Nữ Phụ Lục Trà Đoạt Mệnh Bạch Liên Hoa

Chương 17:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Diệp Chi Dao đang co rúm một góc, nghe thấy phụ thân nhắc đến tên mình, ả như túm được cọng rơm cứu mạng. Ả không màng đến hình tượng đóa bạch liên hoa thanh thuần thường ngày, cả người lem luốc bùn đất bò tới, nước mắt tuôn rơi lã chã, giọng khản đặc uất ức: "Quốc Sư đại nhân, xin ngài làm chủ cho tiểu nữ! Tỷ tỷ hận tiểu nữ được phụ thân sủng ái, nên mới tương kế tựu kế dẫn sát thủ tới đây. Ngọc bội kia... ngọc bội kia rõ ràng là của tiểu nữ! Tỷ tỷ muốn cướp đoạt công lao, muốn dồn tiểu nữ vào chỗ c.h.ế.t!"
Ả vừa khóc vừa ngước đôi mắt ướt sũng lên nhìn Tạ Ngưng Uyên, hy vọng vẻ đáng thương của mình có thể lay động vị Phật t.ử cao lãnh này. Từ trước đến nay, chỉ cần ả khóc, mọi nam nhân trên đời đều sẽ mủn lòng.
Nhưng ả đã nhầm. Kẻ đứng trước mặt ả không phải là đám công t.ử thế gia bị sắc đẹp làm cho ngu muội.
Tạ Ngưng Uyên khẽ cong môi. Một nụ cười cực kỳ nhạt nhòa, nhưng lại mang theo sự trào phúng tột độ. Y bước tới thêm một bước, mũi giày trắng muốt dừng lại ngay trước mặt Lục Tang Tửu. Y chậm rãi cúi xuống, không màng đến vũng m.á.u tanh tưởi, đưa bàn tay thon dài ra.
"Đưa bổn tọa xem."
Lục Tang Tửu diễn vô cùng nhập tâm. Nàng rụt tay lại một chút, ánh mắt ngập tràn sự cảnh giác và hoảng sợ, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới đến mức rỉ m.á.u, rồi mới run rẩy đặt khối Ngọc bội Linh Hư vào lòng bàn tay y. Đầu ngón tay lạnh ngắt của nàng vô tình sượt qua lòng bàn tay ấm áp của Tạ Ngưng Uyên. Nàng cảm nhận rõ ràng, ngón tay y khẽ gõ nhẹ vào lòng bàn tay nàng một nhịp, ám muội mà đầy thâm ý.
Tạ Ngưng Uyên đứng thẳng người lên, nâng khối ngọc bội rực rỡ dưới ánh mặt trời.
"Diệp nhị tiểu thư nói, khối ngọc này là của ngươi?" Tạ Ngưng Uyên nhàn nhạt hỏi, âm thanh không mang theo vui giận.
"Vâng... vâng ạ! Đó là vật bất ly thân của tiểu nữ!" Diệp Chi Dao mừng rỡ, tưởng rằng Quốc Sư đã tin lời mình.
"Thú vị thật." Tạ Ngưng Uyên khẽ v**t v* bề mặt ngọc bội. "Ngọc bội Linh Hư không phải là phàm vật. Nó là thần vật có linh tính, đã nhận chủ thì trọn đời chỉ dung nạp huyết mạch và khí tức của chủ nhân chân chính. Nếu như có kẻ mạo danh chạm vào, hoặc cố ý mang theo bên người, ngọc sẽ dần mất đi linh quang, thậm chí phản phệ."
Nói đến đây, y đột ngột truyền một tia linh lực vào ngọc bội. Khối ngọc vốn dĩ đang ảm đạm bỗng chốc bùng lên một luồng ánh sáng ch.ói lòa. Ánh sáng ấy không hề bài xích, mà ngược lại, nó thoát ra khỏi tay Tạ Ngưng Uyên, trôi nổi trong không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống lòng bàn tay đang mở ra của Lục Tang Tửu. Ngay khi chạm vào vết m.á.u của nàng, khối ngọc phát ra tiếng ngân nga vui sướng, tỏa ra vầng sáng ấm áp bao bọc lấy cơ thể đang trọng thương của nàng.
Đám đông hít sâu một ngụm khí lạnh. Chân tướng đã rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn! Thần vật tự nhận chủ, điều này không ai có thể ngụy tạo được!
Sắc mặt Diệp Chi Dao nháy mắt mất đi huyết sắc, ả lắp bắp, lùi lại phía sau, không ngừng lắc đầu: "Không... không thể nào... Nó bị hỏng rồi! Chắc chắn là tỷ tỷ đã dùng yêu thuật!"
"Yêu thuật?" Tạ Ngưng Uyên cười lạnh, ánh mắt sắc như lưỡi đao xé rách lớp mặt nạ của ả. "Vậy để bổn tọa nói cho ngươi biết thêm một điều. Phượng mệnh chân chính, khí vận hưng thịnh, vạn tà bất xâm. Kẻ mang mệnh cách ấy đi đến đâu, cỏ cây tươi tốt, linh khí quy tụ. Còn ngươi..."
Y vung tay áo, một luồng kình phong quét qua, trực tiếp x.é to.ạc cỗ xe ngựa lật nhào của Diệp Chi Dao ở phía xa. Những mảnh vỡ nát vụn văng tung tóe, để lộ ra trục bánh xe đã bị cưa đứt từ bên trong bằng một thủ pháp cực kỳ tinh vi.
"Ngươi tự xưng là Phượng mệnh, tự xưng là đóa bạch liên hoa vô tội, nhưng lại để nha hoàn thân cận giấu Diệt Linh Thủy trong chén trà nhắm vào chính tỷ tỷ ruột của mình. Lại cố tình dàn xếp một cỗ xe ngựa gãy trục, đẩy tỷ tỷ ra làm mồi nhử thích khách để bản thân chạy trốn. Tiếc thay, lưới trời l.ồ.ng lộng, xe của ngươi lật, sát thủ xông tới, và người dùng thân mình đỡ đao cho ngươi, lại chính là người mà ngươi luôn miệng gọi là 'yêu nghiệt'."
Từng lời của Quốc Sư nện xuống như b.úa tạ. Những bằng chứng rành rành được phơi bày dưới ánh sáng. Chén trà độc ở cổng sơn trang, trục xe gãy nát, vết đao sâu hoắm trên vai Lục Tang Tửu, và khối ngọc bội nhận chủ. Tất cả xâu chuỗi lại thành một bức tranh hoàn mỹ vạch trần tâm địa rắn độc của Diệp Chi Dao và sự thiên vị đến tàn nhẫn của Bạch Hành.
Các phu nhân quý tộc xung quanh bắt đầu chỉ trỏ, ánh mắt nhìn Diệp Chi Dao từ sự ngưỡng mộ, thương xót đã chuyển sang khinh bỉ, ghê tởm tột độ.
"Trời ơi, không ngờ Nhị tiểu thư Thất Tình Hầu Phủ lại là loại người như vậy!"
"Cướp công cứu giá, trộm ngọc bội, hạ độc, còn hãm hại tỷ tỷ ruột làm thế thân đỡ đạn. Tâm địa ác độc bực này, sao có thể là Phượng mệnh được?"
"Thất Tình Hầu cũng thật hồ đồ, bị một con nha đầu xỏ mũi dắt đi, suýt nữa tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ân nhân của hoàng thất!"
Những lời đàm tiếu như hàng ngàn mũi kim đ.â.m vào màng nhĩ Bạch Hành. Lão lảo đảo, khuôn mặt uy nghi thường ngày nay nhăn nhúm, tái nhợt. Lão biết, xong rồi. Thanh danh của Thất Tình Hầu Phủ, tiền đồ mà lão dốc tâm bồi đắp cho Diệp Chi Dao, tất cả đã sụp đổ hoàn toàn trong ngày hôm nay.
"Quốc Sư... Quốc Sư bớt giận..." Bạch Hành hai đầu gối nhũn ra, quỳ rạp xuống đất, thanh âm run rẩy mang theo sự tuyệt vọng. "Là hạ quan bị kẻ gian che mắt... Hạ quan thật sự không biết..."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.