Nữ Phụ Lục Trà Đoạt Mệnh Bạch Liên Hoa

Chương 13:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngay khoảnh khắc đó, kiếm quang của Bạch Hành và đám hộ vệ cũng vừa vặn giáng xuống. Vài tên thích khách bị c.h.é.m bay đầu, m.á.u tươi phun trào như suối. Đám sát thủ nhận thấy viện binh đã đến đông đủ, biết không thể hạ sát mục tiêu, lập tức ném b.o.m khói, hỏa tốc rút lui vào sâu trong rừng sương mù.
Trận huyết chiến diễn ra ch.óng vánh nhưng để lại một hiện trường vô cùng t.h.ả.m liệt. Cỗ xe ngựa xa hoa của Diệp Chi Dao vỡ nát tươm, cỗ xe đỏ đi đầu thì cắm đầy mũi tên. Và trung tâm của sự chú ý, chính là hai nữ t.ử đang ôm nhau đẫm m.á.u trên mặt đất.
"Dao nhi! Dao nhi của ta!" Bạch Hành vứt bỏ thanh kiếm đầy m.á.u, điên cuồng lao đến, quỳ thụp xuống đất.
Lão vội vàng gạt thân thể đang thoi thóp của Lục Tang Tửu sang một bên, hoàn toàn không bận tâm đến việc bả vai nàng đang tuôn m.á.u ồ ạt, chỉ chăm chăm ôm lấy Diệp Chi Dao mà kiểm tra. "Dao nhi, con có sao không? Có bị thương ở đâu không? Kẻ nào dám động đến con, vi phụ nhất định sẽ tru di cửu tộc hắn!"
Bị phụ thân gạt mạnh, vết thương trên vai Lục Tang Tửu ma sát với nền đất đá, đau đến mức nàng phải nhíu mày, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Nhưng trong lòng nàng lại đang cười lạnh. Tốt lắm, Bạch Hành, sự tuyệt tình của lão càng bộc lộ rõ ràng, vở kịch uất ức này của nàng sẽ càng hoàn hảo.
Đám đông quý tộc, phu nhân, và các thiếu gia tham gia cuộc đi săn lúc này cũng đã tụ tập lại vây quanh thành một vòng tròn. Bọn họ chứng kiến cảnh tượng trước mắt, không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Đại tiểu thư Xích Phong Viện, người vốn bị đồn thổi là phế vật, yếu ớt, tâm cơ, giờ phút này lại nằm lay lắt trên vũng m.á.u, cả người nhuộm đỏ để đỡ đao cho thứ muội. Trong khi đó, Thất Tình Hầu thân là phụ thân, lại tàn nhẫn hất văng ân nhân cứu mạng của nữ nhi mình sang một bên, chỉ để quan tâm xem nhị tiểu thư có bị trầy xước chút da thịt nào không.
Sự bất công ngút trời này khiến ánh mắt của vô số người bắt đầu thay đổi.
Diệp Chi Dao lúc này mới hoàn hồn. Ả đẩy tay Bạch Hành ra, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Lục Tang Tửu đang nằm thoi thóp dưới đất. Nỗi sợ hãi qua đi, thay vào đó là sự tức giận điên cuồng bùng nổ.
Chỉ có ả là người trong cuộc, chỉ có ả mới cảm nhận rõ ràng nhất lực đạo của Lục Tang Tửu ban nãy. Chính con tiện nhân này đã cố tình lao đến, khóa c.h.ặ.t t.a.y chân ả, biến ả thành tấm bia thịt thu hút toàn bộ thích khách. Vết c.h.é.m kia cũng là do ả ta cố tình mượn lực xô đẩy của ả để tự rước lấy!
"Tiện nhân! Ngươi dám hãm hại ta!" Diệp Chi Dao mất đi toàn bộ phong thái thanh tao thường ngày, ả lảo đảo đứng dậy, chỉ tay thẳng vào mặt Lục Tang Tửu mà rít lên: "Là ngươi! Ngươi cố ý dẫn sát thủ tới chỗ ta! Ngươi muốn mượn đao g.i.ế.c người! Phụ thân, người phải làm chủ cho con, tiện nhân này muốn hại c.h.ế.t con!"
Cả khu rừng xôn xao. Những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên không ngớt.
Lục Tang Tửu nằm trên mặt đất, đôi mi dài khẽ chớp, những giọt nước mắt trong suốt như pha lê lăn dài qua gò má dính m.á.u, tạo thành những vệt bi thương đến nao lòng. Nàng cố gắng chống một tay xuống đất, nửa người rướn lên, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như dải lụa rách bay trong gió:
"Muội muội... muội đang nói gì vậy... Tỷ tỷ... tỷ tỷ thấy xe ngựa của muội bị lật... thích khách lại đông như vậy... Tỷ tỷ chỉ sợ muội xảy ra chuyện... Phụ thân đã nói... muội là Phượng mệnh... là hy vọng của toàn bộ Thất Tình Hầu Phủ... Mạng của tỷ tỷ tiện tì... c.h.ế.t cũng không đáng tiếc... nhưng muội... muội tuyệt đối không thể có mệnh hệ nào..."
Nói đoạn, Lục Tang Tửu lại ho khan một tràng, m.á.u tươi từ miệng phun ra, nhuộm đỏ cả một vạt cỏ xanh. Nàng ngước đôi mắt ngập tràn sự oan ức và đau đớn nhìn Bạch Hành: "Phụ thân... Tang Tửu vô dụng... không cản được hết đao kiếm cho muội muội... để muội muội hoảng sợ mà sinh ra hoang tưởng... Phụ thân trách phạt Tang Tửu thế nào cũng được... xin đừng giận muội muội..."
Từng câu từng chữ thốt ra, tựa như những mũi kim tẩm độc đ.â.m thẳng vào màng nhĩ của Diệp Chi Dao, đồng thời cũng đập nát chút danh dự cuối cùng của Thất Tình Hầu Phủ trước mặt bao người.
Sự nhẫn nhục đến cùng cực, sự hy sinh không màng mạng sống, và cả câu nói "mạng của tỷ tỷ tiện tì c.h.ế.t không đáng tiếc" đã trực tiếp l*t tr*n sự thiên vị thối nát tột cùng của Bạch Hành. Đám quý tộc xung quanh bắt đầu dùng ánh mắt khinh bỉ, chán ghét nhìn về phía hai cha con họ.
Một vị phu nhân không nhịn được, nhỏ giọng mỉa mai: "Thật là nực cười. Tỷ tỷ ruột thịt liều mạng đỡ đao, m.á.u chảy thành sông, muội muội không những không biết ơn lại còn c.ắ.n ngược một cái, vu oan cho người ta mượn đao g.i.ế.c người. Đao c.h.é.m trên người Lục đại tiểu thư là giả chắc?"
"Đúng vậy, ta thấy Nhị tiểu thư này ngày thường tỏ vẻ Bồ Tát sống, không ngờ tâm tư lại độc ác, bạc bẽo đến mức này."
"Thất Tình Hầu cũng thật hồ đồ, đích nữ tốt như vậy không thương, lại đi sủng ái một kẻ vô ơn bạc nghĩa."
Những lời bàn tán ngày một lớn, lọt rành rọt vào tai Bạch Hành. Sắc mặt lão lúc trắng lúc xanh, lúng túng tột độ. Lão vốn định tương kế tựu kế mượn tay thích khách trừ khử Lục Tang Tửu, nào ngờ sự việc lại biến thành Lục Tang Tửu lấy thân cứu Diệp Chi Dao trước bàn dân thiên hạ. Nếu lúc này lão hùa theo Diệp Chi Dao mà trách phạt Lục Tang Tửu, danh tiếng của Thất Tình Hầu Phủ chắc chắn sẽ thối rữa, thậm chí còn bị triều đình ngự sử tham tấu.
"Dao nhi! Câm miệng ngay!" Bạch Hành gầm lên một tiếng, giáng cho Diệp Chi Dao một cái tát vô hình bằng ánh mắt cảnh cáo. Lão nghiến răng, cố nặn ra một vẻ mặt đau xót, bước tới định đỡ Lục Tang Tửu dậy: "Tang Tửu, con chịu khổ rồi. Phụ thân sẽ lập tức gọi đại phu chữa trị cho con..."
"Tránh ra!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.