Ngay khi rèm vừa khép lại, vẻ yếu ớt, tủi nhục trên khuôn mặt Lục Tang Tửu lập tức biến mất sạch sẽ. Nàng tựa lưng vào tấm đệm gấm, rút chiếc khăn lụa thong thả lau đi vệt m.á.u giả trên khóe môi. Trong không gian chật hẹp của cỗ xe, tiếng cười khẽ của nàng vang lên, lạnh lẽo như tiếng quỷ mị gọi hồn dưới cửu tuyền.
"Thế thân sao..." Nàng lẩm bẩm, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên bệ cửa sổ bằng gỗ. "Đã thích chơi trò thế thân, vậy thì hôm nay, ta sẽ cho các ngươi xem, thế thân c.ắ.n ngược chủ nhân sẽ có kết cục đẫm m.á.u thế nào."
Đội kỵ binh mở đường thổi vang tù và. Tiếng chiêng trống nổi lên, báo hiệu đại tiệc săn b.ắ.n chính thức bắt đầu.
Đội hình xe ngựa rùng rùng chuyển động. Cỗ xe ngựa đỏ rực của Lục Tang Tửu đi đầu tiên, bánh xe nghiến lên mặt đất tạo ra những tiếng "lộc cộc" đều đặn. Theo sát ngay phía sau chừng mười trượng là cỗ xe của Diệp Chi Dao, được vây quanh bởi hơn mười tên hộ vệ tinh nhuệ nhất của Thất Tình Hầu Phủ do Bạch Hành tự tay sắp xếp.
Càng tiến sâu vào khu vực Kỳ Sơn Bình Nguyên, sương mù càng dày đặc, tựa như một dải lụa trắng khổng lồ quấn c.h.ặ.t lấy cả đoàn xe. Ánh sáng mặt trời không thể xuyên qua lớp tán lá rừng rậm rạp, khiến không gian trở nên âm u, tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng chim hót líu lo ban sáng đã tắt lịm, thay vào đó là tiếng lá cây xào xạc và tiếng gió rít qua những khe đá.
Lục Tang Tửu ngồi khoanh chân trong xe, nhắm nghiền hai mắt. Dù cỗ thân thể này không có tu vi, nhưng ngũ quan nhạy bén và thần thức tàn dư của Cô Hoàng vẫn giúp nàng cảm nhận được từng sự thay đổi nhỏ nhất trong không khí.
Sát khí.
Một cỗ sát khí lạnh lẽo, tanh tưởi mùi m.á.u đang từ từ khép vòng vây lại trong lớp sương mù phía trước. Bọn chúng đã đến. Những sát thủ được thuê để lấy mạng kẻ mặc y phục đỏ trong cỗ xe đi đầu.
"Kẻ thù của kẻ thù chưa chắc đã là bạn, nhưng mượn đao g.i.ế.c người thì lúc nào cũng dùng tốt." Lục Tang Tửu khẽ mỉm cười. Nàng tháo cây trâm ngọc trên đầu xuống, để mái tóc đen dài xõa tung trên bờ vai áo lụa đỏ.
Bên ngoài xe, sương mù đột nhiên cuộn lên dữ dội. Một tiếng xé gió bén nhọn vang lên, x.é to.ạc sự tĩnh lặng của khu rừng.
"Có thích khách! Bảo vệ xe ngựa!"
Tiếng hét thất thanh của gã xa phu vừa cất lên đã bị cắt đứt bởi một âm thanh phập nghẹn ngào. Máu tươi b.ắ.n tóe lên bức rèm nhung đỏ, in thành những vệt hoa mai đen ngòm.
Cỗ xe ngựa của Lục Tang Tửu chao đảo mạnh, con ngựa kéo xe trúng tên độc hí vang t.h.ả.m thiết, hai chân trước khuỵu xuống khiến toàn bộ cỗ xe lao đ.â.m sầm về phía trước.
Cùng lúc đó, từ trong sương mù, mười mấy bóng đen mang theo sát khí ngút trời tay cầm loan đao sáng loáng đồng loạt lao ra. Ánh mắt của chúng khóa c.h.ặ.t vào cỗ xe ngựa màu đỏ đang lún sâu trong lớp bùn đất.
"G.i.ế.c kẻ mặc áo đỏ! Không để lại người sống!" Tên thủ lĩnh áo đen gầm lên.
Ở phía sau, nghe thấy tiếng động, đám hộ vệ bảo vệ cỗ xe của Diệp Chi Dao lập tức rút gươm giáo.
"Nhị tiểu thư, phía trước có phục kích! Chúng ta mau lui lại!" Tên đội trưởng hộ vệ hét lớn, quất roi thúc ngựa định kéo xe của Diệp Chi Dao quay đầu bỏ chạy, bỏ mặc cỗ xe đi đầu của Lục Tang Tửu trong vòng vây sát thủ.
Bên trong xe, Diệp Chi Dao nghe tiếng c.h.é.m g.i.ế.c thì sợ hãi che miệng, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên sự đắc ý điên cuồng. C.h.ế.t đi! Lục Tang Tửu, tiện nhân nhà ngươi c.h.ế.t đi! Chỉ cần ngươi c.h.ế.t, Ngọc bội Linh Hư sẽ là của ta, thân phận ân nhân cứu mạng năm xưa cũng vĩnh viễn là của ta!
"Mau! Tăng tốc lùi lại!" Diệp Chi Dao gào lên với xa phu.
Con ngựa bị roi quất mạnh, hí lên đau đớn và vùng lên lao vọt đi. Trọng lượng của cỗ xe kết hợp với lực giật đột ngột tạo ra một áp lực khổng lồ lên các trục bánh.
Và rồi...
Rắc!
Một âm thanh vỡ vụn khô khốc vang lên, chìm lấp trong tiếng binh khí va chạm nhưng lại rõ mồn một trong tai Lục Tang Tửu.
Chốt hãm trục bánh xe bên phải của cỗ xe Diệp Chi Dao, nơi đã bị Lục Tang Tửu âm thầm phá hoại, hoàn toàn gãy nát. Bánh xe bằng gỗ lim lập tức tuột khỏi trục, văng ra ngoài lăn lông lốc trên mặt đất.
Mất đi trọng tâm khi đang di chuyển với tốc độ cao, toàn bộ cỗ xe ngựa xa hoa của Diệp Chi Dao lật nghiêng, đập mạnh xuống nền đất đá với một tiếng rầm chấn động. Khung gỗ vỡ nát, cửa xe bung ra.
"Á á á!"
Diệp Chi Dao phát ra một tiếng la hét thê t.h.ả.m, cả người lộn nhào, bị hất văng từ trong thùng xe ra ngoài bãi đất trống, lăn vài vòng trong bùn đất, bộ y phục màu lam nhạt thanh tao lập tức lấm lem, tóc tai rũ rượi như một kẻ điên.
Sự biến đổi đột ngột này khiến cả đám thích khách lẫn hộ vệ Thất Tình Hầu Phủ đều sững sờ trong tích tắc.
Ngay khoảnh khắc đó, bức rèm của cỗ xe ngựa đỏ đang bị vây hãm phía trước đột ngột bị xé toạc. Lục Tang Tửu, với mái tóc xõa tung và bộ y phục đỏ rực như ngọn lửa ma trơi, từ trong xe lảo đảo lao ra ngoài.
Nàng không chạy trốn vào rừng, cũng không lùi lại phía sau. Nàng mang theo vẻ mặt hoảng loạn tột độ, đôi mắt ngập tràn nước mắt bi thương, chạy thẳng về phía Diệp Chi Dao đang lồm cồm bò dậy trên mặt đất.
"Muội muội! Muội muội cẩn thận!"
