Nhà Hàng Tình Thương

Chương 4: Đêm Tiệc Độc Dược




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Khói đen cuộn tròn từ nồi đồng lớn, mang theo mùi hương liệu nồng nàn, ngập mạn cái bếp dưới đất. Lý Tâm đứng trước lò than, tay v**t v* vách nồi — sần sùi, nóng rực, còn sót lại mùi mỡ heo và nấm hương của bữa tiệc hôm qua.

— *Phật Nhảy Tường*. — Cô thì thầm, hơi thở bốc khói. — Món ăn của người giàu. Món chết của người nghèo.

Cửa sắt "Phòng Bếp Đông" reng rít mở ra. Ánh đuốc chọi ló vào mặt mộc của Tỳ nữ — người hầu gái gầy gò, tay cầm khay gỗ đựng hai hộp ngọc khép kín.

— Thiếu nương Nguyễn Thảo truyền lệnh: Nguyên liệu cho món chính hôm nay. Chỉ có Thiếu nương Lý được động tay. Ai dám đụng... — Tỳ nữ dừng lại, ánh mắt lóe ác ý qua khe mí — ...là tội diệt tộc.

Cô ta để khay xuống bàn đá, không quay lại, bước đi mau như trốn hỏa.

Lý Tâm không nhìn theo. Tay cô gạt nắp hộp thứ nhất.

Hải sâm. Vú sò. Bào ngư. Hoa nhĩ. Nấm hương Đông Cô. Xương hầm trong ba ngày ba đêm.

Màu sắc chuẩn. Hình dáng chuẩn. Mùi... chuẩn.

Nhưng *Thần Vị* — thứ năng lực kỳ quái mà "Bí Kíp Thần Thức Nấu Ăn" ban cho — đang gào thét trong đầu cô.

*Độc. Hồn Tiêu Cốt Róng. Vô sắc, vô vị, tan trong dầu mỡ bào ngư. Uống vào tan chảy kinh mạch, gãy xương nát thịt, chết không xác.*

Lý Tâm nhắm mắt. Ngón tay cái chạm nhẹ vào vết cắt trên ngón trỏ — vết cắt do cô tự làm khi kiểm tra hạt giống "Cây Ăn Người" hôm qua. Máu tươi châm chút.

Cô châm ngón tay vào dầu mỡ bào ngư. Rồi đưa ngón tay lên mũi.

Không mùi gì. Chỉ có mùi béo ngậy, nồng nàn của bào ngư tươi sống.

*Thần Vị không sai. Độc đã hòa tan hoàn hảo. Không phải bột. Là dịch. Được tiêm thẳng vào cơ thể bào ngư khi còn sống. Nguyễn Thảo... tỉ mỉ.*

Cô gạt nắp hộp thứ hai.

Gà non. Tôm hùm. Sườn heo. Tất cả đều sạch.

Chỉ có bào ngư.

— *Hồn Tiêu Cốt Róng*... — Lý Tâm nhớ lại trang sách y học cổ mà mẹ để lại. — *Độc dược số một Ngô gia. Chỉ có trưởng tộc và... người kế vị chính thức mới được biết công thức. Nguyễn Thảo là con gái phó tộc. Nàng lấy đâu ra?*

Tiếng gõ cửa vọng lại. Reng rít. Lạnh lẽo.

Trần Bảo bước vào. Tay áo trắng tinh không một vết bụi. Trên tay cầm một cuộn giấy da thú — thực đơn tiệc chúc thọ Ngô Lão Gia hôm nay. Anh không nhìn Lý Tâm. Ánh mắt dán chặt vào nồi đồng, vào khay nguyên liệu, vào vết máu khô trên ngón tay cô.

— Món *Phật Nhảy Tường* phải lên bàn lúc Tý chính. — Giọng anh phẳng, không cảm xúc. — Ngô Lão Gia muốn ăn nóng hổi. Nguội một độ là chém đầu.

— Ta biết. — Lý Tâm không quay lại, tay đang rửa bào ngư dưới vòi nước đáy giếng, động tác nhẹ nhàng như đang rửa một đứa trẻ. — Nấu xong rồi mang lên.

— Nguyễn Thảo đã kiểm tra nguyên liệu trước khi giao. — Trần Bảo nói, từng chữ một, như đập vào mặt. — Nàng ký tên trên biên bản giao nhận. Nếu có chuyện... đầu nàng rơi trước.

Lý Tâm ngước lên. Mắt cô sáng lạnh trong khói đen.

— Trần Bảo. — Cô gọi tên anh, không gọi "Thiếu gia" hay "Đại ca". — Ngươi đứng đây làm gì? Giám sát? Hay... chờ xem ta chết?

Anh cười. Nụ cười không đến mắt. Đôi mắt màu đá xanh lạnh như băng vạn năm.

— Chờ xem *Phật Nhảy Tường* có ăn được không. Và... chờ xem *người nấu* có sống sót để nấu bữa sau không.

— Ngươi biết. — Không phải hỏi. Là khẳng định.

Trần Bảo quay lưng, bước ra cửa. Giọng vang từ xa, lẫn trong tiếng gió lốc qua khe hở:

— Ta chỉ là đầu bếp phụ. Đừng nghĩ ta là người tốt. Ở Ngô phủ... không có người tốt.

Cửa sắt khép lại. Khóa kèng nặng nề.

Lý Tâm thở ra. Một hơi dài, rít vào phổi đầy khói than và mùi độc.

*Biết mà không nói. Để ta tự xử. Để xem ta xử như thế nào.*

Cô quay lại nồi. Tay run nhẹ. Không phải sợ. Là... phấn khích.

*Gia đấu. Nhà hàng. Tình thương. Ba từ này, viết ra bằng máu.*

---

Sảnh chính Ngô phủ chói lòa đèn lồng. Lụa đỏ, gỗ lim, vàng son. Khói hương trầm cuộn tròn, ngạt mũi.

Ngô Lão Gia — ông già gần tám mươi, râu trắng như bông, mắt đục nhưng sáng lạnh — ngồi trên chủ tọa. Phía bên phải là Ngô Huyền, áo lụa xanh đen, mặt lạnh như băng. Bên trái là Nguyễn Thảo, áo lụa hồng đào, cười uốn éo, tay v**t v* ly rượu ngọc.

Các trưởng lão, phó tộc, thiếp tử, con cháu... ngồi đầy hai bên. Mọi người cười nói ồn ào, nâng ly chúc thọ. Nhưng dưới bàn, tay ai cũng nắm chặt dao găm giấu trong tay áo.

Tiệc chúc thọ. Tức là tiệc chia tài sản. Tiệc chọn người kế vị.

— Lão gia nhân đức cao thâm, phúc thọ khang nguyên! — Nguyễn Thảo đứng dậy, giọng ngọt ngào ngập sảnh. — Thảo đại diện cho Nguyễn gia, dâng lên Lão gia món *Phật Nhảy Tường* do chính tay Thảo chuẩn bị nguyên liệu, nhờ... *Canh Đầu Ngô* nấu. Mong Lão gia thưởng thức.

Cái tên *Canh Đầu Ngô* vang lên. Nhiều người cười khẩy. Nhiều người nhăn mày. Ngô Huyền uống một ngụm rượu, không biểu cảm.

Hai tiểu thư áo xanh bước vào, khiêng khay lớn đựng nồi đồng nhỏ, nắp kín chặt. Khói trắng bốc lên khi mở nắp, lan tỏa khắp sảnh — mùi biển, mùi rừng, mùi tiền, mùi quyền lực.

— Trình lên Lão gia. — Tiểu thư quỳ xuống.

Ngô Lão Gia gật gù. Tay già nắm đũa ngà, chạm nhẹ vào nắp nồi.

— Huyền nhi. — Ông gọi, giọng khàn khàn. — Con nếm trước. Xem món này... có đáng tiền mạng Canh Đầu Ngô không.

Ngô Huyền không động. Cô nhìn Nguyễn Thảo. Mắt nàng lạnh lùng, sâu thẳm như giếng cổ.

— Thiếu nương Nguyễn chuẩn bị nguyên liệu. Thiếu nương Nguyễn nếm trước cho an tâm. — Ngô Huyền nói, đẩy ly rượu về phía Nguyễn Thảo. — Ta... không đói.

Sảnh yên tĩnh hẳn. Tiếng th* d*c nghe rõ.

Nguyễn Thảo cười, gượng gạo. Mặt nàng đỏ bừng, tay run run cầm đũa.

— Tốt. Thảo... Thảo nếm trước. Vinh hạnh thay.

Cô múc một muỗng canh bào ngư, hấp hấp, đưa vào miệng. Nuốt.

Một giây. Hai giây.

Không có gì xảy ra.

Nguyễn Thảo thở phào, mặt tươi sáng: — Ngon. Thật ngon. Lão gia mời nếm.

Ngô Lão Gia cười gà gà, múc một muỗng. Vừa đưa đến miệng...

— *Dừng!*

Tiếng gầm rú từ ngoài sảnh. Giọng khàn, khàn, như xé vải.

Mọi người quay đầu.

Lý Tâm đứng ở ngõ cửa. Áo bếp xám bụi bặm, tóc bù xù, mặt trắng bệch như giấy, máu đen chảy ra khóe miệng. Tay nắm chặt một cây đũa tre gãy. Sau lưng cô, Tỳ nữ ngã lăn ra đất, cổ gãy ngoằn.

— Thiếu nương Lý! — Một trưởng lão gầm. — Nghiêm trị! Đã cấm bước ra "Phòng Bếp Đông"!

Lý Tâm không nhìn ai. Chỉ nhìn Ngô Huyền. Đi thẳng tới bàn chủ tọa. Mỗi bước một đùi. Mồ hôi nhễ nhại浸湿 áo lưng.

— *Phật Nhảy Tường*... có độc. — Cô nói, giọng khàn như cát cát. — *Hồn Tiêu Cốt Róng*. Ở bào ngư.

Sảnh nổ ra. Ghế ngửa, ly vỡ, tiếng hô hào.

Nguyễn Thảo bật dậy, mặt tái xanh: — Nonsense! Ta vừa ăn! Ta tốt thơi! Nàng... nàng vu khống!

— Nàng ăn *một muỗng*. — Lý Tâm nhếch mép, nụ cười đau đớn. — *Hồn Tiêu Cốt Róng* phát tác chậm. Uống vào ba cái nốt nhạc mới tan máu, gãy xương. Nàng... ăn chậm. Độc chưa lên.

— Ngươi... — Nguyễn Thảo run run, tay chỉ vào Lý Tâm. — Kéo ra! Chém đầu!

Ngô Huyền đứng dậy. Một cái ghế gỗ lim bị đá bay ra tường, nát bét. Cô đi thẳng đến Lý Tâm, một tay nắm chặt cổ áo cô, kéo sát mặt.

— Ngươi nói *có độc*. — Giọng Ngô Huyền trầm, rung động ngực Lý Tâm. — Ngươi *biết* có độc. Tại sao không báo trước? Tại sao để ta... để Lão gia...差点中毒?

Lý Tâm nhếch mép, uống ngụm máu đen trong miệng nuốt xuống. Đau. Rát. Nhưng mắt không chút tránh né.

— Ta *phát hiện* khi nấu. — Cô nói từng chữ, giọng yếu nhưng rõ ràng. — Nhưng... nếu ta báo ngay. Nguyễn Thảo sẽ nói ta vu khống. Nguyên liệu do nàng giao. Biên bản do nàng ký. Ta không bằng chứng. Ta... chết oan. Ngô gia... mất một đầu bếp. Và *nguồn độc*... vẫn an toàn ở ngoài kia.

— Vậy ngươi để Lão gia ăn? — Ngô Huyền gắt gao, ngón tay bóp vào cổ Lý Tâm, vân tay xanh xanh. — Ngươi dám!

— Lão gia *chưa ăn*. — Lý Tâm nhìn thẳng vào mắt Ngô Huyền. — Ta kịp. Ta... đã hút độc.

— *Hút độc?* — Ngô Huyền sững sờ. Tay run nhẹ.

— *Thần Vị*. — Lý Tâm nhắm mắt, cơ thể rung lên vì đau đớn. — Ta dùng *Thần Vị* hút tinh huyết độc ra khỏi nồi... vào người ta. Độc vào kinh mạch ta. Ta... giữ nó. Luyện nó.

— Ngươi điên! — Ngô Huyền gầm, tay kia bóp chặt vai Lý Tâm, rung lắc mạnh. — *Hồn Tiêu Cốt Róng* không phải đậu phộng! Ăn vào là chết! Không có giải dược!

— Có. — Lý Tâm mở mắt, đồng tử giãn to, đen kịt. — *Máu ta*. *Huyết Linh Đan*. Và... *Thần Thức Nấu Ăn*. Ta nuôi độc. Dùng độc nuôi cây. Dùng cây... giết người.

Cô ngã xuống. Ngã vào lòng Ngô Huyền.

Máu đen phun ra, bơm đầy áo lụa xanh đen của Ngô Huyền. Mùi tanh nồng nàn lan tỏa.

— LY TÂM! — Ngô Huyền hét, giọng vỡ. — TRẦN BẢO! THUỐC! Y TÁ! NHANH LÊN!

Nhưng không ai động. Tất cả đứng im. Nhìn. Chờ.

Chỉ có một bóng người lướt từ góc tường. Nhanh như ma. Lạnh như băng.

Trần Bảo.

Anh đứng trước Lý Tâm, tay cầm một hộp ngọc nhỏ. Mở nắp. Bên trong một viên đen bóng, mùi thuốc đắng nồng.

— *Huyết Linh Đan* cấp ba. — Anh nói, giọng bình thản như báo thời tiết. — Ta đã chuẩn bị. Biết nàng sẽ làm thế.

Ngô Huyền giật mình, nhìn anh: — Ngươi... biết? Ngươi để nàng... tự sát?

Trần Bảo không nhìn Ngô Huyền. Anh cúi xuống, kìm hàm Lý Tâm, bỏ viên đan dược vào, bóp cổ họng cô nuốt xuống.

— *Tự sát* là chết. — Anh thì thầm, đủ để Lý Tâm nghe. — *Nấu độc thành thuốc*... mới là sống. Nàng chọn cái sau. Ta... chỉ cho nàng mồi neo.

Anh đứng dậy, quăng hộp rỗng vào lòng Ngô Huyền.

— Chăm sóc nàng. Nàng là *tài sản* của Ngô gia. Của... *Ngô Huyền*. Đừng để hỏng.

Anh quay lưng, bước ra khỏi sảnh. Lưng thẳng, không quay đầu.

— Trần Bảo! — Ngô Huyền gào, tay vẫn ôm chặt Lý Tâm run rẩy. — Ngươi đứng lại! Giải thích!Bóng dáng anh tan vào bóng tối hành lang. Tiếng bước chân đều đặn, lạnh lùng.

— *Giải thích gì?* — Giọng anh vọng lại từ xa. — *Ta là đầu bếp phụ. Ta nấu ăn. Không nấu chuyện người khác.*

---

Phòng Bếp Đông. Lại là hang đá ẩm thấp.

Lý Tâm nằm trên giường gỗ sần. Người nóng như than đỏ. Xương cốt rắc rắc như bị ai bẻ gãy từng khớp một. Kinh mạch sôi sục, máu đen chảy ra tai, mũi, miệng, mắt.

*Hồn Tiêu Cốt Róng* đang cắn răng, cào xé từng phân cơ thể.

Nhưng *Huyết Linh Đan* cấp ba — lửa thuần dương — đang đốt. *Thần Thức Nấu Ăn* — ý niệm điều khiển — đang dẫn.

*Luyện độc nhập thể. Dùng độc dưỡng thể. Ăn độc... như ăn cơm.*

Lý Tâm cắn chặt răng, không kêu một tiếng. Mồ hôi đen nhễ nhại thẩm thấu ga giường.

Trong ý thức, cô nhìn thấy *Hạt Giống Cây Ăn Người* trên bàn đá. Hạt giống đen xịn kia đang rung lên, hấp thụ máu đen chảy ra từ lỗ chân lông cô. Rễ non mọc ra. Nhanh. Hung. Dây leo quấn quanh ngón tay cô — ngón tay còn sót lại vết cắt.

*Máu tươi 1 lít/ngày. Hôm nay... đã cho nó uống đủ.*

Cô cười khổ. Máu chảy ra khóe miệng.

— *Nuôi cây ăn người... bằng máu người nuôi độc. Hay lắm. Thật hay lắm.*

Cửa sắt reng rít. Không phải khóa. Là mở từ ngoài.

Ngô Huyền bước vào. Tay cầm khay gỗ. Trên khay: cháo trắng nóng, một đĩa muối, một ly nước ấm. Mặt nàng xám xịt, mắt đỏ ròng ròng, áo lụa xanh đen vẫn dính máu đen khô của Lý Tâm.

Cô không nói. Đặt khay xuống. Ngồi xuống cạnh giường. Tay run run châm muỗng cháo, thổi mát, đưa đến miệng Lý Tâm.

— Ăn. — Giọng nàng khàn, gấp. — Sống. Phải sống. Ta... ta còn nợ nàng một mạng. Chưa trả xong... không được chết.

Lý Tâm mở miệng, nuốt cháo. Nóng. Mặn. Vị người.

— Tại sao... — Cô nói giữa lúc nuốt. — Tại sao nàng... cứu ta? Nàng có thể... để ta chết. Nguyễn Thảo... sẽ yên tâm. Ngô gia... sẽ yên ổn. Nàng... sẽ tự do.

Ngô Huyền ngừng tay. Muỗng cháo rung lắc.

— Tự do? — Nàng cười, nước mắt lăn dài. — Ta không bao giờ tự do. Từ lúc sinh ra. Kẻ nào giết được ta... mới cho ta tự do. Nguyễn Thảo... chưa đủ trình. Trần Bảo... không dám. Chỉ có... *Canh Đầu Ngô*... dám nghĩ đến việc giết Ngô Huyền.

Cô thổi cháo tiếp. Miệng cười, mắt khóc.

— Ăn đi. Ăn no. Khỏe lên. Tiếp tục... nấu *Canh Đầu Ngô* cho ta. Nấu *Gà Hấp Huyết Long*. Nấu *Cháo Tim Máu*. Nấu *Trà Độc Huyết*.

— Nấu... *món ăn của người chết*... cho người sống. — Lý Tâm nuốt cháo, cảm thấy nhiệt lượng lan tỏa, đau đớn giảm đi một chút. — Nàng... thực sự muốn ăn?

— Muốn. — Ngô Huyền gật gù, quyết tuyệt. — Vì... món ăn đó... có *máu ta*. Và *máu nàng*. Vị của... *huyết chiến*. Vị của... *sinh tử*.

Cô bỗng cúi thấp, trán chạm trán Lý Tâm. Hơi thở nóng, mang mùi rượu và máu.

— Lý Tâm. — Nàng thì thầm. — Ngươi biết không? *Hồn Tiêu Cốt Róng*... công thức chỉ có Trương tộc trưởng và... *người được Trương tộc trưởng truyền vị* mới biết. Nguyễn Thảo... không thể có.

Lý Tâm tim đập nhanh. — Nghĩa là... có *kẻ nội ứng*? Ở cấp cao?

— Hoặc... — Ngô Huyền ngước lên, mắt lạnh lùng như dao. — *Trương tộc trưởng*... vẫn còn sống. Và... ông ta đang xem. Xem ai sẽ ăn món *Phật Nhảy Tường* này. Xem ai... sẽ chết trước.

Tiếng khóa cửa kèng lại. Reng rít. Lạnh.

Ngô Huyền đứng dậy, lau nước mắt, mặt lại lạnh lùng, cứng rắn.

— Ta sẽ xử lý Nguyễn Thảo. Ta sẽ che chở cho nàng. Nhưng... — Nàng nhìn xuống Lý Tâm, ánh mắt phức tạp. — *Nhà Hàng Tình Thương* chi nhánh Ngô phủ... khai trương ngày mai. Thực đơn nàng đã viết. Ta đã xem. *Giá: Một mạng. Hoặc một bí mật.* Nàng... dám.

Lý Tâm mỉm cười,露出 răng trắng giữa máu đen.

— Đời người... ngắn. Bí mật... nhiều. Mạng... rẻ. Chỉ cần... có khách mua.

— Khách đầu tiên... — Ngô Huyền nghiêng đầu, nhìn về phía cửa sắt. — *Là ai?*

— *Là người... nắm giữ bí mật của nàng.* — Lý Tâm nhắm mắt, mệt mỏi kéo đến. — *Hoặc... người nắm giữ mạng của ta.*

Ngô Huyền im lặng một lúc. Rồi bước ra. Cửa khép lại.

Trước khi khóa, tiếng nàng vọng lại, nhỏ bé, gần như không có:

— *Sống sót... Canh Đầu Ngô. Ta... cần nàng nấu món "Canh Đầu Nguyễn" cho tiệc tuần sau.*

---

Đêm sâu. Hàng rào tre quanh "Phòng Bếp Đông" rung lên.

Không phải gió.

Một bóng đen lướt qua, nhẹ như khói. Dừng tại lỗ thoáng to bằng nắm tay.

Đôi mắt sáng trong bóng tối. Nhìn vào bên trong. Nhìn Lý Tâm ngủ say giữa đống chăn bẩn, người vẫn còn nóng, máu đen khô vết trên môi. Nhìn hạt giống đen xịn trên bàn đá — đã mọc ra hai lá non, xanh um, rung lên xuống nhịp nhàng như tim đập.

*Quả Địa Ngục. Cây Ăn Người. Máu tươi 1 lít/ngày.*

Bóng đen cười khẽ. Tiếng cười không tiếng động.

Tay áo vung nhẹ. Một vật nhỏ bay qua lỗ thoáng, rơi lên giường Lý Tâm.

Là một tờ giấy da lợn, gấp gọn. Mùi máu tươi nồng nàn.

Lý Tâm trong giấc mơ... không phải mơ. Là *thấy*.

*Thần Vị* vẫn hoạt động ngay cả khi ngủ. Vị máu. Vị sắt. Vị... *lệnh bài*.

Cô giật mình mở mắt. Tay bật dậy chụp lấy tờ giấy.

Mở ra. Chữ viết đỏ tươi, bay bổng, đẫm máu:

**"Món ngon tiếp theo: *Tim Ngô Lão Gia*. Nguyên liệu: *Tim Ngô Lão Gia*. Người nấu: *Canh Đầu Ngô*. Thời hạn: 3 ngày. Thất bại: *Diệt tộc Lý gia*. — Người bạn cũ: L."**

Lý Tâm nhìn chữ "L". Tim đập mạnh.

*L. Lê Quân? Hay... Lý gia? Hay... người khác?*

Cô nắm chặt tờ giấy. Máu từ vết thương tay chảy ra, thẩm vào giấy, làm mờ chữ viết.

Ngoài kia, bóng đen đã biến mất. Chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe đá.

Nhưng trên tay Lý Tâm, *Hạt Giống Cây Ăn Người* rung lên dữ dội. Hai lá non xanh um... bỗng chuyển thành màu đỏ tươi. Như máu. Như lửa.

*Quả chín... sớm hơn 7 ngày?*

Lý Tâm nhắm mắt. Không sợ. Không hoang mang. Chỉ... tính toán.

*Ba ngày. Tim Ngô Lão Gia. Nhà Hàng Tình Thương khai trương. MENU mới.*

Cô thì thầm trong bóng tối, giọng khàn, quyết tuyệt:

— *Món khai trương: **Canh Đầu Ngô Lão Gia**. Giá: **Một cái đầu**. Của... **Ngô Lão Gia**.*

Cô ngả người xuống chăn. Đêm nay, cô ngủ say. Không mơ. Chỉ... *chuẩn bị*.

Sáng mai. Giờ Tý.

Khói bếp lại bốc lên. Mùi máu. Mùi thuốc. Mùi tiền. Mùi quyền lực.

Và mùi... *hương vị của sự sống sót*.

**NHÀ HÀNG TÌNH THƯƠNG — CHI NHÁNH NGÔ PHỦ — KHAI TRƯỞNG.**

MENU HÔM NAY:

1. *Canh Đầu Ngô Lão Gia* (Dùng óc heo, nấm hương, **tim Ngô Lão Gia** — bổ não, an thần, **giết người**).

2. *Gà Hấp Huyết Long* (Dùng gà trống, máu long giả, nhân sâm — bổ dương, **tráng dương**, **độc sát**).

3. *Cháo Tim Máu* (Dùng tim lợn, hạt ếch, **máu người** — bổ tâm, dưỡng huyết, **nuôi cây**).

4. *Trà Độc Huyết* (Dùng hoa hồng, bạch truật, **máu người** — giải trăm độc, **tẩy tủy**, **luyện thể**).

Giá: **Một mạng. Hoặc... một bí mật lớn đủ giá.**

Lý Tâm đứng trước nồi canh lớn, tay cầm dao, mắt nhìn cửa bếp.

Tranh Bảo đứng ở đó. Tay vẫn cầm cuộn thực đơn. Mặt vẫn lạnh. Nhưng góc môi... nhếch lên. Một đường cong. Rất nhẹ. Rất lạnh.

— *Canh Đầu Ngô Lão Gia*... — Anh đọc thầm. — *Ngươi điên rồi, Lý Tâm.*

Lý Tâm quay lại, cười. Máu khô trên môi làm nụ cười đó trở nên怖人.

— *Chưa điên. Mới... tỉnh.* — Cô gõ dao vào vách nồi, tiếng *cạch cạch* rõ ràng. — *Trần Bảo. Ngươi vào bếp... hay ra cửa?*

Trần Bảo bước vào. Đóng cửa. Khóa kèng.

— *Vào bếp.* — Anh nói, cởi áo khoác trắng, lộ áo trong đen nhung, người thon gọn, cơ bắp cuồn cuộn. — *Ta... giúp ngươi băm thịt. Tim Ngô Lão Gia... cứng. Cần dao nhanh. Tay nhanh. Và... tim lạnh.*

— *Tim nguời ta... lạnh hơn.* — Lý Tâm đưa dao cho anh. — *Băm nhuyễn. Nấu nhừ. Cho nó... tan trong canh. Không ai biết. Chỉ có... người ăn... mới cảm thấy vị.*

— *Vị gì?* — Trần Bảo hỏi, nhận dao, động tác băm thịt nhanh như chớp, đều như máy.

— *Vị... của sự phản bội.* — Lý Tâm nhìn lửa bốc lên, ánh lửa chiếu rọi mặt cô, một nửa sáng, một nửa tối. — *Và vị... của sự trung thành. Giả vờ. Hay thật?*

Dao dừng lại. Trần Bảo ngước lên. Hai đôi mắt đối视. Đen kịt. Lạnh lùng. Sâu thẳm.

— *Ăn xong... mới biết.* — Anh nói. Tiếp tục băm. *Cạch cạch. Cạch cạch.*

Nhạc điệu của dao. Nhạc điệu của máu. Nhạc điệu của... *Nhà Hàng Tình Thương*.

Sương sớm bao trùm Ngô phủ. Nhưng khói bếp... bay thẳng lên trời. Xé rách sương. Bay về phía... *đỉnh núi quyền lực*.

Tiệc tùng bắt đầu.

Và... *món chính*... chưa được trình lên.

Chương 4 kết.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.