mà ông lại chưa từng cho bà một lễ cưới đàng hoàng.

Ông từng nói sẽ cố gắng kiếm tiền, để bà được sống những ngày thật hạnh phúc. Nhưng còn chưa kịp làm được điều đó, bà đã rời đi, mang theo nỗi uất ức sâu kín không thể nói thành lời.

Người vợ ấy — luôn im lặng, luôn bao dung — giờ đây khóc trong lặng lẽ. Nhưng vì bà đã chết, nên thứ rơi khỏi khóe mắt không phải nước mắt, mà là máu đỏ tươi. Những giọt huyết lệ lặng lẽ trượt xuống khuôn mặt trắng bệch, tạo thành một vẻ đẹp vừa quỷ dị vừa bi thương đến rợn người.

Giọng bà run rẩy như tay ông lúc nãy, nhẹ nhàng thốt lên:
“Em nguyện ý.”

Trần Quang cũng không kìm được mà lặng lẽ rơi hai hàng huyết lệ- đỏ tươi, ấm nóng:
“Trần Quang, cậu có nguyện ý cùng Lam Lan ký kết hôn ước, bất kể là nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh, tuổi trẻ hay già nua, thậm chí là sống hay đã chết, đều tôn trọng cô ấy, yêu cô ấy, mãi mãi không chia xa?”

Ông lập tức đáp, không chút do dự:
“Anh nguyện ý.”

Nam nhân run rẩy muốn đeo nhẫn cho người mình yêu- nhưng vì quá xúc động, tay ông cứ không ngừng run rẩy, mãi mà vẫn chưa thể đeo được chiếc nhẫn vào đúng vị trí, dù chiếc nhẫn ấy vừa vặn đến hoàn hảo.

Cuối cùng, vẫn là Lam Lan nhẹ nhàng đưa tay lên, khẽ chạm vào mu bàn tay thô ráp của ông, dịu dàng nhưng vững chãi, giúp Trần Quang đeo nhẫn vào tay. Khóe môi bà khẽ cong lên, giọng nói tuy nhỏ nhưng vô cùng kiên định:
“Em không hối hận.”
Không hối hận vì đã gặp Trần Quang, không hối hận vì đã yêu ông, càng không hối hận vì đã sinh ra đứa con của họ.

Đêm hôm đó, Trần Quang không quay về nhà.

Ông và Lam Lan đứng thật lâu trước miếu Sơn Thần, lặng lẽ ngắm nhìn thôn Trần Gia dưới chân núi, nơi từng chứng kiến bao yêu thương, hối tiếc, và cả những điều không kịp nói thành lời.

Mãi cho đến khi ánh trăng lặn đi, mặt trời dần mọc lên, sau một ngày ồn ào náo nhiệt thôn Trần Gia lại trở về với sự yên tĩnh vốn có. Chỉ còn lại những dải lụa đỏ chưa được gỡ xuống, đèn lồng đỏ treo dưới mái hiên và chữ hỉ dán trên cửa sổ, như vẫn còn vang vọng đâu đó dư âm của niềm vui và náo nhiệt đêm qua.

Những ngày tiếp theo, thôn Trần Gia bước vào chuỗi hôn lễ tập thể quy mô lớn của các thôn dân. Ban đầu, Đàm Quy còn tính sẽ ra mặt hỗ trợ, nhưng sau đó lại nhận ra… hình như chẳng cần mình đến làm gì cả.

Thôn trưởng Trần Quang đã sớm bàn xong hiệp nghị với nhóm nữ quỷ, trong những ngày tới, các cô sẽ đều đặn đến thôn giúp các thôn dân “tiêu hóa cảm xúc”, từ đó xây dựng nên những gia đình “hạnh phúc mỹ mãn”.

Trần Quang lúc sinh thời từng làm chủ trì hôn lễ rất nhiều lần, rất giàu kinh nghiệm. Không cần mời linh mục, bởi Sơn Thần sẵn có ở đây đã đủ để phù hộ cho hôn nhân trường tồn lâu dài, mãi mãi không chia lìa.

Nữ quỷ mặc áo cưới hào hứng dâng hiến đội danh dự của mình, những nữ quỷ khác cũng rộn ràng kéo tới hỗ trợ. Các cô đã sớm ngứa mắt mấy gã đàn ông trong thôn, không ngờ giờ lại có cơ hội vừa được xem náo nhiệt, vừa được ăn tiệc miễn phí, đúng là chuyện tốt khó tin!

Hôn lễ trong thôn cứ thế nối tiếp nhau, sáng có thổi kèn xô na, tối cũng thổi xô na.
Một cặp lại một cặp được “ghép đôi”: một cặp là hai kẻ lười biếng, toàn dùng mánh khóe lẩn tránh việc nhà; một cặp là lão ế vợ hèn mọn với lão sắc phôi trơ trẽn; một cặp là ông bố giáo điều và đứa con nghịch tử như sói đói…Hoặc là bù trừ cho nhau, hoặc là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, mỗi cặp đều có logic riêng biệt đến khó hiểu.

Không phải toàn bộ đều là hôn nhân đồng tính, cũng có một vài cặp khác giới được trộn vào cho… hợp cảnh. Ví như Trần Quang giúp mẹ của Sỏa Đản tìm một ông chú độc thân 40 năm để gán ghép. Nếu muốn sinh con, hai người họ có thể “nỗ lực thêm một chút”, may ra còn sinh ra được một “nhóc quỷ”, khỏi phải cứ nhìn chằm chằm bụng mấy cô gái ngoại lai mà thở dài.

Sỏa Đản vốn đã ngốc, sinh ra đứa nhỏ ngốc cũng chẳng sao. Có những chuyện cả đời không thành, nhưng sau khi chết rồi thì chấp niệm sai lầm cũng nên tan biến đi.

Dù sao thì, Sơn Thần đã cung cấp đầy đủ tơ hồng, kết nối những mối duyên từng rối như tơ vò, biến xung đột bên ngoài thành “mâu thuẫn nội bộ” trong gia đình, giúp thôn lúc nào cũng náo nhiệt, nhưng không còn hỗn loạn như trước.

Mỗi người đều có “gia đình nhỏ” của riêng mình, thôn lớn cũng nhờ vậy mà giữ được trật tự, duy trì nét sạch sẽ, gọn gàng đúng như tinh thần “nghỉ ngơi chỉnh đốn” mà Đàm Quy đã giúp xây dựng.

Mặc dù trên núi phần lớn toàn là cây tụ âm, trong nhà cũng bày biện chủ yếu là xương cốt, bộ xương khô, nhưng được sắp xếp rất thanh thoát. Không khí trong thôn nhìn chung đã dễ chịu và trong lành hơn rất nhiều.

Khi còn sống, Trần Quang chưa từng mang đến cho vợ một cuộc sống ấm áp, tốt đẹp như ông từng hứa hẹn. Sau khi chết đi, ông cũng chìm đắm trong trạng thái mơ hồ hỗn loạn, suốt ngày bị oán niệm và tiếc nuối bủa vây.

Nhưng đến giờ phút này, ông đã thật sự nghĩ thông suốt. Dù là làm một cặp vợ chồng quỷ cũng chẳng sao cả… Sống hay chết, ngày tháng sau này đều phải sống cho thật tốt!

Về phần Đàm Quy, sau hôn lễ rộn ràng ngày hôm qua, hanh không còn chủ động tham gia các đợt hôn lễ tập thể của thôn dân nữa. Dù sao thì… nghi thức và tâm ý bọn họ đã bày tỏ đầy đủ rồi,thời gian kế tiếp là để hai chồng chồng mới cưới tận hưởng tuần trăng mật! Không thể lãng phí thời gian vào chuyện của người khác được.

Tất nhiên, khi thôn dân tổ chức hôn lễ, hai người vẫn tham dự một cách “lịch sự”: đến đúng giờ, tới đoạn cần vỗ tay thì vỗ tay mang tính tượng trưng một chút là đủ lễ phép rồi.

Đàm Quy và Trần Mặc cũng không rời khỏi thôn, mà lựa chọn ở lại, dắt tay nhau dạo khắp ngóc ngách nơi này. Trong vài ngày tới, bọn họ dự định sẽ cùng nhau đi dạo khắp nơi trong thôn để biến những đoạn đường này… thành những kỷ niệm riêng của hai người.

Khi đã ở lại gần mười ngày, cuối cùng Đàm Quy cũng rời khỏi thôn, giữa khung cảnh tiễn đưa đầy luyến tiếc và vui vẻ của các thôn dân. Có thôn dân, có nữ quỷ, có cả ” tượng thần” mà người chơi từng đánh thức. Nhờ có bọn họ ở lại canh giữ, những bàn tay quỷ từng gây thương tổn cho người chơi khác nay không còn cơ hội trỗi dậy hay tấn công ai nữa.

Ngay khi bước chân ra khỏi ranh giới thôn, hệ thống liền vang lên thông báo:

【Chúc mừng người chơi hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến. Có muốn rời khỏi phó bản “Thôn hoang vắng”? Người chơi có 5 giây để lựa chọn.】
【A: Lập tức rời đi】
【B: Ở lại thêm 30 ngày】

Đàm Quy định chọn B để nán lại thêm một thời gian. Nhưng lúc ấy, Trần Mặc khẽ lắc đầu, rồi giơ lên ngón tay đeo chiếc nhẫn tượng trưng cho tình yêu vô hạn, nhẹ nhàng chạm vào chiếc nhẫn giống hệt trên tay Đàm Quy.

“Phong cảnh trong thôn em đều xem đến phát ngán rồi,” Trần Mặc nói, “Chúng ta đổi chỗ khác đi hưởng tuần trăng mật đi.”

Đàm Quy hiểu rõ hàm ý của cậu. Dù không biết Trần Mặc làm cách nào xuất hiện trong phó bản của mình, nhưng đã có một lần thì sẽ có lần nữa, anh tin tưởng đối phương nhất định sẽ tìm được mình, bất kể ở đâu.

Vì vậy, lần này, anh chọn ngược lại với lần trước:
“Tôi lựa chọn A, lập tức rời đi.”

Giọng vừa dứt, một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy Đàm Quy, đưa anh biến mất khỏi vùng phụ cận thôn Trần Gia.

Tất cả người chơi đều đã rời khỏi phó bản, giờ đây Trần Gia Thôn lại bị bao phủ bởi một lớp ánh sáng đặc thù, vì nhiệm vụ phó bản này cần định kỳ “bảo trì”. Chỉ khi bảo trì xong, nơi này mới có thể đón tiếp lượt người chơi kế tiếp.

Còn Trần Mặc- vốn không nên tồn tại trong phó bản này – cũng bị hệ thống bài xích ra ngoài. Ánh mặt trời từng rực rỡ, trong khoảnh khắc trở nên xám xịt u ám, một cụm mây đen vô danh kéo tới, phủ trùm lấy toàn bộ vùng non xanh nước biếc của Trần Gia Thôn.

Một trận mưa bụi nhẹ nhàng bắt đầu rơi xuống. Mưa rất mịn, rất êm dịu, nhưng trong từng giọt nước lại ẩn chứa oán niệm không tan, như thể ngậm ngùi không cam lòng.

Dù có thể gặp lại… nhưng việc phải chia lìa giữa lúc mới mới cưới, vẫn là một điều tàn nhẫn đến nhường nào.

Trần Mặc mở một chiếc ô lớn thuần đen, lặng lẽ bước trên con đường núi kéo dài hun hút. Đây là một đoạn đường rất dài, dài như thể con hẻm mưa u sầu trong truyền thuyết, tĩnh lặng và thấm đượm ai oán. Hai bên đường, hoa dại không tên lặng lẽ nở rộ, màu sắc nhạt nhòa, dường như đang thì thầm điều gì đó không thành lời.

Thiếu niên có dung mạo tú mỹ ấy mặc một bộ vest trắng tinh, giày da sạch sẽ đến mức không nhiễm nổi một hạt bụi, tay cầm ô đen, bước chậm rãi trên con đường lầy lội dính bùn. Nhưng dù là giọt mưa bắn lên, hay vũng nước đục bẩn văng tung tóe, đều không thể khiến cậu dính lấy một chút dơ bẩn nào.

Chỉ khi đứng trước mặt Đàm Quy, cậu mới thực sự trở nên mềm yếu và “sống động”, mới có thể bị vấp chân, dính bột mì khi làm bánh, bị vệt đỏ hằn lên da do mặc quần áo quá chật… Những vết nhỏ ấy chân thật đến lạ kỳ, là dấu vết của tồn tại, là bằng chứng của gần gũi.

Giờ đây, hình bóng cô độc và kỳ dị ấy, một mình lặng lẽ đi về phía trước như thể bước ra từ một truyền thuyết xưa cũ, giống một cô nương sầu muộn hóa thành đinh hương, mải miết trên con đường tìm lại vị tình lang trẻ tuổi tuấn mỹ, người mà cô vừa mới thành hôn chưa bao lâu.

Sau khi chia tay Trần Mặc, Đàm Quy lập tức xuất hiện lại trong căn hộ chung cư của mình. Hệ thống quả thật rất chu đáo, không chỉ cho anh thoát phó bản an toàn, mà còn đưa thẳng anh về nhà không cần tự di chuyển.

Lần này, khi nhận phần thưởng nhiệm vụ, Đàm Quy không vội đóng toàn bộ, mà cẩn thận xem xét từng hạng mục một.

Bởi vì trong phó bản, anh đã khiến các thế lực trong thôn hòa thuận chung sống, đồng thời còn kích hoạt một loạt thành tựu kỳ quặc đến khó tin, nên kết quả đánh giá của hệ thống lần này là cấp S.

【Hệ thống đánh giá: Đây là trò chơi vô hạn thần quái, không phải trò chơi hẹn hò. Vậy mà người chơi lại đi một mạch làm thành yêu đương ngọt ngào? Người chơi thật là một nam nhân có tư duy đáng sợ. Ngay cả quỷ thôn dân cũng run rẩy khi nghe tên người chơi.】

Sau khi đạt cấp S lần thứ hai, cấp độ người chơi của Đàm Quy tăng vọt lên cấp 3.
Tuy số lần rút thưởng đặc biệt không đổi, nhưng phần thưởng tiền vàng của trò chơi thì có thay đổi, từ 2000 vàng tăng lên 5000 vàng. Theo cấp độ ngày càng cao, nhiệm vụ và phần thưởng sau này cũng sẽ càng phong phú.

Giao diện thuộc tính cá nhân của anh cũng có sự thay đổi rõ rệt:

【Người chơi ID】: 17326372
【Tên người chơi】: Đàm Quy
【Tên diễn đàn】: 17326372 (ban đầu trùng với ID, nhưng có thể đổi tên miễn phí)
【Giới tính】: Nam (tạm thời là nam)

【 Huyết thống 】: Nhân loại
【 Tình trạng hôn nhân 】: Đã kết hôn
【 Danh hiệu 】:
– Người mở đường (pioneer)
– Người lao động trời sinh
– Quỷ tân lang
– Đại sứ hòa bình tình yêu

【 Kỹ năng 】: Không có. (Người chơi không thu hoạch được bất kỳ kỹ năng nào, đúng là kẻ chuyên đi làm… tình cảm.)

【 Sinh mệnh 】: 1000 / 1000 (Đến cả quỷ cũng không có huyết thống “đỉnh” như người chơi.)

【 Chắc bụng 】: 200 / 200 (Hệ thống đã tối ưu hóa thuộc tính liên quan) (Ăn quá no sẽ ảnh hưởng đến hành động.)

【 Tinh lực 】: 200 / 200 đúng là một người… sung sức.)

【 Uy áp 】: 10 (Có lẽ chỉ đủ để trấn một cái nồi cơm điện…)

【 Lực lượng 】: 60 (Ăn mà ra được sức mạnh, người chơi đúng là đồ… tham ăn có huệ lực.)

【 Trí lực 】: 10 (Ăn cơm không tăng trí lực. Uống trà cũng không tăng trí lực. Thôi, đừng hy vọng gì nữa.)

【 Nhanh nhẹn 】: 60 (Giờ thì ngươi còn nhanh hơn cả gió rồi.)

【 Mị lực 】: ??? (Hệ thống từ chối đánh giá mị lực của người chơi. Số liệu này… nhất định có vấn đề!)

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.