Những Ngày Không Quên

Chương 14: Khoảnh Khắc Đặc Biệt




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Âm thanh của lễ hội vang vọng khắp sân trường, nơi ánh đèn lung linh và những nụ cười rạng rỡ hòa quyện với âm nhạc. Minh Huy đứng sau sân khấu, hơi lo lắng khi nhìn về phía Thảo Ly. Cô đang chuẩn bị cho phần trình diễn cùng với những bạn khác, nhưng ánh mắt của cô không rời khỏi anh, như thể đang cổ vũ cho từng nhịp tim của Huy.

“Cậu đã sẵn sàng chưa?” Mai Anh xuất hiện bên cạnh, khuôn mặt rạng rỡ như ánh nắng. Cô nắm tay Huy, truyền thêm năng lượng cho anh.

“Chắc chắn rồi!” Huy đáp, nhưng trong lòng anh không khỏi hồi hộp. Huy biết đây không chỉ là một buổi biểu diễn âm nhạc bình thường mà còn là cơ hội để anh thể hiện tình cảm dành cho Thảo Ly.

Khi tiếng nhạc bắt đầu vang lên, Huy bước ra sân khấu, cảm giác như thời gian ngừng trôi. Ánh đèn chiếu sáng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh. Huy hít một hơi thật sâu, đặt tay lên guitar, giai điệu đầu tiên vang lên, nhẹ nhàng nhưng tràn đầy cảm xúc. Những lời ca anh viết dành riêng cho Thảo Ly như tuôn trào từ trái tim, và ánh mắt của cô khiến anh thêm phần tự tin.

“Bài hát này mình viết tặng cho một người đặc biệt…” Huy nói, giọng anh hơi run. Cảm xúc dâng trào khiến anh gần như quên đi mọi thứ xung quanh. Anh nhìn về phía Thảo Ly, ánh mắt cô lấp lánh, khiến anh thêm phần hưng phấn.

Bài hát chạm đến trái tim mọi người. Thảo Ly cảm nhận từng lời ca, từng âm điệu như chạm vào trái tim mình. Mọi người xung quanh cũng bị cuốn hút, và họ cùng hát theo từng giai điệu.

Khi bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội như một cơn sóng. Huy cúi đầu cảm ơn, nhưng trong lòng anh lại có chút lo lắng. Tùng đang tiến lại gần, ánh mắt không rời khỏi anh, mang theo sự châm biếm.

“Chúc mừng, Huy! Bài hát rất hay,” Tùng nói, nhưng giọng điệu của hắn lại khiến Huy cảm thấy khó chịu.

“Cảm ơn,” Huy đáp lại, cố giữ bình tĩnh.

“Nhưng có vẻ như cậu chưa đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự thật. Cậu có dám thử thách bản thân mình không?” Tùng thách thức.

“Cậu đang nói gì vậy?” Huy hỏi, cảm giác bực bội dâng lên.

“Cậu biết mà, tình cảm không phải trò đùa. Nếu cậu thật sự yêu Thảo Ly, thì hãy chứng minh đi,” Tùng nói, khiến Huy cảm thấy như có một áp lực đè nặng lên vai.

Thảo Ly đứng bên cạnh, cảm thấy khó xử khi nghe cuộc đối thoại. “Tùng, đủ rồi. Huy đã làm rất tốt,” cô lên tiếng, cố gắng bảo vệ Huy.

“Cậu nghĩ rằng mình có thể bảo vệ Huy sao? Hãy nhìn xem, cậu ấy có thực sự xứng đáng với tình cảm của cậu không?” Tùng quay sang Thảo Ly, ánh mắt chế giễu.“Cậu không có quyền nói như vậy!” Huy tức giận, tay nắm chặt guitar.

Thảo Ly cảm thấy căng thẳng, cô không muốn mọi thứ trở nên phức tạp hơn. “Chúng ta nên trở lại lễ hội thôi,” cô nói, cố gắng làm dịu tình hình.

“Không, mình không thể để hắn ta hạ thấp mình,” Huy nói, ánh mắt kiên quyết.

“Thế thì hãy cho mọi người thấy cậu mạnh mẽ hơn,” Tùng tiếp tục châm chọc. “Hãy chứng minh rằng cậu có thể yêu thương mà không sợ hãi.”

Huy cảm thấy như mình đang bị dồn vào góc, nhưng anh biết mình không thể lùi bước. “Mình sẽ chứng minh,” anh nói, quyết tâm trong ánh mắt.

Thảo Ly nhìn Huy, cảm nhận được sự kiên trì trong anh. “Mình sẽ đứng bên cậu,” cô khẽ nói, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.

“Cảm ơn, Ly,” Huy thì thầm, nhưng vẫn không thể thoát khỏi cảm giác áp lực từ Tùng.

Tiếng nhạc và tiếng vỗ tay dường như đã trở thành nền cho cuộc chiến nội tâm của Huy. Anh phải đối mặt với Tùng, không chỉ vì Thảo Ly mà còn vì chính mình. Lễ hội âm nhạc tiếp tục diễn ra, nhưng không khí xung quanh đã thay đổi. Huy và Thảo Ly sẽ phải đối mặt với những thử thách mới, và Huy biết rằng điều này không chỉ là về âm nhạc, mà còn là về tình cảm thật sự mà anh dành cho Thảo Ly.

Khi buổi lễ kết thúc, mọi người bắt đầu ra về, nhưng Huy và Thảo Ly đứng lại, ánh mắt giao nhau như có một lời hứa. Huy nắm lấy tay Thảo Ly, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nhỏ bé của cô. “Mình sẽ không để Tùng làm chúng ta rối ren thêm nữa,” anh nói, sự quyết tâm hiện rõ trên khuôn mặt.

“Đừng để hắn làm cậu lo lắng, Huy. Chúng ta sẽ vượt qua tất cả,” Thảo Ly khẽ động viên, đôi mắt cô ánh lên niềm tin.

“Cảm ơn vì đã ở bên mình,” Huy thì thầm, ánh mắt chứa đựng nhiều điều chưa nói. Cảm giác ấm áp giữa họ như lan tỏa, khiến mọi lo lắng dường như tan biến.

Nhưng ngay lúc ấy, Tùng lại xuất hiện, đứng ở một góc khuất, ánh mắt hắn sắc lạnh như những mũi dao. Hắn không từ bỏ dễ dàng như vậy. Huy và Thảo Ly không biết rằng điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước, và những thử thách sắp tới sẽ không chỉ là về tình cảm, mà còn là về lòng dũng cảm của họ trong cuộc chiến với chính mình và những người xung quanh.

Những ngày không quên vẫn đang chờ đón họ ở phía trước.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.