Nghe Nói Tôi Yêu Thầm Em - Trương Nhược Dư

Chương 1:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tôi thật sự nghi ngờ rằng anh trai bán đồ ăn ở nhà ăn đã phải lòng tôi.

Bằng chứng là... Khi anh ấy lấy đồ ăn cho tôi không hề bị run tay, hơn nữa lúc nào cũng lấy đầy ắp thức ăn cho tôi.

Cũng chính vì lý do này mà những người bạn cùng phòng của tôi thường hay phàn nàn, lại còn nhìn anh bằng ánh mắt đầy chất vấn.

Tất cả bọn họ đều nhất trí rằng tôi không xứng với người vừa đẹp trai lại cao ráo như anh trai làm ở nhà ăn.

Theo như tôi được biết thì anh ấy cũng là sinh viên của trường chúng tôi, hình như là đàn anh học trên tôi một khóa, hiện giờ anh vừa học vừa làm thêm ở nhà ăn của trường.

. . .

[1]

Sau gần một tháng bị bạn cùng phòng trêu chọc, cuối cùng tôi cũng gom được hết can đảm mà đi tỏ tình với anh ấy.

Gần vua được ban lộc*, hơn nữa anh cũng đã ám chỉ rõ ràng như vậy nên tôi cũng không có lý do gì để sợ cả.

(*) Câu gốc là: Tháp gần nước nhận được ánh trăng đầu tiên (近水楼台先得月): là một phép ẩn dụ cho việc nhận được một loại lợi ích hoặc thuận tiện nào đó bởi vì gần một số người hoặc vật. (theo Baidu)

Buổi trưa ở nhà ăn của trường, tôi đến khá sớm, hiện tại vẫn chưa đến 12h trưa nên nhà ăn không có nhiều người.

Tôi bưng khay cơm rỗng đi đến, từ xa xa đã thoáng thấy một bóng người đứng sau tủ kính, bỗng dưng trong lòng tôi lại cảm thấy căng thẳng đến lạ.

Tôi chậm rãi bước đến cạnh cửa sổ, hít một hơi thật sâu rồi ngẩng đầu lên nhìn anh ấy, nói:

「 Cái đó... 」

Anh ngẩng đầu lên thì nhìn thấy tôi, dường như có chút ngạc nhiên, sau đó mỉm cười rồi chủ động hỏi:

「 Em muốn ăn gì? 」

Mặc dù anh ấy đeo khẩu trang nhưng vẫn không khỏi khiến tôi ngây người ra.

Đôi mắt biết cười kia... Kỳ thật có vài phần trông giống Bành Vu Yến.

「 Cái đó... 」

Từ nhỏ tôi đã có một tật xấu, cứ hễ căng thẳng một chút là nói lắp. Tôi nhìn lướt qua một lượt mấy mâm đồ ăn trước mặt rồi tùy ý chọn món thịt ba chỉ kho khoai tây.

「 Em muốn... lấy cái này! 」

Anh gật đầu rồi nhận lấy khay cơm từ tay tôi.

Quả nhiên vẫn giống như hai lần trước, anh ấy múc cho tôi hai muỗng đầy, đặc biệt là muỗng thứ hai khoai tây nhiều hơn một chút. Anh hơi nhíu mày rồi lại múc cho tôi thêm một muỗng thật nhiều thịt nữa.

Tôi nhìn khay cơm trong tay mình một lúc lâu, đầu óc trống rỗng, đột nhiên buột miệng nói:

「 Anh này, có phải anh yêu thầm em không? 」

「 Hả? 」

Tay anh ấy vẫn cầm cái muỗng xúc đồ ăn lơ lửng giữa không trung. Điều kỳ lạ là mặc dù chiếc khẩu trang đã che khuất gần như một nửa khuôn mặt anh nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được sự nghi hoặc trên khuôn mặt ấy.

Dáng vẻ đó không giống như đang giả vờ.

Trái tim tôi chùn xuống, mãi một lúc sau mới phản ứng lại được.

Xong rồi.

Có thể là tôi đã tự mình đa tình.

Trong lúc hoảng lọan, tôi bưng khay cơm quay người chạy luôn, hình như tôi còn nghe thấy tiếng anh gọi tôi từ phía sau.

Mặt tôi đỏ bừng bừng, không dám ngoảnh đầu lại mà chạy một mạch ra cửa nhà ăn. Tôi đưa khay cơm cho cô bạn cùng phòng đang đi về phía rồi rồi chạy ra khỏi nhà ăn.

Tôi chạy một mạch thẳng về ký túc xá, lúc này tôi mới nhận thức được khi nãy anh ấy gọi tôi lại vì chuyện gì...

Hình như tôi còn chưa trả tiền cơm nữa.

「 ... 」

Lần này thì hết rồi, tôi cứ tưởng mình tự mình đa tình chạy tới hỏi người ta có phải đang yêu thầm mình hay không đã đủ mất mặt rồi, ma xui quỷ khiến thế nào tôi còn thó mất tiền cơm của người ta.

Tôi đau đầu quá...

Cảm giác xấu hổ đến nỗi tôi chỉ muốn đào một cái lỗ rồi chui xuống dưới thôi.

Không lâu sau mấy người bạn cùng phòng của tôi đi ăn cơm về, mọi người còn có tâm mà gói một phần đồ ăn mang về cho tôi.

Ba chỉ kho khoai tây, đậu phụ ma bà, trứng tráng cà chua, tất cả đều là những món tôi thích ăn.

Bụng tôi cồn cào, cầm đũa gắp một miếng thịt kho, nhưng khi nghĩ tới cảnh tượng ban nãy lại cảm thấy bùi ngùi, sau đó…

Tôi lại gắp hai miếng thịt nhét vào miệng.

Còn chưa nhai xong phần thịt trong miệng thì cô bạn cùng phòng Tiểu Bạch mỉm cười rồi kéo ghế ngồi bên cạnh, hai tay chống cằm nhìn tôi.

「 Gia Gia, cậu có biết là ai mua cơm cho cậu không? 」

「 Là ai vậy, lát nữa tớ sẽ chuyển tiền cho cậu ấy. 」

Tôi cứ tưởng Tiểu Bạch đang nhắc nhở tôi chuyện tiền nên tôi nói năng còn chưa rõ đã vội vàng lấy điện thoại ra.

Tiểu Bạch đè tay tôi lại, mỉm cười nói nốt nửa câu sau.

「 Là anh chàng dưới nhà ăn đấy. 」

「 Khụ… khụ… 」

Trong nháy mắt tôi bị nghẹn, sau khi uống vội hai hớp nước mới bình tĩnh lại được.

Tiểu Bạch nói, là anh ấy đã chủ động xách hai phần cơm đã được gói kỹ đến chỗ họ, lại còn nhờ mọi người mang về cho tôi, hơn nữa…

Anh còn hỏi bọn họ WeChat của tôi.

「 Mấy cậu cho anh ấy rồi sao? 」

「 Tất nhiên là cho rồi. 」

Tiểu Bạch nháy mắt với tôi:

「 Nếu chuyện tốt này mà thành thật, cậu nhớ phải mời bọn này một bữa đấy nhé. 」

Tôi còn chưa kịp nói gì thì điện thoại đã vang lên một tiếng, khi mở ra xem hóa ra là lời mời kết bạn.

Là một nam sinh, tên ID là Tề đại soái gì gì đó, ảnh đại diện là meme một con chó xấu xí. Điều này... trông không giống phong cách của anh ấy chút nào.

Tôi run run ấn nút đồng ý.

Tề Đại soái: [Người đẹp đang làm gì vậy?]

Từ "Người đẹp" này gọi có chút ngượng ngùng, tôi miễn cưỡng trả lời lại:

Tôi: [Em đang ăn cơm.]

Suy nghĩ một lúc tôi lại bổ sung thêm một câu: [Tiền cơm trưa nay hết bao nhiêu ạ, em chuyển trả lại anh.]

Đầu bên kia im lặng hai phút, sau đó lại gửi tin nhắn:

Tề Đại soái: [Chỉ cần trả anh một trăm tệ là được.]

Suýt chút nữa tôi đã nước miếng của mình làm nghẹn chết.

Một trăm tệ?

Sao anh không cầm dao đi cướp luôn đi.

Tôi nhịn, cũng không có gì để nói nên đã chuyển thẳng cho đối phương một trăm tệ, cứ coi đó là thù lao khi trước anh đã lấy nhiều đồ ăn cho tôi đi.

Tốc độ nhận tiền của anh ta cũng nhanh nữa. Sau khi nhận được tiền rồi còn không quên nhắn trả lại:

Tề Đại soái: [Cảm ơn người đẹp nhé.]

Ấn tượng của tôi về anh ấy lại giảm xuống rồi, cũng chẳng còn suy nghĩ muốn tiếp tục có tiếp xúc với anh nữa.

Giờ nghỉ trưa, tôi với mấy người bạn cùng phòng ngồi trên giường của Tiểu Bạch. Khi tôi đang cầm điện thoại nói tán nhảm về anh trai ở nhà ăn thì lại nhận được một lời mời kết bạn.

Vẫn là nam.

Tên id Z, ảnh đại diện là một chàng trai đeo khẩu trang trong manga, trông như…

Rất giống anh trai ở nhà ăn kia.

Mấy đứa chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, Tiểu Bạch vội lấy điện thoại của tôi, giúp tôi ấn nút đồng ý.

Quả nhiên.

Bên kia rất nhanh đối phương đã gửi tin nhắn tới: [Bạn học, hôm nay câu em hỏi anh, anh vẫn chưa nghe rõ, em có thể hỏi lại lần nữa được không.

Tôi ngây người ra hai giây, sau đó bên tai là những tiếng hét chói tai.

Tiểu Bạch lắc lắc bả vai tôi, nói:

「 Cậu nhìn xem, đây mới là anh trai ở nhà ăn thật đấy. 」

Tôi bị cô ấy lắc qua lắc lại đến đầu choáng váng, không trả lời anh vội mà nhanh chóng kiểm tra WeChat của Tề đại soái.

Kết quả nhận ra…

Sau khi nhận được tiền của tôi thì anh ta đã block tôi.

Ôi má ơi!

Hóa ra tôi bị một tên lừa đảo add WeChat, có lẽ đó là một tên lưu manh đi lừa đảo hàng loạt. Ban đầu anh ta định add WeChat tôi để lừa gạt tình cảm, nhưng chắc thấy tôi dốt quá nên đã tiện thể cuỗm luôn một trăm tệ của tôi.

Trong lòng vẫn còn đang tức giận thì đột nhiên điện thoại tôi lại rung lên, là tin nhắn của anh ấy.

... ... ...

[2]

Z: [Đùa em đó, thật ra anh nghe rõ được câu hỏi đấy.]

Bên tai toàn là tiếng la hét của mấy cô bạn cùng phòng, còn tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại mà kinh ngạc.

Tôi nên trả lời lại thế nào đây...

Hỏi lại lần nữa, hỏi xem anh ấy có thích tôi hay không?

Nhưng nhìn dáng vẻ ngạc nhiên của anh ngày hôm nay rõ ràng là không hề có ý gì đó với tôi, chỉ là do tôi tự mình đa tình.

Lần lữa một lúc lâu, tôi ôm điện thoại trèo lên giường trên, dè dặt trả lời lại anh ấy.

Tôi: [Có thể là anh nghe nhầm rồi, lúc đó em hỏi anh có phải thấy em gầy quá nên mới lấy nhiều thịt cho em phải không?]

Có điều...

Câu trả lời này của tôi cứ như vứt não mình đi rồi vậy, cũng không nhìn lại bản thân của mình xem thế nào.

Vốn dĩ không hề gầy mà còn hơi mũm mĩm, bụ bẫm như trẻ con vậy.

Quả nhiên sau khi tin nhắn được gửi đi không lâu, tôi lại nhận được tin nhắn từ anh.

Z: [Em không gầy, như thế là vừa đẹp.]

Hay lắm, đây là lần thứ hai trong ngày tôi tự rước nhục vào người.

Tôi đoán, giờ đây tôi trong mắt anh ấy chính là một đứa con gái bình thường thích chiếm lợi từ người khác...

Không dám tiếp tục cuộc trò chuyện khó xử này nữa, tôi viện cớ mình có việc, sau đó thoát WeChat rồi chui vào trong chăn, cũng không dám xem câu trả lời của anh.

Buổi chiều không có tiết nên tôi định ngủ một mạch tới tận sáng ngày hôm sau.

Sau đó, lúc chạng vạng tối, tôi bị đánh thức bởi mùi thức ăn.

Vừa mở mắt ra, đập vào mắt tôi chính là một túi mì đang treo trên thành giường. Tôi khịt khịt mũi, ừm... là mì ở phía đông nhà ăn mà tôi thích nhất.

Tôi dụi dụi mắt ngồi dậy, cầm theo túi mì xuống giường, trong phòng ký túc giờ chỉ còn lại Tiểu Bạch đang xì xụp ăn mì.

Tôi trèo xuống giường, ngơ ngác nhìn cô ấy:

「 Cậu treo mì ở đầu giường tớ, không sợ làm tớ bị bỏng chết sao. 」

Tiểu Bạch cắn đứt sợi mì, mơ hồ nói:

「 Không cần cậu bị bỏng chết thì tớ đã bị chua chết rồi. 」

Tôi kéo ghế lại ngồi bên cạnh cô ấy, hỏi:

「 Ý cậu là sao? 」

Tiểu Bạch liếc nhìn phần mì của tôi, hừ lạnh một tiếng:

「 Cậu đoán xem người mua mì cho cậu là ai? 」

Nghe cô ấy hỏi như vậy, không hiểu sao tôi lại nghĩ ngay tới anh trai ở nhà ăn, trái tim không khỏi đập loạn nhịp.

「 Không phải là... 」

Tiểu Bạch ngắt lời tôi, đáp:

「 Không sai, chính là anh ấy. 」

Nói xong, cô ấy lại cúi đầu uống hai hớp nước canh, tiếp lời:

「Đúng lúc tớ đi mua cơm ở quầy hàng của anh ấy, cậu đoán xem thế nào?」

Tôi lắc lắc đầu, đợi Tiểu Bạch nói tiếp:

「 Anh ấy hỏi tớ tại sao cậu lại không tới ăn cơm. Tớ nói cậu ngủ rồi. Kết quả là anh không hề do dự mà nhờ chú đang đứng kế bên trông quầy hàng cho mình mấy phút. Anh ấy chạy đi mua hai phần mì rồi nhờ tớ mang về cho cậu một phần, còn phần kia là của tớ coi như là trả công. 」

Bầu không khí hoàn toàn tĩnh lặng, cô ấy lại cúi đầu xuống uống hai ngụm nước dùng, cảm thán nói một câu:

「 Cái vị chua lét chếch tiệt của tình yêu này. 」

Tôi chợt nhớ tới cuộc trò chuyện ngắn ngủn hồi trưa, sau đó lại vội vàng lấy điện thoại của mình ra xem một chút, quả nhiên anh ấy trả lời lại tôi.

Nhưng mà...

Lại khiến cho tôi dở khóc dở cười.

Z: [Em đừng lo lắng, anh không có ý gì khác đâu. Chỉ là cảm thấy em không cần phải giảm cân, em đầy đặn thế này trông đáng yêu lắm.]

Tôi cảm thấy vui vẻ khi được anh ấy khen đáng yêu nhưng lại có chút buồn len lỏi trong lòng. Bởi vì anh đã giải thích lý do mỗi lần lấy nhiều thức ăn cho tôi không phải là vì đang yêu thầm tôi.

Nhưng cũng thật kỳ lạ.

Rõ ràng tôi vẫn luôn nghĩ rằng anh ấy đang yêu thầm tôi, còn tôi thì chẳng hề trộm thích anh. Nhưng tại sao sau khi biết được sự thật tôi lại cảm thấy thất vọng như vậy.

Tôi gắp hai miếng mì lên ăn, thầm nghĩ, có thể là vì tôi chưa từng được người ta theo đuổi, giờ đây lại mất đi một người theo đuổi do tôi tự tưởng tượng ra nên mới cảm thấy thất vọng.

Ừm, có lẽ là như vậy.

Tôi ủ rũ cố gắng ăn hết bát mì, dù bụng no căng nhưng trong lòng lại trống rỗng.

Cứ nằm thế này trong ký túc xá cũng không được, tôi quyết định đi đến sân vận động đi dạo mấy vòng cho tiêu no.

Gần đây trời tối rất sớm, lúc tôi ra ngoài trời thì cũng đã sẩm tối.

Tôi chậm rãi đi đến sân vận động, nhưng sau khi đi loanh quanh hai vòng lại thấy buồn bực hơn.

Trên sân vận động, ngoại trừ mấy nhóm nam sinh chạy bộ với nhau ra thì xung quanh toàn là các cặp đôi yêu nhau.

Họ tay trong tay, ngồi hóng gió ngắm hoàng hôn, nói những lời đường mật, và tận hưởng những điều tốt đẹp trong tình yêu.

Cảnh tượng này đúng thật khiến người ta đau lòng.

Đi đi lại lại hai vòng quanh sân vận động, lúc tôi đang định quay về ký túc xá thì có một bóng hình xuất hiện ngay trước mắt tôi.

Tôi giật mình ngẩng đầu lên, đó là một anh đẹp trai xa lạ, nhưng... lại có một cảm giác rất quen thuộc.

Đối phương mặc một chiếc áo phông màu đen, trông như cũng đến đây để chạy bộ. Lúc này anh đang đứng trước mặt tôi, cụp mắt nhìn tôi, ánh mắt như có như không mang theo ý cười.

Tôi bị nhìn chằm chằm như thế thì có chút mất tự nhiên, vội nói:

「Bạn học, anh có chuyện gì không?」

Người kia sững sờ một chút.

Sau khi hoàn hồn lại, anh đã lấy một chiếc khẩu trang trong túi áo ra rồi đeo lên:

「 Như thế này em nhận ra rồi đúng không? 」

???

Là anh trai ở nhà ăn.

Hóa ra anh không chỉ có một đôi chân mày và đôi mắt đẹp, mà sau lớp khẩu trang đó lại là gương mặt điển trai đến vậy.

Vi căng thẳng mà miệng lưỡi tôi ngọng nghịu, nói năng cũng lắp ba lắp bắp:

「 Là... là anh... em... 」

Anh ấy bật cười, tháo khẩu trang xuống, khóe môi cong cong nói với tôi:

「 Đừng căng thẳng, anh có ăn thịt em đâu. 」

Tôi gật đầu.

Nhưng trái tim này đã không thể khống chế được mà đập loạn nhịp.

Một tay anh chống cằm, hơi cúi đầu xuống nhìn tôi, hỏi:

「 Bạn học, bữa cơm hôm nay em ăn ngon không? 」

Nghe anh ấy nhắc đến chuyện bữa cơm hôm nay tôi lập tức hoàn hồn lại. Tội vàng cúi đầu xuống tìm tiền trên người mình:

「 Ừm, bữa cơm... em trả tiền cơm cho anh. 」

Nói xong, tôi lấy một xấp tiền ở trong túi ra, cũng không đếm là bao nhiêu mà nhét luôn vào tay anh.

Đối diện với ánh mắt đầy ngạc nhiên của anh ấy đột nhiên tôi lại thấy sợ hãi, tôi vội vội vàng vàng xoay người chạy luôn.

Nhưng lần này không có tiếng anh ấy gọi tôi lại nữa.

Tôi chạy thẳng về ký túc xá, sau khi uống hết nửa cốc nước mới miễn cưỡng bình tâm lại được.

Tiểu Bạch vỗ vỗ lưng cho tôi, nghi ngờ hỏi:

「 Không phải là cậu ăn mì xong rồi đi chạy bộ thật hả? 」

Tôi lắc lắc đầu, chưa kịp nói gì thì bụng dưới truyền đến cảm giác đau nhói, một cảm giác vô cùng quen thuộc đợt nhiên ập đến, chắc là "bà dì" ghé thăm.

Kỳ kinh nguyệt của tôi thường rất đều, tính ngày tới thì cũng chỉ trong hai ngày này, vậy nên gần đây lúc nào ra ngoài tôi cũng mang theo một miếng bvs.

Tôi ôm bụng đi tới WC, kết quả là...

Trong túi trống không.

Bvs... e là bây giờ nó đã nằm trong tay anh cùng với xấp tiền kia rồi.

... ... ...

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.