Huy ngồi bên cây đàn guitar, cảm giác mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy nhiệt huyết. Ánh đèn trong phòng chiếu sáng những nốt nhạc, và âm thanh vang lên như một lời thì thầm của trái tim. Anh nhớ lại ánh mắt lo lắng của Thảo Ly, lòng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt. Những ngày qua, Tùng đã không ngừng gây rối, và Huy biết rằng anh cần làm điều gì đó để chứng minh tình cảm của mình.
“Bài hát này sẽ là dành cho cậu,” Huy thầm nói với chính mình, ngón tay anh lướt trên dây đàn, tạo nên những âm thanh ấm áp. Anh muốn gửi gắm những cảm xúc chân thành nhất, những nỗi niềm mà anh chưa bao giờ dám thổ lộ. Những giai điệu đầu tiên bắt đầu hình thành, nhưng tâm trí anh vẫn bị ám ảnh bởi hình ảnh Tùng, kẻ luôn tìm cách phá hoại mọi thứ.
Huy quyết định gọi cho Thảo Ly. “Ly, cậu có rảnh không? Mình cần cậu giúp một chút,” anh nói, giọng có phần khẩn trương.
“Giúp gì cơ?” Thảo Ly hỏi, chất giọng trong trẻo khiến anh cảm thấy nhẹ lòng.
“Mình đang viết một bài hát và cần ý kiến của cậu,” Huy trả lời. “Cậu có thể đến không?”
“Được, mình sẽ đến ngay,” Thảo Ly đáp. Trong lòng Huy, một tia hy vọng le lói.
Khi Thảo Ly xuất hiện, ánh mắt cô sáng rực như ánh nắng ban mai. Huy cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng cũng có chút lo lắng về những gì sắp diễn ra. “Cậu đến rồi,” anh cười tươi, mặc dù trong lòng có chút hồi hộp.
“Có gì hay ho không?” Thảo Ly hỏi, đôi mắt cô đầy háo hức.
Huy chỉ vào cây đàn. “Mình đang cố gắng viết một bài hát. Nhưng mà… mình cần cậu góp ý.”
“Để mình nghe thử nhé,” Thảo Ly nói, và Huy bắt đầu chơi những nốt nhạc đầu tiên. Âm thanh vang lên, mang theo những cảm xúc chân thật về tình cảm anh dành cho cô.
Khi giai điệu kết thúc, Thảo Ly nhìn anh với đôi mắt ngập tràn cảm xúc. “Huy, bài hát này rất đẹp. Nhưng… có phải nó phản ánh cảm xúc của cậu không?”
“Ừm, mình muốn nó thể hiện những gì mình không dám nói,” Huy thừa nhận, lòng anh thổn thức. “Mình muốn cậu biết rằng… mình thực sự quan tâm đến cậu.”
Thảo Ly cười, nhưng nụ cười của cô có chút buồn. “Huy, mình biết cậu luôn tốt với mình. Nhưng cậu cũng biết, không phải lúc nào mọi thứ cũng dễ dàng.”
“Cậu không cần lo lắng về Tùng,” Huy nói, cố gắng trấn an cô. “Mình sẽ không để hắn làm tổn thương cậu.”
Thảo Ly gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy băn khoăn. “Mình chỉ không muốn làm cậu gặp rắc rối.”
“Mình đã quyết định rồi,” Huy khẳng định, cảm giác quyết tâm dâng trào. “Mình sẽ hoàn thiện bài hát này và sẽ biểu diễn cho cậu nghe.”
“Chờ đã, có thật không?” Thảo Ly hỏi, bất ngờ.
“Đúng! Mình sẽ làm,” Huy tự tin nói, nhưng trong lòng vẫn còn chút lo lắng. Anh biết rằng việc này không chỉ đơn thuần là viết một bài hát, mà còn là cách để đối mặt với chính mình và cả Tùng.
Huy và Thảo Ly cùng nhau ngồi lại, trao đổi ý tưởng. Huy cảm thấy một sự kết nối đặc biệt giữa họ, như thể mọi khoảng cách đều biến mất. Những giây phút đó trở thành những kỷ niệm đẹp, và Huy biết rằng anh không thể để Tùng phá hủy mọi thứ.
“Cậu có muốn góp ý về lời không?” Huy hỏi, trong lòng bồn chồn.
“Được chứ,” Thảo Ly đáp, và Huy bắt đầu đọc lời bài hát. Mỗi câu, mỗi chữ đều mang theo những cảm xúc sâu sắc, và Thảo Ly chăm chú lắng nghe.
Khi họ hoàn thiện từng câu chữ, một cảm giác hạnh phúc tràn ngập không gian. Thảo Ly thậm chí còn đề xuất vài ý tưởng thú vị, khiến Huy cảm thấy họ đang cùng nhau tạo ra một tác phẩm nghệ thuật.
“Cảm ơn cậu, Ly. Cậu thật sự giúp mình rất nhiều,” Huy nói, lòng tràn đầy biết ơn.
“Mình chỉ làm những gì mình có thể,” Thảo Ly đáp, nhưng trong ánh mắt cô có một niềm vui nhỏ.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, và khi họ hoàn thành bài hát, Huy cảm thấy như một gánh nặng đã được gỡ bỏ. “Giờ mình chỉ cần chuẩn bị cho buổi biểu diễn,” anh nói, giọng đầy quyết tâm.“Cậu sẽ biểu diễn ở đâu?” Thảo Ly hỏi, giọng có phần lo lắng.
“Mình sẽ tìm cơ hội trong buổi lễ tốt nghiệp sắp tới,” Huy trả lời. “Mình muốn mọi người biết rằng tình cảm của mình là thật.”
Thảo Ly không nói gì, nhưng Huy có thể cảm nhận được sự lo lắng trong lòng cô. “Cậu sẽ không phải lo lắng đâu. Mọi thứ sẽ ổn thôi,” Huy nói, cố gắng trấn an.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng cười khúc khích lại vang lên từ phía cửa. Tùng xuất hiện, nụ cười trên môi như một kẻ săn mồi. “Ôi, hai bạn đang làm gì thế? Chuẩn bị cho một buổi hòa nhạc tình yêu à?”
Huy cảm thấy máu trong người sôi sục, nhưng anh cố gắng giữ bình tĩnh. “Đừng có xen vào chuyện của chúng tôi, Tùng.”
“Thật sao? Mình nghĩ mình có quyền được biết, nhất là khi bạn bè mình đang bị tổn thương,” Tùng nói, ánh mắt chứa đựng sự khiêu khích.
Thảo Ly cảm thấy căng thẳng. “Tùng, mình không cần cậu phải bảo vệ. Huy và mình chỉ đang nói chuyện thôi.”
“Mà nói chuyện gì cơ? Kế hoạch lãng mạn để khiến mọi người cười nhạo à?” Tùng cười nhạt, khiến không khí trở nên nặng nề.
“Cậu không hiểu gì cả,” Huy gắt lên, không thể kiềm chế được. “Tình cảm không phải trò đùa.”
“Thật ư? Vậy sao cậu lại để mình châm biếm?” Tùng nhếch môi, ánh mắt đầy thách thức. “Nếu cậu thật sự thích Ly, thì hãy chứng minh đi.”
“Đừng có làm mọi thứ phức tạp hơn,” Thảo Ly lên tiếng, nhưng giọng cô có phần yếu ớt.
“Phức tạp hay không, đó là chuyện của cậu, Huy,” Tùng nói, ánh mắt anh ta ánh lên sự sắc bén. “Cậu có dám đối mặt với sự thật không?”
“Cậu đang cố tình tạo ra hiểu lầm,” Huy nói, nắm chặt tay lại. “Mình sẽ không để Tùng làm tổn thương Ly.”
“Vậy thì chứng minh đi! Chứng minh rằng tình cảm của cậu là thật!” Tùng thách thức, và Huy cảm thấy như có một áp lực nặng nề đè lên vai.
Thảo Ly đứng giữa, cảm thấy như một con thuyền giữa bão tố. Cô không biết Huy sẽ làm gì tiếp theo, nhưng cảm giác lo lắng tràn ngập trong lòng.
“Được rồi, mình sẽ viết bài hát,” Huy quyết định, giọng nói đầy quyết tâm. “Mình sẽ cho mọi người thấy.”
“Cứ chờ xem,” Tùng nói, nụ cười của hắn khiến Thảo Ly rùng mình.
Khi Tùng rời đi, không khí giữa Huy và Thảo Ly trở nên căng thẳng. Huy nhìn Thảo Ly, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Ly, mình sẽ không để hắn làm cậu tổn thương. Mình sẽ làm mọi thứ có thể.”
Thảo Ly cảm thấy lòng mình rối bời. “Mình không muốn Huy gặp rắc rối vì mình.”
“Mình không sợ,” Huy khẳng định, nhưng trong giọng nói của anh có chút yếu ớt. “Chỉ cần cậu tin tưởng mình.”
Họ đứng đó, một khoảng lặng đầy nỗi lo âu, nhưng cũng là sự quyết tâm. Thảo Ly biết rằng Huy đang phải đối mặt với thử thách lớn nhất trong cuộc đời mình. Cuộc chiến này không chỉ là giữa Huy và Tùng, mà còn là cuộc chiến giữa tình cảm chân thành và những hiểu lầm đau đớn.
“Chờ đợi nhé, Ly,” Huy nói, ánh mắt đầy hy vọng. “Bài hát sẽ ra đời.”
“Cảm ơn, Huy,” Thảo Ly thì thầm, nhưng lòng cô vẫn không thể yên. Huy sẽ phải đối diện với Tùng, và cô không biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước.
Bóng tối dần buông xuống, và trong không gian tĩnh lặng, những âm thanh mờ ám từ Tùng đang chực chờ, như một cơn bão chuẩn bị ập đến. Huy sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất, và Thảo Ly chỉ có thể đứng nhìn, hồi hộp chờ đợi điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]