Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 124: hư “Ta đã trở về.”




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tống Bạc Lễ đặt cánh tay lên ghế sô pha, tay còn lại chống cằm, giọng nói mang theo ý cười: “Chu Chu, em đoán không sai đâu.”

“Kỳ thật, tất cả đều là anh.”

Vân Thính Chu nghe vậy liền bước đến bên cạnh anh, đưa tay nhéo cằm anh, hai ngón kẹp lấy gương mặt anh lắc qua lắc lại: “Thật là… ở đâu cũng có.”

Nói thì nói vậy, nhưng khi cậu rũ mắt nhìn sâu vào ánh mắt của Tống Bạc Lễ, trong đầu đều hiện lên mỗi lần dáng vẻ người này cà lơ phất phơ nói câu “em ở đâu thì ạn ở đó.”

Vốn cho rằng chỉ là lời nói thuận miệng, thế nhưng kẻ chẳng có tiền đồ này lại luôn luôn làm được.

“Tôi, đã quên rất nhiều chuyện sao?” Cậu khom lưng ghé sát mặt anh, hơi thở nóng rực phả ra, “Ngoài những tin nhắn anh gửi cho tôi, có phải tôi còn quên rất nhiều thứ khác không?”

“Thông minh lắm, Chu Chu.” Tống Bạc Lễ nghiêng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay ngón tay của thiếu niên, anh nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Em thông quan phó bản này trở về hiện thực, rồi sẽ nhớ ra.”

“Tất cả đều sẽ nhớ lại.”

“Thật sao?” Vân Thính Chu không đổi động tác, cũng không nhúc nhích, cậu cảm nhận rõ sự mệt mỏi từ bàn tay mình, thứ mệt mỏi dường như phát ra từ linh hồn, khó có thể miêu tả, “Xin hỏi NPC tiên sinh, tôi phải làm thế nào để thông quan?”

Cậu nói xong câu đó thì hơi kéo giãn khoảng cách với Tống Bạc Lễ, đứng thẳng người nhìn xuống anh đang bị chen chúc vây quanh bởi đám NPC nhỏ trên ghế sô pha.

Phó bản này, phần đầu thì hệ thống không hề nhắc đến mình là hệ thống, phần sau còn chưa bắt đầu thì đã b·ị gi·ết ch·ết, toàn bộ tiến trình cũng không có thông báo rõ ràng, cậu căn bản không thể đoán chuẩn.

Theo lý thuyết, Vương Thiết Anh chính là nhân vật trung tâm, chỉ cần báo thù, tâm nguyện của cô ta hoàn thành thì liền trực tiếp thông quan. Nhưng trước một giây khi cô ta biến mất, đã chỉ dẫn cậu lên tầng 5, còn nói nơi này có thứ cậu muốn thấy.

Cậu quả thật đã nhìn thấy Tống Bạc Lễ ở đây, điều này chứng minh anh chính là NPC cuối cùng của phó bản, vậy thì điều kiện thông quan hiển nhiên vẫn còn thiếu một chút.

Tống Bạc Lễ không mở mắt, ngẩng đầu lên, đôi môi có chút trắng bệch khẽ mở: “Hôn anh một chút, anh sẽ khiến em thông quan thành công.”

Vân Thính Chu nhướng mày, không nói gì. Hai giây sau, cậu rút tay đang nâng tay anh ra, rồi lập tức dùng cả hai tay ôm lấy mặt anh, ánh mắt dừng lại trên đôi môi kia.

Cậu nhẹ nhàng cúi xuống, hôn một cái.

Một nụ hôn vô cùng ngây thơ.

Vân Thính Chu cảm nhận được sự lạnh lẽo trên môi Tống Bạc Lễ, dù chỉ ngắn ngủi trong chốc lát, khí lạnh ấy vẫn truyền sang.

Khi cậu ngồi thẳng lại, l**m môi một chút, hàng mi run rẩy che xuống bóng râm nơi mí mắt, ngay sau đó, cậu không nghe thấy tiếng trả lời của Tống Bạc Lễ.

Mà là tiếng máy móc điện tử vang lên sau một thời gian dài im lặng.

【 Chúc mừng người chơi, tiến độ phó bản “Oan hồn cấp ba” đã đạt 100%, ngài đã thành công thông quan. 】

Nghe thấy tiếng điện lưu xèo xèo ấy, Vân Thính Chu cau mày, nhìn người đàn ông trước mắt. Cậu phát hiện nhiệt độ cơ thể anh vô cùng thấp, cậu đưa tay sờ từ môi lên trên, rồi dừng lại.

Tống Bạc Lễ đã không còn hô hấp.

Cậu mở to mắt, kéo thân thể anh ra khỏi ghế sô pha, vừa rời khỏi vòng vây NPC che chắn, tình trạng trên người anh phơi bày hoàn toàn trong không khí.

Trước ngực Tống Bạc Lễ có một lỗ thủng to bằng nắm tay, chính là vết thương do khi nãy Vương Thiết Anh duỗi tay chộp lấy trái tim anh để lại, đến giờ vẫn chưa lành. Máu tươi không ngừng chảy ra từ vết thương, nhuộm đỏ cả một mảng lớn quần áo trước ngực.

“Ngốc.” Vân Thính Chu khẽ mắng một câu. Khi nhìn thấy lỗ thủng ở tim, trái tim cậu như bị ai đó hung hăng giẫm nát, đau đến mức không thể hít thở.

Cảnh tượng này trong mắt cậu lại vô cùng quen thuộc.

Trước mắt cậu có hai bóng người mơ hồ, một người nằm trên giường, một người ngồi bên mép giường nhẹ nhàng xoa tay của người nằm đó, nụ hôn lạnh lẽo rơi xuống mu bàn tay, xuống ngón tay, cuối cùng dừng lại bên môi.

Cảnh tượng gần như giống hiện tại, chỉ là cậu không nhìn rõ mặt.

Nhưng theo bản năng cảm cảm thấy, hai người đó chính là cậu và Tống Bạc Lễ, người nằm trên giường chính là cậu.

【 Phó bản này đã bị hao tổn nghiêm trọng, không có năng lực mở ra đối ngoại, sau khi người chơi rời khỏi phó bản sẽ tiến hành tiêu hủy. 】

Vân Thính Chu thu tay lại, xoa xoa gương mặt lạnh lẽo.

【 Các vị người chơi chú ý, còn lại năm giây sẽ thoát ly phó bản. 】

【 Năm. 】

Vân Thính Chu đặt Tống Bạc Lễ nằm ngay ngắn trên sô pha.

【 Bốn. 】

Cậu chỉnh lại tóc cho Tống Bạc Lễ.

【 Ba. 】

Cậu kéo quần áo trên người anh phủ lên, che đi khoảng trống trước ngực.

【 Hai. 】

【 Một. 】

Thân thể Vân Thính Chu bắt đầu lóe sáng, từng đợt chớp lóe, rồi biến mất ngay tại chỗ trong phó bản. Trước mắt cậu choáng váng, giống như ngồi xổm quá lâu đứng dậy mà trước mắt tối đen, qua mười mấy giây sau mới dần nhìn thấy rõ mọi vật.

Cậu mở mắt ra, phát hiện mình đã trở về căn phòng hằng ngày vẫn phát sóng trực tiếp.

Có lẽ, đây mới là hiện thực.

Cậu mím môi, đi vào bếp rót một cốc nước, dòng nước ấm trôi xuống yết hầu khiến cậu tỉnh táo hơn một chút. Cậu cầm ly trở lại ngồi xuống trước bàn vi tính, mở máy lên.

Đồng thời, cậu đứng dậy về phòng ngủ, lấy điện thoại từ dưới gối ra, ấn giữ nút khởi động.

Phản ứng trước tiên là máy tính. Cậu cầm điện thoại, ngồi xuống ghế, tiện tay đặt nó xuống bàn, tay phải nắm chuột, tay trái cầm ly nước đưa lên môi uống chậm rãi.

Cậu lập tức mở trò chơi kinh dị, nhưng sau khi mở ra thì chỉ thấy một giao diện trống trơn rất lâu, không có phản ứng.

Vân Thính Chu cau mày, liên tục bấm chuột, giao diện bỗng bắt đầu chớp giật, những ô vuông đen trắng xen kẽ nhấp nháy khiến mắt đau nhức.

“Tê…” Cậu run tay, suýt làm đổ ly nước, đặt nó xuống bàn, ngẩng đầu thì trên màn hình đã xuất hiện một con sứa chibi, một cây hoa nhỏ và cỏ nhỏ, từ bốn góc rơi xuống khung vuông nhắc nhở.

[ Chu Chu, anh yêu em. ]

[ Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu Chu. ]

Vân Thính Chu nhìn chằm chằm, di chuột đến dấu gạch chéo, định nhấn để đóng, vừa click thì lại bật ra một khung khác.

[ Chu Chu, muốn gặp em muốn gặp em. ]

Cậu chống cằm, không động chuột nữa, chỉ nhìn màn hình tối dần rồi lại sáng lên, phản chiếu ánh sáng trong mắt cậu.

Máy tính không có thêm thao tác nào khác, khung vuông yên lặng một lát, rồi tự mình nhúc nhích, từng khung mới bật lên.

[ Chu Chu. ]

Ngay sau đó, khung chữ phóng to, choán kín toàn bộ màn hình, như muốn lao thẳng ra trước mặt Vân Thính Chu. Nhưng thực tế thì không, chỉ nghe một tiếng “lạch cạch”, ô chữ biến mất, thay bằng một khung khác ở giữa màn hình.

[ Khi nào có thể nhìn thấy em? ]

Vân Thính Chu rũ mắt xuống, khóe mắt cong cong, tay đặt lên bàn phím, gõ vài chữ để đáp lại khung tin nhắn.

[ Hiện tại. ]

Cậu gõ xong hai chữ này, liền đứng dậy khỏi ghế, không tắt máy tính, cất điện thoại vào túi áo, liếc nhìn thời tiết bên ngoài, xoay người bước về phía cửa.

Khi đến cửa, cậu đưa tay ấn vào tay nắm, đẩy ra ngoài. Nhưng ngoài dự đoán, cánh cửa không hề lung lay, sừng sững bất động.

Sắc mặt Vân Thính Chu thay đổi, cậu áp khuỷu tay lên ván cửa, cố sức đẩy ra ngoài, vẫn không có phản ứng.

Cánh cửa dường như đã bị khóa từ bên ngoài, mặc cho bên trong có làm thế nào cũng không mở ra được.

Cậu quay đầu nhìn về phía máy tính, liền thấy máy tính bắt đầu rung động tích tích, từng hồi vang lên bên tai, giống hệt tiếng còi báo động.

Cậu ngẩn ra một chút, đứng tại chỗ lộ ra vẻ mờ mịt hiếm hoi. Cậu lấy điện thoại từ trong túi áo ra, bật sáng màn hình.

Ánh sáng hắt vào mi mắt.

Rạng sáng hai giờ sáu phút.

Nhưng lúc này bên ngoài, mặt trời lại đang chói chang.

Cậu nhìn xuống, thấy từng tin nhắn hiện ra.

【 Thẩm Dữ Thanh: Anh Vân, khi nào anh tới? 】

【 Tiểu thảo: Anh trai, hôm nay anh có khỏe không? Chúng em có thể đến gặp anh không? 】

【 Tống Bạc Lễ: Chu Chu, hôm nay muốn ăn gì, anh làm cho em. 】

Vân Thính Chu nhìn ba tin nhắn ấy, trầm mặc một lúc, rồi không mở khóa điện thoại để trả lời, mà tắt đi, xoay qua xoay lại vài vòng trong tay.

Sau đó, cậu vung tay ném mạnh xuống sàn, vang lên một tiếng trầm đục. Nhưng màn hình không hỏng, thậm chí còn sáng lên.

Giả.

Tất cả ở đây đều không hợp lý. Không thể nào có chuyện rạng sáng hai giờ sáu phút mà bên ngoài vẫn là ánh mặt trời. Cũng không thể có chuyện một người bình thường không thể bước ra khỏi phòng mình. Lại càng không có chuyện từ trong phó bản ra ngoài rồi còn tìm lại được chiếc điện thoại.

Cậu nhớ rõ khi tiến vào phó bản “Oan hồn cấp 3”, điện thoại đã bị đưa vào theo. Suốt quá trình sau đó cậu không hề dùng qua nó, khi ra khỏi phó bản cũng không quay về ký túc xá, sao có cơ hội lấy điện thoại mang theo ra ngoài?

Hơn nữa, cậu nhớ rõ nơi này không có Thẩm Dữ Thanh. Cậu chưa từng gặp tên thanh niên tóc đỏ kia ở hiện thực. Tiểu thảo cũng chỉ luôn ngồi xổm dưới cầu vượt, cúi đầu không động đậy, làm sao lại gửi tin nhắn cho cậu?

Cậu càng chưa từng gặp Tống Bạc Lễ ở hiện thực. Một người mang nhiều thân phận như vậy, sao có thể xuất hiện trong phòng cậu?

Những hình ảnh thoáng hiện trước đó, hoàn toàn không khớp với tình cảnh hiện tại.

Ký ức trong đầu cậu đã bị ai đó nhìn thấy, còn tất cả những gì cậu đang trải qua bây giờ chỉ là kết quả đã bị sửa đổi.

“Chậc.” Vân Thính Chu khẽ nắn đầu ngón tay, từ phòng khách đi vào bếp, lấy ra một chiếc bật lửa, rồi quay lại chỗ sô pha. Cậu bật mạnh một tiếng “cụp”, ngọn lửa bùng lên, nhảy nhót trên đầu ngón tay.

Cậu không hề do dự, châm lửa khắp căn phòng.

Ngọn lửa lan rất nhanh, chỉ chốc lát toàn bộ gian phòng đã bốc cháy, nhiệt độ tăng vọt.

Tóc mái trên trán Vân Thính Chu thấm đẫm mồ hôi, cậu đưa tay vuốt ngược ra sau. Trong ngọn lửa cuồn cuộn, thân thể cậu bị nuốt trọn, ý thức lại càng ngày càng tỉnh táo. Trước mắt cậu, mọi gương mặt không còn mơ hồ nữa.

Tiếng rung động từ căn phòng phó bản bị chặt đứt, bị thiêu hủy vang bên tai. Cậu quay đầu lại, giữa khói lửa đỏ rực, đem từng mảnh ký ức khắc sâu vào ánh mắt, khắc vào trí nhớ.

Tất cả bóng tối và khoảng trống trong cậu đều được một người tên “Tống Bạc Lễ” bù đắp để trở nên hoàn chỉnh.

Vân Thính Chu nhắm mắt lại, thở dài một hơi, để mặc bản thân cùng căn phòng biến mất. Trong khoảnh khắc cuối cùng, cậu mở mắt, nhìn vào một khoảng hư vô, hơi nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch.

Rồi sau đó, trong tiếng lửa cháy, cậu khẽ đáp: “Em đã trở về.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.