Bóng tối vô tận bao trùm lấy Vân Thính Chu, bên tai vang lên vô số tiếng gào thét, khi nhẹ khi nặng khiến cậu không thể nghe rõ, nhưng cũng không thể mở mắt ra.
Điều duy nhất cậu nghe được chính là tên của mình, song giọng gọi ấy lại quá nhỏ, hoàn toàn bị những âm thanh khác che lấp.
“Vân Thính Chu.”
Cậu cau mày, hơi thở gấp gáp, muốn vận sức tay chân để cử động, nhưng lại chẳng có chút tác dụng nào, giống như cánh bèo nổi trên sóng biển, từng động tác đều bị kẻ khác khống chế.
“Anh Vân.”
Trong đầu hỗn loạn hiện lên vô số hình ảnh, vô số gương mặt, cuối cùng dừng lại ở người Thẩm Dữ Thanh. Thiếu niên tóc đỏ xoay người lại, toàn thân từ mặt mũi, bàn tay đến quần áo đều dính máu, khiến người ta không thấy rõ mặt cậu ta.
Thẩm Dữ Thanh thẫn thờ nhìn cậu, miệng không ngừng mấp máy, nói rất nhiều lời.
Nhưng trong tai Vân Thính Chu, những lời ấy tựa như chuỗi mã hóa bị bóp méo, hoàn toàn nghe không rõ. Chỉ đến khi Thẩm Dữ Thanh gọi “anh Vân”, cậu mới có thể nghe thấy.
Giữa vô số âm thanh hỗn loạn, ngón tay Vân Thính Chu bắt đầu có thể khẽ co giật, run run.
Tiếng của Thẩm Dữ Thanh không kéo dài quá lâu, chỉ vài phút rồi bỗng chốc biến mất, thay thế bằng một giọng khác.
“Anh trai.”
Trước mắt Vân Thính Chu chợt hiện ra một bóng người đen trắng, thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt. Giọng nói khi xa khi gần, như thể chỉ cần cậu gắng sức đứng lên, liền chắc chắn có thể thấy rõ dung mạo người ấy.
Đáng tiếc là cậu không thể.
Giờ phút này, cậu chỉ có thể giãy giụa, dồn sức giải thoát đôi tay mình. Mỗi một tiếng gọi “anh trai” vang lên, hai tay cậu lại dần khôi phục khả năng cử động.
Đến khi hai bàn tay chống xuống mặt đất, nâng thân mình ngồi dậy, thì bóng người và thanh âm kia liền biến mất. Xung quanh vang lên tiếng điện lưu lách tách của máy móc, từng hồi “tư lạp tư lạp” rung động.
Chưa kịp để Vân Thính Chu phân biệt, giọng máy điện tử đã vang lên thông báo.
【Người chơi Tiểu Thảo sử dụng thẻ bài cấp S, Điên Đảo.】
【Sau khi phát động, có thể khiến bản thân hoặc một người chơi khác đổi vị trí với NPC ở xa nhất.】
【Người chơi Tiểu Thảo sử dụng thẻ bài cấp B, Thao Túng.】
【Sau khi phát động, có thể tùy ý khống chế hành động của một người chơi hoặc một NPC trong vòng 5 phút.】
【Người chơi Tiểu Thảo sử dụng thẻ bài cấp S+, Sống Lại.】
【Khi phát động, toàn bộ nhân tố nguy hiểm trong cảnh này sẽ biến mất, người chơi có thể toàn vẹn thông quan, nhưng người sử dụng phải trả giá bằng một lần t·ử v·ong.】
【Người chơi Tiểu Thảo sử dụng thẻ bài cấp A, Trần Tình.】
【Sau khi phát động, cảm xúc của toàn bộ người chơi tại đây sẽ được vô hạn phóng đại, khiến họ đắm chìm trong tình cảnh trước mắt, hiệu lực kéo dài 24 giờ.】
Sau khi nghe hết loạt thông báo, Vân Thính Chu cảm giác trên đùi dần có sức, có thể miễn cưỡng cảm nhận tình trạng đôi chân. Cậu nhắm mắt, xoay đầu sang một hướng, rồi dừng lại.
Cậu xác định bản thân giờ phút này không thể mở mắt, cũng không thể cất tiếng, nhưng lại coa thể nhìn thấy Tiểu Thảo ngay phía trước.
Hiển nhiên cô bé chính là bóng đen trắng vừa rồi, nhưng lúc này, trong mắt cậu, cô bé hiện ra rực rỡ đầy màu sắc: mặc áo đỏ thẫm, quần xanh lam, sáng rỡ đến mức nào thì chính là sáng rỡ đến mức đó.
Tiểu Thảo hiển nhiên cũng nhìn thấy Vân Thính Chu. Cô bé nghiêng đầu, chớp đôi mắt, khẽ gọi:
“Anh trai.”
Ngay giây sau, Tiểu Thảo biến mất ngay trước mắt Vân Thính Chu, không lưu lại một chút sắc thái nào, chỉ còn bóng tối vô tận lại bao trùm lấy cậu.
Không biết qua bao lâu, năm phút hay mười phút, từ phía sau vang lên tiếng gọi.
“Chu Chu.”
Là Tống Bạc Lễ.
Đôi chân Vân Thính Chu đã khôi phục sức lực, cậu chống tay xuống sàn từ từ đứng lên, tay vẫn theo thói quen dò dẫm phía trước, rồi lưu loát xoay người, bước về phía phát ra giọng nói.
Mỗi lần Tống Bạc Lễ gọi một tiếng, cậu lại tiến thêm một bước. Sau mấy chục lần như vậy, Vân Thính Chu vẫn chưa thấy bóng người.
Cậu mím môi, định mở miệng hỏi, nhưng cổ họng chỉ truyền đến cảm giác ngứa ran khó chịu, cậu không kìm được mà ho khan, hai mắt cũng cay xè, như thể có một bàn tay đang nhẹ nhàng v**t v* mi mắt, không đau nhưng lại khiến cậu khó chịu đến cực điểm.
Vân Thính Chu dừng bước, không nhúc nhích, chỉ tập trung thử mở mắt và cất lời.
Nhưng tiếng gọi của Tống Bạc Lễ vẫn chưa hề biến mất, bất kể khoảng cách xa đến đâu, giọng anh vẫn kiên nhẫn vang lên.
“Chu Chu.”
“Chu Chu…”
Hết lần này đến lần khác, truyền vào tai, khiến người đang ở trong bóng tối vẫn có thể cảm nhận được mình còn sống, chứ không phải đã kề cận c·ái ch·ết.
“Chu Chu.”
Khi Tống Bạc Lễ gọi đến lần cuối, Vân Thính Chu mở mắt. Cậu l**m đôi môi khô khốc, đưa mắt nhìn quanh, nhưng chẳng thấy gì ngoài một khoảng tối vô tận.
“Tống Bạc Lễ.” Giọng cậu khàn đặc, gọi lên tên người ấy. Không gian quá rộng khiến âm thanh vọng lại, rồi cuối cùng trở về bên tai chính mình.
Cậu không gọi nữa, chỉ chịu đựng cơn đau trên cơ thể, từng bước đi về phía nơi vừa phát ra tiếng.
Cậu bước nhanh, ban đầu cho rằng sở dĩ không thể ra khỏi bóng tối là do mình cứ loanh quanh trong một chỗ, nhưng giờ dù đã mở mắt, đi rất lâu rồi, vẫn chẳng thoát được màn đen đặc.
Vân Thính Chu thở dài, xoay người định đi ngược lại, không ngờ vừa bước một bước, dưới chân đã cảm thấy như sụp xuống vực sâu. Một lực hút cực mạnh kéo cậu rơi thẳng vào trong bóng tối.
Cậu nhíu mày, suy nghĩ thoáng chốc, rồi không dừng lại nữa, cứ thế tiếp tục đi ngược về sau. Mỗi bước đi, bóng tối lại rung lắc, càng đi càng cảm thấy bản thân rơi xuống không ngừng, bị bóng tối nuốt chửng.
“Lạch cạch!”
Một giọt nước rơi xuống từ trên trần nhà, tí tách vang nhỏ trên nền đất.
Khi Vân Thính Chu lấy lại ý thức, âm thanh vang bên tai cậu chính là tiếng động ấy. Cậu đưa tay xoa sau đầu, chậm rãi chống người đứng dậy, tay còn lại đặt lên vách tường, cụp mắt điều chỉnh hơi thở.
Sau đó cậu kiểm tra khuỷu tay cùng khớp xương, chỉ là trầy xước nhẹ, không hề ảnh hưởng. Cậu xoay xoay cánh tay, xác nhận không sao rồi lắc đầu.
Ngẩng đầu lần nữa, Vân Thính Chu nhìn về phía sau. Nơi vốn là bậc thang giờ chỉ còn một vùng tro tàn, nhìn xuống không thấy đáy, như thể tầng 4 đã biến mất. Còn tầng 5 nơi cậu đang đứng thì treo lơ lửng giữa không trung, đơn độc một tầng.
Cậu khẽ nắn các ngón tay, rồi xoay người nhìn về hành lang tầng 5.
Nơi này chìm trong bóng tối, nhưng lạ thay người ta vẫn có thể nhìn rõ sự vật. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, trên trần nhà đọng lại từng giọt nước, thi thoảng nhỏ xuống sàn, tí tách gom thành những vũng nhỏ.
Vân Thính Chu rút tay khỏi vách tường, nhấc chân đi sâu vào bên trong. Hành lang này không hề có ảnh chụp, báo chí hay hình vẽ bẩn thỉu nào, trái lại rất sạch sẽ.
Cũng giống như thế, nơi này không có phòng ốc gì, đi mãi chỉ thấy hành lang trải dài bất tận, hai bên là những bức tường trơn lạnh, trên đó vẫn còn in vệt nước do giọt nước từ trần nhà rơi xuống.
Cậu cứ thế đi mãi, đến cuối hành lang thì bên phải có một cánh cửa, bên trái vẫn là bức tường kiên cố. Vân Thính Chu nhìn cánh cửa, giơ tay gõ nhẹ.
“Cốc cốc cốc!”
Tiếng gõ vang vọng trong hành langa, không ai đáp lại. Khi cậu tưởng rằng trong đó chẳng có ai, thì một giọng nói yếu ớt truyền ra từ bên trong .
“Mời vào.”
Vân Thính Chu ngập ngừng một chút, rồi đặt tay lên cánh cửa, khẽ dùng sức. “Kẽo kẹt” một tiếng, cửa mở ra hoàn toàn, cậu bước vào trong.
Đập vào mắt đầu tiên là một chiếc sofa đơn nhỏ. Đối diện sofa là bức tường trống, nhưng trên đó giống như đang chiếu ra hình ảnh gì đó, phát đi tín hiệu. Trên sofa có người ngồi.
Vân Thính Chu bước lên hai bước, thấy rõ gương mặt người ấy.
“Tống Bạc Lễ.” Giọng cậu khàn khàn, khẽ gọi.
Nghe tiếng gọi, Tống Bạc Lễ ngẩng đầu nhìn về phía cậu, khóe môi cong lên, giọng mang theo ý cười rất nhỏ: “Là anh, Chu Chu.”
“Anh, rốt cuộc là ai?” Vân Thính Chu nhìn chằm chằm anh, trong túi anh còn có mấy phiên bản thu nhỏ của những NPC từng gặp trong các phó bản trước, cắn răng hỏi.
“Anh?” Tống Bạc Lễ nghiêng đầu nhìn Vân Thính Chu, động tác ấy lập tức khiến những bản thu nhỏ kia cũng đổi theo, đồng loạt mở to mắt nhìn cậu chằm chằm, đầu nhỏ còn ngả qua ngả lại.
Vân Thính Chu vậy mà lại cảm thấy mấy bản thu nhỏ ấy trông đáng yêu hơn nhiều.
“Chu Chu, em nhìn kia kìa.” Tống Bạc Lễ đặt một bản nhỏ nằm bò lên vai mình, đưa tay chỉ vào bức tường trước mặt.
Vân Thính Chu nhìn theo. Trên đó vốn trống rỗng, chỉ có ánh sáng nhấp nháy, đến khi cậu tập trung thì mới thấy bóng người xuất hiện.
Hình ảnh lay động vài lần, rồi dừng lại, hiện rõ gương mặt.
Là cậu, Vân Thính Chu.
Cậu thoáng ngẩn ra, bước lên vài bước, đối diện với hình chiếu, mặt vô b·iểu t·ình nhìn xuống.
Người trong hình chiếu và cậu hiện tại không khác gì nhau, vẫn lợi hại, vẫn lạnh nhạt, mỗi lần qua phó bản đều nhanh gọn, như thể giẫm trên đất bằng.
Chính vì biểu hiện xuất sắc đó mà hệ thống chú ý đến cậu, đưa ra cành ôliu, giống như những gì cậu đã trải qua trước kia.
Khác biệt ở chỗ, Vân Thính Chu trong hình đã chấp nhận, lựa chọn trở thành một hệ thống.
Sau đó, cậu bắt đầu chu du khắp các phó bản, không tham gia trò chơi mà chỉ làm máy móc phát thông báo, thời gian trôi đi, mọi việc cậu đều làm hoàn hảo.
Nhưng có một ngày, cậu bỗng ngừng mở ra điều kiện thông quan, để mặc người chơi trong phó bản tự xoay sở. Kết quả là không ai sống sót.
Cậu bị hệ thống trừng phạt, bắt buộc phải tiến vào phó bản đó một lần nữa. Trong phó bản lần đó, người chơi bị chết trở thành đồng bạn của cậu, họ cùng nhau thông quan.
Lần đó, toàn bộ người chơi đều được thoát ra ngoài.
Sau đó hình ảnh lại nhiễu loạn. Khi nó ổn định trở lại, vừa đúng là lúc Vân Thính Chu được hệ thống đưa ra cành ôliu một lần nữa. Nhưng lần này, cậu chọn trở thành NPC phó bản.
Đó là vai trò do hệ thống phân phối. Cậu phải thích ứng một thời gian mới hoàn toàn quen thuộc.
Sau khi quen, cậu cùng hệ thống đã có một cuộc trò chuyện nào đó, rồi cậu lại biến thành người chơi bình thường.
Hình ảnh lại một lần nữa rối loạn.
Nhưng bất kể lựa chọn thế nào, cậu đều sẽ gặp được Tống Bạc Lễ, Thẩm Dữ Thanh và Tiểu Thảo. Dù là sớm hay muộn, cuối cùng họ vẫn sẽ tụ hội.
Có lúc ở bên ngoài, chỉ có cậu và Thẩm Dữ Thanh, hoặc cậu và Tiểu Thảo, không có Tống Bạc Lễ. Nhưng chỉ cần hình ảnh chuyển một chút, liền thấy Thẩm Dữ Thanh đang cau mặt nói chuyện với hoa, cỏ, cây cùng con sứa.
Nghĩ đến đó, Vân Thính Chu liền nhớ tới con sứa xanh lam trong phó bản Hải Thần chi cổ. Lúc phát động thẻ bài, cậu nhớ con sứa kia cũng thay đổi.
Vân Thính Chu cau mày, quay đầu nhìn Tống Bạc Lễ, há miệng, lựa lời hỏi: “Cho nên, anh là hệ thống, là NPC, thậm chí là hoa, cỏ, cây và cả sứa?”
“Nếu anh không phải bất kỳ cái nào trong số đó, em sẽ không yêu anh sao?” Tống Bạc Lễ mím môi, ra vẻ tiếc nuối mà nói.
Nghe vậy, Vân Thính Chu khẽ thở phào. Trong đầu cậu chỉ toàn là chữ “yêu”, trái tim như bị ai đó chạm mạnh, đập nhanh hơn hẳn.
Đến mức cậu không nghe rõ nửa câu sau của Tống Bạc Lễ nói tiếp.
“Cái gì?” Vân Thính Chu bừng tỉnh, vội hỏi lại một lần.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]