Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 34: Nhân ái viện phúc lợi 12 “Tìm được ngươi.”……




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bên tai Tống Bạc Lễ vang lên giọng của Vân Thính Chu, trước mắt anh là bức bích họa đang không ngừng vặn vẹo biến dạng. Anh gần như lập tức muốn thổi tắt ngọn nến, nhưng không ngờ bức bích họa kia lại vươn ra một cánh tay, giữ chặt lấy tay anh, khiến anh không thể động đậy.

Cùng lúc đó, từ hành lang truyền đến một tiếng gọi:

“Lý tỷ!!”

Trong lòng Vân Thính Chu trầm xuống, khi nhìn về phía bích họa, ánh mắt lướt qua Tống Bạc Lễ thì phát hiện không biết từ lúc nào anh đã thoát khỏi nguy hiểm. Giờ phút này, anh đang giơ ngọn nến ra xa bức bích họa bằng một tay, ánh mắt trong suốt nhìn về phía cậu.

Cậu khẽ nhướng mày, vòng sang phía bên kia đầu giường, đưa bàn tay có khớp xương rõ ràng ra, nhẹ giọng hỏi:

“Chạy trốn nhanh không?”

Chạy trốn nhanh không?

Câu này… là có ý gì?

Tiểu thảo mở to mắt, có chút khó hiểu, nhưng bàn tay lại vô thức nắm lấy bàn tay trước mắt, mượn lực đứng dậy từ góc tường.

“Nếu không chạy nhanh thì dùng thẻ bài bảo mệnh trong tay em.”

Vân Thính Chu thu tay lại, liếc nhìn Tống Bạc Lễ. Sau khi anh nhận được ánh mắt của cậu, liền đưa ngọn nến lên gần khuôn mặt, ánh nến khẽ rung, rồi anh thổi tắt.

Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.

Trong tình huống duỗi tay không thấy năm ngón, tiểu thảo nghe thấy một giọng nói kiên định:

“Chạy.”

Ngay sau đó, ba người bọn họ nối đuôi nhau chạy ra khỏi phòng, phía trước là Tống Bạc Lễ, giữa là tiểu thảo, Vân Thính Chu ở phía cuối.

Khi Tống Bạc Lễ đi ngang qua ba người ở phía trước, tay anh búng một cái bên tai họ, nhắc nhở:

“Đi theo đi.”

Thế là, âm thanh kỳ lạ, tiếng bước chân hỗn loạn cùng tiếng xé rách nặng nề tràn ngập toàn bộ hành lang. Đèn dây tóc theo những âm thanh đó mà lúc sáng lúc tối, khiến người ta hoa mắt đau mắt.

Vài giây sau, bóng dáng Tống Bạc Lễ dẫn đầu xuất hiện ở cửa thang lầu, theo sau là những người khác, nhưng không thấy Vân Thính Chu.

“Các người đi trước.” Tống Bạc Lễ tay bám vào lan can, đôi mắt nhìn về phía hành lang dường như không có điểm kết thúc, “Nhớ tìm nơi an toàn.”

“Vậy còn anh và Vân ca thì sao?” Lăng Linh nhìn những người khác đi xuống, đứng trên bậc cao, chân dừng lại ở bậc thang, sốt ruột hỏi.

“Không vấn đề gì.” Tống Bạc Lễ vừa nói xong, đã rời khỏi cửa thang lầu, đi sâu vào hành lang.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng anh luôn cảm thấy hành lang này càng lúc càng dài, thật sự giống như không có điểm cuối.

Anh khẽ nhíu mày. Với tốc độ chạy của mình, lẽ ra lúc này đã phải nhìn thấy một cánh cửa.

Nhưng thực tế, anh không hề thấy, kể cả là một cánh cửa mở.

Tống Bạc Lễ đưa tay gõ gõ vào vách tường, trầm ngâm một lát rồi bắt đầu chạy ngược lại. Mấy chục giây sau, anh bất ngờ nhìn thấy một ngã rẽ.

Hai con đường, một bên trái, một bên phải. Chưa kịp lựa chọn thì từ cả hai bên vách tường vang lên những tiếng động rất nhỏ.

Những tiếng động đó càng lúc càng nhanh, chỉ trong vài giây, trên tường đã xuất hiện những hàng chữ bằng máu chảy ròng ròng:

[ Ta có thể giúp ngươi chọn một con đường an toàn, chỉ cần ngươi nói ra một nguyện vọng. ]

Tống Bạc Lễ có chút bất đắc dĩ. Gặp cảnh ép mua ép bán thì anh đã thấy nhiều, nhưng kiểu… nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của như thế này thì đúng là lần đầu.

Anh sờ cằm, nhướng mày, giả vờ khó xử nói:

“Nguyện vọng sao?”

Dòng máu tươi đang chảy xuống lập tức trả lời:

[ Đúng vậy. ]

“Vậy thì khó quá rồi.” Tống Bạc Lễ khẽ cười, nhấc chân đá mạnh vào bức tường đang hiện chữ. Tường lập tức nứt toác, lộ ra một cửa động không nhỏ.

Xuyên qua cửa động đó, anh nhìn thấy Vân Thính Chu.

Vân Thính Chu chống một tay xuống đất, một con chuột lớn chạy vụt qua trước mặt cậu. Trong khoảnh khắc đó, phần tóc mái trên trán bị hất lên, để lộ đôi mắt sắc bén.

Tống Bạc Lễ vừa định gọi, thì thấy một con quái vật khổng lồ lao đến ngay sau đó.

Không, nói chính xác thì đó là vật từ bích họa chui ra, chỉ là kích cỡ đã phóng to gấp đôi.

Anh khẽ “Sách” một tiếng, mở rộng cửa động, chờ con quái vật chạy ngang qua liền nhanh chóng chui vào. Chưa kịp th* d*c một chút thì đã đối mặt ngay với bầy quái vật.

Anh chỉ có thể chạy về hướng Vân Thính Chu rời đi, vừa chạy vừa nghe bên tai vang lên những tiếng dụ dỗ, khuyên người hãy cầu nguyện.

Hành lang này đúng là không có điểm cuối, phía trước không lối ra, phía sau lại có truy binh, quả là nơi lý tưởng để ép người đến bước đường cùng.

Chạy được chừng mấy chục phút, Tống Bạc Lễ dừng lại, tay chống vào vách tường, ổn định hơi thở.

Ngay sau đó, chỗ tay anh đặt lõm xuống, chưa kịp phản ứng đã bị ai đó kéo mạnh vào bên trong.

“Chu Chu?” Tống Bạc Lễ bị đè lên cánh cửa, hạ giọng thử gọi.

“Ừ.” Vân Thính Chu vừa đáp vừa buông tay, chậm rãi dựa vào tường. Tóc mái trên trán đã ướt sũng, cả người mệt mỏi đến mức mí mắt cũng sắp mở không nổi.

“Anh tới làm gì?”

“Anh với em đã thành thân rồi, em nỡ bỏ mặc anh một mình sao?” Tống Bạc Lễ nói, rồi ngồi dậy, tiến lại trước mặt Vân Thính Chu, khẽ nói: “Hay là, em…”

Lời còn chưa dứt đã bị ngắt ngang. Vân Thính Chu nhấc mí mắt nhìn anh, hỏi:

“Có phát hiện gì không?”

“Phát hiện em.”

Vân Thính Chu lại nhắm mắt, hít thở bình tĩnh rồi thẳng lưng, khống chế tốc độ và âm lượng nói:

“Bọn quái vật này từ bích họa đi ra, muốn giải quyết chúng thì rốt cuộc vẫn phải xử lý bích họa. Có lẽ trên đó đang thiếu vài bộ phận.”

“Nếu bổ sung đủ, khả năng rất lớn sẽ có phát hiện mới.”

“Còn thiếu quyển sổ đăng ký.” Tống Bạc Lễ lập tức hiểu, cau mày: “Không thể nào ở tầng một hay tầng hai, vậy ở tầng ba, nó có thể giấu ở đâu?”

“Hành lang cuối, bức bích họa lớn kia.”

“Bích họa cuối.”

Cả hai gần như đồng thời nói ra đáp án.

Vấn đề mấu chốt bây giờ là làm sao đến được cuối hành lang. Bên ngoài toàn là quái vật đang chạy loạn, hơn nữa ở đây thỉnh thoảng lại có ngã rẽ, chỉ cần sơ sẩy là sẽ bị ép cầu nguyện.

“Tôi dẫn chúng đi chỗ khác, anh đi lấy sổ đăng ký.” Vân Thính Chu suy nghĩ một lát rồi nhanh chóng đưa ra phương án. Cậu vừa định mở cửa thì bị người phía sau kéo góc áo lại.

“Chu Chu, anh sợ.” Tống Bạc Lễ chớp mắt, rồi mặt không đỏ tim không loạn nói: “Để anh dẫn quái vật đi.”

Khi cửa mở ra, Tống Bạc Lễ ló người ra, thò đầu nhìn trái nhìn phải, liền đối diện ngay với một con quái vật cao lớn đứng bên phải.

Cả hai dường như cùng sửng sốt một chút.

Ngay sau đó — “Phanh!” — cửa đóng sập, Tống Bạc Lễ và con quái vật đồng thời lao đi. Tiếng bước chân hỗn loạn nặng nề vang vọng khắp hành lang rồi dần xa.

Chừng ba phút sau, cửa lại mở ra, Vân Thính Chu bước ra ngoài, lập tức chạy theo hướng ngược lại. Cậu không hề dừng lại, gặp chỗ ngoặt liền tung chân đá, dùng tốc độ nhanh nhất để đến cuối hành lang.

Cậu đứng trước bức bích họa lớn. Đèn dây tóc chập chờn bất ổn, lúc sáng lúc tối, soi rõ toàn cảnh bích họa.

Vẫn sạch sẽ không dính một hạt bụi, trông cao quý và thánh khiết.

Vân Thính Chu lấy từ túi áo ra thanh gậy sắt đã mang theo khi rời phòng, đặt gọn trong lòng bàn tay, giơ tay rồi đập mạnh từng nhịp vào vị trí trung tâm.

Mỗi lần thanh sắt giơ lên rồi hạ xuống, bích họa bắt đầu lỏng ra, xuất hiện vết rách. Chỉ vài chục giây sau, cậu đã đập mở được một cửa động.

Cậu lợi dụng cửa động này mở rộng thêm diện tích, chẳng bao lâu cả bức bích họa ầm ầm sụp đổ, tro bụi tung bay khắp không trung.

Giữa làn bụi mù, cậu nhìn thấy một bức tranh sống động: Một người phụ nữ ngồi cao trên chiếc ghế hoa lệ, nhắm chặt mắt, sắc mặt tái nhợt, bụng hơi nhô lên.

Dưới chân bà ta là một đám người và động vật quỳ rạp thành kính. Tất cả đều bất động, như những cỗ máy không tư tưởng, không sinh mệnh.

Trong số đó, cậu còn nhận ra vài gương mặt quen thuộc — mấy đứa trẻ đã chết, Xào Xạc, viện trưởng, và Phương Cường.

Bức tường đổ nát ngăn cách họ với cậu, như một ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Ánh mắt Vân Thính Chu lướt qua mọi người, dừng lại ở người phụ nữ ngồi trên cao. Cậu hít sâu, bước qua bức tường đổ nát, tiến vào thế giới tĩnh lặng, đến bên cạnh bà ta.

Khi đến gần mới nhận ra, người phụ nữ đã tắt thở này chính là vợ của viện trưởng.

Nhưng hiện giờ cậu không có thời gian để để ý đến những chi tiết đó, chỉ nhanh chóng lấy quyển sổ đăng ký từ trong tay bà ta.

Để thuận tiện quan sát sổ đăng ký, cuốn vở và bích họa in trong sách, Vân Thính Chu đặt tay lên vách tường, vừa đi vừa dò dọc theo mặt tường. Đi được một đoạn khá xa, cậu bất ngờ đẩy mạnh, mở ra một cánh cửa rồi bước vào.

Căn phòng được bày trí giống hệt những phòng khác, chỉ khác ở chỗ trên bích họa giờ đây không còn bất kỳ thứ gì.

Vân Thính Chu đưa mắt quan sát khắp xung quanh, sau đó lật tấm ván giường lên, sắp xếp ba thứ theo đúng trình tự, rồi lần lượt chồng chúng lên nhau. Cậu tốn không ít thời gian mới phục hồi bích họa về trạng thái ban đầu.

Tiếp theo là phần bổ sung bích họa.

Không có bút vẽ và màu vẽ — cả viện phúc lợi gần như không có thứ này. Trong phòng trên tầng hai thì toàn là bút sáp với bút nước, hoàn toàn không dùng để sửa bích họa được.

Những người chơi được giao nhiệm vụ tu sửa bích họa cũng chẳng ai có dụng cụ hội họa. Có lẽ vốn có, nhưng đã bị ai đó cố ý giấu đi.

Vân Thính Chu nhắm mắt lại, rồi khi mở mắt ra, cậu nâng tay trái lên, bàn tay phải lạnh lẽo ấn mạnh vào vết thương. Máu tươi lập tức trào ra.

Cậu định dùng chính máu của mình để bổ khuyết những phần thiếu của bích họa.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, đang định cầm giấy đối chiếu để bổ sung một mảng nhỏ của bích họa thì phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Cậu cau mày quay người, bước nhanh tới cửa. Ngay khi cửa vừa mở, nắm đấm cậu đã vung ra, luồng gió mạnh sượt qua mặt đối phương, giáng xuống gương mặt người đó.

“Là anh.” Tống Bạc Lễ nghiêng đầu, hạ thấp giọng nói nhanh, sau đó chen vào phòng và lập tức đóng cửa lại.

“Tìm được sổ đăng ký rồi?”

Vân Thính Chu gật đầu, giơ tay trái nói: “Đã biết bộ phận còn thiếu là gì.”

Xác nhận căn phòng này tạm thời an toàn, cậu không muốn phí thời gian, xoay người trở lại bích họa định tiếp tục công việc. Nhưng người phía sau vẫn chưa chịu buông tha.

“Tay em bị sao vậy?” Tống Bạc Lễ cau mày, cố gắng đè nén hơi thở gấp gáp của mình để không làm phiền người đang tu sửa bức họa. Trong lúc đó, đầu óc anh nhanh chóng vận động, chợt hiểu ra: “Không có bút vẽ và màu vẽ.”

“Em định dùng máu để tu sửa mười sáu bức bích họa?”

“Em điên rồi à?”

“Anh tìm được bút chưa?” Vân Thính Chu vẫn tiếp tục động tác, vừa tu sửa bức họa vừa hỏi. Giọng cậu rất nhẹ, không giống chất vấn mà như đang nói một sự thật.

Tống Bạc Lễ không trả lời câu hỏi này, anh cúi người quan sát kỹ từng tờ giấy đặt trên ván giường, ghi nhớ toàn bộ chi tiết thiếu hụt vào đầu.

Ngay khi anh ghi nhớ xong bức bích họa cuối cùng, Vân Thính Chu cũng thu tay lại, rời khỏi phần đang bổ khuyết. Cậu lùi một bước, đứng sóng vai với người trước giường.

Chỉ trong nháy mắt, từ điểm bổ khuyết, bích họa bắt đầu lan rộng ra ngoài, từng chút ánh kim lấp lánh hiện ra, khôi phục lại hình ảnh nguyên vẹn tuyệt đẹp.

Cuối cùng hiện lên nhân vật ở chính giữa bích họa.

Điều này đồng nghĩa nhân vật đã trở lại vị trí, bọn họ đã thành công.

“Đi.” Vân Thính Chu vẫn nhìn bức bích họa, tay đã nhanh chóng thu dọn những tờ giấy trên giường. Cậu nhanh gọn dọn dẹp xong, thu ánh mắt về rồi quay người nhìn về phía cửa.

Cánh cửa cũng đã khôi phục nguyên trạng.

Cậu đặt tay lên tay nắm cửa, ấn mạnh một cái, xác nhận bên ngoài còn cách một khoảng so với bọn quái vật, mới rời khỏi phòng, vừa đi vừa dùng tay dò trên tường.

Đi được khoảng năm mét, cậu chạm vào một chỗ nhô lên, dùng sức đẩy mở khe hở, rồi lập tức lách vào trong. Phía sau vang lên tiếng bước chân nặng nề.

Cậu tránh khỏi vị trí cửa, nhường lối để Tống Bạc Lễ bước vào.

Nhưng Tống Bạc Lễ lại đặt tay lên mặt tường gồ ghề, khóe môi khẽ cong, giọng nhẹ như gió:

“Chu Chu, anh luyến tiếc em.”

Lời nói chan chứa tình ý, nhưng động tác lại dứt khoát nhanh gọn. Anh không đợi người bên trong kịp phản ứng, đã khép chặt bức tường lại, chặn toàn bộ âm thanh bên ngoài.

Vân Thính Chu nhìn bức tường vừa bị đóng kín trước mắt, không cưỡng ép mở ra nữa. Cậu tiến lại trước bích họa, cúi người quan sát kỹ dòng chữ khắc phía sau bia đá ở góc phải bên dưới, rồi lập tức bắt tay vào bổ khuyết phần còn thiếu.

Tổng cộng có mười sáu cánh cửa, mười sáu bức bích họa. Mỗi một chỗ khuyết cần khoảng mười phút để sửa, trừ bức đầu tiên thì cậu và Tống Bạc Lễ vẫn cần ít nhất tám mươi phút nữa để hoàn thành.

Chỉ mong trong khoảng thời gian đó, sẽ không xảy ra biến cố khó lường nào.

Đúng như dự đoán của Vân Thính Chu, khi bảy mươi phút trôi qua, cậu và Tống Bạc Lễ gặp nhau ở căn phòng cuối cùng chưa tu bổ. Tống Bạc Lễ đến sớm hơn cậu một chút, đã đứng trước bức bích họa lớn bắt đầu sửa chữa.

Cậu khép tấm tường lại, bước đến bên cạnh anh, áp tờ giấy đối chiếu lên bích họa để tiện cho người sửa quan sát chi tiết.

Không gian yên tĩnh tuyệt đối, âm thanh duy nhất là tiếng nắm đấm nện vào mặt tường.

Ngay phía bên kia bức tường, chỉ cách họ một lớp ngăn, là nhân vật cuối cùng chưa quay về vị trí. Nó dùng sức đập mạnh, muốn phá rối tiến độ, muốn xông vào g**t ch*t bọn họ.

Nhưng tất cả những ý đồ ấy cuối cùng chỉ là vô ích. Tống Bạc Lễ sửa cực nhanh, máu tươi từ lòng bàn tay anh chảy dọc xuống cánh tay, cuối cùng nhỏ tí tách xuống nền đất.

Cùng với một giọt máu rơi xuống, anh thu tay lại khỏi bức bích họa. Ngay lập tức, tiếng đập cửa biến mất, trước bức tường trỗi lên ánh vàng rực rỡ.

Hoàn tất.

“Chu Chu.” Tống Bạc Lễ xoay người nhìn về phía Vân Thính Chu, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó. Vân Thính Chu cũng ngước mắt nhìn thẳng vào anh, tựa như đang chờ câu nói ấy.

Nhưng chưa kịp để Tống Bạc Lễ lên tiếng, ngoài cửa phòng đã vang lên một tiếng hét hoảng hốt:

“Cậu ta… sao cậu ta lại ch·ết rồi?!”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.