"Không biết?" Giọng nói của Lục Tang Tửu đột ngột vang lên, cắt ngang lời bao biện yếu ớt của Bạch Hành.
Nàng cố gắng gượng dậy, một tay ôm lấy bả vai đang rỉ m.á.u, tay kia chống xuống đất. Nàng không khóc nữa, những giọt nước mắt đã khô trên gò má, chỉ để lại một đôi mắt trong trẻo nhưng nguội lạnh đến đáng sợ. Đôi mắt ấy nhìn Bạch Hành, không còn sự khao khát tình cha con, không còn sự ủy khuất van xin, mà là sự đoạn tuyệt triệt để.
"Phụ thân, ngài thật sự không biết sao?" Lục Tang Tửu nhếch môi, nụ cười thê lương đến nao lòng. "Ngài không biết Thúy Liễu hạ độc ta? Ngài không biết ngọc bội của ta biến mất từ đêm ta cứu vị quý nhân kia? Ngài không biết vì sao hôm nay ngài lại ép ta mặc y phục đỏ rực giống hệt nhị muội, ngồi vào cỗ xe ngựa đi đầu?"
Bạch Hành câm nín, bờ môi mấp máy không thốt nên lời. Lão không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của đứa con gái mà lão luôn coi là phế vật.
"Ngài biết hết." Lục Tang Tửu gằn từng chữ, âm thanh không lớn nhưng đủ để truyền vào tai tất cả những người có mặt. "Ngài chỉ là không quan tâm. Trong mắt ngài, ta chỉ là một quân cờ, một tấm mộc thịt, một thứ thế thân rẻ mạt để bảo vệ cho 'Ánh trăng sáng' quý giá của ngài. Nếu hôm nay ta c.h.ế.t dưới đao của thích khách, ngài sẽ chỉ rơi vài giọt nước mắt cá sấu, rồi vui vẻ bưng bít mọi chuyện, trải đường cho muội muội bước lên đài cao."
Nàng hít một hơi thật sâu, dồn chút linh lực ít ỏi cuối cùng để âm thanh trở nên vang vọng: "Nhưng ông trời có mắt! Lục Tang Tửu ta, mạng lớn không c.h.ế.t. Nhát đao này, coi như ta trả lại công ơn sinh thành dưỡng d.ụ.c mười mấy năm qua cho Thất Tình Hầu Phủ. Từ nay về sau, ân đoạn nghĩa tuyệt. Ta không còn là đại tiểu thư của các người, các người cũng đừng hòng dùng hai chữ 'tình thân' để trói buộc ta thêm một khắc nào nữa!"
Một lời tuyên cáo chấn động! Cắt đứt quan hệ với gia tộc, giữa thời đại lễ giáo nghiêm ngặt, là một hành động kinh thiên động địa. Nhưng lúc này, đối diện với một người cha m.á.u lạnh và một đứa em gái rắn độc, không một ai dám cất lời chê trách nàng. Bọn họ chỉ cảm thấy xót xa và kính phục sự kiên cường của đóa hoa tàn tạ này.
Bạch Hành nghe xong lời từ biệt, tức giận đến hộc m.á.u. Lão trừng mắt, chỉ tay về phía nàng, định mắng c.h.ử.i kẻ đại nghịch bất đạo, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, một ngụm m.á.u tươi phun ra, cả người ngã vật xuống đất, ngất lịm đi trong sự nhục nhã.
Diệp Chi Dao thấy chỗ dựa lớn nhất sụp đổ, ả phát điên, lao về phía Lục Tang Tửu, móng tay sắc nhọn nhắm thẳng vào mặt nàng: "Tiện nhân! Ngươi dám hủy hoại ta! Ta phải g.i.ế.c ngươi!"
Chưa đợi ả chạm vào vạt áo của Lục Tang Tửu, Tạ Ngưng Uyên chỉ khẽ phất tay áo. Một cỗ lực lượng vô hình tựa như bức tường thành giáng mạnh vào n.g.ự.c Diệp Chi Dao, đ.á.n.h bay ả xa trượng, nôn ra một b.úng m.á.u lớn, đan điền trong nháy mắt rạn nứt. Ả ôm bụng gào thét t.h.ả.m thiết, tu vi tích lũy bấy lâu nay chính thức bị phế bỏ.
"Đưa Diệp Chi Dao vào đại lao của Hình Bộ, chờ ngày xét xử tội danh mưu sát đích tỷ, lừa gạt hoàng ân." Tạ Ngưng Uyên lạnh lùng ra lệnh cho đám thị vệ hoàng gia vừa chạy tới. "Thất Tình Hầu dung túng kẻ ác, tước bỏ ngọc ấn gia chủ, giam lỏng tại phủ chờ thánh chỉ định đoạt."
Những lời phán quyết của Quốc Sư dứt khoát, tàn nhẫn, không lưu lại bất kỳ một đường sống nào cho kẻ thù. Bọn thị vệ lập tức xông lên, thô bạo lôi Diệp Chi Dao đang điên loạn và Bạch Hành đang bất tỉnh đi như lôi hai con ch.ó c.h.ế.t. Vở kịch tranh đấu nực cười của Thất Tình Hầu Phủ chính thức hạ màn bằng sự thân bại danh liệt của những kẻ tự cho mình là cao cao tại thượng.
Gió lạnh lùa qua Lạc Nhai Sơn Trang, cuốn đi mùi m.á.u tanh, trả lại sự trong trẻo cho không gian.
Lục Tang Tửu nhìn theo bóng lưng t.h.ả.m hại của hai kẻ từng chà đạp mình, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện đến cực điểm. Sự sảng khoái trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c, quét sạch mọi uất ức, kìm nén suốt bao ngày qua. Nàng đã thắng. Bằng chính sự mưu mô, nhẫn nhịn và tài diễn xuất đỉnh cao của một ma tôn, nàng đã triệt để đập nát vầng hào quang giả tạo của đóa bạch liên hoa kia, đoạt lại toàn bộ sinh cơ thuộc về mình.
Mục đích đã đạt, gánh nặng trút bỏ, cơn đau từ vết thương trên vai và sự cạn kiệt thể lực lập tức ùa tới như thác lũ. Ánh mắt Lục Tang Tửu mờ đi, thế giới xung quanh chao đảo. Nàng buông lỏng cơ thể, cứ thế ngã gục về phía sau.
Nhưng nàng không chạm đất.
Một vòng tay vững chãi, mang theo mùi hương đàn hương thanh lãnh, tĩnh mịch đã dang ra, ôm trọn thân hình bé nhỏ của nàng vào lòng. Lục Tang Tửu tựa đầu vào vòm n.g.ự.c ấm áp của Tạ Ngưng Uyên, hơi thở yếu ớt lướt qua cổ áo bạch y của y.
Giữa sự hỗn loạn đang lắng xuống, Tạ Ngưng Uyên hơi cúi đầu. Đôi mắt sâu thẳm của vị Quốc Sư uy quyền nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhợt nhạt đang nhắm nghiền của nàng. Đôi môi mỏng của y khẽ nhếch lên một nụ cười cực kỳ hiếm hoi, mang theo sự sủng nịnh bất đắc dĩ và một tia nguy hiểm khó lường. Y ghé sát tai nàng, dùng thanh âm chỉ hai người nghe được, thì thầm.
"Diễn đủ chưa, tiểu hồ ly?"
Lục Tang Tửu dù đã nhắm mắt, ý thức đang dần chìm vào bóng tối, nhưng khóe môi vẫn cố chấp nhếch lên tạo thành một độ cong hoàn mỹ. Nàng không còn sức để mở miệng, chỉ dùng chút ý niệm cuối cùng, để lại một câu nói vang lên trong thần thức của y.
Đa tạ Quốc Sư đại nhân phối hợp diễn xuất. Thù lao của ngài... ta nợ lại kiếp này.
Tạ Ngưng Uyên khẽ cười thành tiếng. Y không bận tâm đến ánh mắt kinh ngạc của hàng trăm con người xung quanh, dứt khoát bế bổng Lục Tang Tửu lên. Vạt áo trắng phiêu dật hòa quyện cùng sắc đỏ ch.ói lọi của y phục trên người nàng, tạo nên một bức tranh chấn động nhân tâm giữa sương mù Lạc Nhai.
"Người này bị thương nặng vì xả thân cứu giá, bổn tọa sẽ đích thân đưa về Quốc Sư Phủ trị liệu. Không ai được phép làm phiền."
Bỏ lại một câu nói định đoạt càn khôn, Tạ Ngưng Uyên ôm lấy Lục Tang Tửu, bước lên cỗ xe ngựa mạ vàng sang trọng nhất của Quốc Sư Phủ, bỏ lại phía sau một Lạc Nhai Sơn Trang đang xôn xao bàn tán và một Thất Tình Hầu Phủ đã hoàn toàn chìm vào dĩ vãng.
Bánh xe lăn bánh, nghiến nát những chiếc lá khô trên đường. Bên trong buồng xe ấm áp, Lục Tang Tửu chìm vào giấc ngủ say sưa và an toàn nhất kể từ khi trọng sinh. Nàng biết, khi nàng tỉnh lại, sẽ không còn là một thế thân cam chịu, không còn là một cái bóng lay lắt trong hậu viện. Nàng là Lục Tang Tửu, là chủ nhân duy nhất của vận mệnh mình, và bên cạnh nàng, đã có thêm một kẻ thâm trầm, cường đại sẵn sàng vì nàng mà che ô chắn bão.
Hành trình nghịch tập tại hạ giới mới chỉ vừa bắt đầu, nhưng ván cờ đầu tiên này, nữ ma đầu đã thắng một cách oanh liệt, rực rỡ và vô cùng trọn vẹn.
