Chương 6:
Suốt mấy đêm liền, Tạ Cảnh Chu lấy hành động thực tế để thể hiện thành ý cảm tạ của hắn.
Thành ý của hắn nhiều đến mức khiến ta có chút không chịu nổi.
Đêm đó, bị hắn giữ chặt eo, dỗ dành mà thay nước tận ba lần.
Cuối cùng thì ta thực sự không chịu đựng thêm được nữa.
Ta vừa khóc vừa một cước đá hắn xuống giường.
Tạ Cảnh Chu cũng chẳng giận.
Hắn thản nhiên cầm lấy y phục lót ta vừa thay ra, vui vẻ ngồi một bên vò giặt.
Người này cười một mặt đầy thỏa mãn:
"Phu nhân nhà ta, thật đúng là cục cưng làm bằng nước."
Thế nhưng những ngày đắc ý của Tạ Cảnh Chu cũng không kéo dài được bao lâu.
20.
Ở đại doanh cũng đã được hơn bốn tháng.
Binh sĩ trong doanh đối với ta đã chẳng còn lạ lẫm.
Thêm vào đó, số khăn che mặt và thuốc trị thương phát cho mọi người trước kia cực kỳ hiệu quả.
Giờ đây uy vọng của ta trong đại doanh gần như chẳng kém cạnh gì Tạ Cảnh Chu.
Ngày hôm ấy, ta và Hỉ Nhi đang đi đưa thuốc cho người bị thương.
Phía sau bỗng truyền đến tiếng gọi lớn của vệ binh: "Phu nhân, có người từ kinh thành đến! Tìm người đó ạ!"
Ta đoán chừng là số khăn mặt mà lần trước ta nhờ Tần thúc gửi thư về kinh dàn xếp làm gấp đã tới nơi.
Ta chậm rãi đi tới cửa doanh trướng.
Vừa nhìn đã thấy Tạ Cảnh Chu đang bị một người không ngờ tới quở trách.
Người kia vừa thấy ta liền lập tức bỏ mặc Tạ Cảnh Chu.
Xông thẳng tới ôm chặt lấy ta, miệng thì gào lên đầy lo lắng:
"Ôi chao, tiểu tử của ta ơi, cha lo chếc mất!"
" Một tiếng cũng không báo đã tự ý rời nhà, cha muốn bị con làm cho kh.i.ế.p sợ đến chếc đây này!"
" Nếu không phải nhận được thư bảo bình an của Tần lão, cha đã suýt nữa chạy vào cung cầu Bệ hạ giúp tìm người rồi."
" Cảm tạ Bồ Tát phù hộ, để cha còn có thể thấy được khuê nữ hoạt bát nhảy nhót của cha, hu hu..."
Cha ngày thường luôn tự chăm chút bản thân sạch sẽ gọn gàng.
Nay nhìn bộ dạng phong trần mệt mỏi này của người.
Nước mắt còn lẫn cả bong bóng mũi.
Nhìn cứ như một ông già khắc khổ vậy.
Đã từng tuổi này rồi còn đích thân ra ngoài áp tải hàng hóa, thật là làm khó cho cha.
Là người đã trải qua, ta hiểu rõ sự gian nan trên đường này hơn bất cứ ai.
Nghĩ đến đây, sống mũi ta cay cay, nghẹn ngào nói:
" Cha, là con gái tùy hứng, làm người phải lo lắng, con xin lỗi."
Tạ Cảnh Chu ở bên cạnh nhìn thấy ta và cha ôm đầu khóc nức nở thì cuống cả lên.
Hắn rụt rè nói với cha:
" Nhạc phụ, ở đây gió lớn, chúng ta có nên vào trong lều nói chuyện không?"
Cha không chút thiện cảm liếc nhìn hắn một cái:
" Hừ! Tất cả đều trách tên tiểu tử thúi nhà ngươi!
" Nếu không phải tại ngươi, khuê nữ nhà ta đâu cần phải theo đến nơi này chịu khổ!"
Tạ Cảnh Chu như bị phong ấn vậy.
Hắn há miệng rồi lại khép, không biết phải tiếp lời cha thế nào.
Chỉ đành liên tục đưa mắt cầu cứu ta.
Ta giả vờ như không thấy, dìu cha đi vào doanh trướng.
Để mặc hắn ở phía sau nóng lòng như lửa đốt mà giậm chân liên tục.
Thật ra trong lòng ta đã sớm vui nở hoa rồi.
Lần này hay rồi, Tạ Cảnh Chu lại có thêm một khắc tinh.
21.
Ta thành thật khai báo với cha về việc mình đã làm.
Cứ ngỡ sẽ bị người quở trách một trận.
Nào ngờ cha lại giơ ngón cái về phía ta.
" Khuê nữ, việc này con làm đúng, có tình có nghĩa, rất sảng khoái!
" Không hổ là con gái tốt của nhà họ Tần chúng ta, cha rất tự hào về con.
" Viện trợ biên cương, nhà họ Tần chúng ta cũng phải góp một phần sức.
" Nhà ta cái khác không có, chứ tiền thì không thiếu, sau này thương hội cứ làm theo ý con."
Tạ Cảnh Chu nghe vậy, lập tức quỳ xuống trước mặt cha, khấu đầu thật mạnh.
" Nhạc phụ ở trên, xin nhận của con một lạy!
" Con thay mặt toàn thể tướng sĩ Bắc Cương khấu tạ nghĩa cử của nhạc phụ."
Cha thiếu kiên nhẫn phất tay, thổi râu trợn mắt nói:
" Đứng lên đi! Dù gì ngươi cũng là chủ soái một phương, quỳ trước một ông già vô quan vô tước như ta trông ra cái gì chứ?
" Ngươi nếu chân thành muốn cảm ơn, thì sau này hãy đối tốt với khuê nữ của ta, đừng để nó phải chịu khổ như thế này nữa.
" Nhìn xem, con gái rượu của ta đến chỗ ngươi mới có mấy tháng mà đã thành ra cái dạng gì rồi."
Tạ Cảnh Chu ngoan ngoãn đứng một bên, rụt cổ lắng nghe sự dạy bảo.
Miệng thỉnh thoảng phụ họa một câu "Nhạc phụ nói chí phải, là lỗi của con."
Nhìn bộ dạng ăn quả đắng của Tạ Cảnh Chu, thật khiến người ta thấy vui vẻ.
22.
Những ngày cha ở trong doanh trướng, Tạ Cảnh Chu đều theo hầu sát nút.
Người xưa có câu, nhạc phụ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy không thuận mắt.
Cha xót con gái, suốt ngày nghĩ ra đủ cách để hành Tạ Cảnh Chu.
Hôm nay thì tỉ thí cưỡi ngựa bắn cung, rồi lại muốn đọ võ công quyền cước.
Ngày mai lại gọi hắn làm tiểu tư, tối đến còn bắt phải ngồi đánh cờ cùng.
Cha là một tay cờ dở tệ.
Thấy mình sắp thua là lại giở trò hối cờ, chơi xấu bắt chơi lại.
Tạ Cảnh Chu không dám không nghe, lại cũng chẳng dám đấu thật với cha.
Bị cha hành lên hành xuống như thế, đến hắn cũng phải lú lẫn cả người.
Đêm đến, Tạ Cảnh Chu nằm trên thảm, ủy khuất cầu xin ta hiến kế.
" Phu nhân, nàng có cách nào dỗ nhạc phụ về nhà không?"
Ta nhịn cười, đặt tay hắn lên bụng mình.
" Hộ thân phù của chàng ở đây này."
Lý do cha ở lại doanh trướng không chịu đi, ta hiểu rõ hơn ai hết.
Thật ra người muốn đưa ta cùng trở về kinh thành.
Sau khi quân y chẩn đoán, ta đã mang thai được ba tháng.
Tạ Cảnh Chu hay tin vui này thì phấn khích nhảy bật khỏi thảm.
Vừa múa may quay cuồng đi đi lại lại trong doanh trướng, vừa lẩm bẩm:
" Ta sắp làm cha rồi! Ta có con rồi! Ta sắp làm cha rồi..."
Hắn đỏ hoe mắt, quỳ xuống trước thảm.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, lời lẽ chân thành:
" Phu nhân, cảm ơn nàng!"
Ta giơ ngón tay chọc vào trán hắn, nghển cổ nói:
" Hừ! Lúc đầu không biết là ai vừa gặp mặt đã muốn đuổi ta đi nhỉ?
" Món nợ này ta đều ghi nhớ cả đấy!"
Tạ Cảnh Chu thức thời nhận lỗi, ân cần bóp tay bóp chân cho ta.
Điều kiện đại doanh Bắc Cương có hạn.
Hiện tại mạch tượng đã ổn định, ta quyết định cùng cha trở về kinh an thai.
Ngày chia tay, tướng sĩ trong đại doanh xếp hàng đưa tiễn.
Sống chung hơn nửa năm, trong lòng ta vô cùng không nỡ, nước mắt cứ chực trào ra.
Tạ Cảnh Chu vừa lau nước mắt cho ta, vừa thấp giọng dỗ dành:
" Đã sắp làm nương rồi, đừng khóc nữa, khóc hỏng mắt thì sao.
" Ta cứ hễ rảnh là sẽ viết thư cho nàng, ở nhà nàng nhớ giữ gìn cẩn thận."
Xe ngựa hồi kinh cuốn lên một vệt bụi mờ.
Tạ Cảnh Chu và các tướng sĩ dần trở thành những chấm đen nhỏ bé.
Cho đến khi bị che lấp trong cơn bão cát bay ngợp trời mà mất hút.
23.
Biết tin ta hồi kinh.
Công công và bà mẫu đã sớm đợi sẵn trước cửa phủ.
Vừa nhìn thấy ta bằng xương bằng thịt, bà mẫu liền rơi lệ.
Người vừa giận vừa thương ôm chặt lấy ta vào lòng, nghẹn ngào nói:
"Bảo bối tâm can của ta ơi, con thật sự muốn dọa chếc chúng ta rồi."
"Nếu không phải ta và công công không thể rời kinh, thì đã sớm đích thân đi bắt con về rồi!"
Nhìn bụng bầu của ta, người vừa xót xa vừa xúc động.
Đưa tay hết lần này đến lần khác nhẹ nhàng x** n*n.
"Cục cưng của ta, chịu khổ nhiều rồi đúng không? Về nhà thôi, nương làm đồ ăn ngon cho con!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]