Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 45: Hải Thần chi cổ 4 “Đã quên.”




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Dưới căn nhà, nước đang dâng lên, nhưng đó không phải là thứ nước trong suốt như nước sông, mà là máu loãng nồng mùi tanh đến rợn người. Nhìn kỹ có thể thấy lẫn trong đó là những mẩu tay chân bị chém rời.

Máu tích tụ rất nhanh, chỉ trong lúc bọn họ bỏ chạy đã ngập quá nửa căn nhà. Với tốc độ này, chỉ vài phút nữa là sẽ tràn tới mái, khi đó sẽ không còn đường lui.

“Đông!”

Một tiếng động mạnh kéo Vân Thính Chu ra khỏi dòng suy nghĩ. Cậu nhìn về phía phát ra âm thanh và thấy một Phủ Đầu nhân đang xách chiếc rìu dính máu trèo lên mái.

May là chỉ có một tên, mấy tên khác vẫn đang cẩn trọng chém phá các căn nhà.

Phản xạ đầu tiên của Vân Thính Chu là tránh đi, nhưng cuối cùng cậu vẫn đứng nguyên tại chỗ. Trong ấn tượng của cậu, đám này chưa từng có hành động gì khác thường, mà dù có ai phạm quy, cũng sẽ không bị kéo hết vào một cuộc tàn sát ngay từ đêm đầu tiên.

Cậu muốn thử.

Thử xem rốt cuộc điều gì đã kích hoạt “trò chơi giết chóc” này.

Nghĩ xong, Vân Thính Chu nhìn Phủ Đầu nhân đang kéo lê chiếc rìu, từng bước một tiến lại gần, tiếng cọ kim loại vang lên chói tai.

Tiếng động lớn đến mức những người đang chạy phía trước cũng nghe thấy. Tóc đỏ cố gắng khắc chế sợ hãi, dừng lại, nuốt nước bọt, run rẩy quay đầu nhìn — và lập tức hoảng hốt.

“Ma ơi, đại ca, anh làm gì thế?!”

Nghe tiếng cậu ta, mọi người phía trước đều quay lại.

Họ thấy Vân Thính Chu không chạy trốn, mà lại lao về phía Phủ Đầu nhân, tốc độ còn nhanh hơn trước.

Phủ Đầu nhân kia không phản ứng gì khác, vẫn chậm rãi tiến lại, kéo rìu theo sau. Nhưng khi Vân Thính Chu vừa tiến sát, đôi mắt đỏ sậm của hắn chuyển động, gân xanh nổi hằn ở cổ và cánh tay. Khuôn mặt vốn vô cảm giờ đây đã nhuốm một màu đỏ dữ tợn.

Hắn nâng chiếc rìu lớn khỏi mặt đất, giơ cao lên không, bóng của lưỡi rìu dưới ánh trăng chỉ còn cách đầu Vân Thính Chu nửa thước.

Nhát chém này chắc chắn sẽ bổ cậu ra làm đôi.

Nhưng Vân Thính Chu vẫn đứng yên, không có ý định né tránh. Cậu đang đánh cược.

Cậu bình tĩnh, nhưng rất nhiều người khác thì không.

Thấy lưỡi rìu sắp rơi xuống, Tóc đỏ hoảng sợ hét lớn, âm thanh the thé như gà bị cắt tiết:

“A a a a!”

Điều kỳ lạ là, ngay sau tiếng hét đó, vang lên một tiếng gà gáy thật, còn to và vang dội hơn, vọng xa về phía hai người.

“Ác ác ác!”

Hai âm thanh đan xen, dội thẳng vào tai Vân Thính Chu, như đâm vào tận óc, khiến cậu bất giác sinh ra ảo giác muốn giãy giụa.

Tiếng gà gáy nhanh chóng át đi tiếng hét, mỗi lúc một rõ hơn, giống như vang ngay bên tai cậu.

Trước mắt cậu, mọi hình ảnh bắt đầu rạn nứt, méo mó, và chỉ trong vài giây biến thành một khoảng đen mênh mông vô tận. Mi mắt cậu lúc này cũng trở nên nặng trĩu.

Nhưng cảm giác đó chỉ kéo dài rất ngắn, mí mắt dần nhẹ đi, rồi hắn mở mắt.

Trước mắt là mặt đất quen thuộc, phía sau là cánh cửa lạnh lẽo.

Thì ra chỉ là một giấc mộng.

Vân Thính Chu đưa tay xoa cổ, chậm rãi đứng dậy, nhìn về giữa phòng. Tấm khăn trải giường tối qua đã biến mất, cậu mím môi, bước đến cái bàn, đưa tay sờ phía dưới.

Không có.

Sao lại thế được.

Ngay lập tức, cậu phản ứng, đạp cửa xông ra, chạy theo con hẻm hôm qua, nhanh chóng tới đầu hẻm.

Cửa nhà đầu tiên vẫn đóng chặt. Cậu thử đẩy nhưng không được, chắc bên trong đã khóa, liền không do dự mà giơ chân đá tung cửa, bước nhanh vào.

Ngoài dự đoán, trong phòng đã không còn hai ông bà lão hôm qua, chỉ còn một người chơi đang nhắm mắt giãy giụa, vẫn chưa tỉnh.

Vân Thính Chu cúi mắt nhìn gương mặt Tiểu Thảo, tay đặt lên chiếc bình trên tủ đầu giường, khẽ xoay một chút — “Phanh!” — bình vỡ.

Tiểu Thảo bừng tỉnh từ trong mơ.

Cô như vừa gặp ác mộng khủng khiếp, mất một lúc lâu mới mở mắt nhìn được. Khi nhận ra bên dưới giường và trước mặt là Vân Thính Chu, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

“Đi theo tôi.” Vân Thính Chu thấy cô đã bình tĩnh lại thì bỏ lại một câu, rồi xoay người đi ra ngoài. Cậu đi rất nhanh, tới căn nhà thứ hai.

Lại dùng cách vừa rồi đá cửa, rồi gọi người trên giường dậy.

Cậu lặp lại động tác này thêm hai lần nữa, mới gom đủ mọi người.

Người cuối cùng là Tóc đỏ. Vừa tỉnh dậy, thấy Vân Thính Chu, cậu ta giật mình nhảy dựng, há miệng định hét thì bị bịt miệng ngay lập tức.

“Tôi vẫn ở đây.” Vân Thính Chu lùi một bước, bình thản nói.

“Thật hay giả?” Tóc đỏ ngồi trên giường, vẻ mặt không tin nổi, nhìn xuống đất rồi nhìn lại cậu mới yên tâm. “Vừa rồi là tình huống gì vậy?”

Nói xong lại cảm thấy cách diễn đạt không ổn, bèn sửa: “À… chúng ta vừa mơ đúng không, ha ha… mà thật đến mức cảm giác giây sau là chết luôn ấy.”

Vân Thính Chu tựa vào tường, suy nghĩ rồi nói: “Có thể lắm. Nhưng nếu chết trong mơ, biết đâu ngoài đời cũng sẽ chết.”

Câu nói ấy lập tức khiến tất cả ánh mắt dồn về phía cậu.

Nếu chết trong mơ đồng nghĩa chết thật, vậy hành động tối qua của cậu chẳng khác nào tự sát, trừ khi có lý do đặc biệt. Nhưng chẳng ai hỏi, vì tất cả chỉ là bèo nước gặp nhau, không ai có quyền quyết định thay người khác.

“Vậy sao anh ại chủ động chạy về phía Phủ Đầu nhân?” Tóc đỏ nhìn cậu, cuối cùng vẫn hỏi thẳng.

“Quên rồi.” Vân Thính Chu chớp mắt, nhẹ nhàng chuyển chủ đề: “Các người có thấy hai ông bà lão trong phòng mình không?”

Không hỏi thì thôi, vừa hỏi ai nấy đều sững lại.

Từ lúc bị gọi dậy đến lúc tụ tập ở đây, họ vẫn còn trong trạng thái bị ác mộng bám chặt, đầu óc toàn hình ảnh đáng sợ của Phủ Đầu nhân. Giờ bị hỏi, họ mới nghĩ kỹ và cùng có một đáp án.

Không có.

“Không có.”

“Hình như… không thấy.”

“Đại ca, anh thấy à?” Hồng Mao lúc này đã xuống giường, đứng cạnh Vân Thính Chu, cau mày hỏi.

Vân Thính Chu rời khỏi bức tường, phủi bụi trên người, bình thản đáp: “Không.”

“Bốc hơi giữa không trung?!” Hồng Mao ngập ngừng một chút, rồi nhỏ giọng nói với người bên cạnh đầy vẻ bí ẩn.

“Không chắc, nhưng có thể đi tìm trước.” Vân Thính Chu liếc nhìn những người còn lại trong phòng, giọng bình thản: “Nếu ai cũng không thấy hai ông bà lão, chi bằng chia nhau ra tìm. Tốt nhất đi theo nhóm vài người, đừng tìm một mình.”

“Được.”

Cuối cùng, nhóm của Tóc đỏ, Tiểu Thảo và Vân Thính Chu đi chung, ba người còn lại một nhóm. Họ chia nhau ngay đầu hẻm, một nhóm đi về phía tây, một nhóm đi về phía đông.

Vân Thính Chu dẫn nhóm mình đi hướng đông.

Không biết là vì ban ngày hay do ảnh hưởng của giấc mơ vừa qua, lần này trên đường đi cậu không còn cảm giác bị ánh mắt âm thầm theo dõi như hôm trước.

Mỗi khi họ đi ngang qua một con hẻm, cả nhóm đều rẽ vào kiểm tra. Không ngoại lệ, tất cả các căn nhà đều bị khóa từ bên trong. Dù gõ cửa hay gọi lớn, bên trong vẫn không có bất kỳ phản hồi nào.

Kỳ quái.

Ban đầu họ chỉ thử cửa, thấy không ai trả lời thì bỏ đi. Nhưng về sau, họ nhận ra có lẽ sẽ chẳng bao giờ có ai đáp lại, nên bắt đầu phá cửa xông vào.

“Khụ khụ…” Tóc đỏ vừa đá tung một cánh cửa, bụi từ trên rơi xuống đầy mặt, hít phải khiến cậu sặc đến khó chịu. Vừa ho vừa quạt tay phủi bụi, cậu lầu bầu: “Chỗ này bao lâu rồi không ai ở? Sao bụi dày thế này.”

Vân Thính Chu đứng chếch bên trái, cách nửa thước, nhìn lớp bụi bám trên cửa. Cậu nhẹ nhàng vê một ít trong tay, cảm nhận rồi khẽ nói: “Ít nhất ba tháng.”

Nói xong, cậu bước vào sân.

Thôn này các sân nhà hầu như giống nhau, ít nhất mấy căn họ đang ở cũng vậy. Nhưng vừa vào đây, Vân Thính Chu đã nhận ra sự khác biệt.

Góc sân và hành lang chất đầy xương cốt. Số lượng không nhiều, nhưng lạ ở chỗ những bộ xương này rất lớn, không giống xương người, cũng không hẳn giống xương động vật, càng giống xương của một loài… thú hoang không rõ tên.

“Má ơi, xương gì đây?” Hồng Mao vừa bước vào đã bị cảnh tượng ấy thu hút, nhìn kỹ còn giật mình.

Vân Thính Chu không đáp, chỉ tiến lại gần, đưa tay sờ lên một khúc xương, không thấy gì đặc biệt.

Cậu ngồi xổm xuống, ngước lên quan sát kỹ hơn. Bằng trực giác, cậu cảm thấy những bộ xương này có vấn đề.

Hôm qua, khi đi từ ngoài thôn vào, cậu đã quan sát cảnh vật bên ngoài: cây cối không cao, trông không giống nơi sinh sống của động vật hoang dã cỡ lớn. Hơn nữa, nếu ở đây từng có loài vật nào tấn công, thì buổi tối ắt hẳn sẽ có người tuần tra.

Nhưng đêm qua hoàn toàn không có. Không ai ra ngoài.

Mím môi, Vân Thính Chu đứng dậy, rời chỗ xương, đi vào trong nhà.

Bên trong nhìn qua khá bình thường, không có mùi máu, cũng không có người.

Cậu lục soát từ gian chính đến nhà kề, nhưng không thấy ai, thậm chí không cảm nhận được chút hơi ấm nào, như thể nơi này vốn không có ai ở, chỉ là một căn nhà bỏ hoang.

Cuối cùng, cậu dừng ở nhà bếp. So với các phòng khác, bếp còn tồi tàn hơn, bốn góc tường phủ kín mạng nhện, bụi dày đến cả centimet.

Cậu cau mày, quan sát xung quanh để chắc chắn không có nguy hiểm, rồi mới cúi xuống mở nắp nồi.

Nắp nồi được nhấc lên chậm rãi, bên trong dần lộ ra. Nhưng ngay lúc cậu vừa nhấc hẳn nắp ra, từ sân vọng vào ba âm thanh…

Hai tiếng hét chói tai, kèm theo một tiếng nặng nề vang dội.

Vân Thính Chu khựng lại, buông nắp nồi, lao ra ngoài.

Cảnh đầu tiên cậu thấy là Tóc đỏ đang ngồi bệt dưới đất, tay chỉ vào cửa, khuôn mặt như vừa trải qua cú sốc lớn, môi mấp máy nhưng không thốt ra nổi một câu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.