Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 47: Hải Thần chi cổ 6 “Tà môn?!”




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tiếng gõ cửa không lớn cũng không nhỏ, vào buổi tối thế này thì lực độ vừa đủ, khiến người nghe thấy mà không bị giật mình quá mức.

Vân Thính Chu không chọn quay đầu lại ngay, mà ngước mắt nhìn về phía mấy người trước mặt.

Tên mập vừa mới nói chuyện lúc này đang dán mắt về phía cửa, trên mặt xen lẫn nghi hoặc, hoang mang, và cả sự sợ hãi rõ rệt trong ánh mắt.

Cậu chỉ liếc hắn một cái rồi dời tầm mắt.

Phần lớn ánh nhìn đều tập trung về phía cậu, chính xác hơn là hướng vào cánh cửa sau lưng cậu. Trên mặt họ, cảm xúc nổi bật nhất vẫn là sợ hãi, chỉ có điều… trên mặt Tóc đỏ, cậu lại thấy được…

Hưng phấn.

“Hư.” Vân Thính Chu đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, rồi nhanh chóng xoay người, hai tay đẩy cửa, ánh mắt nhìn dọc lên phía trên cánh cửa.

Không có bóng người.

Dù lớn hay nhỏ, đều không thấy.

Cậu cau mày đợi hai giây, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa. Nhân lúc đó, cậu lập tức mở cửa ra.

“Kẽo kẹt!”

Tiếng mở cửa khẽ vang, và trước mắt cậu là khoảng trống — không một bóng người.

Tên mập thò đầu ra ngoài theo động tác của Vân Thính Chu, mắt nheo lại thành một khe, nhìn xong liền kinh ngạc kêu lên: “Không có người?”

Tiếng hắn khiến những người khác cũng chen ra xem, nhưng đúng lúc họ vừa kịp đứng yên tại chỗ, cánh cửa “rắc” một tiếng đóng sầm lại.

“Không đúng.” Vân Thính Chu giữ chặt cửa, không quay đầu, chỉ khẽ hỏi: “Bây giờ mấy giờ?”

“Giờ này mà còn hỏi mấy giờ?!” Thẩm Dữ Thanh trợn mắt, nuốt nước miếng, ấp úng: “Không lẽ… là quỷ…”

“Cho nên, mấy giờ?” Vân Thính Chu bỏ ngoài tai câu hỏi của hắn, chỉ muốn một đáp án chính xác.

Nghe vậy, Thẩm Dữ Thanh lúng túng giơ tay lên nhìn cổ tay, nhưng trống trơn, chẳng có gì cả. Hắn đành gãi mũi, im lặng.

Người phụ nữ đứng sau hắn liếc hắn một cái, rồi thong thả đáp: “Vừa đúng hai giờ sáu phút.”

Hai giờ sáu phút.

Lời vừa dứt, cửa lại vang tiếng gõ, lần này khác hẳn — âm thanh to hơn nhiều và dồn dập hơn.

Chỉ cần tay áp lên cửa, Vân Thính Chu cũng cảm nhận rõ chấn động truyền vào. Cậu nghiêng người nhìn ra ngoài qua khe cửa, thấy mười bóng đen, chỉnh chỉnh tề tề đồng loạt dùng tay trái gõ cửa.

“Má ơi…” Thẩm Dữ Thanh tròn mắt, hai tay bịt chặt miệng, nuốt xuống tiếng kinh hô, giọng run run: “Chẳng lẽ là… bọn Phủ Đầu hôm qua?”

“Còn phải hỏi?” Tên mập khịt mũi cười khẩy, vừa nói vừa lùi dần, cách cửa khoảng ba mét thì dứt khoát xoay người bỏ chạy thẳng vào trong.

“Lấy đồ chặn cửa.” Vân Thính Chu xoay lưng dựa vào cửa, gương mặt không chút cảm xúc, bình tĩnh đến đáng sợ, như thể bên ngoài chẳng hề có ai cầm rìu chực phá cửa.

Câu nói vừa dứt, cả nhóm vẫn bất động. Cuối cùng, chỉ có người phụ nữ là phản ứng trước, đưa mắt nhìn cái bàn gần đó, rồi đẩy nó về phía cửa.

Tiếng bàn kéo kèn kẹt lớn khiến hai gã đàn ông đang sợ run cũng hoàn hồn, vội tiếp lấy bàn từ tay cô và cùng nhau đẩy tới cửa, giải phóng Vân Thính Chu ra.

Vân Thính Chu sau khi được giải thoát liền lập tức bước đến cái tủ gần đó, kéo tủ chèn sát cái bàn để chắn một phần tư cánh cửa, vừa chặn tầm nhìn từ bên ngoài, vừa ngăn được một phần cửa.

Xong bước này, khi đang quay lại tìm thêm đồ để chặn, cậu bỗng khựng lại, quay về bên cửa, nhướng mày:

“Tìm đồ chắn cửa và che bóng, để bọn họ không nhìn thấy chúng ta thì chắc sẽ không gõ cửa nữa.”

“Được!! Anh!” Nghe vậy, Thẩm Dữ Thanh lập tức thấy có hy vọng, nhiệt tình bừng bừng kéo đủ mọi thứ chèn ra cửa.

Nhưng dù vậy, vẫn còn một bóng Phủ Đầu nhân chưa bị che khuất.

“Không còn đồ nữa, giờ làm sao?” Thẩm Dữ Thanh nhìn chằm chằm vào cái bóng còn sót lại, gãi đầu, vô thức quay sang nhìn Vân Thính Chu.

“Làm sao bây giờ?” Cậu đảo mắt nhìn quanh, đúng là chẳng còn món gì có thể chèn được. Ánh mắt quay lại, chạm vào Tóc đỏ: “Cậu ra chắn đi.”

“Tôi á?” Thẩm Dữ Thanh chỉ vào mũi mình, ngập ngừng.

“Ừ, cậi.”

Nói xong, Vân Thính Chu không để ý hắn nữa, quay người đi theo hướng gã mập đã chạy.

Lúc nãy tên mập chạy rất nhanh, nếu bên trong có lối ra thì còn may, nhưng ngày hôm qua cậu đã xem qua — bên trong là tường kín, không có cửa, càng không có đường thoát.

Cậu cần xác nhận xem tình hình của tên mập thế nào.

Vân Thính Chu vừa rời đi, Thẩm Dữ Thanh liền bước chậm lại, ngồi xổm ngay trước phần cửa chưa che, hai chân co lại, ôm đầu gối, cằm gác lên đó, trông đáng thương vô cùng.

Hai người còn lại liếc hắn, rồi liếc theo hướng Vân Thính Chu, do dự vài giây rồi cũng quyết định đi theo cậu.

Họ vừa bước vào không gian phía sau thì thấy Vân Thính Chu đang đứng cách đó không xa, thân hình thẳng tắp, nghiêng người, tay khẽ xoay xoay ngón tay, không thấy rõ biểu cảm.

Nhìn quanh, ngoài mấy bức tường, chẳng còn gì hết.

Kể cả bàn, ghế, tủ — đều không có.

“Thế… là sao?” Gã đàn ông đeo kính cau mày, tiến lên một bước tới cạnh Vân Thính Chu, lại hỏi: “Cậu vào đây đã thế này rồi sao?”

“Ừ.” Cậu gật đầu, rồi bổ sung: “Hắn chưa chết, chỗ này không có mùi máu. Dù trong trò chơi có xử lý mùi, cũng không thể biến mất nhanh như vậy.”

Chỉ có thể là biến mất.

Xem ra giống hệt Tiểu thảo.

“Anh!”

Chưa được bao lâu, từ bên ngoài vang lên tiếng gọi gấp của Thẩm Dữ Thanh, nghe như có chuyện khẩn cấp.

Vân Thính Chu đưa mắt nhìn quanh lần cuối để chắc chắn không còn sinh vật nào khác ngoài ba người họ, rồi mới dẫn họ ra ngoài.

Vừa ló người ra, Thẩm Dữ Thanh đã bắt gặp họ, hắn đứng thẳng, mắt nhìn chằm chằm về phía trước, cả người run rẩy, giọng còn lẫn tiếng nức nở:

“Anh… tôi cảm giác… không còn áp lực mạnh như lúc bị đẩy… chẳng lẽ… Phủ Đầu nhân…”

Vân Thính Chu nghe vậy nhìn ra, thấy bóng người trên cửa đã biến mất, không khó hiểu vì sao ngoài này im ắng. Cậu gật đầu xác nhận.

Không ngờ, phản ứng của Thẩm Dữ Thanh càng dữ dội hơn, người run đến mức như quả lắc, miệng lắp bắp, dính chữ vào nhau, nghe không ra hắn đang nói gì.

“Th… thật vậy sao? Vậy… vậy nó… ở sau lưng tôi?”

Vân Thính Chu đứng cách hắn không xa, cuối cùng cũng nghe rõ, hiểu hắn sợ cái gì, liền nhanh bước lại gần, rút ngắn khoảng cách, tay đặt lên vai hắn.

“Này… này… không ổn đâu, anh với tôi đều là đàn ông!!” Thẩm Dữ Thanh bị hành động bất ngờ làm cho luống cuống, quên luôn mình vừa sợ cái gì, buột miệng nói ra.

“Đúng là không ổn thật.” Vân Thính Chu liếc hắn, rồi dùng sức xoay cả người hắn lại, để hắn đối diện với cửa.

Khoảnh khắc bị xoay, Thẩm Dữ Thanh kịp thời nhắm chặt mắt, run bần bật.

“Mở mắt ra xem.”

“Không! Tôi không xem!!” Hắn lắc đầu liên tục, sống chết không chịu mở, sợ rằng vừa mở mắt ra sẽ thấy Phủ Đầu nhân, và như thế thì cái mạng nhỏ này cũng mất luôn.

“Kia vậy, tôi đi đây.” Lời của Vân Thính Chu còn chưa dứt, tay đã rời khỏi người hắn, đồng thời vang lên cả tiếng bước chân rời đi.

Lần này làm Thẩm Dữ Thanh sợ đến quên luôn chuyện Phủ Đầu nhân, lập tức mở mắt.

Nhưng không giống như hắn tưởng — không bị rìu chém chết, cũng không phải cảnh tuyệt vọng giãy giụa.

Trước mắt hắn trống trơn, chẳng có gì cả.

“Đột nhiên biến mất?”

Khi hắn còn đang mừng rỡ, bên tai vang lên một giọng nói rõ ràng, khiến hắn chớp mắt mấy lần rồi chậm rãi đáp: “À… đúng, sau khi các anh vào hết thì cảm giác bị đẩy sau lưng biến mất, tiếng động cũng không còn. Tôi sợ Phủ Đầu nhân ở ngay sau lưng nên…”

“Tà môn thật?!” Gã đeo kính khẽ bật tiếng, dùng ngón giữa đẩy gọng kính lên, vừa nhớ lại vừa hỏi: “Khi nãy ngoài cửa tổng cộng có bao nhiêu Phủ Đầu nhân?”

Câu hỏi này nghe qua có vẻ chẳng ăn nhập, nhưng thực tế lại rất hợp lý.

“Anh hỏi làm gì, chắc chắn là mười một rồi!!” Thẩm Dữ Thanh hoàn hồn, còn xoa eo một cái như để khẳng định, “Hôm qua cũng là mười một. Chẳng lẽ mấy con quỷ tự dưng chết mất? Anh tưởng đây là phim khoa học viễn tưởng à!”

Người đeo kính không thèm đáp, chỉ liếc hắn một cái, rồi bước đến trước mặt Vân Thính Chu, hỏi lại lần nữa.

Dù sao khi đó, người đứng gần cửa nhất chính là Vân Thính Chu.

Cậu khẽ sờ cằm, trả lời một câu vừa bất ngờ lại vừa nằm trong dự liệu: “Khi đó, ngoài cửa có mười Phủ Đầu nhân.”

Nói cách khác…

Lúc này, người phụ nữ trông điềm tĩnh cũng đã hiểu ra.

Khi Vân Thính Chu vừa bước vào từ đường, câu hỏi đầu tiên của cậu là — có ai nhìn thấy cô bé đi cùng cậu không.

Đáp án rất rõ ràng: không ai thấy.

Trùng hợp là, đúng thời điểm đó, Phủ Đầu nhân xuất hiện, và vừa hay thiếu mất một tên.

Vừa nãy tên mập cũng biến mất, lại thiếu thêm một tên Phủ Đầu nhân.

“Bọn họ bị Phủ Đầu nhân bắt đi sao?” Trong mắt người phụ nữ lóe lên sự bất an. Nếu thật sự bị bắt đi, thì việc bọn họ đang ở trong từ đường chẳng khác gì tự tìm cái chết.

“Không, không phải bị bắt đi.” Vân Thính Chu dừng vuốt cằm, ánh mắt sắc lại: “Mà là… bị bắt biến mất.”

“Cái gì?!”

“Cái gì???”

Hai tiếng nghi hoặc vang lên cùng lúc — một của gã đeo kính, một của Thẩm Dữ Thanh.

Thẩm Dữ Thanh chưa từng vào khu phía sau, không biết tên mập đã mất tích, nên trong mắt hắn, ba người trước mặt nói chuyện như úp úp mở mở.

Lúc thì hiểu, lúc lại mơ hồ, mà hình như chuyện này chẳng dính líu gì tới hắn.

“Các người đang nói gì vậy?”

“Mập mạp cũng mất tích.” Vân Thính Chu giải thích ngắn gọn, “Bây giờ ngoài kia chỉ còn chín Phủ Đầu nhân, mà đội của chúng ta đã thiếu hai người.”

“Má ơi!!” Thẩm Dữ Thanh cuối cùng cũng phản ứng, vội quay ra nhìn cửa. Nhưng chưa kịp nói thêm câu gì mang tính triết lý, miệng hắn đã bật ra một câu cảm thán:

“Chết tôi rồi…”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.