Người Nấu Bếp Tử Thần

Chương 7: Những món ăn kỳ lạ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tâm đứng giữa bếp, ánh sáng từ những chiếc đèn treo lơ lửng phản chiếu trên mặt bàn đầy nguyên liệu. Hơi nóng bốc lên từ nồi nước sôi, hòa quyện cùng mùi hương nồng nàn của gia vị. Anh cảm nhận được nhịp đập của từng loại thực phẩm, như chúng đang thì thầm những bí mật chưa được khám phá.

“Lần này, chúng ta sẽ làm điều khác biệt,” Tâm nói với Hạnh, ánh mắt sáng rực. Hạnh đứng bên cạnh, tay khéo léo sắp xếp các loại rau củ, mỗi thứ đều mang một màu sắc tươi tắn, nhưng bên trong chúng là những cảm xúc ẩn giấu.

“Anh muốn thử nghiệm với các nguyên liệu lạ?” Hạnh hỏi, đôi mắt tràn đầy hiếu kỳ.

“Đúng. Những món ăn này không chỉ để nuôi sống, mà còn để đánh thức những ký ức. Chúng ta cần tạo ra một trải nghiệm mạnh mẽ cho thực khách,” Tâm giải thích.

Hạnh gật đầu, cảm nhận được sự phấn khích lan tỏa trong không khí. “Vậy thì, bắt đầu thôi!”

Họ cùng nhau chọn lựa những nguyên liệu kỳ lạ mà trước đây chưa bao giờ sử dụng. Một loại nấm phát quang ánh sáng xanh lấp lánh, những củ tỏi đen bóng bẩy, và cả một loại hạt kỳ diệu có khả năng tạo ra vị ngọt bất ngờ. Tâm cảm nhận được sự kết nối giữa các nguyên liệu, như chúng đang kể một câu chuyện mà chỉ mình anh có thể nghe thấy.

“Món ăn sẽ mang tên ‘Hồi Sinh’,” Tâm tuyên bố. “Nó sẽ giúp thực khách tìm về những kỷ niệm đã mất.”

Hạnh không thể không cảm thấy hồi hộp. Cô nhớ lại những lần cha mình nấu ăn, mỗi món đều chứa đựng tình cảm và những ký ức sâu sắc. “Chúng ta sẽ làm cho nó thật đặc biệt,” cô nói, lòng tràn đầy quyết tâm.

Khi món ăn dần hình thành, những mùi hương kỳ lạ bắt đầu tỏa ra, khiến không khí trong bếp trở nên nặng nề. Tâm chăm chú quan sát từng bước, từng thay đổi nhỏ trong quá trình nấu nướng. Anh thả từng nguyên liệu vào nồi, cảm nhận được sự tương tác giữa chúng.

Khi món ăn đã hoàn tất, Tâm và Hạnh đặt nó lên bàn. Hương vị nồng nàn khiến cả hai không thể cưỡng lại được. Họ nhìn nhau, lòng đầy kỳ vọng. “Đến lúc thử nghiệm rồi,” Hạnh nói, nhấc thìa lên.

Tâm gật đầu, múc một muỗng đầy và đưa lên miệng. Ngay khi vị ngọt ngào và cay nồng lan tỏa trên đầu lưỡi, một cảm giác lạ lùng tràn ngập cơ thể. Anh nhắm mắt lại, và những hình ảnh bắt đầu hiện lên.

“Em thấy gì?” Hạnh hỏi, giọng thấp, như sợ làm gián đoạn những kỷ niệm đang được gợi lại.

“Những kỷ niệm… có cả những điều đã mất,” Tâm nói, giọng nghẹn lại. “Có cả mẹ anh.”

Hạnh cảm thấy tim mình thắt lại. “Còn em?”

“Em có thể thử không?” Tâm hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

Hạnh không do dự. Cô múc một muỗng và đưa vào miệng. Ngay lập tức, những hình ảnh sống động hiện ra trước mắt. Cô thấy mình là một đứa trẻ, chạy nhảy trong vườn hoa, mẹ đang cười bên cạnh.“Mẹ!” Hạnh kêu lên, nước mắt lăn dài trên má. Nhưng hình ảnh lại tan biến, để lại một nỗi đau tột cùng.

“Đừng để nỗi đau đó chiếm lấy em,” Tâm nói, vội vàng ôm lấy Hạnh. “Chúng ta cần phải kiểm soát nó.”

Hạnh gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn xao xuyến. “Món ăn này… nó có sức mạnh.”

“Đúng vậy, nhưng không phải chỉ để gây đau đớn,” Tâm nhấn mạnh. “Chúng ta có thể dùng nó để giúp đỡ người khác, để họ tìm lại những gì đã mất.”

“Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Huy có thể cảm nhận được điều này,” Hạnh cảnh báo.

“Ông ta sẽ không dễ dàng chấp nhận đâu,” Tâm đáp. “Nhưng chúng ta không thể lùi bước.”

Khi họ đứng dậy, ánh đèn trong bếp bỗng chớp tắt, và một cơn gió lạnh lẽo tràn vào. Tâm và Hạnh nhìn nhau, trong lòng dấy lên cảm giác bất an.

“Tôi biết các người đang ở đây,” một giọng nói lạnh lùng vang lên từ góc tối. Trần Đức Huy xuất hiện, đôi mắt sắc lạnh như dao. “Các người nghĩ rằng có thể vượt qua tôi bằng những món ăn này sao?”

Tâm và Hạnh cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm. Huy tiến lại gần, ánh mắt không rời khỏi món ăn trên bàn. “Tôi sẽ không để các người phá hoại công sức của mình,” ông ta nói, giọng điệu đầy đe dọa.

“Chúng tôi không sợ ông,” Tâm khẳng định, mặc dù trong lòng không khỏi lo lắng.

“Các người sẽ hối hận vì đã thách thức tôi,” Huy cười nhạt. “Món ăn này sẽ trở thành vũ khí trong tay tôi.”

Tâm cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Huy không chỉ là một đầu bếp, mà còn là một pháp sư thực thụ, có khả năng thao túng mọi thứ.

“Chúng ta sẽ không để ông chiếm lấy sức mạnh này,” Hạnh nói, giọng đầy quyết tâm.

“Tốt, hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến,” Huy đáp, ánh mắt đầy thách thức.

Tâm và Hạnh nhìn nhau, quyết tâm tràn đầy. Họ biết rằng cuộc chiến với Huy chỉ mới bắt đầu, và những món ăn không chỉ là thực phẩm mà còn là những vũ khí mạnh mẽ trong tay họ. Họ sẽ không để cho bóng tối nuốt chửng ánh sáng, bất kể điều gì xảy ra.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.