Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 5: Quỷ tân lang (5) – “Hắn đi đâu?”




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Cánh cửa bị đẩy ra phát ra tiếng nặng nề, một bà lão chậm rãi bước vào, sắc mặt khó coi.

“Chúng cháu đi tìm vải làm áo cưới, bà bà…” Nữ sinh tóc mái tròn mắt, lí nhí nói.

Không biết bà lão có nghe thấy hay không, nhưng sắc mặt bà cuối cùng cũng dịu lại đôi chút.

Bà dùng gậy gõ xuống đất vang “cộp cộp” giòn giã, từng bước một tiến lại trước mặt Vân Thính Chu, đôi mắt đục ngầu dán chặt vào cậu, nhìn rất lâu mà không nói gì.

Trong phòng, không ai dám thở mạnh. Chỉ có Vân Thính Chu vẫn thản nhiên ngồi trước bàn, động tác châm trà, uống nước liền mạch trôi chảy.

“Cậu đi.”

Bà lão bỗng cất giọng, bàn tay loang lổ vết đốm chống xuống bàn, kéo gần khoảng cách với cậu thanh niên, giọng khàn khàn ra lệnh: “Cậu đi tìm vải may áo cưới. Chỉ có cậu biết ở đâu.”

“Tôi không biết.” Vân Thính Chu ngẩng lên nhìn bà, giọng lạnh nhạt.

Cậu vốn tưởng sau câu nói này, bà ta sẽ đưa ra chút gợi ý. Không ngờ bà lão chỉ thu tay lại, khẽ gõ gậy xuống đất hai cái.

“Anh Vân?!”

“Vân Thính Chu!!!”

Giữa tiếng kinh hãi của mọi người, Vân Thính Chu bỗng biến mất ngay tại chỗ.

“Em ấy đi đâu?” Tống Bạc Lễ lập tức phản ứng, tiến lại gần, giọng trầm hẳn xuống.

“Đi tìm vải may áo cưới.” Bà lão nhàn nhạt liếc anh một cái, quanh người toát ra vẻ thư thái nhẹ nhàng. “Hôm nay trời mưa, các người cứ ở lại khách đ**m. Có ra ngoài cũng chỉ tìm đường chết.”

Khi Vân Thính Chu tỉnh lại, cậu đang nằm trong một con suối nhỏ. Toàn thân ướt sũng, trên trời rơi lất phất mưa phùn. Mí mắt bị nước mưa xối cay xè, khó mở, chỉ cảm giác được ai đó đang đẩy mình, nhưng lực yếu đến mức gần như không đáng kể.

“Ca ca…”

“Ca ca…”

Giọng trẻ con non nớt vang lên, nghe như vừa ở ngay trước mắt, lại như xa tận chân trời.

Cậu cố sức mở mắt, quay đầu liền đối diện gương mặt đầy hoảng hốt sợ hãi của một bé gái. Trên mặt cô bé lem nhem bẩn thỉu, không biết dính thứ gì, nhưng đôi mắt lại sáng long lanh.

Cậu rất muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị lửa đốt, đau rát dữ dội, chỉ có thể ho khan vài tiếng để đáp lại.

“Anh tỉnh rồi!!”

Cô bé bất chợt đứng lên, rời khỏi bên người cậu. Không biết bao lâu trôi qua, lâu đến mức ý thức cậu lại bắt đầu mơ hồ, nhưng vẫn chưa thấy cô bé quay lại.

“Xoạch—”

Tiếng mưa rơi trên mặt suối ngừng lại, bên tai vang lên tiếng giọt nước rơi lộp bộp xuống lá sen. Cậu chớp mắt, thấy cô bé đứng ngay trước mặt, tò mò quan sát mình.

Sương mù dần dần bốc lên trong núi, nhiệt độ hạ thấp, ngâm mình trong nước càng thêm rét buốt thấu xương.

Thế nhưng thân thể Vân Thính Chu vẫn không thể cử động, như bị một sức mạnh vô hình đè chặt, buộc cậu phải chịu đựng cơn khổ này.

“Ca ca.” Cô bé ngồi xổm xuống, mực nước suối chỉ đến ngực cô, giọng run run: “Em có thể cứu anh, nhưng…”

“Nhưng anh phải trả một cái giá rất lớn.”

“Có thể chứ?”

Có thể chứ…

Vân Thính Chu không nói nên lời, chỉ cảm giác mình khẽ gật đầu. Thân thể cậu lúc này như không còn thuộc về mình.

Cô bé thấy vậy khẽ thở dài, lấy từ trong túi thơm ra một viên thuốc, đưa đến sát miệng cậu, rồi nghiêng đầu, cẩn thận nhét vào.

Vị chua xót của viên thuốc vừa vào miệng, lập tức là cảm giác bỏng rát tràn tới, thiêu đốt đến mức ngũ tạng lục phủ đều đau, lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở gấp gáp. Rồi ngay sau đó, một luồng mát lạnh như dòng suối len vào, vuốt phẳng hết những khó chịu vừa rồi.

Cậu có thể cử động, cũng đã có chút sức lực. Vân Thính Chu lập tức bế cô bé lên, để cô bé tránh bị nước lạnh ngấm, rồi quan sát xung quanh, tìm lối đi ổn định, từng bước đưa cô bé lên bờ.

“Đi về hướng kia.” Cô bé nâng cao lá sen che tạm cho hai người, tay còn lại chỉ sang một phương hướng.

Hai người ăn ý phối hợp, lần theo dấu vết trong thung lũng hoang vắng. Nhưng vì Vân Thính Chu chưa từng đến nơi này, tốc độ chậm, thân nhiệt cũng bắt đầu hạ xuống.

Đến cổng làng, cậu liền gục xuống. Ý thức mơ hồ, chỉ lờ mờ biết những chuyện tiếp theo.

Cậu vừa ngã, đã có hai ba người từ trong làng đi ra. Họ trước tiên kiểm tra cô bé, thấy cô bé không sao mới quay sang xem Vân Thính Chu.

Có lẽ là nhờ cô bé nói gì đó, bọn họ liền khiêng cậu vào làng. Ngay lập tức, nhiệt độ quanh người tăng lên vài độ, cảm giác như đang nằm trên khối ngọc ấm.

Khi cậu mở mắt lần nữa, trong phòng không còn ai.

Cúi xuống nhìn, dưới thân quả nhiên là ngọc ấm, trắng mịn không tì vết, dẫn nhiệt xuống mặt đất. Lúc này cậu mới nhận ra mình không hề đau đớn, ngược lại còn thấy sảng khoái.

Căn phòng trang trí toàn đồ hồng nhạt, hẳn là nhà của cô bé. Cậu định ra ngoài, nhưng vừa đặt tay lên cửa, liền có người đẩy vào.

Đập vào mắt là một người phụ nữ dịu dàng, toàn thân mặc đồ trắng tinh, không đeo nhiều trang sức. Tóc được vấn gọn bằng một cây trâm ngọc trắng, trên mặt mang vẻ mỏi mệt nhàn nhạt. Vì khoảng cách gần, Vân Thính Chu còn ngửi thấy hương thuốc đắng thoang thoảng trên người cô ta.

“Cậu tỉnh rồi?” Cô ta mỉm cười, giọng yếu ớt.

“Cảm ơn.” Vân Thính Chu lùi vài bước, nhường lối, đứng ngay ngắn trước cửa, hoàn toàn phơi bày trong tầm mắt đối phương.

“Tôi biết cậu đến đây là để tìm một thứ. Tôi chỉ cần cậu đồng ý với tôi một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

Nữ tử ngồi xuống mép giường, mím môi như đang cân nhắc, rồi ngẩng lên nhìn thẳng cậu, giọng kiên định: “Tôi muốn cậu mang Tiểu Thất theo bên mình.”

“Tiểu Thất?” Vân Thính Chu cau mày, một gương mặt chợt hiện ra trong đầu. “Là cô bé đã cứu tôi?”

“Không sai.” Cô ta gật đầu, mắt không rời cậu. “Cậu đã uống thuốc của tôi. Nếu không có giải dược, trong vòng ba ngày cậu chắc chắn sẽ chết. Điều kiện duy nhất của tôi là mang em gái của tôi đi, và bảo vệ cô bé an toàn.”

Luật chơi của nơi này là gì, làm sao để qua cửa, điều kiện thắng thua ra sao, và cái giá phải trả thế nào, Vân Thính Chu vẫn không rõ. Nếu chỉ có một mình, cậu có thể tùy ý mạo hiểm, cho dù chết cũng không sao.

Nhưng giờ phải mang theo một cô bé, lại còn phải bảo vệ nhóc, cậu cảm thấy khó mà làm được.

“Không được.”

“Vậy cả vải may áo cưới cũng không cần sao?” Nữ tử nhẹ giọng nói, “Cô bé sẽ giúp ngươi.”

Nghe vậy, Vân Thính Chu hơi do dự, không để ý rằng xung quanh đã bắt đầu biến đổi — màn giường hồng nhạt hóa thành đỏ như máu, nhiệt độ phòng hạ xuống mấy độ. Vẻ nhu nhược trên mặt cô ta biến thành lạnh lẽo độc hiểm, móng tay dài ra, đỏ như máu, mái tóc xõa xuống, mùi tanh nồng nặc trong không khí.

Chỉ một thoáng khi cậu ngẩng đầu, tất cả cảnh tượng quỷ dị biến mất, trước mắt vẫn là một người phụ nữ yếu ớt, dịu dàng.

“Được, tôi đồng ý.”

Cậu nghĩ đến lời bà lão nói — chỉ có mình mới tìm được vải dệt — hẳn bà ta cũng biết tình hình ở đây. Dù điều kiện có khó đến đâu, chỉ cần còn một tia hy vọng sống, cậu cũng liều.

Hơn nữa, tất cả những gì tồn tại ở đây chắc chắn là một phần của trò chơi, tồn tại tức là hợp lý.

“Tiểu Thất.” Nữ tử nghe vậy liền thở phào, gọi cô bé vào.

Tiểu Thất bò qua cửa một lúc, động tác thành thục, không giống lần đầu làm chuyện này. Vừa nghe chị gái gọi, cô bé liền chạy vào ngay.

“Đưa đồ cho cậu ta.”

Tiểu Thất chớp đôi mắt ngây thơ, đưa một miếng ngọc bội trong lòng bàn tay cho Vân Thính Chu.

Đó là một khối bạch ngọc, trên mặt khắc một con phượng hoàng đang ngẩng đầu kêu, đường nét tinh xảo đến mức sống động, giống hệt con mà hôm đó Vân Thính Chu nhìn thấy ở cổng làng.

“Phượng hoàng.” Vân Thính Chu nhận lấy ngọc bội, định hỏi vài câu, nhưng bị Tiểu Thất cắt ngang.

“Anh thật ngốc… Đây rõ ràng là chim nhỏ!!”

“Cậu mang ngọc bội này đến chỗ Vương bà bà để lấy vải dệt, bà ấy sẽ đưa cho cậu.” Nữ tử cong mắt mỉm cười, rồi quay sang Tiểu Thất: “Dẫn cậu ta đi.”

Tiểu Thất bĩu môi tỏ vẻ không vui, nhưng vẫn dẫn Vân Thính Chu đi.

Dọc đường không gặp ai, ngôi làng yên ắng như lúc trước cậu từng ở đây, chỉ là khí hậu dễ chịu hơn một chút.

Hai người vòng vèo đến trước một căn nhà tranh cũ nát, mái thủng một lỗ lớn, mưa có thể rơi vào bất cứ lúc nào, gió thổi qua liền rung bần bật.

Vân Thính Chu khẽ nhướng mày, bước lên gõ cửa.

“Ai đấy?” Một giọng già nua nhưng đầy khí thế vang ra từ bên trong.

“Lấy vải dệt.”

Bên trong im lặng, một lúc lâu sau mới vang tiếng bước chân. “Đồ đâu?”

Vân Thính Chu đưa ngọc bội qua khe cửa.

Tiếp đó, tiếng bước chân chậm rãi rời đi. Chẳng mấy chốc, một đôi tay già nua đưa ra một tấm vải dệt.

Cậu vừa nhận lấy thì cảm giác có ai đó níu vạt áo mình. Ngay khi cầm vải, trước mắt lóe lên một luồng bạch quang chói lóa, cả người bị một sức hút cực mạnh kéo tuột đi, năm giác quan mất hết cảm giác.

Chỉ vài giây sau, cậu đã rời khỏi thung lũng và ngôi làng kia, trở lại trước cửa khách đ**m. Nước mưa vẫn tí tách từ mái hiên rơi xuống, nghe đến bực cả mình.

“Ca ca.”

Cậu cúi xuống nhìn theo tiếng gọi, quả nhiên là Tiểu Thất.

Quả nhiên, vẫn là bị đưa theo.

“Ừ.” Cậu đáp nhạt, đưa tay đẩy cửa. Còn chưa kịp nói gì, một luồng gió mạnh đã ập vào mặt, khiến cậu trở tay không kịp.

Bận vì còn Tiểu Thất ở đây, cậu không né tránh, ngược lại đưa tay đỡ lấy.

“Phanh!”

Cú va chạm làm cậu lùi một bước nhỏ. Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc:

“Lại nữa à?”

“Chẳng phải mới cách mười lăm phút sao? Sao thời gian ngày càng ngắn thế này?!”

“Sớm biết vậy thì đã không mở cái cửa chết tiệt đó… tôi còn chưa muốn chết đâu a…”

“Khoan đã.” Tống Bạc Lễ ngắt lời, cau mày, thử thăm dò hỏi: “Vân Thính Chu?”

Mọi người nghe vậy lập tức nín thở, không khí căng cứng, mắt không chớp nhìn chằm chằm về phía cửa.

Vân Thính Chu từ từ buông chiếc ghế trong tay xuống, khẽ “Ừ” một tiếng, rồi mới lộ mặt ra.

Nữ sinh tóc mái thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ nói: “Thật tốt quá!!”

“Thật tốt quá!!”

Một giọng khác lập tức vang lên, giống y hệt âm sắc và ngữ điệu của cô, không lệch một chút nào.

“Này… này… là ai vừa nói vậy?”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.