Nữ Phụ Lục Trà Đoạt Mệnh Bạch Liên Hoa

Chương 14:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Diệp Chi Dao dường như đã bị sự uất ức làm cho phát điên. Ả không thể chấp nhận được việc mình bị một kẻ phế vật dùng mưu kế "lục trà" đè bẹp. Rõ ràng trục bánh xe của ả bị phá hỏng! Rõ ràng là Lục Tang Tửu lôi ả vào đống đao kiếm! Tại sao tất cả mọi người lại mù quáng bênh vực con tiện nhân đó?
"Con không câm! Phụ thân, người đừng để ả lừa! Trục bánh xe của con đột nhiên gãy nát, chắc chắn là do ả giở trò! Ả muốn g.i.ế.c con! Ả ghen tị với thân phận của con!" Diệp Chi Dao nhào tới, định túm lấy cổ áo Lục Tang Tửu mà tra hỏi.
Lục Tang Tửu thấy ả nhào tới, trong lòng thầm hô một tiếng "Đến lúc rồi". Nàng giả vờ sợ hãi tột độ, hai tay chống đất lùi về sau, cả người run rẩy như chiếc lá mùa đông.
"Đừng... muội muội đừng đ.á.n.h tỷ tỷ... Tỷ tỷ không có... tỷ tỷ thực sự không làm gì cả..."
Trong lúc lùi lại, bàn tay đang run rẩy của Lục Tang Tửu cố tình vung lên, sượt qua vạt áo của mình. Động tác vô cùng tự nhiên, tựa như một sự giằng co hoảng loạn.
Leng keng...
Một vật thể bằng ngọc bích từ trong vạt áo rách nát của Lục Tang Tửu rơi ra, lăn lông lốc trên nền đất đá, phát ra âm thanh lanh lảnh rồi dừng lại ngay dưới chân Bạch Hành.
Dưới ánh sáng mờ ảo của khu rừng, miếng ngọc bội tinh xảo tỏa ra một luồng linh khí nhàn nhạt. Trên mặt ngọc khắc rõ hai chữ triện cổ kính: Linh Hư.
Toàn bộ âm thanh xì xào xung quanh đột ngột im bặt. Không khí dường như đông cứng lại.
Bạch Hành sững sờ nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội dưới đất, đồng t.ử lão co rút mạnh, sát khí trong mắt chợt bùng lên không thể che giấu.
Diệp Chi Dao đang điên cuồng gào thét cũng như bị bóp nghẹt cổ họng. Khuôn mặt ả cắt không còn một giọt m.á.u, đôi mắt trừng lớn nhìn miếng ngọc bội, toàn thân run lên bần bật vì một nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả cái c.h.ế.t vừa trải qua.
Ngọc bội Linh Hư. Tín vật của "Ánh trăng sáng" năm xưa cứu giá. Vật mà Diệp Chi Dao đã dùng mọi thủ đoạn để cướp đoạt, bưng bít, tự nhận mình là ân nhân của Hoàng tộc.
Lục Tang Tửu nằm đó, hơi thở mong manh, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh mắt nàng xuyên qua đám đông, vô tình hay cố ý, lướt qua một thân ảnh bạch y đang ngồi yên tĩnh trên lưng ngựa ở một ngọn đồi nhỏ cách đó không xa.
Tạ Ngưng Uyên vân vê chuỗi Bồ Đề Châu trong tay, khóe môi y cũng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy hứng thú.


Trò hay, rốt cuộc cũng đến hồi gay cấn nhất.
Sự tĩnh lặng bao trùm khu rừng sương mù phảng phất mùi m.á.u tanh. Ánh mắt của tất cả mọi người, từ các phu nhân quyền quý, đám công t.ử thế gia cho đến những hộ vệ mang gươm giáo đẫm m.á.u, đều dán c.h.ặ.t vào miếng ngọc bích vừa rơi ra từ vạt áo rách nát của Lục Tang Tửu.
Hai chữ "Linh Hư" khắc trên mặt ngọc tuy nhỏ bé nhưng lại tỏa ra một luồng áp lực vô hình, đập thẳng vào nhận thức của những kẻ có mặt tại hiện trường.
"Đó... đó chẳng phải là Ngọc bội Linh Hư sao?" Một vị phu nhân mặc cáo mệnh phu nhân phục che miệng, kinh hô thành tiếng. "Tín vật năm xưa Thái t.ử điện hạ ban cho ân nhân cứu mạng... Không phải vẫn luôn nằm trong tay Diệp nhị tiểu thư sao? Tại sao lại ở trên người đại tiểu thư?"
Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng như ngọn lửa bén vào đồng cỏ khô.
Diệp Chi Dao như bị dội một gáo nước lạnh buốt từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, sự hoảng loạn tột độ phá nát hoàn toàn lớp vỏ bọc thanh thuần, vô tội thường ngày. Ả trừng đôi mắt đỏ ngầu, mái tóc rối tung vì vụ lật xe ban nãy, chỉ tay thẳng vào mặt Lục Tang Tửu mà rít lên ch.ói tai:
"Tiện nhân! Ngươi dám ăn cắp ngọc bội của ta! Ngươi ghen tị với ta, ngươi cố tình dàn cảnh dẫn thích khách tới đây để g.i.ế.c ta, rồi thừa cơ trộm ngọc bội! Phụ thân! Người mau g.i.ế.c ả đi! Ả là kẻ tâm địa rắn độc!"
Đối mặt với dáng vẻ điên cuồng như dã thú c.ắ.n càn của Diệp Chi Dao, Lục Tang Tửu không hề phản bác lại một lời. Nàng chỉ cuộn tròn người lại trên nền đất lạnh lẽo, bờ vai gầy guộc run lên bần bật.
"Khụ... khụ..."
Một ngụm m.á.u tươi đen ngòm từ khóe môi nàng trào ra, thấm đẫm mảng y phục màu đỏ rực – bộ y phục mà Bạch Hành đã đích thân ép nàng mặc vào sáng nay để làm mồi nhử thay cho Diệp Chi Dao. Nàng ngước đôi mắt ngập nước, mờ mịt và bi thương tột độ lên nhìn Bạch Hành, giọng nói vỡ nát như tiếng tơ đồng đứt đoạn:
"Phụ thân... nhi thần ăn cắp ngọc bội sao? Khụ khụ... Trên người nhi thần không có lấy một tấc sắt, kinh mạch suy kiệt, làm sao có thể qua mặt hàng chục hộ vệ áo đen để giật lấy ngọc bội từ tay nhị muội? Huống hồ... huống hồ vừa rồi, chính nhi thần đã lấy thân mình cản đao cho muội ấy..."
Nói đến đây, Lục Tang Tửu cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương trên lưng áo do đao phong của thích khách sượt qua lại rỉ m.á.u, khiến nàng lảo đảo rồi ngã gục xuống. Nước mắt rơi lã chã, từng giọt từng giọt nện xuống mặt đất, bi thương đến mức khiến những kẻ sắt đá nhất xung quanh cũng phải động lòng.
"Nhị muội... muội nói ta trộm ngọc bội của muội sao?" Lục Tang Tửu hướng ánh mắt tuyệt vọng về phía Diệp Chi Dao, nụ cười thê lương nở trên môi. "Năm xưa ở Vọng Vân Tuyết Sơn, ta cõng Thái t.ử điện hạ trốn chạy dưới lớp tuyết dày suốt ba ngày ba đêm. Đôi chân ta bị hàn khí xâm nhập đến mức tàn phế nửa năm, kinh mạch cũng vì thế mà suy nhược đến tận bây giờ. Điện hạ tặng ngọc bội này cho ta, dặn ta mang đến hoàng thành nhận thưởng..."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.