Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 19: Quỷ tân lang 19 “Ta tưởng, ngươi cũng cảm thấy ta may mắn đi……




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Là Tiểu Thất khi còn nhỏ.

Cảnh tra tấn kéo dài khoảng mười lăm hồi, cho đến khi Tiểu Thất không thốt nổi một lời, mang theo hận ý mà ch·ết, lúc đó mới dừng lại.

Động tác của Trương Bổn Hải ngừng lại, nhưng máu tươi trên đài cao như được rót linh hồn, từ trung tâm lan ra khắp nơi, mỗi đường uốn lượn kết lại thành một đóa hoa sen đang nở rộ.

Khi hình dáng hoa sen hoàn chỉnh, máu bắt đầu tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, hòa cùng màu đỏ của ánh trăng, mở ra một nghi thức hiến tế bí ẩn.

Gông cùm xiềng xích trên người bỗng biến mất, Vân Thính Chu lập tức thấy cơ thể nhẹ bẫng, cúi đầu thở dồn dập. Bên tai là âm thanh ồn ào, màng tai đau nhức, đến khi ngẩng đầu lên lần nữa thì trước mắt cậu đã là tân nương.

Tân nương nằm trên giường, hai tay ôm chặt ngực, trong mắt không giấu nổi sự mong chờ.

Đây chính là thời điểm Tiểu Thất mang thuốc đến cho cô ấy.

Ngoài cửa sổ, từng chiếc lá cây bay xuống, có vài chiếc bị gió cuốn lướt qua gương mặt cô ấy, như đang khẽ an ủi.

Thời gian trôi đi từng chút một, nhưng Tiểu Thất vẫn không đến.

Trong mắt tân nương tràn đầy bi thương.

Cổ họng Vân Thính Chu như bị lửa đốt, không thể thốt ra lời nào — cũng chẳng thể nói gì.

Bởi vì Tiểu Thất đã ch·ết.

Không hiểu sao khung cảnh vẫn dừng lại ở đây, nhưng đúng lúc này cậu có thể tranh thủ thời gian đi tìm Nữ sinh buộc tóc và mấy người kia.

Nghĩ vậy, Vân Thính Chu rời tân phòng, bước sang gian bên cạnh, nhờ đó mà cậu bỏ lỡ một ánh nhìn ẩn chứa thâm ý.

“Anh Vân??”

“Anh Vân.”

“Ừ.” Vân Thính Chu đứng ở cửa, chạm ánh mắt với mấy người trong phòng, nói thẳng: “Đi theo tôi.”

Vừa ra khỏi cửa, cậu lại quay đầu. Mọi người nhìn thấy tân nương trong bộ hỉ phục lần nữa, vẻ bệnh tật nơi khóe mắt đuôi mày đã biến mất, sắc mặt hồng hào.

Cô ấy chẳng buồn để ý đến ai, đi về một hướng khác, vừa đi vừa mở ra một con đường mới, sương mù cũng bắt đầu chậm rãi dâng lên.

Vân Thính Chu lập tức nhận ra, liền đuổi theo.

Bọn họ chìm trong sương mù, không tìm được phương hướng, tầm mắt còn bị che mờ. Khi tầm nhìn lại rõ ràng, một giọng nói vang lên: “Lâu rồi không gặp.”

Lâu rồi không gặp.

Nữ sinh buộc tóc nghe tiếng liền quay lại.

Chỉ thấy “Tiểu Thất” — kẻ từng bị vặn gãy cổ — từ từ xoay cổ về vị trí cũ. Thân hình gầy yếu bỗng căng to ra, bóng đổ trên đất kéo dài, trùm lên tất cả bọn họ. Khuôn mặt non nớt trở nên dữ tợn, lộ ra gương mặt thật của Trương Bổn Hải.

“Anh Vân vân vân vân vân vân!!!”

“Anh Vân?!”

Nữ sinh buộc tóc sợ hãi quay đầu tìm, nhưng vừa nhìn thì hoảng hốt nhảy dựng — phía sau không còn một bóng người.

Vân Thính Chu biến mất, Tống Bạc Lễ cũng không thấy đâu.

Chỉ còn lại ba người các cô và tân nương.

“Gặp anh tôi chỉ thấy ghê tởm, vì sao tôi phải nhìn?” Tân nương bước đến chắn trước ba người, đối diện thẳng với ánh mắt của Trương Bổn Hải, lạnh lùng nói.

“Vì sao không nhìn?” Trương Bổn Hải bất ngờ nở nụ cười, giả bộ vô tội, nhẹ giọng nói: “Em với anh tình thâm nghĩa nặng, lẽ ra chuyện này phải được thiên hạ truyền tụng, vì sao không…”

Hắn chưa nói hết câu, ánh mắt tân nương chợt trở nên kiên định. Cô ấy rút cây trâm trên đầu xuống, ném thẳng về phía hắn.

Trương Bổn Hải phản ứng cũng nhanh, lập tức ngửa người ra sau, khó khăn lắm mới né được. Cây trâm chỉ lướt qua ngực hắn, trông như chẳng gây đau đớn gì.

“Bảo bối.” Hắn thở dài, gọi một tiếng như than thở.

Tân nương không đáp, nhanh chóng rút tám cây trâm còn lại, nắm chặt trong tay rồi tiếp tục tấn công.

Một lần, hai lần, ba lần… nhiều lần như vậy cô ấy vẫn chưa thể đâm vào cổ hắn, chỉ có thể đâm trúng người, không gây được đòn chí mạng.

Khi cây trâm cuối cùng rơi xuống, Trương Bổn Hải cười, lùi lại một bước, mở hai tay ra như để ngắm nghía chín cây trâm đang cắm trên người mình.

“Bảo bối vẫn quá ôn nhu.”

“Anh cũng vậy.”

“Anh là…” Trương Bổn Hải vừa nói vừa chao đảo, rồi cả người mất thăng bằng ngã ngửa ra sau.

“Đông!” một tiếng thật lớn.

Hắn không thể động đậy.

“Em… sao có thể…”

“Sao tôi không thể?” Tân nương bước đến trước mặt hắn, nhấc chân dẫm mạnh lên mặt, dùng lực nghiền xuống, “Cái mạng chó này của anh trước đây là tôi cứu, tự nhiên tôi muốn lấy thì lấy.”

“Không… Không đúng.” Trương Bổn Hải giãy giụa kịch liệt, đôi mắt trợn lớn, gào lên: “Mày không phải cô ấy.”

“Cô ấy vốn đã sớm suy kiệt, làm gì còn sức lực thế này.”

“Anh cũng biết à.”

Vân Thính Chu cởi hỉ phục, khôi phục diện mạo thật. Sắc mặt cậu thản nhiên, nhưng ánh mắt giấu không hết chán ghét: “Dùng th·i th·ể của Tiểu Thất để uy h**p cô ấy bắt cô ấy phải nghe lệnh anh — anh cảm thấy mình cao thượng lắm sao?”

“Kỳ thực chỉ là vô dụng, ti tiện.”

“Thì sao?! Thì sao!!” Trương Bổn Hải thở gấp, đôi mắt đỏ bừng, cười cuồng loạn: “Các người cũng không gi·ết được tôi, thì sao?!”

“Thì sao?”

Giọng nói này khác hẳn những tiếng trước, từng chữ rõ ràng, mềm mại, nghe như tâm trạng người nói đang rất vui.

Nữ sinh buộc tóc khẽ ló đầu ra từ sau lưng Vân Thính Chu, chớp mắt nhìn về phía trước. Trước mắt cô ta là một bóng người cao lớn mờ ảo, theo từng bước tiến lại gần, thân hình dần rõ nét, gương mặt cũng hiện ra trong không khí.

“Anh Tống!!”

“Anh Vân, là anh Tống!!” Nữ sinh buộc tóc phấn khích túm áo Vân Thính Chu, kéo cậu nhìn.

Vân Thính Chu khi nghe giọng nói ấy đã đoán được, nên lúc này thấy người cũng chẳng có cảm giác gì, không nói một lời, không đáp lại, thậm chí chẳng buồn liếc nhìn.

Trái lại, phản ứng của Trương Bổn Hải thì kịch liệt.

Hắn ngẩng đầu nhìn Tống Bạc Lễ, rồi bật cười khẽ: “Cho dù là cậu, cũng không thể gi·ết tôi.”

“Nếu tôi có được một nửa sự tự tin của anh thì hay rồi.” Tống Bạc Lễ thở dài, đứng trước mặt hắn, tiếp tục: “Khi đó tôi không chỉ mơ được vào ban đêm, mà cả ban ngày cũng mơ được.”

“………”

“………”

Vân Thính Chu há miệng như định nói gì, nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Cậu từ sau lưng như ảo thuật lấy ra một chiếc túi đen tuyền, giơ tay ném xuống ngay bên đầu kẻ đang nằm trên đất.

Chiếc túi đen tuyền kia dính đầy bùn đất, nhìn kỹ sẽ thấy vốn dĩ nó là màu trắng, chỉ vì bị máu tươi nhuộm dần, qua thời gian dài oxy hóa mới thành màu đen.

Có thể tưởng tượng được mùi của nó khó ngửi đến mức nào.

“Thứ rác rưởi gì đây?” Trương Bổn Hải cau mày, quay đầu sang một bên.

Nghe vậy, Tống Bạc Lễ làm bộ kinh ngạc, đưa tay che miệng, giọng rầu rĩ nhưng không giấu nổi ý cười: “Hóa ra anh cũng tự biết rõ vị trí của mình, còn biết mình là đồ rác rưởi.”

Còn biết mình là đồ rác rưởi.

“Là th·i th·ể của anh.” Vân Thính Chu cụp mắt, thu chân lại, dùng chiếc mũ phượng nặng nề kia hất sang một bên, hướng về đống lửa đang cháy bừng bừng.

Ngọn lửa lập tức bị hất tung, cháy càng dữ dội. Tống Bạc Lễ nhân lúc đó, ném luôn “túi rác rưởi” vào lửa.

Ngay sau đó, khói đen đặc cuồn cuộn bốc lên.

Trương Bổn Hải co người lại thành một khối, toàn thân như đang trải qua nỗi đau bị thiêu sống. Hắn gào thét đau đớn, không ngừng r*n r* van xin tha thứ.

Vân Thính Chu và mọi người chỉ đứng bên cạnh, thản nhiên thưởng thức cảnh tượng méo mó vặn vẹo này. Tống Bạc Lễ còn kịp thời lên tiếng: “Một mình tôi đương nhiên không gi·ết được anh, nhưng khi có Chu Chu bên cạnh, tôi nghĩ… anh cũng thấy tôi may mắn, đúng không?”

“Cậu…”

“Các người…”

“Các người có bản lĩnh thì gi·ết tôi đi!!”

“Tiếc là chúng tôi thật sự không có bản lĩnh, nhưng tôi nghĩ, có một người nhất định làm được.”

Tống Bạc Lễ nói xong liền giơ tay vỗ vỗ trong không trung.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.