[3]
Đứng trong WC, tôi sờ cái túi trống rỗng mà khóc không ra nước mắt.
Người khác sau một bất ngờ đẹp đẽ sẽ tiến thẳng đến giai đoạn yêu đương ngọt ngào, còn tôi thì?
Khó khăn lắm mới có một người yêu thầm mình, kết quả chuyện tình đẹp chưa thấy đâu, chỉ thấy trong một ngày mà tự rước nhục vào người đến ba lần.
Không trách được lúc trước mấy người bạn cùng phòng nói tôi là đứa có tâm hồn yêu đương, hễ gặp được người mình thích là IQ bằng không.
Hồi trước tôi còn hùng hồn tranh cãi lại, nhưng bây giờ nghĩ lại thì... có vẻ như họ nói đúng thật.
Sau khi nhờ Tiểu Bạch lấy bvs giúp mình, tôi chán nản bước ra khỏi WC rồi cầm lên thoại lên xem, không có tin nhắn nào cả.
Anh không nhắn tin cho tôi.
Bảo không thất vọng thì là giả, tôi cầm điện thoại thất thần một lúc, sau đó mở Vương Giả Vinh Diệu* ra chơi.
(*) Do tui không chơi game này nên không rành những thuật ngữ trong game, nếu có gì sai sót mong mọi người chỉ giúp để tui sửa lại nha. Thank you so much!
Nếu như chuyện tình cảm không được như ý, vậy thì đi giết vài tên lính quèn hay quái thú để trút giận cũng được.
Vừa mới online đã nhận được lời mời lập team, vốn định từ chối nhưng ngón tay tôi chợt dừng lại giữa không trung.
Người mời là… anh.
Một đứa tiêu chuẩn kép như tôi tất nhiên đồng ý luôn.
Là kiểu ghép đấu, không có ai khác chỉ có tôi và anh.
Anh nhanh chóng gửi tin tới: [Em chơi cái này được chứ?]
Tôi muốn cứu vãn hình tượng ngốc bạch ngọt ban nãy của mình nên vội trả lời lại: [Hay là chúng ta cày rank đi, em trợ thủ!]
Đối phương im lặng một lúc, sau đó gửi tin tới: [Em đợi chút, anh đổi acc.]
Lúc này tôi mới nhận ra tôi và anh chênh lệch thứ hạng.
Tôi là Bạch kim tôn quý, còn anh là Vương giả vinh quang. Vừa nhận được tin nhắn thì anh đã out game.
Nhìn im lặng chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại một lúc lâu, cũng may đã có kinh nghiệm từ mấy lần trước rồi nên lần này tôi không còn cảm thấy xấu hổ nữa.
Không lâu sau tôi lại nhận được lời mời kéo rank của anh, lần này anh đổi sang acc Hoàng kim.
Sau khi chơi hai ván với anh tôi mới phát hiện, một người trông dịu dàng, hướng nội như anh lại là kiểu dã vương thế này.
Qua ván thứ hai, tôi bị ba người phục kích, anh lao ra từ dã khu, điều khiển Triệu Vân một phát g**t ch*t ba người. Tuy chỉ là bảng vàng nhưng cũng khiến cho một đứa tay mơ như tôi rất phấn khích.
Tôi và anh đều bật mic nhưng đối phương lại kiệm lời, tôi cũng ngại nên không dám nói gì.
Ngay lúc tôi sắp bị giếc chếc, thì bên tai vang lên tiếng chửi trầm thấp của anh:
「 Cmn. 」
Thậm chí tôi còn chưa kịp nghe rõ thì Triệu Vân của anh đã lao đến rồi.
Càng lúc càng cảm thấy kỳ lạ, thậm chí tôi còn bắt đầu nghi ngờ có phải anh đang yêu thầm tôi hay không?
Nếu không thì tại sao lại đưa cơm cho tôi, chơi game với tôi, lúc tôi bị người ta giết còn báo thù cho tôi nữa chứ. Tất nhiên cũng chỉ dám nghi ngờ thế thôi, lần này tôi cũng không dám tùy tiện hỏi anh.
Tôi và anh chơi game với nhau đến hơn 23h đêm. Khi sắp hết ván, bên tai lại truyền đến giọng của anh:
「 Mai chúng ta lại chơi tiếp, bây giờ muộn rồi, em ngủ sớm đi. 」
Không thể không nói, giọng của anh thật sự rất hay, vừa trầm ấm lại từ tính, còn mang theo cả cảm giác thiếu niên nữa.
Tôi hắng giọng đáp:
「 À… vâng ạ, anh cũng ngủ sớm nhé. 」
Chỉ có một câu ngắn ngủi nhưng cũng khiến mặt tôi đỏ bừng bừng. Hình như trước giờ tôi chưa từng căng thẳng và rung động đến vậy.
「 Ừ. 」, anh đáp lại tôi một tiếng, lúc này chúng tôi đang đánh trụ.
Lúc trụ chính bên kia sắp đổ, giọng nói của anh lại vang lên bên tai tôi:
「 Đúng rồi, tên anh là Hứa An. 」
Hứa An…
Cái tên này rất hay.
Tôi vội trả lời lại anh:
「 Em tên Giang Nhân Nhân. 」
Còn chưa đợi được câu trả lời của anh thì trò chơi đã kết thúc rồi, không biết anh có nghe thấy tôi nói không nữa.
Sau khi nói câu chúc ngủ ngon với nhau xong thì chúng tôi off game.
Vệ sinh cá nhân xong tôi trèo lên giường nằm, lúc đang cầm điện thoại lướt bảng tin với Weibo như thường ngày thì lại thấy bài đăng của Hứa An.
Đó là một tấm ảnh, trên đó là một xấp tiền, vừa nhìn qua trông rất quen mắt.
Trạng thái đi kèm bức ảnh đó là: [Tiền bán thân]
Tiền bán thân?
Bán thân ai? Mà là tiền của ai?
Tôi đánh liều bình luận: [???]
Sau đó…
Sau hai phút xem lại, bài đăng đó của Hứa An đã không cánh mà bay.
Tôi bị block rồi sao?
Haizzz, yêu đương sao lại khó khăn quá vậy.
Cứ tưởng cuối cùng mình cũng có một chuyện tình ngọt ngào, ngờ đâu kết quả lại biến đổi bất ngờ như vậy, tâm trạng của tôi hiện giờ như đang chơi trò tàu lượn siêu tốc vậy, cứ lên lên rồi lại xuống xuống...
Tục ngữ nói quả không sai, ngày nghĩ gì đêm mơ đó.
Tối hôm đó tôi đã nằm mơ, mơ thấy Hứa An.
Trong giấc mơ, anh ấy đeo khẩu trang màu đen, đứng trong quầy hàng ở nhà ăn, tay cầm muỗng xúc thức ăn mỉm cười với tôi.
Tôi chạy nhanh tới chỗ Hứa An, vẻ mặt thẹn thùng đưa khay cơm trong tay cho anh ấy, sau đó tận mắt nhìn thấy anh múc cho tôi một muôi ba chỉ kho khoai tây đầy bự, không có một miếng khoai tây nào cả mà chỉ toàn thịt.
Tôi đưa tay qua khung cửa sổ, giả vờ đánh lên ngực Hứa An một cái rồi nói:
「 Đáng ghét, người ta không ăn được nhiều thịt như thế đâu! 」
Anh ấy vẫn như cũ mỉm cười dịu dàng:
「 Không sao đâu, em cứ ăn nhiều một chút, dù em có mũm mĩm thế nào anh cũng thích. 」
Trong không khí tràn ngập mùi của tình yêu, tôi vờ gắp một miếng thịt đưa đến bên miệng Hứa An, sau đó…
Sau đó tôi tỉnh giấc.
Moá nó.
Quả nhiên là nằm mơ.
Mấy người Tiểu Bạch đang thay quần áo với vệ sinh cá nhân, tôi cũng nhanh chóng rời giường.
Ký túc xá của chúng tôi tiếng lười đồn xa, lần nào cả nhóm cũng dậy cùng nhau, suốt một học kỳ cũng chẳng có mấy người dậy ăn sáng.
Tôi nhanh chóng vệ sinh cá nhân, lúc khoác tay Tiểu Bạch đi xuống dưới tầng thì đột nhiên có người chặn tôi lại.
Là… Hứa An.
Anh ấy đeo khẩu trang màu đen, dáng vẻ lúc cúi đầu xuống nhìn tôi trông cũng không khác nhiều so với trong giấc mơ. Sau khi nói câu chào buổi sáng với tôi xong thì anh đưa cái túi đang cầm trong tay cho tôi.
Là bữa sáng, có một bánh trứng gà, một ly sữa đậu nành cùng với một quả trứng trà đựng trong chiếc túi nilon trong suốt.
Tôi lặng lẽ nhận lấy đồ ăn sáng trong tiếng hò hét của Tiểu Bạch, bên ngoài thì tỏ ra bình tĩnh nhưng thực chất lòng tôi đã dậy sóng từ lâu.
Đây là… Hứa An muốn tỏ tình với tôi sao?
Ôi mẹ ơi, hôm nay tôi dậy vội muộn, quần áo thì tùy tiện mặc bừa, cũng không thèm make up mà để mặt mộc ra ngoài, đầu cũng chưa gội
Hơn nữa, tỏ tình bằng bữa sáng như thế này cũng tùy ý quá rồi, không hổ danh là anh trai ở nhà ăn, đến tỏ tình cũng thực tế như vậy.
Lúc tôi đang thả suy nghĩ của mình đến tận đâu thì Hứa An lêm tiếng:
「 Anh mua thừa một phần, sợ buổi sáng em không ăn nên mang cho em. 」
Nói xong anh ấy vẫy tay với tôi, nói:
「 Anh đi trước nhé, tạm biệt. 」
Thế này là sao?
Tôi ngơ ngác vẫy tay với Hứa An rồi trơ mắt nhìn anh rời đi.
Khịt khịt mũi mấy cái, tôi mở cốc sữa đậu nành ra uống một ngụm, không sao, chẳng phải cuộc đời đều có những lúc thăng trầm như thế sao.
Cùng lắm thì chẳng phải người xưa có câu vật cực tất phản.
Sau mấy lần thất bại với Hứa An thì thời khắc nghịch chuyển của tôi tới rồi, tuy một chuyện tình ngọt ngào không đến phần của tôi, nhưng... một trăm tệ ngày hôm qua bị tên Tề đại soái kia lừa mất đã quay về bên tôi.
Hôm nay sau khi tan học, đang định đi đến nhà ăn ăn cơm thì đột nhiên tôi bị hai nam sinh chặn đứng ở cửa.
Nhóm của Tiểu Bạch phải đi tham gia hoạt động của câu lạc bộ nên đã rời đi từ trước, tôi một mình đơn độc bị người ta chặn ở cửa, tay chân luống cuống chẳng biết phải làm thế nào.
Tên cầm đầu là một nam sinh có dáng người cao gầy, mái tóc hơi rối và một gương mặt khá ưa nhìn. Anh ta tùy ý mặc quần đùi, đi dép tông, một tay nắm cổ áo của một nam sinh khác rồi kéo tới trước mặt tôi.
「 Bạn học, có phải em bị lừa mất một trăm tệ đúng không? 」
Tôi ngẩn người rồi gật đầu lia lịa.
Nam sinh cao gầy nhấc chân đá vào mung người kia, nói:
「 Còn không mau trả tiền cho người ta! 」
Nam sinh kia không đành lòng móc tờ một trăm tệ nhăn nhúm từ trong túi ra đưa cho tôi, nói:
「 Rõ ràng là do nhỏ ngốc này ngu mà. 」
Người cao gầy kia lại đá cho cậu ta thêm cái nữa:
「 Cô ấy ngốc là mày có quyền đi lừa người ta hả? 」
???
Tôi cảm ơn nhé.
Nếu như không phải vì một trăm tệ thì thật sự tôi đã quay đầu bỏ chạy luôn rồi.
Nam sinh cao gầy quay đầu lại nhìn tôi, anh ta mỉm cười để lộ hàm răng trắng tinh:
「 Này em gái, anh đòi lại tiền cho em rồi đó, em không định mời anh đi ăn một bữa sao? 」
Tôi ngẩn người ra nghĩ, cũng phải, thế nên vội nói:
「 Tôi mời anh tới nhà ăn ăn cơm nhé. 」
「 Cũng được. 」
Anh ta vui vẻ đồng ý, sau đó đẩy nam sinh kia ra:
「 Mày tự lo phần mày đi, đừng để tao phát hiện ra mày lại đi lừa con gái người ta... 」, nói xong anh ta giơ nắm đấm lên.
Người kia chậm chạp đáp một tiếng rồi quay người bỏ đi.
Tôi nhướng mày, đây là đang diễn cảnh trong phim thần tượng vườn trường đó hả?
Nhưng mà còn chưa kịp suy nghĩ linh tinh thì nam sinh cao gầy kia đã sải bước đi lên phía trước, còn không quên quay lại giục tôi:
「 Này, bạn học nhanh lên, anh đây đói rồi. 」
Vậy là tôi chỉ có thể đuổi theo anh ta.
Không hiểu tại sao chỉ một bữa cơm trưa thôi nhưng tôi lại muốn tránh mặt nơi Hứa An bán. Tôi cố tình dẫn nam sinh kia đi đến phía cửa đông nhà ăn, sau đó mua hai tô mì.
Nhưng khi nam sinh cao gầy kia đem tô mì lại đây, tôi vừa cúi đầu ăn một miếng mì thì nhìn thấy có người đi tới, người đó đứng ở ngay bàn tôi đang ngồi.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, đập thẳng vào mắt tôi là một chiếc khẩu trang màu đen, nhìn lên trên nữa là đôi mắt xinh đẹp của Hứa An.
... ... ...
[4]
Đột nhiên tôi lại cảm thấy vô cùng căng thẳng, lên tiếng hỏi:
「 Anh… sao anh lại tới đây? 」
Hứa An không trả lời tôi mà ánh mắt nhìn chằm chằm về phía nam sinh cao gầy kia, sau đó anh ấy quay sang nhìn tôi.
「 Anh tới đưa cơm cho em, cùng nhau ăn cơm nhé. 」
Lúc này tôi mới nhận ra trên tay anh đang bưng hai khay cơm.
Nếu nói có gì lạ chính là sau khi Hứa An chần chừ một hai giây liền dứt khoát ngồi xuống bên cạnh tôi. Đột nhiên tiếp xúc với anh ấy ở khoảng cách gần như thế này khiến tim tôi không khỏi rung động mà đập loạn nhịp.
Thình thịch.
Dường như nam sinh cao gầy ngồi phía đối diện cũng đã nhận ra có điều gì đó không đúng, anh ta cắn đứt sợi mì trong tô rồi chậm rãi lên tiếng:
「 Bạn học, đây là… 」
Tôi hơi do dự, nên giới thiệu Hứa An như thế nào đây. Là bạn trai? Rõ ràng không phải. Bạn trai tương lai? Cũng ngớ ngẩn quá rồi. Bạn bè? Nhưng rõ ràng tôi với Hứa An đang trong giai đoạn mập mờ kia mà...
Sau khi do dự mấy giây cuối cùng tôi cũng trả lời lại:
「 Là bạn của tôi. 」
Chàng trai cao gầy kia thở dài nhẹ nhõm, anh ta cúi đầu húp một hớp nước mì, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt tươi cười nói:
「 Vậy thì tốt rồi... Thật không dám giấu gì em... Anh muốn làm bạn trai của em. 」
Khụ khụ.
Lúc người này nói xong câu đó cũng đúng lúc tôi đang uống nước, suýt nữa thứ bị sặc chết rồi.
Có người vỗ lưng cho tôi, động tác rất dịu dàng, lòng bàn tay cũng ấm nữa.
Tôi đưa tay lau nước miếng dính bên khóe môi đi rồi ngẩng đầu quay sang nhìn Hứa An. Có điều gương mặt anh ấy không biểu lộ cảm xúc gì, tôi cũng không biết anh đang vui hay đang tức giận nữa.
Tôi sợ Hứa An hiểu lầm nên vội giải thích:
「 Em vừa mới quen anh ta thôi, hôm qua em bị người ta lừa mất… 」
「 Thật ra không phải vừa mới quen đâu. 」
Lời tôi nói mới được một nửa thì đã bị nam sinh cao gầy kia ngắt lời. Tôi ngẩn người ra quay đầu lại, nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy ngạc nhiên.
Nam sinh kia gãi đầu, dáng vẻ trông hơi ngượng ngùng nhưng sau đó lại rất thoải mái giơ tay về phía tôi:
「 Tên anh là Lâm Tử Mạt. Thật ra anh đã yêu thầm em từ rất lâu rồi. Vừa hay hôm nay phát hiện ra em bị đàn em trong ký túc xá của anh lừa mất tiền nên mới vội vàng tìm em để trả lại. 」
Không thể không nói loại tình tiết này giống y như trong phim truyền hình vậy, nhưng tôi cứ thấy cái câu "đàn em" này chẳng hợp tý nào cả. Cũng vì vậy tôi lập tức định thần lại.
Tôi nuốt nước bọt, vô thức nhìn sang Hứa An, muốn giải thích với anh ấy nhưng lại không nói nên lời. Sau đó ba người chúng tôi cứ im lặng trong bầu không khí kỳ lạ như thế.
Cuối cùng Hứa An là người đã chủ động phá vỡ bầu không khí im lặng này, anh ấy gắp cho tôi một miếng thịt, dịu dàng nói:
「 Em ăn cơm đi, đồ ăn nguội cả rồi. 」
Tôi đáp lại một tiếng rồi cúi đầu ăn miếng thịt kho tàu. Đây đúng là bữa cơm khó nuốt nhất trong cuộc đời tôi.
Cũng may là Hứa An phải quay về làm việc nên sau khi ăn xong anh ấy cũng vội vàng đi, cũng coi như là phá vỡ tình huống ba người khó xử này.
Sau khi Hứa An rời đi, tôi còn chưa kịp thở một hơi thì Lâm Tử Mạt ngồi đối diện đột nhiên hỏi tôi:
「 Em… em thích anh ta? 」
Tôi sững sờ, sau khi hoàn hồn lại, cũng không có ý định giấu diếm. Tôi cắn một miếng mì, thấp giọng hỏi:
「 Rõ ràng như thế sao? 」
Lâm Tử Mạt im lặng hai giây rồi khẽ gật đầu:
「 Ít nhất thì đôi mắt của em thể hiện rất rõ điều đó. 」
Nói rồi anh ta kề mặt mình gần mặt tôi, nhìn kỹ đôi mắt tôi, nói tiếp:
「 Khoảnh khắc khi em nhìn anh ta, trong mắt như có hào quang vậy. 」
Vậy… Vậy sao?
Tôi im lặng, cảnh tượng ban nãy lại hiện lên trong đầu tôi. Có trời mới biết được khi tôi ngẩng đầu lên nhìn thấy Hứa An đang đeo khẩu trang đứng ở bên cạnh tôi đã shock thế nào, tim đập loạn như thế nào.
Im lặng một lúc, Lâm Tử Mạt đột nhiên bật cười:
「 Không việc gì, chỉ cần em chưa có bạn trai thì anh vẫn còn cơ hội. 」
Câu nói này thẳng thắn lại rõ ràng, tôi vừa nhai mì trong miệng vừa nghĩ xem nên từ chối anh ta như thế nào, sau đó…
Còn chưa kịp nghĩ xong thì cổ tay tôi đã bị ai đó nắm chặt lấy. Người đó vậy mà lại là Hứa An. Anh ấy nắm chặt lấy cổ tay tôi, cụp mắt xuống nhìn tôi, nửa gương mặt của anh bị che khuất sau lớp khẩu trang nên không rõ anh đang có biểu cảm thế nào.
「 Em ăn xong chưa? 」
Tôi gật đầu rồi lấy tay lau miệng.
Thấy tôi gật đầu, Hứa An kéo tôi đứng dậy nhằm hướng cửa mà đi.
「 Chỗ anh không đủ người, em qua đó giúp một tay được không? 」
Tôi còn chưa kịp đồng ý thì đã bị anh túm đi mất rồi.
Tiếng của Lâm Tử Mạt từ phía sau vọng tới:
「 Này, chúng ta cạnh tranh công bằng nhé! 」
Hứa An không để ý đến lời anh ta nói mà kéo tôi ra ngoài.
Có điều...
Lúc này trong nhà ăn cũng không có mấy sinh viên đến ăn cơm, tôi đứng ngây người sau quầy hàng, tự nhiên lại không kìm lòng được kéo kéo góc áo của Hứa An, nhỏ giọng hỏi:
「 Có phải là… anh ghen rồi không? 」
Anh ấy ngẩn người, cánh tay cầm muôi cứng đờ giữa không trung, sau đó anh ngoảnh đầu lại nhìn tôi cười:
「 Cái này còn phải hỏi sao, lẽ nào biểu hiện của anh chưa đủ rõ ràng? 」
Thình thịch. Nghe đi, là nhịp đập tim của ai đang nở hoa vào giờ phút này.
Quan hệ giữa tôi và Hứa An lại tiến gần hơn một bước. Tuy rằng chúng tôi vẫn chưa yêu nhau nhưng tôi có thể khẳng định anh ấy đang có ý với tôi.
Điều này cũng thật sự quá tốt rồi.
Nhưng tối hôm đó khi tôi và Hứa An đang ghép đấu thì lại xảy ra chút chuyện nhỏ. Tiểu Bạch cũng là một tay mơ hạng hoàng kim như tôi, sau khi nghe nói Hứa An dẫn tôi đi cày rank thì nhất quyết đòi tôi dẫn đi cho bằng được.
Kết quả lúc tôi đang định mời cô ấy thì đột nhiên có người online, tôi run run ấn nhầm nút mời.
Người đó vào phòng rất nhanh, là… Lâm Tử Mạt.
Cho đến giờ cơm tối đột nhiên tôi nhận được tin nhắn từ Lâm Tử Mạt, tôi mới biết hóa ra chúng tôi đã add WeChat của nhau từ lâu rồi. Cũng đã add rồi, không thể tùy tiện xóa hoặc chặn được nên tôi đã sửa lại tên danh bạ.
Kết quả trong phòng lúc này, tôi, Lâm Tử Mạt và Hứa An ba người đưa mắt nhìn nhau.
Im lặng một lúc tôi mới gõ gõ: [Tôi mời nhầm, hay là anh… thoát ra trước đi.]
[Không cần đâu.]
Lâm Tử Mạt trả lời lại rất nhanh: [Mời cũng đã mời rồi, hay là mọi người chơi chung luôn đi. Anh chơi giỏi lắm đó, có thể bảo vệ được em.]
Tôi đã khéo léo từ chối mấy lần nhưng anh ta nhất quyết không chịu, mặt dày đòi đi theo chúng tôi cho bằng được. Da mặt tôi mỏng không nói lại Lâm Tử Mạt nên chỉ đành bắt đầu chơi.
Kết quả là, sau khi hai người này chơi thì đều chọn đi rừng, hai người đều ấn xác định.
Các đồng đội khác kiểu: [Chơi gì kỳ vậy, vừa vào đã song dã?]
Nhưng hai người không ai nói gì cả, một người chọn Triệu Vân còn người kia chọn Luna.
Tôi đau đầu chóng mặt nên chỉ đành chọn Chân Lạc. Sau khi bắt đầu chơi tôi mới nhận ra một điều thứ khiến mình đau đầu còn đang ở phía sau.
Tôi có cảm giác hai người họ đang ngầm giao tranh, mỗi người chiếm lấy một dã khu. Chỉ cần tôi bị người ta đánh hai người họ sẽ lập tức xông tới chắn trước mặt tôi. Hơn nữa tướng của cả hai cũng không chịu thua kém nhau.
Luna bên này double kill thì Triệu Vân bên kia cũng phải triple kill, Triệu Vân đánh trụ thì Luna cũng đánh rồng.
Dù sao thì hai người này luôn giằng co, không ai nhường ai.
Sắp kết thúc trận đấu thế mà hai người vẫn còn giằng co với nhau, nhưng…
Lúc trụ chính bên phía quân địch sắp bị công phá thì Triệu Vân của Hứa An đột nhiên nhảy tới trụ chính g**t ch*t tướng máu giấy. Một giây sau, trụ chính sập và trò chơi cũng kết thúc.
Giọng nói của Lâm Tử Mạt truyền đến bên tai nghe của tôi:
「 Mẹ nó. 」
... ... ...
[5]
Kỳ thật tôi chưa từng nghĩ đến chuyện vì Lâm Tử Mạt mà mình bị bạo lực học đường.
Mấy tháng trước tôi có tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh ở trường, căn bản là vì có niềm đam mê với nhiếp ảnh nên mới tham gia, cuối cùng lại nhận ra mình và những người kia không hợp nhau.
Tôi thường xuyên bị mọi người cô lập, xa lánh.
Nhưng may mắn là chủ nhiệm câu lạc bộ nhiếp ảnh là một đàn chị rất dịu dàng, thường xuyên dẫn chúng tôi ra ngoài chụp ảnh. Chị ấy hiểu biết rất nhiều thứ, bình thường tôi không hiểu cái gì thì sẽ thường chạy tới hỏi chị, chị ấy cũng tận tình chỉ dạy cho chúng tôi.
Bởi vì có đàn chị nên tôi mới cố gắng ở lại câu lạc bộ. Kết quả trong câu lạc bộ có một cô gái thích Lâm Tử Mạt, không biết đã nghe được ở đâu tin anh ta đang theo đuổi tôi, nên là…
Chiều nay khi trong một hoạt động của câu lạc bộ, đột nhiên mấy nữ sinh đó tỏ ra tốt bụng, sau đó lừa tôi tới WC nữ rồi nhốt tôi ở trong, tiếp theo lại dội cho tôi một xô nước lạnh.
Bây giờ đang là cuối hạ đầu thu, cái lạnh buốt thấu tận xương tủy khiến tôi lạnh run.
Bên ngoài WC truyền đến một tràng cười, cửa WC được thiết kế khóa bên ngoài vậy nên ở bên trong cho dù tôi có cố thế nào cũng không thể nào mở được.
Lúc đang định gọi điện thoại cho Tiểu Bạch và mọi người nhờ cứu viện, đột nhiên cánh cửa WC dường như bị ai đó hung hăng đá tung, nó đập mạnh vào vách tường, phát ra một tiếng rầm rất to.
Bên ngoài yên lặng, sau đó dường như tôi nghe thấy tiếng mắng chửi của Lâm Tử Mạt, anh ta chạy tới đập mạnh mở khóa cửa WC hai ba lần.
Cánh cửa nhanh chóng được mở ra, bên ngoài là Lâm Tử Mạt mặt cau mày có cùng với nhóm nữ sinh trong câu lạc bộ còn chưa kịp hoàn hồn lại.
Lâm Tử Mạt nhíu chặt mày, anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt, sau đó không nói gì cởi áo khoác của mình ra rồi khoác áo lên vai tôi. Lâm Tử Mạt đẩy đám người kia ra rồi đỡ tôi rời đi.
Tôi giẫy dụa nhưng lại bị anh ta giữ chặt lại:
「 Em đừng nhúc nhích, sẽ bị cảm đó. 」
Cái tư thế này thật sự có mập mờ, nhưng vì nhóm nữ sinh trong câu lạc bộ còn đang đứng ở đằng sau trơ mắt nhìn nên tôi cũng không tiếp tục giãy dụa nữa.
Nhưng tại sao trên đời này lại có chuyện quá trùng hợp như thế được. Lúc Lâm Tử Mạt đỡ tôi ra khỏi WC, lúc đến ngã rẽ thì đã gặp được một người.
Sự trùng hợp này đến nỗi có phần máu chóa quá rồi. Người đang đứng trước mặt tôi kia lại vừa vặn là Hứa An.
Thấy tôi và Lâm Tử Mạt, phản ứng đầu tiên của anh ấy là sững sờ, sau đó lại nhìn vào cánh tay đang đặt lên vai tôi của Lâm Tử Mạt. Anh bất chợt nhíu mày.
Tôi hoảng hốt, vội đẩy cánh tay đang đỡ lấy bả vai tôi của Lâm Tử Mạt ra, tiện thể cởi áo khoác ngoài của anh ta. Nhưng đã không còn kịp nữa rồi, Hứa An đưa mắt liếc nhìn tôi rồi quay người bỏ đi.
Từ đầu tới cuối, một lời anh cũng không nói, thế nhưng lại giống như đã nói rất nhiều điều vậy.
Lòng tôi nặng trĩu:
「 Hứa An. 」
Ttôi gọi tên anh ấy, nhưng bước chân của anh vẫn không dừng lại mà lập tức rời đi.
Lâm Tử Mạt đứng bên cạnh yên lặng nhìn tôi một lúc lâu, sau đó lại nhặt áo khoác rơi trên mặt đất lên, thở dài rồi lần nữa khoác áo lên người cho tôi.
Có điều lần này anh ta giữ khoảng cách với tôi, không tiếp tục lại gần nữa.
「 Đi thôi, anh đưa em về ký túc xá. 」
Tôi lắc đầu:
「 Không cần đâu, cảm ơn anh vừa nãy đã giúp tôi, còn áo khoác… tôi sẽ giặt sạch rồi trả lại cho anh sau. 」
Nói rồi tôi cúi người coi như là gửi lời cảm ơn tới Lâm Tử Mạt, sau đó bước nhanh về ký túc xá.
Thực ra tôi muốn trả lại áo khoác cho Lâm Tử Mạt ngay lúc đó nhưng lại không tiện. Bởi vì hôm nay tôi ăn mặc đơn giản, lúc này quần áo ướt nhẹp dính vào người, ngay cả áo lót hình gì cũng có thể nhìn thấy rõ.
Không còn cách nào khác, tôi chỉ đành khoác áo của Lâm Tử Mạt về trước.
Chuyện ngoài ý muốn hơn nữa chính là tôi lại gặp được Hứa An ở dưới tầng ký túc xá. Anh ấy lẳng lặng đứng dưới bóng cây ở ký túc xá chúng tôi, anh đeo khẩu trang màu đen, hơi cúi đầu, cũng không biết đang suy nghĩ gì nữa.
Tôi chạy vội tới, nói:
「 Hứa An… 」
Hứa An nghe thấy tiếng của tôi thì ngẩng đầu lên, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở trên vai tôi. Đột nhiên tôi phản ứng lại, trên vai tôi còn đang khoác áo của Lâm Tử Mạt.
Tôi hoảng hốt, vội vàng kéo áo khoác xuống nhưng vì áo ngoài tôi mặc lúc này là sơ mi màu trắng nên có thể thấy áo lót màu đen của mình bên dưới lớp áo. Mặt tôi đỏ lên, chỉ đành túm chặt lấy áo khoác.
Lúc này xung quanh yên tĩnh không có một tiếng động.
Tôi đang nghĩ lần này Hứa An sẽ bỏ đi lần nữa, nhưng đột nhiên anh ấy cởi áo khoác của mình ra, sau đó kéo áo của Lâm Tử Mạt xuống rồi khoác áo của anh lên người cho tôi.
Tôi ngẩn người ra, trong lòng sớm đã mềm nhũn rồi, tôi đang định giải thích với Hứa An thì anh ấy đã lên tiếng trước:
「 Anh còn phải đi làm, đi trước đây. 」, nói xong anh quay người rời đi.
Nhưng vừa mới bước được một bước Hứa An lại ngừng lại, anh ấy quay đầu lại nhìn tôi, thấp giọng nói:
「 Em nhớ đi tắm, đừng để bị ốm. 」
「 Vâng. 」
Tôi nhẹ giọng đáp, dù rất muốn giải thích với Hứa An nhưng khi nhìn dáng vẻ của anh thế này thì dường như như không muốn nghe đâu nhỉ.
Anh ấy gật đầu rồi rời đi. Tôi lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của anh.
Bây giờ bộ dạng của tôi thế này cũng không thích hợp ở bên ngoài lâu, hơn nữa lại cảm thấy có một số chuyện nói qua WeChat sẽ dễ dàng thành thật với nhau hơn.
Lúc gặp được tình yêu tôi sẽ ngốc nghếch và phản ứng chậm chạp một chút nhưng không phải là một đứa ngốc. Tôi có thể cảm nhận được ít nhiều Hứa An cũng có tình cảm với tôi.
Tôi nắm chặt lấy áo khoác rồi đi lên tầng, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm.
Tôi định buổi tối lúc nhắn tin giải thích với anh ấy, tôi sẽ tỏ tình với anh luôn.
Ừm, cứ như vậy đi.
Sau khi về phòng tôi đi tắm nước nóng, gội đầu rồi thay một bộ quần áo khác. Sấy khô tóc xong, tôi lăn qua lăn lại trên giường nghĩ xem mình nên nhắn tin với Hứa An thế nào.
Con người tôi thật ra rất vụng về trong khoản ăn nói, cũng không biết nên giải thích thế nào. Có rất nhiều chuyện trong quá khứ toàn là ai thích nghĩ gì thì nghĩ, dù cho có bị người ta hiểu lầm thì tôi cũng lười không muốn giải thích.
Lúc đang không biết phải làm sao thì cửa phòng đột nhiên được mở ra, hai cô bạn cùng phòng Đóa Đóa và Tiểu Giai đã về. Khi trông thấy tôi Đóa Đóa ngạc nhiên nói:
「 Sao cậu vẫn còn ở đây vậy? 」
Tôi ngẩn người ra:「 Vậy tớ nên ở đâu? 」
Tiểu Giai đứng bên cạnh lên tiếng:
「 Nam thần của cậu đang uống cà phê với Tiểu Bạch ở quán cà phê ở cổng sau trường kìa, cậu còn ở đây ngồi im được sao? 」
Hứa An cùng Tiểu Bạch… đang uống cà phê?
Tôi sững sờ, mở WeChat của Hứa An ra, những lời chất vấn cứ gõ xong lại xóa, đột nhiên tôi lại nhận ra được một điều, mình có tư cách gì mà chất vấn anh?
Sau mấy lần do dự tôi mới gửi cho anh ấy một tin nhắn.
[Anh đang ở bên Tiểu Bạch sao?]
Hứa An trả lời lại tôi rất nhanh, chỉ một chữ: [Ừ]
Hết rồi sao.
Tôi nhìn chằm chằm chữ [Ừ] trên màn hình điện thoại, trái tim đau đớn như bị ai đó bóp chặt lấy.
Không hiểu vì sao mà trong đầu tôi lại lóe lên một suy nghĩ, có phải Hứa An tiếp cận tôi… thật ra là vì Tiểu Bạch?
Bởi vì Hứa An biết tôi và Tiểu Bạch là bạn cùng phòng cho nên mới cố tình thu hút tôi, còn Tiểu Bạch thì hầu như lần nào cũng xuất hiện trong những lần tôi và anh ấy gặp nhau.
Tôi không tới nhà ăn thì anh sẽ đi tìm Tiểu Bạch, lại mua hai phần mì, bảo cô ấy đưa cho tôi một phần còn một phần là của Tiểu Bạch.
Mà trong quá khứ có một chuyện khiến tất cả chúng tôi đều phải công nhận, lần nào Hứa An cũng lấy rất nhiều đồ ăn cho tôi còn phần của Tiểu Bạch lại rất ít.
Cho nên mấy người bạn cùng phòng luôn trêu tôi, nói anh ấy nhất định đang yêu thầm tôi, không thích Tiểu Bạch.
Con người tôi thật sự rất bướng bỉnh, dù trông có vẻ dịu dàng là thế nhưng trên thực tế tôi lại một người rất cố chấp. Có đôi lúc chỉ là một suy nghĩ thoáng qua nhưng tôi lại không kìm lòng được mà để tâm những chuyện vụn vặt đó.
Ví dụ như lúc này đây, rõ ràng biết đây chỉ là suy đoán của bản thân nhưng trong đầu lại không ngừng xuất hiện những cảnh tượng Hứa An và Tiểu Bạch gặp nhau.
Càng nghĩ, suy nghĩ kia trong tôi lại càng thêm rõ ràng.
Cuối cùng tôi không nhịn được mà hỏi ra suy nghĩ trong lòng mình: [Vậy là… anh tiếp cận em là vì Tiểu Bạch đúng không?]
Bên kia im lặng một lúc.
Lúc tôi sắp sụp đổ thì nhận được tin nhắn từ Hứa An: [Còn em thì sao? Không phải em và Lâm Tử Mạt lại gần nhau thêm một bước rồi đúng không?]
Nhìn dòng chữ này không hiểu tại sao những lời giải thích của tôi lại bị nghẹn lại, đầu ngón tay dừng trên màn hình điện thoại, không tài nào gõ được. Cuộc nói chuyện lần này cứ kết thúc như thế trong sự không vui.
Tôi cuộn mình trong chăn, giận dỗi kéo chăn trùm qua đầu, trong lòng thầm cảm thán, hóa ra tôi thật sự không thích hợp trong chuyện yêu đương.
Khó khăn lắm mới gặp được một người tôi thích nhưng kết quả lại thành ra thế này. Mấy câu chuyện tình ngọt ngào chắc chỉ những cô nàng ngọt ngào mới xứng đáng có được thôi.
Cho đến khi tôi trùm chăn đến mồ hôi ướt hết lưng áo mới kéo chăn ra để thở. Khi vừa mới kéo chăn ra thở chưa được bao lâu thì bên ngoài cửa sổ có tiếng gào thét inh ỏi.
「 Giang Nhân Nhân. 」
Tôi sợ hãi bật người dậy, vội vội vàng vàng bò ra khỏi giường.
Hình như giọng nói này là của Lâm Tử Mạt
Đóa Đóa và Tiểu Giai như ong vỡ tổ mà chạy đến cửa sổ để xem xét tình hình. Bọn họ ló đầu ra ngoài nhìn rồi vẫy vẫy tay với tôi:
「 Nhân Nhân, cậu mau lại đây. 」
Tôi đau đầu vô cùng, không biết Lâm Tử Mạt lại định làm trò gì nữa đây. Tôi xỏ dép đi tới cửa sổ, ló đầu ra nhìn, trong chốc lát ngơ người ra luôn.
Khi hoàn hồn lại, đầu tôi càng lúc càng đau hơn.
Hoa tươi, nến, giống như trong vô số video tôi đã từng xem được trước đây, hoa tươi và nến được xếp thành hình trái tim, còn Lâm Tử Mạt thì đứng ở giữa. Anh ta cầm cây đàn ghita, trông dáng vẻ đó có vẻ như đang chuẩn bị hát tình ca cho tôi nghe.
... ... ...
