Nữ Phụ Lục Trà Đoạt Mệnh Bạch Liên Hoa

Chương 15:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

"Ngươi câm miệng! Ngươi nói bậy! Là ta cứu điện hạ! Là ta!" Diệp Chi Dao gào lên, hai tay ôm lấy đầu, bước chân lảo đảo tiến lên định tát Lục Tang Tửu nhưng bị mấy vị phu nhân đứng gần đó vô thức kéo lùi lại, ánh mắt họ nhìn ả đã tràn ngập sự khinh bỉ và ghê tởm.
Bên trong thân xác ốm yếu tàn tạ, linh hồn của ma tôn Cô Hoàng đang cười lạnh một tiếng sảng khoái. Diệp Chi Dao, ngươi cho rằng chỉ có nước mắt của ngươi mới có giá trị sao? Để xem hôm nay, cái danh xưng 'bạch liên hoa' của ngươi bị l*t s*ch sành sanh thì sẽ mang bộ mặt t.h.ả.m hại thế nào.
Lục Tang Tửu không để cho Diệp Chi Dao có cơ hội th* d*c, nàng tiếp tục bồi thêm một đòn chí mạng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng:
"Khi ta mang ngọc bội trở về Thất Tình Hầu Phủ, muội đã khóc lóc cầu xin ta. Muội nói muội mang Phượng mệnh, cần có công lao cứu giá để củng cố địa vị, để Thất Tình Hầu Phủ được nở mày nở mặt. Phụ thân... người cũng nói với ta rằng, ta chỉ là một kẻ ốm yếu vô dụng, dù có nhận công cũng không mang lại lợi ích gì cho gia tộc. Người ép ta giao ngọc bội cho nhị muội, ép ta thề độc cả đời không được nhắc lại chuyện này..."
Những lời này vừa dứt, toàn trường như bị một quả sấm sét nổ tung.
"Trời đất ơi! Thất Tình Hầu Phủ lại dám làm ra loại chuyện tày trời này sao? Dám cướp công cứu giá của hoàng thất?"
"Thảo nào... thảo nào một người mang Phượng mệnh, được xưng tụng là Bồ Tát sống như Diệp nhị tiểu thư lại chẳng biết một chút y thuật nào, khi Thái t.ử điện hạ hỏi về địa hình Vọng Vân Tuyết Sơn năm đó cũng ấp úng trả lời không rõ."
"Ép đích nữ mặc y phục đỏ làm bia đỡ đạn, rồi thứ nữ lại còn vu oan giá họa cho ân nhân cứu mạng mình. Cái gọi là 'Ánh trăng sáng' của kinh thành, hóa ra lại là một vũng bùn hôi thối!"
Những lời bàn tán sắc như d.a.o găm liên tục găm vào màng nhĩ Bạch Hành. Lão đứng sững như trời trồng, khuôn mặt già nua lúc đỏ lúc trắng, cơ bắp trên mặt giật giật liên hồi. Lão không ngờ Lục Tang Tửu, một đứa con gái luôn cúi đầu cam chịu, nhu nhược đến mức đ.á.n.h không cãi, mắng không than, hôm nay lại dám đem bí mật động trời này phanh phui trước mặt toàn bộ vương tôn quý tộc!
"Nghịch nữ! Ngươi trúng độc hồ đồ rồi, dám ở trước mặt vương công quý tộc ăn nói sảng bậy!" Bạch Hành gầm lên một tiếng như sấm nổ. Uy áp của một cường giả Luyện Khí kỳ dồn dập bùng phát, ép thẳng về phía Lục Tang Tửu khiến những người xung quanh phải lùi lại vài bước.
Lục Tang Tửu bị uy áp ép cho hộc thêm một ngụm m.á.u, nhưng ánh mắt nàng vẫn quật cường nhìn thẳng vào Bạch Hành, giơ cao cánh tay phải gầy guộc lên.

 

"Phụ thân nói ta nói bậy? Vậy người giải thích xem, tại sao mặt sau của Ngọc bội Linh Hư lại có một vết xước sâu bằng nửa lóng tay? Đó là do khi ta cõng điện hạ, một mũi tên của sát thủ sượt qua, găm thẳng vào ngọc bội mới để lại dấu vết. Nếu ngọc bội luôn ở trên người nhị muội, vì sao nhị muội lại không hề hay biết về vết xước này, mà còn từng nói với phu nhân Tể tướng rằng ngọc bội hoàn mỹ không tỳ vết?"
Diệp Chi Dao nghe đến đây, hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngã khuỵu xuống đất. Ả chưa từng chú ý đến vết xước nhỏ ở mặt sau ngọc bội, bởi vì ả chỉ quan tâm đến thứ ánh sáng hào quang mà nó mang lại. Lời nói của Lục Tang Tửu kín kẽ, logic rành mạch, kết hợp với những chi tiết mà chỉ có người trong cuộc mới biết, đã hoàn toàn đập tan mọi sự ngụy biện.
Đám đông xôn xao, ánh mắt nhìn về phía Bạch Hành và Diệp Chi Dao đã chuyển từ nghi ngờ sang phẫn nộ và khinh miệt tột độ. Lừa dối hoàng thất là tội khi quân, cướp công đích nữ là tội bất từ. Thất Tình Hầu Phủ, danh tiếng trăm năm, hôm nay coi như mất sạch!
Bạch Hành nhận ra thế cục đã hoàn toàn mất kiểm soát. Ánh mắt lão quét qua những khuôn mặt đang châm biếm xung quanh, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Nếu chuyện này truyền đến tai Hoàng đế, Thất Tình Hầu Phủ chắc chắn sẽ đón nhận cơn thịnh nộ không thể vãn hồi. Phượng mệnh của Diệp Chi Dao cũng sẽ biến thành trò cười.
Chỉ có một cách duy nhất. Kẻ c.h.ế.t thì không thể mở miệng. Chỉ cần chứng minh Lục Tang Tửu phát điên, hoặc đ.á.n.h ngất ả mang về phủ giam cầm, mọi chuyện vẫn còn có thể dùng quyền lực đè xuống.
Trong mắt Bạch Hành lóe lên một tia sát ý tàn độc. Lão bước lên một bước, bàn tay giơ cao, linh lực màu xám ngưng tụ thành một luồng kình phong sắc bén.
"Đứa con bất hiếu, vì ghen tị với muội muội mà sinh ra tâm ma, cấu kết với tà tu ám sát cốt nhục, nay lại dám bịa đặt vu khống gia tộc! Hôm nay, lão phu phải thay trời hành đạo, thanh lý môn hộ!"
Giọng nói của lão vang lên đầy vẻ đại nghĩa diệt thân, nhưng sát khí tỏa ra lại lạnh lẽo thấu xương. Đám đông kinh hô, vài vị võ tướng định xông ra cản lại nhưng khoảng cách quá xa, uy áp của Bạch Hành lại quá mạnh, không ai kịp ra tay cứu giúp một nữ t.ử yếu ớt đang nằm bệt dưới đất.
Diệp Chi Dao thấy phụ thân ra tay, trong mắt lóe lên sự điên cuồng đắc ý. C.h.ế.t đi! Ngươi c.h.ế.t đi Lục Tang Tửu! Chỉ cần ngươi c.h.ế.t, mọi bí mật sẽ bị chôn vùi! Ta vẫn là 'Ánh trăng sáng', ta vẫn là người mang Phượng mệnh cao quý nhất!
Lục Tang Tửu nằm đó, đối diện với bàn tay mang theo kình phong chí mạng đang giáng xuống đỉnh đầu mình. Nàng không hề nhúc nhích, cũng không hề có ý định lẩn tránh. Trong mắt người ngoài, đó là sự tuyệt vọng và buông xuôi của một nạn nhân đáng thương. Nhưng sâu thẳm trong đôi đồng t.ử tĩnh lặng kia, là sự tính toán lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Nàng biết rất rõ, Bạch Hành không dám g.i.ế.c nàng ngay tại đây, lão chỉ muốn phế bỏ đan điền hoặc đ.á.n.h nàng trọng thương đến mức tàn phế không thể mở miệng. Nhưng dù là kết quả nào, nàng cũng đã chuẩn bị sẵn một luồng ma khí ngưng tụ ở tâm mạch. Chỉ cần đòn của Bạch Hành chạm vào người, nàng sẽ tự bạo nhất đoạn kinh mạch nhỏ, mượn lực đẩy văng ra xa, tạo thành một hiện trường "người cha độc ác tàn sát đích nữ" chấn động toàn bộ vương triều.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.