Tiếng kêu gào xé ruột xé gan của Lục Tang Tửu vang vọng khắp khu rừng. Nàng dang rộng hai tay, bất chấp đao kiếm vây quanh, lao đến ôm chầm lấy Diệp Chi Dao, dùng chính thân thể gầy gò mặc y phục đỏ rực của mình che chắn cho ả trước hàng chục ánh mắt của sát thủ.
Đám sát thủ áo đen khẽ giật mình. Mục tiêu của chúng là kẻ mặc y phục đỏ. Bây giờ mục tiêu lại tự mình chạy đến ôm lấy một nữ nhân khác.
"G.i.ế.c cả hai!" Tên thủ lĩnh ra lệnh lạnh lùng.
Hàng chục mũi đao nhọn hoắt từ bỏ cỗ xe đi đầu, đồng loạt chuyển hướng, mang theo hàn quang c.h.ế.t ch.óc đ.â.m thẳng về phía hai nữ nhân đang ôm nhau trên mặt đất.
Diệp Chi Dao bị Lục Tang Tửu ôm c.h.ặ.t cứng, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy vô số lưỡi đao đang lao v.út về phía mình. Hơi thở t.ử vong phả thẳng vào mặt khiến ả sợ đến mức trợn ngược mắt, toàn thân cứng đờ không thể nhúc nhích.
Trong vòng tay đang run rẩy vì "sợ hãi" của Lục Tang Tửu, khóe môi đỏ thắm của nàng lại một lần nữa cong lên.
Màn kịch lớn nhất, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Hàng chục luồng hàn quang sắc lạnh xé rách tầng sương mù dày đặc của khu rừng săn b.ắ.n, mang theo sát khí ngập trời giáng thẳng xuống vị trí của hai nữ t.ử đang cuộn lấy nhau trên nền đất ẩm ướt.
Khung cảnh lúc này tựa như một bức tranh quỷ dị. Lục Tang Tửu trong bộ y phục đỏ rực như ngọn lửa ma trơi, cả người run rẩy bám c.h.ặ.t lấy Diệp Chi Dao. Nàng dang rộng vòng tay, dung mạo tái nhợt ngập tràn nước mắt, miệng không ngừng gào thét những lời bi thương tuyệt vọng nhất: "Muội muội! Đừng sợ! Có tỷ tỷ ở đây! Tỷ tỷ sẽ bảo vệ muội!"
Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đang đẫm lệ ấy, tảng băng lạnh lẽo của một ma tôn kiếp trước lại đang tỏa ra sự tĩnh lặng đến rợn người.
Diệp Chi Dao bị ôm c.h.ặ.t đến mức không thể thở nổi. Ả trợn trừng hai mắt, đồng t.ử co rút lại khi nhìn thấy những lưỡi đao nhọn hoắt đang lao v.út về phía mình. Đám thích khách vốn dĩ nhận lệnh nhắm vào cỗ xe ngựa đi đầu, nhắm vào kẻ mặc hồng y. Nhưng ngay trong khoảnh khắc Lục Tang Tửu lao ra khỏi xe, vồ lấy Diệp Chi Dao, toàn bộ hỏa lực và sự chú ý của sát thủ đã bị kéo tuột sang vị trí của ả.
"Tránh ra! Cút ngay! Tiện nhân, buông ta ra!" Diệp Chi Dao gào lên t.h.ả.m thiết, hai tay điên cuồng cào cấu, xô đẩy Lục Tang Tửu.
Nhưng sức lực của Lục Tang Tửu lúc này lại lớn đến kỳ lạ. Nàng tựa như một gông cùm bằng sắt thép, ghim c.h.ặ.t lấy thân thể mảnh mai của thứ muội. Mỗi một tiếng gào thét "bảo vệ" của Lục Tang Tửu vang lên, lại giống như một âm thanh định vị, dẫn dắt lưỡi đao của đám hắc y nhân c.h.é.m xuống.
Vút!
Một thanh trường đao c.h.é.m rách không khí, xẹt qua ngay đỉnh đầu Diệp Chi Dao, gọt đi một lọn tóc tơ mềm mại của ả. Diệp Chi Dao hét lên một tiếng kinh hoàng, cả người mềm nhũn.
"Nhị tiểu thư! Bảo vệ Nhị tiểu thư!"
Từ phía xa, tiếng gầm thét của Bạch Hành và đám hộ vệ Thất Tình Hầu Phủ rốt cuộc cũng vang lên. Bọn họ điên cuồng thúc ngựa lao tới, nhưng khoảng cách vẫn còn nhất đoạn, không thể ngay lập tức giải nguy. Bạch Hành nhìn thấy nữ nhi bảo bối của mình đang nằm trong tầm đao của thích khách, hốc mắt lão muốn nứt toạc, rút kiếm lao ra khỏi lưng ngựa.
Lục Tang Tửu khẽ nheo mắt. Thời gian diễn kịch sắp hết, khán giả cũng đã tề tựu đông đủ. Nàng biết rõ, nếu để đám thích khách thực sự c.h.é.m c.h.ế.t Diệp Chi Dao ngay lúc này, mọi kế hoạch vạch trần "Ánh trăng sáng" ở phía sau sẽ đổ sông đổ bể. Mạng của Diệp Chi Dao, phải để chính tay nàng từ từ lăng trì, tước đoạt từng chút một vinh quang và khí vận mới là sự trừng phạt đích đáng nhất.
Nghĩ đến đây, khóe môi Lục Tang Tửu dưới góc khuất khẽ nhếch lên một nụ cười trào phúng. Nàng mượn lực từ cú đẩy điên cuồng của Diệp Chi Dao, cố tình để thân thể mình hơi xoay đi nửa vòng. Nhìn bề ngoài, giống như Lục Tang Tửu vì quá yếu ớt nên bị muội muội đẩy ngã, nhưng thực chất, nàng đang dùng những bước chân vi diệu nhất để tính toán quỹ đạo của lưỡi đao đang c.h.é.m tới.
Phập!
Âm thanh kim loại xé rách da thịt vang lên khô khốc giữa khu rừng.
"A!"
Lục Tang Tửu ngửa cổ thét lên một tiếng bi t.h.ả.m. Một nhát đao sắc lẹm c.h.é.m thẳng vào bả vai trái của nàng, kéo dài xuống tận giữa lưng. Y phục màu đỏ vốn dĩ đã rực rỡ, nay lại bị m.á.u tươi nhuộm ướt đẫm, bốc lên mùi tanh tưởi nồng nặc.
Cú c.h.é.m thoạt nhìn cực kỳ hung hiểm, m.á.u tuôn xối xả, nhưng chỉ có Lục Tang Tửu mới biết, nàng đã khéo léo vận dụng linh lực mỏng manh còn sót lại để bảo vệ tâm mạch, đồng thời gồng cơ bắp kẹp c.h.ặ.t lưỡi đao, không cho nó chạm đến xương cốt. Đau đớn là thật, nhưng tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng.
Máu từ vết thương của Lục Tang Tửu b.ắ.n tung tóe, vẩy đầy lên gương mặt trắng bệch, thanh thuần như bạch liên hoa của Diệp Chi Dao.
Diệp Chi Dao ngây ngẩn cả người, cảm nhận thứ chất lỏng ấm nóng, dính dớp nhớp nháp trên mặt mình. Ả run rẩy mở to mắt, chỉ thấy Lục Tang Tửu mềm oặt ngã gục lên người mình, lưỡi đao vẫn còn cắm hờ trên bờ vai gầy gò.
"Muội muội... muội không sao... là tốt rồi..." Lục Tang Tửu thoi thóp cất giọng, từng ngụm m.á.u tươi từ khóe miệng trào ra, rớt xuống vạt áo của Diệp Chi Dao. Đôi mắt nàng mở to, ngập tràn sự hiếu thuận và tình tỷ muội sâu đậm, tựa như một người sắp từ giã cõi đời đang cố gắng nhìn người thân lần cuối.
