Chương 5:
Ta xoắn khăn tay, hừ lạnh một tiếng:
“Cứ làm như thế, để hắn giặt hết!”
Hỷ Nhi nghe vậy, trên mặt lộ rõ vẻ trêu chọc:
“Ồ? Tiểu thư thật sự không thấy xót xa sao?”
Con nhóc này thật là to gan, đến cả ta mà cũng dám đùa cợt.
Ta thừa lúc nàng không chú ý, đưa tay cù vào nách nàng.
“Đồ nhóc chếc tiệt! Xem muội còn dám ăn nói lung tung nữa không!”
Hỷ Nhi vừa cầu xin vừa né tránh.
Hai người chúng ta đuổi bắt nhau trong trướng.
Ta một phút bất cẩn, chân vấp phải nhau.
Thấy sắp ngã nhào, ta nhắm mắt chấp nhận số phận.
Cơn đau như dự tính không hề ập tới.
Một đôi tay lớn ôm lấy eo ta.
Sau lưng tựa vào một bức tường thịt cứng rắn.
Bên tai vang lên giọng nói trầm khàn của Tạ Cảnh Chu:
Cẩn thận một chút, thân mình này của nàng vốn dĩ đã yếu ớt, đừng để bị ngã đau.
Hỷ Nhi thấy Tạ Cảnh Chu tới, thức thời lui ra ngoài.
17.
Kẻ đầu sỏ gây ra chuyện làm ta đau lưng mỏi gối suýt ngã cuối cùng cũng chịu ló mặt.
Ta quay đầu trừng mắt nhìn Tạ Cảnh Chu, giãy giụa thoát khỏi vòng tay hắn.
Nghĩ lại vẫn thấy chưa hả giận.
Ta đột ngột nhấc chân, dùng hết sức bình sinh giậm mạnh hai cái lên mu bàn chân hắn.
Kết quả là chân kẻ này cũng cứng như đá, suýt chút nữa khiến ta lại vấp ngã thêm lần nữa.
Hắn chẳng có chút cảm giác nào, ta lại đau đến mức hít hà:
Đau quá! Chàng là người làm bằng đá à? Sao khắp người chỗ nào cũng cứng như thép thế này, hức hức...
Tạ Cảnh Chu vội vàng đỡ ta ngồi xuống giường.
Sau đó lại ngồi xổm xuống, xoa bóp chỗ chân bị đau của ta.
Ánh mắt Tạ Cảnh Chu thấp thoáng ý cười trêu chọc:
“Ta không phải người làm bằng đá, nhưng phu nhân thì lại giống như làm bằng nước vậy.
Cả người nàng thật sự một chút cũng không đụng vào được, kiều diễm quá mức, có phải không?”
Ta tức giận nắm quyền đấm vào ngực hắn vài cái.
Ai ngờ chẳng làm hắn sứt mẻ gì, ngược lại còn khiến tay ta đỏ ửng lên.
Ta oa một tiếng khóc lớn:
“Tạ Cảnh Chu, chàng lại bắt nạt ta! Ta về nhà nhất định sẽ kể với mẫu thân!”
Tạ Cảnh Chu quýnh quáng kéo tay ta lên hà hơi thổi thổi:
“Tổ tông ơi, nàng nhẹ nhàng thôi, da ta dày thịt béo, chắc là đụng nàng đau rồi đúng không?
Nàng đừng khóc nữa, ta mang món ngon về cho nàng đây.”
Hắn từ bên cạnh lấy ra một nắm thịt xiên thơm phức.
“Đây là món thịt nướng cành liễu đặc sản Bắc Cương, ở kinh thành không tài nào ăn được đâu.
Nàng ngửi xem, có thơm không, ừm hửm?”
Con giun tham ăn trong bụng ta bị hương thơm đánh thức.
Ta chẳng còn bận tâm đến chuyện đau đớn, há miệng cắn một miếng thịt.
Béo mà không ngấy, đậm đà ngon miệng, thịt không hề bị khô.
Hương vị này quả thực rất tuyệt, là mùi vị ta chưa từng nếm qua.
Ta ăn liền ba xiên mới dừng lại.
Tạ Cảnh Chu cẩn thận quan sát nét mặt ta, nhẹ giọng nói:
“Phu nhân thích là được, sau này ta sẽ mang nhiều về cho nàng, nàng đừng giận ta nữa, được không?”
Ăn được món ngon, cơn giận trong lòng ta cũng tiêu tan phân nửa.
Ta làm bộ nghiêm mặt ra vẻ giận dỗi: Xem biểu hiện của chàng sau này vậy.
18.
Tạ Cảnh Chu dẫn ta đi dạo quanh doanh trại một vòng.
Ta thấy trên mặt các tướng sĩ hầu như đều có những vết nứt nẻ.
Hỏi Tạ Cảnh Chu rồi mới biết.
Bắc Cương nơi đây khí hậu hanh khô, mưa ít.
Đặc biệt là mùa hè, những ngày nắng gắt rất nhiều, nơi này lại còn đầy gió cát.
Việc da dẻ của các binh sĩ bị nắng cháy và gió cát làm tổn thương đã trở thành chuyện thường ngày ở huyện.
Thêm vào đó, Bắc Cương lại đang khan hiếm dược liệu.
Thuốc trị thương và cao dưỡng da đều được ưu tiên dành cho các binh sĩ bị thương nặng trước.
Dần dà, mọi người cũng đều đã quen với cảnh ấy.
Ta mang theo tâm sự nặng nề trở về doanh trướng, gọi Hỉ Nhi đến.
Hỉ Nhi nhận ra ta có điều không ổn, khẽ nhíu mày hỏi:
"Tiểu thư, người làm sao vậy? Ra ngoài một chuyến trở về trông như thể đã biến thành người khác thế?"
Ta đem những lo lắng và dự định trong lòng nói hết cho Hỉ Nhi nghe.
Hỉ Nhi do dự một chút, nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy quả quyết:
"Tiểu thư, người muốn làm gì thì cứ mạnh dạn làm đi, có Hỉ Nhi ở bên cạnh người.
Cùng lắm thì sau này hồi kinh, Hỉ Nhi sẽ cùng người chịu một trận đòn từ lão gia là được."
Nhờ sự cổ vũ của Hỉ Nhi, trong lòng ta cũng thêm phần vững dạ.
Nói là làm, ta liền tìm gặp Tần thúc.
Ta nhờ ông sắp xếp huynh đệ trong thương đội đến các châu huyện xung quanh Bắc Cương để thu mua thuốc trị thương.
Ngoài ra còn nhờ ông chiêu mộ một nhóm nữ nhi thạo việc thêu thùa, tập trung mọi người lại một chỗ.
Sau đó, lại chuyển toàn bộ số vải vóc thương đội mang đến Bắc Cương tới nơi đó.
Ta cùng Hỉ Nhi tận tình chỉ dạy các nữ nhi cách may một đợt khăn che mặt cải tiến.
Các nữ tử khuê các ở kinh thành khi ra ngoài thường đeo khăn che mặt.
Từ đó, ta liên tưởng rằng binh sĩ Bắc Cương cũng có thể sử dụng vật này.
Chỉ cần khăn che mặt đủ dày dặn, sẽ có tác dụng bảo hộ rất tốt.
Vừa có thể ngăn nắng gắt làm bỏng da, lại tránh được gió cát làm tổn thương mặt mũi.
Ta bảo Hỉ Nhi đem đợt khăn đầu tiên chế ra phát cho các binh sĩ tuần tra dùng thử.
Sau khi sử dụng, các binh sĩ đều khen ngợi khả năng bảo vệ rất tốt, da mặt cũng không còn đau rát như trước.
Ta và Hỉ Nhi dẫn theo các nữ nhi gấp rút làm thêm.
Chưa đầy mười ngày, chúng ta đã dùng hết sạch số vải mà thương đội mang đến.
Nhưng bấy nhiêu đó vẫn còn xa mới đủ.
Ta bảo Tần thúc phái người gửi thư về kinh.
Yêu cầu các tiệm thêu ở kinh thành dựa theo mẫu mã của chúng ta để gấp rút sản xuất một đợt khăn mặt đưa đến đại doanh Bắc Cương.
Dạo gần đây, ta cứ sớm ra tối về.
Tạ Cảnh Chu vì thế mà dần nảy sinh nghi hoặc cùng bất mãn.
Đêm đó, sau khi ta và Hỉ Nhi kiểm kê xong đợt khăn mặt cuối cùng rồi mang về doanh trướng.
Vừa vào cửa đã thấy Tạ Cảnh Chu đang ngồi đó, vẻ mặt đầy bực dọc.
19.
Ta liếc mắt ra hiệu cho Hỉ Nhi, nàng liền ý tứ lui ra ngoài.
Vừa nhìn thấy ta, Tạ Cảnh Chu liền lên tiếng như một kẻ oán phụ, giọng điệu đầy vẻ chua chát:
"Ồ, nàng đã về rồi sao? Phu nhân thật sự rất vất vả nha, lại còn bận rộn hơn cả vị chủ soái là ta đây."
Những ngày này đúng là ta đã lạnh nhạt với hắn, bản thân cũng biết mình có lỗi.
Ta đưa chiếc khăn mặt và cao trị thương do chính tay mình làm cho Tạ Cảnh Chu, kéo kéo tay áo hắn làm nũng:
"Đây này, ta nào có thiên vị ai, những thứ này đều là ta tự tay chuẩn bị cho phu quân đấy."
Tạ Cảnh Chu cầm lấy khăn che mặt, ướm thử lên mặt rồi đầy kinh ngạc thốt lên:
"Đây đúng là thứ tốt hiếm có! Ở Bắc Cương lại cực kỳ hữu dụng.
Phu nhân, nàng làm cách nào mà nghĩ ra vật này thế?"
Ta kể rõ ngọn ngành cho Tạ Cảnh Chu nghe về nguồn gốc của chiếc khăn.
Và báo với hắn rằng đợt khăn mới đang được làm gấp ở kinh thành cũng đang trên đường vận chuyển tới.
Số cao trị thương mà Tần thúc sai người mua cũng đã được phân phát toàn bộ cho binh sĩ trong doanh.
Chi phí mua sắm và sản xuất đợt vật tư này đều do Tần gia thương hành chi trả.
Nếu quân doanh có nhu cầu đặt mua thêm trong thời gian tới.
Tần gia thương hành sẽ cung cấp với giá thấp nhất.
Điều mà ta chưa tiết lộ với Tạ Cảnh Chu chính là.
Những quyết định này đều là do ta lén giấu cha mà làm, tự ý quyết định trước rồi mới báo sau.
Chẳng biết lão gia tử mà biết chuyện này có tức đến mức méo cả râu không nữa.
Tạ Cảnh Chu nghe xong liền kích động bế bổng ta lên.
Hắn xoay tại chỗ mấy vòng liền, làm ta c.h.óng cả mặt.
Ta không nhịn được mà đấm vào vai hắn.
"Tạ Cảnh Chu, hắn mau thả ta xuống! Ta c.h.óng mặt quá!"
Tạ Cảnh Chu đặt ta xuống, rồi hôn tới tấp lên mặt ta mấy cái.
"Phu nhân, nàng thật sự đã giúp ta một việc lớn, từ nay về sau nàng chính là tổ tông của ta!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]