Nữ Phụ Lục Trà Đoạt Mệnh Bạch Liên Hoa

Chương 16:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Nhưng... ngay khoảnh khắc sinh t.ử cận kề ấy, một cảm giác kỳ lạ xẹt qua tâm trí Lục Tang Tửu.
Nàng khẽ liếc mắt qua khe hở của đám đông, hướng về phía ngọn đồi nhỏ cách đó không xa. Dưới ánh mặt trời mờ ảo của khu rừng sương mù, thân ảnh mặc bạch y thanh khiết như tuyết vẫn ngồi tĩnh lặng trên lưng ngựa. Bàn tay thon dài của Tạ Ngưng Uyên ngừng vân vê chuỗi Bồ Đề Châu. Đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ của y từ trên cao nhìn xuống, không chứa đựng sự từ bi của một vị Phật t.ử, mà mang theo một loại áp lực bễ nghễ chúng sinh, và cả một tia hứng thú không thèm che giấu.
Lục Tang Tửu trong lòng khẽ động. Nàng thu lại luồng ma khí vừa ngưng tụ nơi tâm mạch, nhắm nghiền hai mắt, để một giọt nước mắt trong suốt trào ra, lăn dài trên gò má tái nhợt, tạo nên một bức tranh mỹ nhân tuyệt vọng hoàn mỹ nhất.
Tạ Ngưng Uyên, ta đã diễn một vở kịch hay đến thế này, đường đường là Quốc Sư đại nhân, ngài không định trả chút thù lao sao?
Bàn tay ngưng tụ linh lực của Bạch Hành chẻ không khí, mang theo tiếng rít gào ch.ói tai, cách đỉnh đầu Lục Tang Tửu chỉ còn chưa đầy nửa tấc... Dư luận xung quanh nhắm c.h.ặ.t mắt lại, không nỡ nhìn cảnh đóa hoa đẫm m.á.u bị nghiền nát.
Một giây cuối cùng. Căng thẳng tột độ. Không khí như đông đặc lại thành băng.
Đúng lúc đó, một âm thanh trầm đục, thanh thúy vang lên. Không phải tiếng xương vỡ, cũng không phải tiếng m.á.u thịt bị xé toạc.
Mà là tiếng Phật châu va chạm, thanh tịnh, thong dong, nhưng lại mang theo uy áp phật môn nghiền ép toàn bộ sát khí của vạn vật. Tiếng động ấy xé rách sương mù, đ.á.n.h thẳng vào tâm trí của từng kẻ đang đứng tại Lạc Nhai Sơn Trang.
"Phịch!"
Một tiếng vang trầm đục x.é to.ạc không gian căng thẳng đến nghẹt thở. Chuỗi Bồ Đề Châu mang theo ánh sáng vàng nhạt uy nghiêm, lướt qua khoảng không với tốc độ xé gió, chuẩn xác đ.á.n.h bật bàn tay đang ngưng tụ linh lực tàn độc của Bạch Hành.
Lực lượng từ chuỗi phật châu không hề mang theo sát ý bạo liệt, nhưng lại nặng tựa thái sơn, trực tiếp chấn nát luồng khí tức hộ thể của Thất Tình Hầu. Bạch Hành lảo đảo lùi lại ba bước, cổ tay truyền đến cơn đau nhức thấu xương, linh lực trong đan điền bỗng chốc hỗn loạn như ngựa đứt cương. Lão kinh hãi ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt đang vặn vẹo vì sát khí tức khắc cứng đờ, đôi mắt trừng lớn chứa đầy sự hoảng loạn tột độ.
"Kẻ nào dám..." Lời quở trách vừa trào lên đến cổ họng Bạch Hành liền bị nuốt ngược trở lại, biến thành một tiếng ực khan khô khốc.
Đám đông vương tôn quý tộc, phu nhân tiểu thư đang vây quanh hiện trường đẫm m.á.u đồng loạt dạt ra hai bên như thủy triều rút, tạo thành một lối đi rộng rãi. Tiếng bước chân chậm rãi, thong dong vang lên trên nền đất lẫn lộn bùn nhão và m.á.u tanh.
Người tới khoác trên mình một bộ bạch y thanh khiết không vướng chút bụi trần, vạt áo phiêu diêu trong sương mù tựa như trích tiên giáng thế. Dung mạo y tuấn mỹ vô song, xương quai hàm sắc sảo, đôi mắt phượng sâu thẳm đen láy không gợn chút cảm xúc phàm tục. Giữa ngón tay thon dài, trắng trẻo của y, chuỗi Bồ Đề Châu vừa đ.á.n.h bật tay Bạch Hành đã lặng lẽ quay trở về, ngoan ngoãn xoay tròn.
Là Tịch Trần Quốc Sư – Tạ Ngưng Uyên!
Bầu không khí tại Lạc Nhai Sơn Trang nháy mắt rơi vào tĩnh lặng tĩnh mịch. Quyền uy của vị Quốc Sư trẻ tuổi này tại Linh Hư Vương Triều từ lâu đã vượt trên cả hoàng quyền thế tục. Y nắm giữ thiên mệnh, thay trời hành đạo, lời y nói ra chính là phán quyết của thần minh. Không một ai dám thở mạnh.
Lục Tang Tửu nửa nằm nửa ngồi trên vũng m.á.u, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, mái tóc đen nhánh xõa tung dính bết vào gò má tái nhợt. Nàng khẽ nâng rèm mi lấp lánh nước, để lộ một ánh mắt bàng hoàng, kinh ngạc, xen lẫn sự sùng bái yếu ớt, hoàn mỹ khắc họa dáng vẻ của một con thú nhỏ bị thương vừa tìm thấy đấng cứu thế. Nhưng sâu thẳm trong đồng t.ử của vị nữ ma đầu kiếp trước, một tia giảo hoạt lạnh lẽo xẹt qua.
Tới đúng lúc lắm, Tạ Ngưng Uyên. Vở kịch này, ta nhường sân khấu lại cho ngài.
Bạch Hành nuốt nước bọt, vội vàng thu liễm toàn bộ sát khí, khom người hành lễ, trán lấm tấm mồ hôi lạnh: "Quốc Sư đại nhân... ngài... sao ngài lại giá lâm đến tận đây? Đứa nghịch nữ này tâm trí điên loạn, buông lời xằng bậy, làm kinh động đến thánh giá, thật là tội đáng muôn c.h.ế.t. Xin Quốc Sư cho phép hạ quan mang nó về phủ dạy dỗ, tránh làm bẩn mắt ngài."
Tạ Ngưng Uyên không hề nhìn Bạch Hành lấy một cái. Đôi mắt tĩnh lặng của y chậm rãi hạ xuống, dừng lại trên thân ảnh nhỏ bé, rách rưới đang run rẩy dưới đất. Ánh mắt y lướt qua vết thương nhuốm m.á.u trên vai nàng, lướt qua đôi bàn tay bám đầy bùn đất đang gắt gao che chở khối Ngọc bội Linh Hư, và cuối cùng, dừng lại trên đôi mắt ngấn lệ kia.
"Dạy dỗ?" Giọng nói của Tạ Ngưng Uyên vang lên, trầm thấp, lạnh lẽo, lại mang theo uy áp phật môn khiến màng nhĩ mọi người như muốn nứt toạc. "Thất Tình Hầu, bổn tọa không biết, từ khi nào quy củ của Hầu phủ lại lớn hơn cả thiên lý đạo trời? Ngay trước mặt hoàng thân quốc thích, giữa thanh thiên bạch nhật, ngươi định diệt khẩu ân nhân cứu giá của vương triều sao?"
Bốn chữ "ân nhân cứu giá" vừa thốt ra từ miệng Quốc Sư, cả đám đông như ong vỡ tổ, âm thanh xì xào bàn tán bùng nổ.
Bạch Hành sắc mặt xám xịt, hai chân run rẩy: "Quốc Sư minh xét! Đứa con gái này sinh ra đã mang mệnh ách, tâm thuật bất chính! Ngọc bội đó là do nó ăn cắp của muội muội nó. Người cứu giá năm xưa, mang Phượng mệnh chân chính là Chi Dao! Toàn bộ kinh thành đều biết chuyện này!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.