Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 46: Hải Thần chi cổ 5 “Bởi vì ngươi bắt người đôi mắt.”……




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tóc đỏ nghe thấy tiếng bước chân phía sau, quay đầu nhìn thấy người tới, nuốt nước miếng một cái rồi run rẩy nói: “Có… có… có… có… có quỷ…”

Vân Thính Chu liếc nhìn hắn một cái, bước thẳng từ bên cạnh hắn đi qua, tiến vào trước cửa.

Chỉ thấy cánh cửa vốn đang mở rộng giờ bị đóng chặt, xem ra tiếng động nặng nề khi nãy chính là từ đó mà ra.

Cậu đưa tay thử đẩy cửa, nhưng không mở được. Ánh mắt tối sầm lại, cậu tăng thêm sức, gần như dùng toàn lực vẫn không mở ra. Sau đó cậu lùi lại một bước, giơ chân đá mạnh.

Vẫn không có tác dụng gì.

“Vừa rồi, đã xảy ra chuyện gì?” Cậu rời khỏi cửa, đi tới bên Tóc đỏ, đưa tay kéo hắn từ dưới đất đứng dậy, rồi nghiêng người nhìn về phía Tiểu thảo đang hoảng sợ, đảm bảo cô bé ở trong tầm mắt mình.

“Sau khi anh vào nhà, tôi cùng cô bé này đi vòng vòng ở sân cũng không phát hiện cái gì khác…” Hồng mao tránh xa đống xương, vẻ mặt như đang nhớ lại, “Sau đó tôi tới xem đống xương này, tay vừa mới chạm vào thì nghe thấy phía sau vang ‘phịch’ một tiếng.”

“Tôi tưởng là cô bé đóng cửa, nhưng khi quay lại thì thấy cô bé cách tôi không xa, vẻ mặt hoảng sợ.”

“Sau đó các ngươi hét lên?” Vân Thính Chu khẽ nắn các khớp ngón tay, ánh mắt dõi theo Tiểu thảo, còn lời thì như thể nói hộ Tóc đỏ cho trọn, “Nói cách khác, cậu căn bản không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đúng không?”

“À…” Tóc đỏ gãi đầu, xấu hổ nhận ra quả thật đúng như cậu nói, hắn hoàn toàn không biết là chuyện gì.

Vì vậy, hắn cũng đành đưa mắt nhìn về phía Tiểu thảo.

“Tiểu thảo.” Vân Thính Chu vừa gọi vừa bước về phía cô bé, giọng nói rất nhẹ, không mang ý công kích, hơn nữa còn dừng lại khi chỉ còn cách một bước.

Cậu gọi mấy tiếng, Tiểu thảo vẫn không phản ứng. Đến khi cậu nâng cao giọng ở tiếng cuối, cô bé như vừa tỉnh khỏi cơn mơ, đôi mắt mờ mịt tràn đầy hoảng sợ.

“Em… em thấy một cái bóng.” Tiểu thảo thở dồn dập, nói càng lúc càng nhanh, “Nó đi mà không có tiếng bước chân, em vừa quay đầu lại thì thấy nó, sau đó nó đóng cửa, em không nhìn rõ nó.”

Những lời này tuy rời rạc, nhưng lại cung cấp tin tức quan trọng.

Thứ đó khi tới không phát ra tiếng động, nghĩa là nó thậm chí có thể lặng lẽ g**t ch*t bất kỳ ai trong bọn họ.

Nhưng ít nhất bây giờ nó không thể chạm được vào nhóm của cậu, nếu không cũng sẽ không chỉ dừng ở việc đóng cửa.

“Không sao đâu.” Vân Thính Chu thử tiến lên, dùng bàn tay khô ráo nhẹ nhàng xoa tóc Tiểu thảo, dịu giọng an ủi, “Không sao, nó đi rồi.”

Nghe những lời này, Tiểu thảo mới dần lấy lại tinh thần, cơ thể cũng không còn run rẩy nữa.

“Đi theo tôi.” Vân Thính Chu suy nghĩ một chút về tình hình hiện tại, ở riêng một mình rõ ràng đã không còn an toàn, mà nếu cứ để hai người kia tiếp tục ở cùng nhau như trước, nỗi sợ sẽ dễ dàng lan ra vô tận. Cách tốt nhất là đưa họ cùng mình đi đến chỗ khác.

Ví dụ như… nhà bếp mà cậu vừa nãy chưa xem xong.

Khi quay lại nhà bếp, cậu vẫn là người dẫn đầu mở nắp nồi. Chờ đến khi thứ bên trong hoàn toàn lộ ra ngoài không khí, lập tức có một mùi khó ngửi tràn ra.

Giống như mùi thịt thối rữa.

Vân Thính Chu đặt nắp nồi xuống, nhìn chằm chằm vào bên trong, chỗ đó đen kịt một mảng. Hơn nữa nhà bếp lại không sáng, gần như chẳng thấy rõ thứ gì. Cậu tiện tay cầm cái muỗng trong nồi khuấy vài cái.

Không khuấy thì còn đỡ, vừa khuấy, mùi hôi khó chịu càng tỏa ra xa hơn.

Tóc đỏ đứng tận ở cửa cũng ngửi thấy, hắn cúi gập người, lấy tay che miệng như muốn nôn, giọng mơ hồ: “Anh… anh nấu nước rửa xác hả? Tôi muốn ói rồi.”

Nước rửa xác?

Vân Thính Chu nghe vậy thì động tác vẫn không dừng, thậm chí còn hơi cúi xuống như muốn mò thêm thứ gì. Vài giây sau, cậu xoay cổ tay, lấy cái muỗng từ trong nồi ra, đồng thời thứ trên muỗng cũng hiện ra.

Cậu chớp mắt, nhìn thứ trên muỗng vài giây, khẽ nói: “Hóa ra là một con mắt.”

Xem xong cậu không bỏ lại vào nồi, mà đặt tròng mắt lên mặt bàn, rồi xắn tay áo tiếp tục vớt trong nồi.

Năm phút sau, trên bàn đã có một con mắt tròn như hạt châu, một đôi tai và… một cái mũi.

Vân Thính Chu nhướng mày, ném cái muỗng vào lại nồi, suy nghĩ xem làm sao bày mấy thứ đó thành hình, lát sau cậu quay đầu nhìn Tóc đỏ, hỏi một câu bất ngờ:

“Cậu tên gì?”

“Tôi hả?” Hồng mao chỉ vào mũi mình, vẻ mặt khó hiểu: “Tôi tên Thẩm Dữ Thanh.”

“Lại đây.” Vân Thính Chu ngoắc tay, vẻ mặt vô hại như chỉ muốn trò chuyện.

Thẩm Dữ Thanh ngẩn người, tuy không biết có ý gì, nhưng vẫn bước tới trước mặt Vân Thính Chu.

“Xem qua xem gặp người này bao giờ chưa?”

Nghe câu hỏi, hắn theo bản năng gật đầu.

“Cúi đầu.”

Thế là hắn cúi xuống, và đối diện ngay với phần mặt còn sót lại, tứ chi thì đã cụt. Khoảnh khắc ấy, đầu óc hắn trống rỗng, khứu giác và thính giác như bị tước đoạt, không thốt ra được câu nào, chỉ biết đứng đờ ra.

Vân Thính Chu không đợi hắn hoàn hồn, tiếp tục nói: “Đi vớt con mắt còn lại lên.”

Nhìn hắn máy móc cầm muỗng đi vớt, Vân Thính Chu mới cúi đầu ghép lại một khuôn mặt chưa từng thấy.

Không mất quá nhiều thời gian, khoảng hai phút, cậu đã đặt xong mắt, mũi, tai vào đúng vị trí. Đại khái đã có thể thấy được hình dạng, nhưng nếu thật sự dựa vào đó để nhận dạng thì vẫn không xác định được, chỉ có thể cảm thấy hơi quen mắt.

“Tìm được chưa?” Cậu dừng tay giữa không trung, liếc Thẩm Dữ Thanh, hỏi.

“À? À… à, chưa.” Thẩm Dữ Thanh gượng cười còn khó coi hơn cả khóc, giọng run run: “Anh… tôi chịu hết nổi rồi.”

“Nhìn kỹ gương mặt này, nhớ cho kỹ.”

Vân Thính Chu không để hắn tiếp tục vớt mắt, mà bảo hắn đi từ phía nồi sang chỗ bàn, cẩn thận nhìn kỹ và ghi nhớ gương mặt này.

Tiểu thảo cũng cùng tiến lên xem.

“Như… như vậy được chưa?” Thẩm Dữ Thanh cố gắng chịu đựng nỗi sợ, khắc sâu hình ảnh gương mặt, rồi hỏi: “Cái đó… vậy thật sự sẽ không bị người đã chết kia đuổi giết sao?”

“Có thể sẽ.” Vân Thính Chu lùi một bước, nói xong liền bất chợt liếc ra ngoài cửa, chỉ cái liếc đó thôi đã khiến cậu bật ra một câu lạnh lùng:

“Nó tới giết rồi, chạy mau.”

“Cái gì?” Thẩm Dữ Thanh còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Vân Thính Chu nắm tay, kéo sang phía bên kia để trốn khỏi nhà bếp. Trong lúc chạy, hắn còn quay đầu lại nhìn.

Hắn thấy một bóng đen đứng ngoài cửa bếp, toàn thân đen kịt, cầm một con dao lớn. Nghịch sáng khiến người ta không thấy rõ mặt, nhưng chỉ một ánh nhìn cũng đủ làm hắn lạnh sống lưng.

Bóng đen đó thật sự sẽ vung dao chém hắn.

Hắn cứng đờ quay đầu, chạy theo Vân Thính Chu, mới được vài bước lại quay đầu nhìn lần nữa, lần này thì trực tiếp đối mặt với hắc ảnh, khoảng cách giữa hai người chỉ vỏn vẹn hai, ba centimet.

Hắn thậm chí có thể ngửi thấy trên người hắc ảnh mùi như bị thiêu khét.

“Ngọa tào ngọa tào ngọa tào! Ca aaaaaaa”

Nghe tiếng kêu, Vân Thính Chu liếc lại nhìn, nhíu mày, tay hơi dùng lực đẩy hắn sang một bên để kéo giãn khoảng cách, rồi dẫn Tiểu thảo chạy lên trước, còn không quên nhắc Thẩm Dữ Thanh: “Đừng đứng ngẩn ra, chạy!”

Bọn họ chạy khá nhanh, nhưng sân vốn chỉ rộng chừng ấy, cách tốt nhất vẫn là tìm chỗ trốn.

Tới một chỗ rẽ, Vân Thính Chu dẫn Tiểu thảo rẽ phải, tách khỏi Thẩm Dữ Thanh. Hai người đi vào chính phòng, bên trong có rất nhiều tủ.

Sau khi cân nhắc, cậu giấu Tiểu thảo vào tủ quần áo, còn mình thì rời phòng, định dụ hắc ảnh đi hướng khác. Nhưng khi vừa ra khỏi chính phòng, cậu lại không thấy hắc ảnh đâu.

Theo lý, hắc ảnh phải bám sát phía sau bọn họ, giờ không ở bên này thì chắc là đang ở chỗ Thẩm Dữ Thanh.

Nếu mục tiêu là vì chuyện mấy bộ phận cơ thể bị cụt, vậy vừa nãy người vớt mặt cũng là cậu, thì lẽ ra phải tìm cậu mới đúng, sao lại tìm tới Tóc đỏ?

Kỳ lạ.

Vân Thính Chu quay sang hướng rẽ trái, chưa đi được mấy bước đã nghe tiếng Thẩm Dữ Thanh gào như bị chọc tiết:

“A a a a!”

“Đại ca! Tôi đâu có làm gì anh, đừng giết tôi! Tôi thật sự chẳng làm gì cả!!”

“Anh muốn gì tôi cũng có thể cho, trừ mạng ra… mạng tôi chỉ có một thôi…”

Rẽ qua chỗ ngoặt, Vân Thính Chu nhìn thấy một cảnh tượng vừa buồn cười vừa quỷ dị.

Thẩm Dữ Thanh ngã ngồi dưới đất, lưng tựa vào cửa, hai tay che kín mặt, miệng há to gào rú. Mỗi lần gào lại len lén hé mắt nhìn hắc ảnh trước mặt, rồi giọng lại cao vút hơn.

Mà hắc ảnh đứng ngay trước hắn, cách chỉ một bước, vẫn cầm con dao lớn, yên lặng nhìn hắn gào, không hề có ý định ra tay.

Giống như vốn không định lấy mạng hắn.

Vân Thính Chu đứng từ xa quan sát mấy phút, thấy hắc ảnh quả thật không có ý làm hại, bèn bước lại gần. Khi đi ngang qua hắc ảnh, cậu còn cố ý liếc nhìn, nhưng vẫn chẳng thấy rõ gì, đặc biệt là ngũ quan — chỉ toàn một mảng đen kịt.

Cậu cau mày, ngồi xổm xuống bên Thẩm Dữ Thanh, vỗ nhẹ lên cánh tay hắn, bình thản nói: “Đừng kêu nữa.”

“A a a!!”

Tiếng hét này còn to hơn. Vốn đang yên lành không ai chạm vào thì còn chịu được, nhưng vừa bị động tới, hắn lập tức tưởng là hắc ảnh ra tay, hoảng loạn hét toáng lên.

Vân Thính Chu nhìn hắn hai giây, rồi dùng tay gỡ phần mặt hắn đang giấu sau cánh tay ra, giọng trầm hơn: “Không chết được đâu, đừng kêu.”

“Má ơi… Anh!!” Thẩm Dữ Thanh vừa thấy rõ là Vân Thính Chu thì mừng đến mức muốn lao tới ôm, nhưng cậu không cho hắn cơ hội, chặn hai tay hắn lại.

Cũng chính lúc đó, món đồ hắn cầm chặt trong tay “cạch” một tiếng rơi xuống đất.

Vân Thính Chu nghe tiếng liền nhìn xuống, mới thấy đó là một con mắt tròn như hạt châu. Nó lăn trên nền, không dừng lại mà lộc cộc lăn thẳng tới bên chân hắc ảnh.

Hắc ảnh lập tức ngồi xổm, nhặt con mắt lên, cẩn thận phủi sạch bụi bẩn, rồi chẳng thèm quay lại nhìn, xách dao bỏ đi.

Không thèm liếc hai người lấy một cái.

“Hắn… đi rồi?” Thẩm Dữ Thanh ngơ ngác nhìn hướng hắc ảnh biến mất, lẩm bẩm: “Cứ vậy mà đi? Vì sao?”

“Bởi vì cậu đang giữ con mắt của hắn.” Vân Thính Chu đứng dậy, vỗ tay, rồi rẽ sang phải quay lại đường cũ để tìm người.

Thẩm Dữ Thanh thở phào, nhanh nhẹn bò dậy, đuổi theo bóng dáng phía trước, vừa chạy vừa gọi: “Này,anh, chờ tôi với!!”

Vân Thính Chu không đi quá xa, cũng không lo hắn bị bỏ lại, nên chẳng đáp, chỉ đi thẳng tới chính phòng. Cậu đưa tay đặt lên tủ, nhẹ nhàng kéo mở cửa.

Cánh cửa kêu khẽ một tiếng, mở ra rất trơn tru, nhưng bên trong chẳng có ai.

Cậu nghĩ Tiểu thảo có thể vì sợ mà đổi chỗ trốn, nên đứng đó kéo hết các cánh tủ ra. Nhưng đáng tiếc, tìm đến cái cuối cùng vẫn không thấy cô bé.

Loại bỏ khả năng hắc ảnh bắt đi.

Chỉ có thể là tự cô bé rời đi.

Có lẽ giống như ở phó bản trước — tự mình tìm chỗ trốn.

“Anh, cô bé đâu?” Thẩm Dữ Thanh dựa lưng vào khung cửa, giọng kéo dài mệt mỏi.

“Đi rồi.” Vân Thính Chu quay lại, mặt không biểu cảm, giọng cũng không giống đang nói dối.

“Hả??”

Cậu không trả lời thêm, bước nhanh qua cửa, hướng ra cổng lớn.

Trên đường đi không gặp ai, cũng không thấy hắc ảnh.

Khi đến cổng, cậu phát hiện cánh cửa vốn đóng chặt không biết từ lúc nào đã hé ra, mở vừa đủ cho một người trưởng thành đi qua.

“Khó trách.” Vân Thính Chu không vội bước ra ngoài, mà vòng lại, cùng Thẩm Dữ Thanh lướt qua một chỗ.

Cậu đi tới khu bày xương, quan sát quanh một lượt, rồi tiến gần trung tâm, chọn một khúc xương không lớn không nhỏ, bề mặt còn khá nguyên vẹn, bỏ vào túi.

“Đi thôi.”

Xong xuôi, cậu ra cổng, dẫn Thẩm Dữ Thanh rời khỏi sân.

Sân họ vừa ra thuộc về khu trong của thôn, phía trước chỉ còn vài sân nữa, nên họ tranh thủ lúc trời gần sáng lục soát hết.

Không thấy người sống, cũng không gặp hắc ảnh hay người chết.

Việc lục soát tốn không ít thời gian, mặt trời đã sắp lặn.

Lúc này, từ sân cuối cùng đi ra, Vân Thính Chu nhìn về phía chân trời, rồi quay sang Thẩm Dữ Thanh nói: “Đi từ đường.”

Bọn họ đi rất nhanh, nhưng đến từ đường thì đèn đã sáng. Từ ngoài cửa nhìn vào, qua cửa sổ có thể thấy ba bóng người.

Là nhóm đi hướng tây: một nữ, hai nam.

Vân Thính Chu không chần chừ, đẩy cửa bước vào.

“Kẽo kẹt!”

Tiếng cửa khiến ba người trong phòng đồng loạt nhìn về phía cửa.

“Thế nào, tìm được gì chưa?” Người phụ nữ lo lắng hỏi, giọng rất khẩn trương, từ lúc trở lại từ đường đã bất an trong lòng.

“Tạm thời không có tin gì hữu ích.” Vân Thính Chu là người vào cuối cùng, nhân tiện đóng cửa lại, “Các người vào nhà rồi chứ?”

“Rồi, còn gặp một bóng đen, lạ là nó không giết chúng tôi.”

“Hẳn là các ngươi chưa chạm vào quy tắc giết chóc của nó.” Vân Thính Chu đứng dựa lưng vào cửa, không đi sâu vào trong, cúi mắt hỏi: “Có thấy cô bé đi cùng chúng ta không?”

“Không.” Một gã béo trả lời, “Cô bé sẽ không…”

Chưa nói hết, tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang.

“Cốc cốc cốc!”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.