Không phải Tống Bạc Lễ.
Là Tiểu Thảo.
Tiểu Thảo vẫn mặc bộ quần áo cũ rách, sắc mặt trông có chút không tốt.
Theo hướng của cô bé nhìn, Vân Thính Chu thấy một bóng dáng cao lớn đi ngay phía sau, đứng ngược sáng, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra người này đang rất tức giận.
Xem ra Tiểu Thảo vốn định chạy trốn trước, nhưng đã bị bắt ngay tại chỗ.
“Còn không mau vào, đứng chắn cửa làm gì?” Lão phụ nhân cau mày, giọng đầy bực bội quát lên, “Đừng chắn đường người phía sau.”
Vì vậy, Tiểu Thảo và ông lão đi theo cô thuận thế bước vào từ đường.
Đúng như lời lão phụ nhân nói, phía sau còn có không ít người nữa.
Tổng cộng có thêm bốn người, một nữ ba nam.
Có vẻ như những người này không quen biết nhau, khi bước vào đều nhìn thẳng, chỉ là sắc mặt không mấy dễ chịu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào giữa từ đường.
Khi người đàn ông cuối cùng bước vào, lão phụ nhân mới cất giọng: “Người đã đến đủ, đóng cửa lại đi.”
“Kẽo kẹt!”
Tiếng vang nhẹ vang lên, ánh mắt Vân Thính Chu dừng trên cánh cửa vừa được đóng chặt, cậu không quay đầu lại.
“Các người đến đây du lịch thì được thôi, nhưng miếu nhỏ của chúng tôi không thờ nổi những vị Phật to như các người, ở đây cũng không có nhà nghỉ cho các người nghỉ đâu.”
Giọng lão phụ nhân chua chát, khó nghe, cố ý nói sao cho mọi người khó chịu.
Một người chơi nam trong số đó vừa nghe xong, khi giọng bà ta vừa dứt liền phát ra một tiếng cười ngắn nhưng đầy mỉa mai.
Không ngờ lão phụ nhân chỉ liếc hắn một cái hờ hững, không có ý định đáp lại, mà tiếp tục nhanh chóng nói: “Muốn ở lại thì rút thăm, bốc trúng nhà ai thì ở nhà đó.”
“Tuyệt đối công bằng, công chính.”
Lời này vừa thốt ra, những người chơi vốn đang yên lặng chịu đựng ánh mắt khó chịu bèn đồng loạt bày tỏ sự bất mãn và bực bội, đặc biệt là ba gã đàn ông vào sau cùng.
“Công bằng công chính? Nghe giọng là biết chẳng công bằng gì rồi, lúc nói còn cười nữa chứ?”
“Một bên bảo miếu nhỏ không chứa nổi chúng tôi, một bên lại muốn chúng tôi ở chung với các người, muốn hưởng ké à?”
“Tôi đã thấy chướng mắt các người từ lâu rồi, còn giả bộ cái gì? Chỗ quái quỷ gì đây, mau đưa chúng tôi ra khỏi đây!! Tôi không có hứng chơi trò rút thăm này với các người.”
Nghe những lời này, Vân Thính Chu trầm ngâm rồi xoay người nhìn thẳng vào lão phụ nhân. Chỉ một ánh mắt ấy đã khiến bà ta run rẩy nâng tay lên, khàn giọng nói: “Vậy… cậu đến trước đi.”
Rõ ràng lão phụ nhân chẳng hề quan tâm ba người kia nói gì, chỉ làm theo quy tắc của mình.
Vân Thính Chu nhướng mày, nhìn chiếc ống trúc đặt trên bàn phía sau bà ta, rồi bước tới.
“Cái này?” Cậu cầm ống trúc, nghiêng đầu nhìn lão phụ nhân, dù biết rõ vẫn cố tình hỏi.
“Không có mắt sao? Chữ to thế cũng không thấy?” Lão phụ nhân đáp ngay, giọng đầy tức giận.
Vân Thính Chu không để ý, bàn tay xương khớp rõ ràng cầm ống trúc, lắc nhẹ hai lần để chắc chắn sẽ có một thẻ tre rơi ra.
“Lạch cạch!”
Một tiếng vang nhỏ, một tấm thẻ gỗ rơi xuống đất, mặt úp xuống.
Lão phụ nhân nghe tiếng liền nhìn qua, trừng mắt quát: “Còn không nhặt lên, thật là không có ý thức gì cả.”
“Ừ ừ.” Vân Thính Chu gật đầu lấy lệ, cuối cùng vẫn không nhặt thẻ tre lên, chỉ đưa ống trúc lại trước mặt lão phụ nhân.
Lão phụ nhân cũng chẳng buồn nhìn, mà lia mắt tìm người tiếp theo. Nhìn quanh một vòng, bà ta dừng ánh mắt lại, chỉ vào Tiểu Thảo, giọng ngắn gọn: “Cô.”
Tiểu Thảo hơi sững lại, rồi nhanh chóng phản ứng, bước đến gần nhận ống trúc từ tay Vân Thính Chu, ôm lấy rồi lắc mạnh, làm rơi ra một thẻ tre.
Lại rơi xuống đất.
Tiểu Thảo nhìn chằm chằm vào thẻ tre, nhặt lên, vừa thấy rõ chữ trên đó liền lập tức nhét vào túi bên hông, không để ai nhìn thấy chữ ghi gì.
Bao gồm cả lão phụ nhân và thôn dân bản địa kia.
Lần rút thăm này diễn ra rất nhanh, lão phụ nhân vẫn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng, dùng ngón tay chỉ người để bốc thẻ. Khoảng mười phút sau, cuối cùng tất cả mọi người đều đã rút xong.
Tất cả người chơi trên tay đều cầm một thẻ tre, trừ Vân Thính Chu.
“Mở ra xem các người ở nhà ai.” Lão phụ nhân tiếp tục lên tiếng, ánh mắt lúc này đầy tò mò và dò xét.
Bắt đầu từ Tiểu Thảo, người chơi lần lượt mở thẻ của mình. Chữ trên đó rất đơn giản.
Thẻ của Tiểu Thảo là chữ “Thiên”, người phụ nữ kia là chữ “Địa”, còn ba gã đàn ông kia, từ trái sang phải lần lượt là: “Sinh”, “Khang”, “Tật”.
Khi nhìn thấy những chữ này, tất cả thôn dân bản địa từ từ ngẩng đầu, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm Vân Thính Chu, rồi đồng thời liếc sang tấm thẻ gỗ trước mặt cậu.
Tấm thẻ vốn đang úp xuống, giờ đã lật mặt lên, và trên đó viết một chữ đỏ tươi: “Ch·ết”.
“Vận khí thật không tệ.” Lão phụ nhân hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn Vân Thính Chu.
Rõ ràng là bà ta đang nói chữ “Ch·ết” kia mới là “không tồi”.
Nhưng bất cứ ai chơi trò chơi phó bản này đều biết, hễ dính đến chữ “Ch·ết” thì thường chẳng có kết cục gì tốt, nhẹ thì mất tay mất chân, nặng thì chết thật.
Vì vậy, những người chơi khác đều nhìn cậu bằng ánh mắt đồng cảm.
Vân Thính Chu không để tâm, khóe môi khẽ cong, hỏi: “Vậy tôi ở nhà ai?”
Lần này lão phụ nhân không trả lời, mà để năm thôn dân kia đồng thanh nói: “Ở đây.”
Hả?
Đùa kiểu gì vậy.
Vân Thính Chu đưa mắt nhìn quanh bốn phía, không nói gì, nhưng những người chơi khác thì lên tiếng.
“Này.” Một nam sinh tóc đỏ, trông còn trẻ, trên mặt, môi và xương mày đều bấm khuyên, vẻ ngông nghênh khó thuần, dùng giọng lấc cấc nói: “Đây là chỗ ở của dân địa phương à?”
Từ đường này chỉ bên ngoài trông lành lặn, bên trong đã sớm rách nát, mái ngói còn thiếu mấy miếng, ban ngày ánh sáng chiếu xuyên qua khe hở, soi rõ lớp bụi lơ lửng trong không khí.
Tường thì bong tróc, góc tường mạng nhện giăng đầy, đủ treo mười mấy con nhện, những thứ này còn chưa tính, nhưng chỗ này thậm chí chẳng có nổi một cái giường, quá mức đơn sơ.
“Không muốn ngủ ở đây thì ra đường mà ngủ.” Lão phụ nhân liếc hắn một cái, lạnh lùng đáp.
Khi hai người sắp cãi nhau nữa, Vân Thính Chu kịp thời lên tiếng ngắt lời, trấn an chàng trai ăn mặc phong cách kia: “Không sao đâu.”
Nam sinh hừ lạnh một tiếng, không nói nữa.
Lão phụ nhân cất giọng khàn khàn: “Đi thôi, dẫn các ngươi đến chỗ ở.”
Thế là cả nhóm nối đuôi nhau đi ra, băng qua thôn, thu hút một đám đông thôn dân đứng xem, ai nấy đều nhìn họ với ánh mắt ghét bỏ rõ rệt.
“Theo sát.” Lão phụ nhân làm như không thấy những ánh mắt ấy, dẫn họ xuyên qua các con đường quanh co, cuối cùng đến một con hẻm ít người ở.
Không nói nhiều lời, bà nhanh nhẹn đẩy cửa ngôi nhà đầu hẻm, bước vào, đảo mắt nhìn quanh một lượt, rồi quay sang nhìn chằm chằm Tiểu Thảo: “Đây là chỗ ở của ngươi.”
Khi bước vào, Vân Thính Chu cũng thuận tiện quan sát toàn bộ căn phòng. Không thấy có yếu tố nguy hiểm, tường còn khá nguyên vẹn, chắc là không có vấn đề gì.
Ngay lúc cậu còn nghĩ là sẽ sang nhà tiếp theo, lão phụ nhân lại nói một câu với Tiểu Thảo trước mặt:
“Chăm sóc cho người ở đây thật tốt.”
Câu nói này khiến Vân Thính Chu chú ý, ngẩng đầu lên thì thấy từ bên trong đi ra là một người phụ nữ đã lớn tuổi, đôi mắt mù.
Chưa để mọi người kịp nói gì, lão phụ nhân đã quay người bỏ đi, không cho chút thời gian để phản ứng.
Ngay sau đó, bà đẩy cửa căn nhà thứ hai.
Trình tự giống hệt lúc trước, lời nói cũng giống, lần này là nói với cô gái trẻ có khí chất u buồn kia.
Rồi đến nhà thứ ba, thứ tư, đối với hai gã đàn ông còn lại.
Khi đến nhà thứ năm, vừa đẩy cửa ra, Vân Thính Chu lập tức cảm thấy có gì đó khác biệt.
Hơn nữa cảm giác khác biệt này vô cùng rõ rệt, cụ thể hóa thành hình ảnh.
Trong sân, tường không bong tróc, góc tường không có mạng nhện, còn trồng vài loại rau, nhìn qua tràn đầy sức sống.
“Ở yên cho tốt nhé.” Lão phụ nhân cũng thay đổi lời nói so với trước, giọng nhẹ nhàng hơn khi nói với Tóc Đỏ.
Khi giọng bà vừa dứt, từ trong nhà đi ra một người. So với bốn người trước, hắn trông bình thường hơn nhiều, không bệnh tật, không khuyết tật, nét mặt cũng bình thường.
“Má ơi.” Tóc Đỏ thấy người này đột ngột xuất hiện trước mặt thì thoáng kinh ngạc, sau đó tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Vậy mới gọi là vận khí không tồi.”
Nói xong, cậu ta còn liếc lão phụ nhân đầy ẩn ý.
Lão phụ nhân chẳng buồn đáp lại trò trẻ con đó, chuẩn bị xoay người đi. Nhưng khi quay lại, bà hiếm hoi sững ra nhìn Vân Thính Chu, cau mày hỏi:
“Cậu ở đây làm gì?”
“Tới xem chỗ ở.” Vân Thính Chu không tránh né ánh mắt bà, giọng điệu nhạt nhẽo, không chút dao động.
“Đây không phải chỗ của cậu, mau trở về. Muốn ở trong thôn thì nghe lời ta.”
“Ừ.” Vân Thính Chu gật đầu đáp, rồi nghiêng người nhường đường để bà đi qua. Chờ lão phụ nhân lướt qua và nhanh chóng rời đi, cậu mới quay lại nhìn Tóc Đỏ, nhắc nhở:
“Tốt nhất cậu nên cẩn thận một chút.”
“À… được.” Tóc đỏ gãi đầu, cũng nhìn theo bóng lão phụ nhân. Mãi đến khi Vân Thính Chu đã rời khỏi, cậu ta mới phản ứng lại: “Cẩn thận cái gì? Cẩn thận ai cơ…”
Nói xong, sau lưng cậu ta bỗng lạnh toát, hai tay vô thức ôm lấy cánh tay mình, rụt cổ rồi đóng cửa lại, đi vào trong.
Lúc này, trên đường quay lại từ đường, Vân Thính Chu cảm giác mỗi bước mình đi, ánh mắt đánh giá hướng về phía cậu lại nhiều thêm một chút.
Nhưng mỗi khi quay đầu hoặc liếc sang bên, cậu đều không thấy ai, thậm chí không có lấy một bóng dáng.
Khi ở cùng các người chơi lúc nãy, cậu không hề bị ánh mắt như vậy.
Rõ ràng, những ánh mắt này đều nhằm vào cậu.
Vân Thính Chu suy nghĩ một lát, vẫn quyết định không dừng lại để “tình cờ” gặp kẻ đang lén theo dõi, mà đi thẳng về từ đường.
Khi tới cửa, cậu phát hiện có gì đó không ổn — hình như cửa đã bị ai động qua.
Cậu mím môi, nhanh chóng đẩy cánh cửa vốn chỉ khép hờ. Theo động tác này, ánh nắng cũng lọt vào trong.
Trong ánh sáng, cậu thấy hai người.
Một nam, một nữ, tuổi đều đã cao, mặt đầy nếp nhăn, lưng hơi còng. Giờ phút này họ đứng trong vùng tối, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Cậu… cậu là khách lữ hành tạm trú ở đây sao?”
Người đàn ông phản ứng trước, đứng chắn trước mặt người phụ nữ theo bản năng bảo vệ, dừng lại một chút rồi mới hỏi.
“Đúng vậy.” Vân Thính Chu gật đầu. Thấy họ không giống đám dân làng bên ngoài với ánh mắt soi mói, thái độ lại khá tốt, cậu liền đóng cửa và đứng vào vùng tối cùng họ.
Sau khi đón nhận hai ánh mắt dò xét, cậu hỏi nhỏ: “Các người là chủ nhân nơi này?”
“À… đúng vậy.” Người đàn ông thấy cửa đã đóng, tư thế bảo vệ cũng thả lỏng, hạ tay xuống, giọng nhỏ đáp.
Nhưng nơi này không có giường. Nếu họ vốn đã ở đây, vậy họ ngủ ở đâu?
Khi Vân Thính Chu còn đang nghĩ, người phụ nữ bỗng lên tiếng. Giọng bà mềm nhẹ, giống như một người mẹ hiền trong mơ:
“Cậu…cậu trốn đi.”
Một câu nói nhẹ nhàng đến lạ, nhưng lại mang theo cảm giác rợn người.
“Trốn?” Vân Thính Chu nhìn sang, hỏi lại: “Trốn thế nào?”
Người phụ nữ không trả lời, chỉ siết chặt góc áo bằng đôi tay gầy gò bọc trong lớp vải dày chống lạnh, mắt nhìn xuống đất.
Không được câu trả lời, Vân Thính Chu cũng không hỏi nữa mà nhìn sang người đàn ông. Nhưng ông ta cũng không trả lời, chỉ né tránh ánh mắt.
Họ có vấn đề.
Không hề nhỏ.
Hoặc là… họ biết điều gì đó mà người khác đang cố che giấu.
Càng như vậy, cậu càng không thể chạy. Huống hồ… chạy cũng vô ích.
“Tôi đến du lịch.” Vân Thính Chu quyết định mượn hình tượng mà lão phụ nhân đã dựng sẵn cho mình, nghiêm túc nói: “Làm phiền hai người, tôi chỉ ở tạm vài ngày, đợi xem xong phong cảnh nơi này sẽ rời đi.”
Nghe xong, hai người như đang cân nhắc xem lời cậu thật hay giả, rồi cuối cùng cũng nhượng bộ, không còn cảnh giác quá mức.
“Các người ở đâu?” Vân Thính Chu thấy họ đã bớt đề phòng, bèn hỏi một câu vừa đủ.
“Ở đây.” Người đàn ông thở ra một tiếng, rồi từ dưới bàn trong phòng lấy ra hai tấm khăn trải giường, giũ sạch bụi.
Vân Thính Chu liếc nhìn, không nói gì, chỉ nhận lấy khăn trải giường từ tay ông, chọn một góc khuất gió, không bị dột và cách xa cửa, rồi trải chúng thật gọn gàng trên nền đất.
Khi cậu trải xong, hai người kia đã bỏ hành lý xuống và ngồi nghỉ một bên. Ngoài trời, thời gian như bị đẩy nhanh, chỉ trong chốc lát màn đêm đã buông xuống.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, ngoài tiếng thở của ba người, Vân Thính Chu không nghe thấy gì khác — không có tiếng ve, cũng chẳng có tiếng gió.
“Đêm nay, hai người ngủ ở đây.” Vân Thính Chu đứng dậy, đỡ họ về chỗ vốn để ngủ, còn mình thì đi ra cửa, mở hé một khe, nhìn ra ngoài để chắc chắn không có gì, rồi đóng lại.
Cậu dựa vào cửa, ngửa đầu tựa gáy vào tấm gỗ, nhắm mắt dưỡng thần.
Thời gian trôi qua, đến nửa đêm, bên ngoài đột nhiên vang lên một làn điệu hát, uyển chuyển nhẹ nhàng, vừa linh động vừa huyền ảo, như len lỏi vào tận tai người nghe.
Ngay khi tiếng hát vừa vang lên, Vân Thính Chu lập tức mở mắt.
Rồi, cậu đối diện với một đôi mắt đỏ như máu.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]