Huy đứng ở cửa, ánh mắt như sắc lạnh của một con dao. Tâm và Hạnh chợt cảm thấy không khí xung quanh như đặc lại, từng giây phút trôi qua đều mang theo nỗi hồi hộp.
“Chúng ta… chỉ đang tìm hiểu,” Tâm lên tiếng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Chúng tôi muốn biết thêm về những món ăn của ông.”
Huy cười khẩy, một nụ cười không có chút ấm áp nào. “Các người nghĩ rằng có thể tìm hiểu mà không phải trả giá sao? Những bí mật này không phải dành cho những kẻ yếu đuối.”
Hạnh không thể kiềm chế được nữa. “Chúng tôi không sợ ông. Ông đang lạm dụng sức mạnh của món ăn để thao túng mọi người, và chúng tôi sẽ không để điều đó tiếp diễn!”
Huy bước vào bếp, bóng dáng ông ta như một bóng ma. “Cô gái nhỏ, cô không biết mình đang đùa với ai đâu. Những linh hồn tôi đã thu thập không phải chỉ là những món ăn. Chúng là sức mạnh, và cô sẽ phải học cách tôn trọng chúng.”
Tâm cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Chúng tôi sẽ ngăn ông lại. Không ai nên phải chịu đựng vì những món ăn của ông.”
Huy nhếch mép, ánh mắt ông ta như những ngọn lửa. “Ngăn tôi? Hai người có biết rằng chính lòng tham và sự tò mò của các người đã đưa các linh hồn này đến đây không? Các người sẽ không chỉ phải đối mặt với tôi mà còn với những gì đã được triệu hồi.”
Huy vung tay, và những mùi hương kỳ lạ từ các nguyên liệu trong bếp bắt đầu tỏa ra. Tâm và Hạnh cảm thấy như có một sức mạnh vô hình đang tràn vào tâm trí họ, từng ký ức đau thương, từng nỗi sợ hãi dâng lên như sóng.
“Đừng để ông ta thao túng!” Tâm hét lên, nhưng đã quá muộn. Huy đã triệu hồi những hình ảnh từ quá khứ, những linh hồn bị giam cầm trong món ăn của ông ta. Hạnh nhìn thấy hình ảnh của mẹ mình, khuôn mặt mờ ảo, nhưng ánh mắt thì đầy đau khổ.
“Mẹ!” Hạnh kêu lên, nhưng những hình ảnh đó bắt đầu tan biến, để lại một nỗi đau xé lòng.
“Cô muốn gặp mẹ mình sao? Để xem bà ta đã phải trả giá như thế nào?” Huy cười lạnh lẽo, từng từ đều như một nhát dao. “Cô có thể tìm thấy bà ta trong những món ăn của tôi, nhưng hãy cẩn thận. Không phải ai cũng có thể sống sót sau khi nếm thử.”
Tâm nắm chặt tay Hạnh, quyết tâm không để cô rơi vào cạm bẫy của Huy. “Chúng ta sẽ không để ông ta kiểm soát chúng ta,” anh thì thầm, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Đúng vậy,” Hạnh gật đầu, nhưng cô vẫn cảm thấy nỗi sợ hãi đang chực chờ. “Chúng ta phải tìm cách đánh bại ông ta.”Huy bắt đầu chuẩn bị cho một món ăn, những nguyên liệu bay lượn xung quanh ông ta như một cơn bão. “Các người nghĩ rằng chỉ cần có tình yêu và sự quyết tâm là đủ sao? Hãy xem điều gì sẽ xảy ra khi tôi biến những linh hồn này thành sức mạnh của món ăn.”
Tâm và Hạnh không thể đứng yên. Họ lao về phía Huy, quyết tâm ngăn ông ta lại trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Nhưng Huy đã quá mạnh mẽ. Ông ta vung tay, và một luồng ánh sáng chói lòa phát ra từ bàn ăn.
“Đừng đến gần!” Huy quát. “Nếu các người không muốn trở thành một phần của món ăn này, thì hãy rời khỏi đây ngay lập tức!”
Tâm và Hạnh dừng lại, cảm thấy nỗi sợ hãi như một cái bóng đen bao trùm. Huy bắt đầu đọc thuộc lòng một câu thần chú, và không khí xung quanh như bị bóp nghẹt. Những nguyên liệu bắt đầu quay cuồng, tạo thành hình dạng kỳ lạ, như một con quái vật đang dần hình thành.
“Đi!” Hạnh hét lên, kéo Tâm chạy về phía cửa. Họ phải thoát khỏi đây trước khi Huy hoàn thành món ăn quái dị của mình. Nhưng khi họ chạy, tiếng cười của Huy vang lên như một lời nguyền.
“Chạy đi, nhưng các người sẽ không thoát khỏi số phận của mình! Linh hồn sẽ luôn tìm cách trở về!”
Ra ngoài, họ dừng lại, thở hổn hển. Tâm nhìn Hạnh, trong ánh mắt cô có sự quyết tâm nhưng cũng đầy lo lắng. “Chúng ta không thể để ông ta tiếp tục. Chúng ta cần một kế hoạch.”
“Đúng vậy,” Hạnh nói. “Chúng ta phải đối mặt với ông ta một lần nữa, nhưng lần này chúng ta phải chuẩn bị tốt hơn.”
Họ nhìn nhau, lòng tràn đầy quyết tâm. Huy có thể mạnh mẽ, nhưng họ sẽ không để ông ta chiến thắng. Tâm cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng, một ý chí không thể bị đánh bại.
“Chúng ta sẽ giải cứu những linh hồn bị giam cầm,” Tâm nói, giọng đầy kiên quyết. “Và chúng ta sẽ tìm ra sự thật về mẹ em.”
Bầu không khí vẫn nặng nề, nhưng một tia hy vọng le lói trong lòng họ. Cuộc chiến chưa kết thúc, và điều tồi tệ nhất vẫn chưa đến. Họ biết rằng một cuộc chiến thực sự đang chờ đợi họ, nơi mà sự sống và cái chết sẽ hòa quyện trong từng món ăn.
“Chúng ta sẽ trở lại,” Hạnh khẳng định. “Và lần này, chúng ta sẽ không chỉ là những con rối trong tay Huy.”
Tâm gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không từ bỏ, không bao giờ. Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và cái chết, mới chỉ bắt đầu.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]