Nhà Hàng Tình Thương

Chương 5: Hợp Đồng Máu




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Khói bếp không bay ra được cửa. Nó bám chặt vào trần nhà, đen nhẫy như mực, ép sát vào vai hai người trong phòng bếp kín mùi thuốc bắc và máu tươi.

Lý Tâm không nghe tiếng cạch cạch dao băm nữa. Chỉ còn tiếng tim mình đập trong tai — *độp, độp, độp* — chậm, nặng, đều như tiếng trống trận.

Tay nắm dao run. Không phải sợ. Là *độc*.

Hạt Giống Cây Ăn Người trong người cô đã nuốt chửng hết "Tim Ngô Lão Gia" nãy giờ. Nhưng nó chưa no. Răng nó cào xé mạch máu, móc rễ vào tim, vào não, đòi hỏi thêm. *Thêm máu. Thêm thịt. Thêm hận.*

Mồ hôi lạnh thẩm ướt áo lót. Cô cảm thấy vị sắt tanh bốc lên từ cổ họng, ập lên miệng. Nuốt xuống. Phải nuốt xuống. Khóc ra là chết.

— *Xong.* — Giọng Trần Bảo khàn, gắt. Anh đặt dao xuống. Cái dao băm thịt chuyên dụng, lưỡi đen bóng, không một vết máu dính. — *Nồi canh đã sôi ba canh. Độc tính "Huyết Long" đã hòa vào máu tim. Ăn vào là tê liệt kinh tế trong một nén hương. Chết trong ba.*

Lý Tâm không quay lại. Cô nhìn ngọn lửa than hồng. — *Ngô Huyền không ăn canh đó.*

— *Cô ta không ngu.* Trần Bảo bước gần, bóng người che mất ánh lửa. — *Ngô Lão Gia mới là mục tiêu. Nhưng... Ngô Huyền đã uống "Trà Độc Huyết" nãy giờ. Một ly. Để thử độc.*

Tim Lý Tâm nhảy một nhịp. — *Thử độc? Hay... tự sát?*

— *Không biết.* Trần Bảo để một chai gốm nhỏ, nắp vải đỏ, lên bàn cạnh nồi. — *Hồi Thiên Đơn. Chỉ có một viên. Ta lấy được từ "Kho Báu Hoàng Gia" — giá một thành nhỏ. Uống vào có thể gãy chết sống lại, tẩy sạch trăm độc. Nhưng... chỉ đủ cho một người.*

Lý Tâm quay lại. Ánh mắt cô trong veo, lạnh lẽo như băng vạn năm. — *Cho ai?*

— *Quyết định của ngươi.* Trần Bảo gõ nhẹ vào chai. — *Ngô Huyền sống... ngươi có đồng minh mạnh, có tấm khiên che lưng trước Lê Quân và Nguyễn Thảo. Nhưng ngươi sẽ nợ cô ta một mạng. Nợ máu. Nợ quyền lực. Ngô Huyền chết... ngươi tự do. Nhưng một mình đối mặt với cả Ngô gia, Lê gia, Hoàng cung. Và... ta không thể bảo vệ ngươi trọn vẹn.*

— *Ngươi luôn tính toán.* Lý Tâm cười, khóe môi run run,露出 răng trắng giữa mặt xanh xao. — *Tính mạng ta... bằng một viên đan dược Hoàng gia?*

— *Tính mạng ngươi... bằng cả "Nhà Hàng Tình Thương" này.* Trần Bảo sửa lại, giọng không chút rung. — *Và bằng... tương lai của ta.*

Không khí ngưng đọng. Tiếng sôi sục của nồi canh ngoài sảnh nghe rõ rệt như tiếng gõ mõ lúc rạng sáng.

Lý Tâm伸 tay, ngón tay xanh xao chạm vào nắp chai gốm lạnh lẽo. — *Ba năm.*

— *Sao?*

— *Huyết Minh. Ba năm làm "Độc Thư" cho Ngô Huyền. Thử độc, nấu độc, giải độc. Đổi lấy... tự do sau ba năm. Đổi lấy... Ngô Huyền không động đến gia đình ta, không động đến Trần Bảo. Và... cô ta phải cho ta "Hồi Thiên Đơn" này — ngay bây giờ.*

Trần Bảo im lặng. Ánh mắt anh sâu thẳm, không thấy đáy. Rồi anh gật đầu, một cái gật gần như không thấy. — *Được. Ba năm. Ta sẽ làm chứng. Ta sẽ... đảm bảo Ngô Huyền ký.*

— *Ngươi tin cô ta ký?* Lý Tâm hỏi, giọng trầm xuống. — *Ngô Huyền kiêu ngạo như sơn hà. Cô ta chu thua ai.*

— *Cô ta sẽ ký.* Trần Bảo nói chắc. — *Vì cô ta đang nằm ở phòng khách, người ta bế tắc kinh mạch, độc "Huyết Long" ăn mòn tim mạch. Nếu không có đan này, trước giờ Tý mai... cô ta thành xác. Vì... cô ta uống "Trà Độc Huyết" để cứu ngươi.*

Lý Tâm đứng im. Một cơn gió lạnh cào xé qua khe cửa gỗ, làm ngọn lửa than chập chờn. *Cứu ta?*

— *Tại sao?* — Hỏi cô, giọng khàn.

— *Vì ngươi cho cô ta ăn "Canh Đầu Ngô Lão Gia" — nhưng ngươi đã băm nhầm.* Trần Bảo nói nhẹ, như nói chuyện nhà thường. — *Ngô Lão Gia không chết. Tim ở nồi canh... là tim lợn. Ngươi đổi gói lúc băm. Ngươi biết Ngô Huyền sẽ thử canh trước khi tiến lên ông ta. Ngươi đánh cược cô ta sẽ uống "Trà Độc Huyết" để giải độc canh... mà quên rằng trà đó mới là độc thật. Ngươi đánh cược tính mạng ngươi... để cứu tính mạng cô ta. Một nước cờ điên rồ.*

Lý Tâm nhắm mắt. *Điên rồ.* Từ ấy nghe quen tai. Từ nhỏ, mẹ cô thường nói: *Con gái nhà Lý, điên rồ mới sống sót được.*

Cô mở mắt, nhìn chai đan dược. — *Đưa cho ta. Ta mang đi.*

— *Ngươi đi một mình?* Trần Bảo chặn đường, tay cắm chặt vào khung cửa. — *Ngô Huyền có vệ sĩ. Có Lê Quân ở ngoài sảnh. Có Nguyễn Thảo đang ngồi xem vui ở góc vip. Ngươi bước ra... là chết.*

— *Ta có "Huyết Minh".* Lý Tâm cất chai vào ngực áo, nơi tim đập loạn nhịp. — *Và... ta có món khai trương cuối cùng. Chưa ai biết.*

Cô quay lưng, bước ra cửa bếp hậu. Lưng thẳng, bước chân đều đặn dù ruột gan đang bị nghiền nát bởi cơn đau độc phát tác. Máu đen bắt đầu thấm ra từ khóe môi, chảy xuống cằm, rơi lên áo trắng.

Đường đi từ bếp hậu đến phòng khách chính ngắn. Nhưng hôm nay, nó dài như đường hoàng thiên.

***

Phòng khách "Vạn Thọ" rộng rãi, tráng lệ. Trụ cột gỗ lim sơn son, khắc rồng bay phượng múa. Trần treo đèn lồng ngọc bích, sáng lạnh như mắt quỷ.

Ngô Lão Gia ngồi chỗ trên cùng. Tóc trắng xoá, râu bạc, áo bào long bào vàng úa. Hai bên là con cháu, họ hàng, tay cầm ly rượu, mặt nụ cười giả tạo. Nhưng ánh mắt... đều nhìn về phía cửa bếp.

Ngô Huyền ngồi bên phải ông. Áo bào đỏ đô, thêu phượng hoàng vàng. Tóc búi cao, kìm ngọc bích. Dáng vẻ thanh贵, kiêu ngạo. Nhưng tay nắm chặt ly trà trắng. Móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, chảy máu đỏ tươi chảy xuống đĩa phiến.

Mặt cô xanh xao. Mạch đen nổi rõ ở cổ, tay, trán. Độc "Huyết Long" — độc của rồng máu, nuôi bằng máu người, ăn mòn nội tạng từ trong ra ngoài. Mỗi nhịp tim là một nhát dao cắt.

Lê Quân đứng sau lưng Ngô Lão Gia. Áo đen, kính đen, tay cầm một cuốn sách kế toán. Mặt không biểu cảm. Nhưng góc mắt nhíu lại khi nhìn Ngô Huyền.

Nguyễn Thảo ngồi góc vip, áo lụa xanh ngọc, tóc búi lười, khuỷu tay chống lên bàn, cằm chống lên tay. Miệng cười tươi, mắt nheo lại nhìn cửa bếp. — *Lão gia, món "Canh Đầu Ngô Lão Gia" này... có phải quên trình lên không? Cháu đói lắm.*

Ngô Lão Gia không nói. Chỉ gõ nhẹ ngón tay vào tay ghế. *Cạch. Cạch. Cạch.* Tiếng gõ nhịp nhàng, ép lên tim mọi người.

Cửa bếp hậu *răng* một tiếng mở ra.

Không có hương thơm nồng nàn bốc ra. Chỉ có mùi máu. Mùi thuốc. Mùi... sợ hãi.

Lý Tâm xuất hiện.

Cô không mặc áo đầu bếp trắng. Cô mặc áo đen, thắt lưng da, tay cầm một khay gỗ đơn giản. Trên khay: một chén porcelain trắng, không nắp. Bên cạnh: một chai gốm nhỏ, nắp vải đỏ.

Cô đi thẳng đến giữa sảnh. Bước chân không run. Mặt xanh như người chết. Miệng, cằm, áo ngực... đen nhẫy máu khô và máu tươi vừa chảy.

Toàn sảnh im hẳn. Chỉ còn tiếng tim Ngô Huyền đập loạn — *độp độp độp* — to đến mức ai ngồi gần cũng nghe thấy.

Lý Tâm quỳ xuống. Gối đầu xuống sắt gao. Không nhìn ai. Chỉ đặt khay gỗ lên thảm đỏ trước mặt Ngô Huyền.

— *Món khai trương cuối cùng.* — Giọng cô khàn, khò khè, nhưng vang rõ khắp sảnh. — *Cháo Tim Máu. Dùng tim lợn, hạt ếch, máu... người nấu. Chữa độc "Huyết Long". Giá... một mạng. Hoặc... một hợp đồng máu.*

Ngô Lão Gia bật dậy. Ghế gỗ *răng* một tiếng lật ngửa. — *Điên khùng! Kéo ra chém đầu!*

Vệ sĩ áo đen lao vào như sói đói.

Lý Tâm không động. Chỉ nâng tay phải — tay còn cầm dao băm thịt lúc nãy, lưỡi dao đen bóng, chĩa thẳng vào cổ chính mình.

— *Động một bước... ta tự sát ngay.* — Cô nói, giọng lạnh như băng. — *Độc "Huyết Long" trong người Ngô Huyền... chỉ "Cháo Tim Máu" này giải được. Và chỉ máu của ta... mới nấu được cháo này. Ta chết... cô ta chết. Cả hai... cùng về âm phủ.*

Vệ sĩ dừng lại. Dao găm cách cổ họng cô một tấc. Máu chảy xuống lưỡi dao, đỏ tươi trên sắt đen.

Ngô Huyền run rẩy. Không phải vì sợ chết. Là vì... lần đầu tiên, cô thấy một người khác đặt tính mạng làm cược. Và người đó... là kẻ thù.

Cô ngước nhìn Lý Tâm. Đôi mắt sáng kia, giữa mặt đầy máu đen, vẫn lạnh lẽo. Tính toán. Không một chút hoang mang.

*Kẻ thù... hay... người cùng đường?*

— *Lùi ra.* — Giọng Ngô Huyền khàn, yếu ớt, nhưng có lực lượng ép buộc tuyệt đối. — *Tất cả... lùi ra. Không có lệnh ta... không ai được động đến nàng.*

Vệ sĩ nhìn Lê Quân. Lê Quân nhìn Ngô Lão Gia. Ngô Lão Gia nhìn Ngô Huyền. Con gái mình. Kiêu ngạo. Thông minh. Luôn thắng.

Ông gõ lại tay ghế. *Cạch.* — *Lùi.*

Vệ sĩ lui. Nhưng bao vây không tan. Chỉ mở ra một đường.

Ngô Huyền chống tay lên bàn, đứng dậy. Mỗi động tác là một cơn đau đớn. Cô đi đến trước mặt Lý Tâm. Cao hơn một đầu. Nhìn xuống.

— *Ngươi điên.* — Cô nói, giọng run run. — *Để cứu ta... ngươi dám đánh cược mạng mình?*

Lý Tâm ngước lên. Máu đen vết lên răng. — *Không phải cứu cô. Là... cần một chủ. Mạnh. Có quyền lực. Có "Hồi Thiên Đơn". Ba năm. Làm "Độc Thư". Đổi tự do.*

— *Ba năm?* Ngô Huyền cười gằn, nước mắt lăn dài trên má xanh. — *Ngươi cho ta là kẻ cầm tù ngươi? Ta là Ngô Huyền. Con gái Ngô Lão Gia. Tương lai chủ nhà Ngô. Ta không bao giờ... ký hợp đồng nô lệ.*

— *Thì cô chết.* Lý Tâm nhắm mắt. — *Cháo nguội... độc phát. Ba canh nữa. Cô sẽ hoại nội tạng, chảy máu bảy lỗ, chết trong đau đớn. Và... ta cũng chết theo. Cùng nhau... xuống địa ngục.*

Không gian tĩnh lặng đến ngạt thở. Chỉ có tiếng th* d*c của Ngô Huyền. Và tiếng tim Lý Tâm đập chậm dần.

— *Ta ký.* — Giọng Ngô Huyền gắt gỏng, quyết tuyệt. — *Ta ký "Huyết Minh". Ba năm. Ngươi làm "Độc Thư". Ta bảo vệ ngươi. Ta cho ngươi tự do. Ta cho ngươi... "Hồi Thiên Đơn".*

Lý Tâm mở mắt. Mỉm cười. Một nụ cười xấu xí, đầy máu. — *Máu làm chứng. Tim làm chứng. Địa ngục làm chứng.*

Cô đưa tay trái — tay không cầm dao — ra. Ngón trỏ chĩa vào tim mình. *Rách.* Da thịt nứt ra, máu tươi phun lên như suối.

Ngô Huyền run rẩy. Bàn tay trắng ngần, run run, cũng chĩa vào tim mình. *Rách.* Máu đỏ tươi phun ra.

Hai giọt máu. Một đen sẫm (máu độc). Một đỏ tươi (máu sinh). Va chạm ở giữa không trung. Rơi vào chén "Cháo Tim Máu" trên khay gỗ.

Cháo trắng bỗng chuyển màu. Đen đỏ xen kẽ. Bốc khói đen. Mùi tanh nồng nàn bốc lên.

— *Uống.* — Lý Tâm đẩy khay về phía Ngô Huyền. — *Uống xong... hợp đồng thành. Phá hợp đồng... tâm ma nhập thể, điên cuồng mà chết.*

Ngô Huyền không chút do dự. Cầm chén. Uống một hơi.

Mùi vị lan trong miệng. Tanh. Đắng. Ngọt. Lạnh. Nóng. Như uống cả một đời người.

Cô cảm thấy dòng máu đen trong người run lên. Giống như có ngàn vạn con rết cắn xé. Rồi... một dòng lạnh lẽo, thanh khiết, từ chai gốm trong ngực Lý Tâm (cô đã nhét chai vào ngực trước khi ra) bay ra, hòa vào máu Ngô Huyền.

*Hồi Thiên Đơn.* Đan dược Hoàng gia. Giá một thành nhỏ.

Độc "Huyết Long" gào thét, bị ép lui. Mạch đen trên người Ngô Huyền tan biến. Màu da hồi phục. Hơi thở đều đặn.

Cô thở dài. Một hơi dài. Rồi ngã xuống. Ngã vào lòng Lý Tâm.

Hai người quỳ trên thảm đỏ. Một người đầy máu đen, mắt nhắm nghiền. Một người run rẩy, ôm chặt người kia.

Toàn sảnh im lặng như chết.

Trần Bảo từ từ bước ra từ cửa bếp hậu. Tay không cầm dao. Chỉ cầm một khăn lụa trắng. Đi đến trước hai người. Quỳ xuống. Lau máu trên mặt Lý Tâm. Động tác nhẹ nhàng, tinh tế, không giống một đầu bếp, không giống một thương gia. Giống... một người chôn chặt quá khứ.

— *Hợp đồng đã thành.* — Anh nói, giọng trầm ấm, chỉ hai người nghe thấy. — *Ba năm. Bắt đầu từ hôm nay. Ngô Huyền... nhớ lời nói.*

Ngô Huyền ngước lên. Mặt còn xanh xao, nhưng mắt đã sáng. Cô nhìn Trần Bảo. Rồi nhìn Lý Tâm trong vòng tay mình.

— *Ba năm.* — Cô nói, giọng khàn, nhưng dứt khoát. — *Sau ba năm... ta tự tay trao cho ngươi "Tự Do". Và... "Hồi Thiên Đơn" thứ hai. Nếu ngươi... còn sống.*

Lý Tâm nhắm mắt, mỉm cười trong vô thức. — *Chắc chắn... sống. Để... thu nợ.*

Trần Bảo đứng dậy. Quay lưng. Đi về phía cửa chính. Dừng lại ở ngõ. Không quay đầu.

— *Lê Quân. Nguyễn Thảo. Tiệc tùng... kết thúc. Khách về. Dọn dẹp... xác ngươi nếu muốn.*Cánh cửa chính *răng* mở ra. Ánh sớm vàng ốm ắt ló dạng qua khe cửa. Chiếu lên sàn nhà đầy máu. Chiếu lên hai người phụ nữ ôm nhau. Chiếu lên lưng Trần Bảo thoáng thoáng trong khói sương.

Lê Quân điều chỉnh kính đen. Gõ nhẹ vào cuốn sách kế toán. — *Hợp đồng "Huyết Minh" giữa Ngô Huyền và Lý Tâm... đã ký. Nhân chứng: Trần Bảo. Địa điểm: Nhà Hàng Tình Thương. Thời gian: Giờ Tý, khai trương. Ghi nhận.*

Nguyễn Thảo cười to, vỗ tay. — *Hay hay! Một vở kịch "Huyết Minh" thật cảm động! Cháu Ngô Huyền, cháu Lý Tâm... tài năng! Cháu Lê Quân, ghi nhớ kỹ: "Nhà Hàng Tình Thương" — từ hôm nay... có chủ mới. Hai chủ. Một người cầm dao. Một người... cầm độc.*

Bà đứng dậy, váy lụa xanh ngọc bay phấp phới. Đi về phía cửa. Dừng lại bên cạnh Trần Bảo. Chỉ cao bằng cằm anh. Mùi hương thơm nồng nàn, pha chút độc.

— *Trần Bảo... ngươi đã cho "Hồi Thiên Đơn" duy nhất. Cho kẻ thù của ngươi. Hay... cho người yêu?*

Trần Bảo không quay đầu. Giọng lạnh, không một chút rung. — *Cho... sự sống sót của "Nhà Hàng Tình Thương". Và... cho ba năm sau này.*

— *Ba năm... ngắn lắm.* Nguyễn Thảo cười, đi ra cửa. — *Rất ngắn. Để... chơi một ván cờ lớn.*

Cánh cửa đóng lại. Tiếng xe ngựa xa dần.

Trong sảnh "Vạn Thọ". Chỉ còn Ngô Lão Gia. Vẫn ngồi đó. Không nói. Không động. Nhưng tay nắm chặt tay ghế. Gân xanh nổi bật.

Ngô Huyền đẩy Lý Tâm ra. Op mình đứng dậy. Dù người còn yếu. Dù máu vẫn chảy từ vết thương tim. Cô nhìn ông. Cha mình.

— *Cha.* — Giọng cô trầm, lạnh. — *Tiệc khai trương... xong. "Nhà Hàng Tình Thương" — chi nhánh Ngô Phủ... chính thức hoạt động. Dưới sự quản lý... của ta. Và... "Độc Thư" Lý Tâm.*

Ngô Lão Gia ngước lên. Hai hàng râu bạc run run. Ánh mắt già nua, sâu thẳm, nhìn con gái. Nhìn kẻ thù. Nhìn... người thừa kế.

— *Huyền nhi.* — Giọng ông khàn, như tiếng gió qua hang động. — *Ngươi... đã ký "Huyết Minh" với một kẻ không rõ gốc rễ. Một kẻ... dám nấu "Canh Đầu Ngô Lão Gia". Dám đánh cược mạng... với con của ta.*

— *Con không đánh cược.* — Ngô Huyền nói, bước đến bên cạnh ông, tay nhẹ nhàng đặt lên vai ông. — *Con... đầu tư. Và... con đã thắng. "Hồi Thiên Đơn" trong người con... là của Hoàng gia. Chỉ có Hoàng gia mới có. Trần Bảo... lấy được từ đâu?*

Ngô Lão Gia im lặng. Mắt nhìn Trần Bảo — người đã biến mất ở cửa. Rồi nhìn Lý Tâm — người đang bị hai vệ sĩ nâng đi, vẫn chưa tỉnh.

— *Trần Bảo... không đơn giản.* — Ông thì thầm. — *Và Lý Tâm... cũng không. "Hạt Giống Cây Ăn Người" trong người nàng... ta cảm thấy. Đó không phải độc thường. Đó là... "Độc Tổ". Tổ tiên của trăm độc. Chỉ có trong huyền thoại... hoặc... Hoàng cung cấm địa.*

Ngô Huyền nhíu mày. — *Hoàng cung cấm địa? Trần Bảo... là ai?*

— *Đó là điều ta phải điều tra.* — Ngô Lão Gia đứng dậy, lưng hơi gù, nhưng khí thế vẫn đè bẹp. — *Huyền nhi. Ba năm. Ta cho ngươi ba năm. Quản lý "Nhà Hàng Tình Thương". Bảo vệ Lý Tâm. Tìm ra gốc rễ Trần Bảo. Và... tìm ra "Độc Tổ" trong người nàng. Nếu làm được... ta trao toàn bộ Ngô gia cho ngươi. Nếu không...*

Ông không nói tiếp. Chỉ quay lưng, đi vào sâu trong hành lang. Bóng lưng già nua, dưới ánh sớm, to lớn như một ngọn núi. Nhưng cũng... cô đơn như một ngôi mộ.

Ngô Huyền đứng yên. Tim đập mạnh. *Ba năm. Toàn bộ Ngô gia. Gốc rễ Trần Bảo. Độc Tổ.*

Cô nhìn tay mình. Vết thương tim đã lành. Chỉ còn một vết sẹo đỏ, nhỏ, hình chữ nhật. Giống... một con dấu.

— *Ba năm.* — Cô thì thầm. — *Đủ dài để... giết người. Cũng đủ ngắn để... chết.*

Cô quay lại. Lý Tâm đã được đưa lên phòng khách phụ. Trần Bảo không thấy đâu. Chỉ còn lại mùi máu, mùi thuốc, mùi khói than.

Và một tờ giấy trắng, đặt trên bàn trà. Chữ viết đỏ tươi, bay bổng, mạnh mẽ:

**"HUYẾT MINH"

Ngô Huyền - Lý Tâm.

Ba năm. Độc Thư. Tự do.

Máu làm chứng. Tim làm chứng.

Phá约者... vạn kiếp không siêu."**

Chữ ký: Ngô Huyền (máu đỏ). Lý Tâm (máu đen). Nhân chứng: Trần Bảo (mực đen).

Ngô Huyền cầm tờ giấy. Ngón tay v**t v* chữ ký màu đen kia. *Máu đen. Độc máu. Độc Tổ.*

Cô bỗng cười. Một nụ cười lạnh, sắc bén, khác hẳn nụ cười kiêu ngạo thường ngày. Nụ cười của một kẻ săn mồi. Của một nữ vương... vừa tìm thấy con dao sắc bén nhất.

— *Lý Tâm.* — Cô gọi, giọng đều đều. — *Ngủ ngon. Sáng mai... ta có việc giao. Món khai trương ngày mai... "Canh Tim Ngô Lão Gia" — thật. Lần này... không phải tim lợn.*

Cô quay lưng, bước đi. Áo bào đỏ đô phấp phới. Dáng vẻ thon gọn, kiêu hãnh. Dưới ánh sớm, bóng cô kéo dài, dài đến tận cuối hành lang. Nơi đó... có một cánh cửa đóng chặt. Sau cánh cửa... là bí mật của Trần Bảo. Và là... quá khứ của Lý Tâm.

Sương sớm vẫn bao trùm Ngô phủ. Nhưng khói bếp... đã tắt. Chỉ còn lại mùi máu. Và mùi... hương vị của sự sống sót.

***

**Phòng khách phụ — Góc tây Ngô Phủ.**

Lý Tâm mở mắt. Không đau. Không choáng. Chỉ... đói. Đói đến mức ruột gan quấn lại.

Cô ngồi dậy. Người nhẹ bẫng. Độc "Huyết Long" đã tan. "Hồi Thiên Đơn" đã làm việc. Nhưng "Hạt Giống Cây Ăn Người" trong tim... vẫn đó. r*n r*. Đòi ăn.

Trần Bảo ngồi cạnh giường. Đọc sách. Áo đen nhung, kính mây đen (khi nào đeo?). Nhìn học giả hơn đầu bếp.

— *Tỉnh rồi?* — Anh không ngước sách. — *Uống chén này. "Thập Toàn Đại Bổ Tang". Không độc. Chỉ... bổ.*

Lý Tâm cầm chén gốm trắng. Hương thơm nồng nàn, ngọt ngào, lành mạnh. Uống một hơi. Ấm lan khắp người. Ruột gan nguội đi.

— *Ba năm.* — Cô đặt chén xuống. — *Bắt đầu từ hôm nay.*

— *Ừ.* — Trần Bảo gật đầu, lật trang sách. — *Ngô Huyền đã ký. Ngô Lão Gia đã nhận. Lê Quân đã ghi nhận. Nguyễn Thảo... đã thấy. Ván cờ... đã bắt đầu.*

— *Ngươi biết "Độc Tổ" là gì?* — Lý Tâm hỏi thẳng, mắt nhìn thẳng vào mắt anh qua kính mây.

Trần Bảo dừng lật trang. Ánh mắt sau kính tối om. — *Biết. "Độc Tổ" — tổ tiên trăm độc. Chỉ có trong huyết mạch "Độc Hoàng" — Hoàng tộc cổ xưa, chuyên chế độc, trị độc, giết người vô hình. Tuyệt chủng... từ ngàn năm trước.*

— *Tại sao... trong người ta?*

— *Vì... ngươi không phải Lý Tâm.* — Trần Bảo nói nhẹ, như nói một sự thật hiển nhiên. — *Ngươi là... "L". Con gái mất tích của "Độc Hoàng" — Lý Tuyệt. Người từng nắm trong tay "Huyết Thư" — sách ghi trăm độc thiên hạ. Người... đã bán mạng cho "Hạt Giống Cây Ăn Người" để xuyên không về đây. Về... thế giới này. Về... Ngô gia. Về... ta.*

Không gian ngưng đọng. Tiếng trang sách *rộp* một tiếng vang to như sấm.

Lý Tâm không run. Không sợ. Chỉ... nhíu mày. — *Xuyên không? Độc Hoàng? Huyết Thư? Ngươi... biết hết?*

— *Ta biết... một phần.* — Trần Bảo đóng sách. Cởi kính mây. Đôi mắt ấy... đen kịt, sâu thẳm, chứa đựng ngàn năm風霜. — *Vì ta... cũng không phải người thế giới này. Ta là... "Trần Bảo". Kẻ bán linh hồn cho "Ma Thần" để xuyên không. Kẻ... từng hứa với ngươi: "Dù ở đâu, ta sẽ tìm thấy ngươi. Và... bảo vệ ngươi".*

Lý Tâm im lặng. Ký ức mờ ảo tràn về. Một cái chết lạnh lẽo trên bàn phẫu thuật (hay là bàn nấu ăn?). Một lời hứa trong bóng tối. Một tên gọi... *L*.

— *Ngươi... tìm thấy ta.* — Cô nói, giọng khàn. — *Và... ta tìm thấy ngươi. Ở... "Nhà Hàng Tình Thương".*

— *Đúng.* — Trần Bảo mỉm cười. Nụ cười ấy... ấm áp, khác hẳn vẻ lạnh lùng ngoài kia. — *Nhà Hàng Tình Thương... là điểm hẹn. Là... bẫy. Là... cơ hội duy nhất để ta cùng ngươi... đảo ngược số phận.*

— *Số phận?* — Lý Tâm cười gằn. — *Số phận ta... là chết trong tay Ngô Huyền. Hoặc... chết dưới tay "Độc Tổ" này. Ba năm... có đủ không?*

— *Đủ.* — Trần Bảo nói chắc. — *Vì ta có "Kế Hoạch". Và... ta có "Hồi Thiên Đơn" thứ hai. Đang giấu... trong "Kho Báu Hoàng Gia". Nơi Ngô Lão Gia không chạm được. Nơi Lê Quân không biết. Nơi Nguyễn Thảo... đang tìm kiếm như điên.*

— *Là gì?* — Lý Tâm hỏi. — *Kế hoạch? Và viên đan thứ hai?*

Trần Bảo đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Mở rộng. Ánh sớm vàng ốm chiếu vào người anh. Làm anh trông... như một vị thần. Hoặc... một con quỷ.

— *Kế hoạch:* — Anh nói, lưng quay lại cô. — *Năm thứ nhất: Làm "Độc Thư" cho Ngô Huyền. Ăn vào lòng tin. Học hết bí mật Ngô gia. Năm thứ hai: Dùng "Nhà Hàng Tình Thương" làm tiền đề, liên minh với các gia tộc nhỏ, triệt tiêu Lê Quân, Nguyễn Thảo. Năm thứ ba:... "Huyết Thư" hiện thế. "Độc Hoàng" hồi sinh. Ngô gia... sụp đổ. Hoàng cung... rung chuyển. Và... ta cùng ngươi... tự do.*

— *Viên đan thứ hai?* — Lý Tâm insist.

Trần Bảo quay lại. Tay cầm một chai gốm nhỏ. Giống hệt chai "Hồi Thiên Đơn" nãy giờ. Nhưng nắp vải... màu vàng. Vàng óng. Mùi thuốc... thiêng liêng, cổ kính, thoảng ra khắp phòng.

— *"Vạn Niên Huyết Thần Đan".* — Anh đặt chai lên bàn che giường. — *Chỉ có hai viên trên đời. Một viên "Hồi Thiên Đơn" (cứu người). Một viên "Vạn Niên Huyết Thần Đan" (cứu... linh hồn. Cứu... ký ức. Cứu... quá khứ). Ngươi uống "Hồi Thiên Đơn" đã cứu mạng. Viên này... để ngươi nhớ ra ai là ngươi. Và... tại sao ngươi chọn "Nhà Hàng Tình Thương".*

Lý Tâm nhìn chai đan dược vàng. Tim đập mạnh. *Nhớ ra ai là ta. Tại sao chọn đây.*

— *Uống đi.* — Trần Bảo đẩy chai gần hơn. — *Uống xong... ta sẽ nói cho ngươi biết. Ai là "L" trong tờ giấy nãy giờ. Ai là "L" trong ký ức ngươi. Và... tại sao Ngô Huyền... lại có "Hồi Thiên Đơn" Hoàng gia trong người mà không biết.*

Lý Tâm伸 tay. Ngón tay run nhẹ. Chạm vào nắp vải vàng. Lạnh. Rất lạnh. Nhưng... ấm áp ở đáy lòng bàn tay.

Cô mở nắp. Uống một hơi.

Vị đắng. Vị ngọt. Vị... nước mắt.

Ký ức như đập vỡ đê. Tuôn tràn.

*Một phòng thí nghiệm trắng xám. Mùi formol. Máy móc bip bip. Một cô gái áo blouse trắng, tóc ngắn, mắt kính, cười tươi: "Lý Tâm, món này ngon lắm! Làm lại lần nữa nhé!"*

*Một người đàn ông áo đen, mặt nạ, giọng lạnh: "Độc Hoàng Lý Tuyệt, ngươi phản bội tổ chức. Phạt... giam vạn niên."*

*Một vụ nổ. Lửa. Máu. Đau đớn. Một giọng nói: "Ta sẽ tìm ngươi. Dù xuyên vạn thế. Dù... bán linh hồn."*

*Một cái tên: **Trần Bảo**. Bạn đồng nghiệp. Bạn thân. Người yêu... thầm lặng. Kẻ bán linh hồn cho Ma Thần... để theo cô gái ấy qua thế giới khác.*

Lý Tâm ngã xuống gối. Nước mắt tuôn rơi. Không kìm nén. Không tính toán. Chỉ... nhớ ra.

— *Trần Bảo...* — Cô khóc, giọng nghẹn. — *Là... ngươi. Luôn là... ngươi.*

Trần Bảo ngồi xuống, ôm chặt cô. Vai anh run. Anh cũng khóc. Không tiếng. Chỉ nước mắt lăn dài trên má lạnh lẽo kia.

— *Ta tìm thấy ngươi rồi, Lý Tâm.* — Anh thì thầm vào tóc cô. — *Ta tìm thấy ngươi rồi. Ba năm... ta sẽ bảo vệ ngươi. Dù phải chết. Dù phải... phản bội cả thiên hạ.*

Ngoài cửa sổ. Sương sớm tan. Mặt trời mọc. Vàng rực. Chiếu vào "Nhà Hàng Tình Thương". Chiếu vào biển hiệu mới treo, còn hôi sơn.

**NHÀ HÀNG TÌNH THƯƠNG — CHI NHÁNH NGÔ PHỦ.**

**Chủ quán: Ngô Huyền.**

**Độc Thư: Lý Tâm.**

**Tổng điều hành: Trần Bảo.**

Ba tên. Ba số phận. Một hợp đồng máu.

Và ở góc tối của tường nhà, một cọng dây leo mảnh khảnh, xanh um, bỗng nở ra một búp hoa. Đỏ tươi. Hương thơm... nồng nàn, say đắm.

*Hoa Ăn Người. Đã ăn đủ máu. Đã no. Bắt đầu... nở hoa. Chờ... kết trái.*

Trái cây... là gì? Là tự do? Là quyền lực? Hay là... cái chết?

Chương 5 kết.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.