Những Ngày Không Quên

Chương 13: Lễ Hội Âm Nhạc




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lễ hội âm nhạc diễn ra trong không khí hào hứng, với những dải băng ruy băng đủ màu sắc treo khắp nơi. Học sinh trong trường đều hối hả chuẩn bị cho sự kiện lớn này. Minh Huy đứng trước gương, chỉnh sửa lại chiếc áo phông đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cool ngầu. Anh đã dành nhiều thời gian để sáng tác bài hát mới, và đây là cơ hội để anh thể hiện tài năng trước mọi người.

“Cậu có chắc là sẽ không bị run không?” Mai Anh thỏ thẻ khi thấy Huy lén lút tập guitar trong góc. “Cậu sẽ là ngôi sao đêm nay!”

“Mình không biết nữa,” Huy cười gượng, “nhưng mình sẽ cố gắng.”

Cô bạn nháy mắt, “Cố gắng không đủ đâu. Cậu phải làm cho mọi người phải nhớ đến bài hát này!”

Trong khi đó, Thảo Ly đang chăm chú vẽ những hình ảnh trang trí cho lễ hội. Cô luôn yêu thích việc tạo ra không gian nghệ thuật, và lần này, cô muốn mang đến một bầu không khí thật sự đặc biệt. Ánh mắt cô sáng lên khi nhìn thấy những bức tranh mà mình đã hoàn thành.

“Thảo Ly, cậu vẽ đẹp quá! Nhất định sẽ khiến lễ hội thêm phần rực rỡ!” một bạn học khen ngợi.

“Cảm ơn cậu!” Thảo Ly đáp, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng. Cô không biết Huy sẽ biểu diễn như thế nào, và liệu bài hát có đủ sức chạm đến trái tim mọi người hay không.

Khi buổi lễ bắt đầu, không khí trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Những tiếng nhạc rộn ràng vang lên, tiếng cười nói của các bạn học sinh lẫn vào nhau tạo nên một bầu không khí náo nhiệt. Minh Huy đứng bên sân khấu, tay cầm guitar, nhìn xuống đám đông. Tim anh đập thình thịch, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Thảo Ly từ xa, anh cảm thấy tự tin hơn.

“Chúng ta hãy chào đón Nguyễn Minh Huy!” MC giới thiệu.

Huy bước lên sân khấu, ánh đèn chiếu vào người anh, khiến anh cảm thấy như mình đang ở trong một giấc mơ. Những tiếng vỗ tay vang lên, và Huy bắt đầu chơi những nốt nhạc đầu tiên. Âm thanh vang vọng, và không khí như ngưng lại khi anh bắt đầu cất giọng.

“Bài hát này mình viết tặng cho một người đặc biệt…” Huy nói, giọng anh hơi run. Cảm xúc dâng trào khiến anh gần như quên đi mọi thứ xung quanh. Anh nhìn về phía Thảo Ly, ánh mắt cô lấp lánh, khiến anh thêm phần hưng phấn.

Bài hát tràn đầy cảm xúc, mỗi nốt nhạc như lấp đầy không gian với những kỷ niệm ngọt ngào. Thảo Ly cảm nhận từng lời ca, từng âm điệu như chạm vào trái tim mình. Mọi người xung quanh cũng bị cuốn hút, và họ cùng hát theo từng giai điệu.

Giữa lúc Huy đang biểu diễn, Tùng bất ngờ xuất hiện bên cạnh sân khấu, ánh mắt không rời khỏi Minh Huy. Hắn ta không thể chấp nhận sự nổi bật của Huy, và nụ cười của hắn chứa đựng điều gì đó không hay. Thảo Ly cảm thấy bất an khi nhìn thấy Tùng, nhưng cô không thể rời mắt khỏi Huy.

Khi bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội như một cơn sóng. Huy cúi đầu cảm ơn, nhưng trong lòng anh lại có chút lo lắng. Tùng đang tiến lại gần, và Huy cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

“Chúc mừng, Huy! Bài hát rất hay,” Tùng nói, nhưng giọng điệu của hắn lại mang theo sự châm biếm.“Cảm ơn,” Huy đáp lại, cố giữ bình tĩnh.

“Nhưng có vẻ như cậu chưa đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự thật. Cậu có dám thử thách bản thân mình không?” Tùng nói, ánh mắt đầy thách thức.

“Cậu đang nói gì vậy?” Huy hỏi, cảm giác bực bội dâng lên.

“Cậu biết mà, tình cảm không phải trò đùa. Nếu cậu thật sự yêu Thảo Ly, thì hãy chứng minh đi,” Tùng thách thức, khiến Huy cảm thấy như có một áp lực đè nặng lên vai.

Thảo Ly đứng bên cạnh, cảm thấy khó xử khi nghe cuộc đối thoại. Cô biết rằng Tùng đang cố gắng làm mọi thứ phức tạp hơn. “Tùng, đủ rồi. Huy đã làm rất tốt,” cô lên tiếng, cố gắng bảo vệ Huy.

“Cậu nghĩ rằng mình có thể bảo vệ Huy sao? Hãy nhìn xem, cậu ấy có thực sự xứng đáng với tình cảm của cậu không?” Tùng quay sang Thảo Ly, ánh mắt chứa đựng sự chế giễu.

“Cậu không có quyền nói như vậy!” Huy tức giận, tay nắm chặt guitar.

Thảo Ly cảm thấy căng thẳng, cô không muốn mọi thứ trở nên căng thẳng hơn. “Chúng ta nên trở lại lễ hội thôi,” cô nói, cố gắng làm dịu tình hình.

“Không, mình không thể để hắn ta hạ thấp mình,” Huy nói, ánh mắt kiên quyết.

“Thế thì hãy cho mọi người thấy cậu mạnh mẽ hơn,” Tùng tiếp tục châm chọc. “Hãy chứng minh rằng cậu có thể yêu thương mà không sợ hãi.”

Huy cảm thấy như mình đang bị dồn vào góc, nhưng anh biết mình không thể lùi bước. “Mình sẽ chứng minh,” anh nói, quyết tâm trong ánh mắt.

Thảo Ly nhìn Huy, cảm nhận được sự kiên trì trong anh. “Mình sẽ đứng bên cậu,” cô khẽ nói, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.

“Cảm ơn, Ly,” Huy thì thầm, nhưng vẫn không thể thoát khỏi cảm giác áp lực từ Tùng.

Lễ hội âm nhạc tiếp tục diễn ra, nhưng không khí xung quanh đã thay đổi. Huy và Thảo Ly sẽ phải đối mặt với những thử thách mới, và Huy biết rằng điều này không chỉ là về âm nhạc, mà còn là về tình cảm thật sự mà anh dành cho Thảo Ly. Câu chuyện vẫn chưa dừng lại, và những ngày không quên vẫn đang chờ đón họ ở phía trước.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.