"Tỷ tỷ vẫn chưa ra sao?" Diệp Chi Dao khẽ c.ắ.n môi dưới, đôi mắt ngấn nước nhìn về phía sương phòng, giọng nói mang theo sự lo lắng giả tạo. "Thân thể tỷ ấy còn yếu, hay là để nữ nhi ngồi xe ngựa đi đầu..."
"Hồ đồ!" Bạch Hành nhíu mày cắt ngang, giọng nói trầm ổn vang lên đủ để những người xung quanh nghe thấy. "Nàng ta là đích nữ của Thất Tình Hầu Phủ, mang trọng trách cầu phúc cho gia tộc trong lễ săn b.ắ.n là vinh dự và nghĩa vụ. Con là thứ muội, sao có thể tranh giành vị trí này?"
Những lời đạo mạo của Bạch Hành vừa thốt ra, đám đông xung quanh đã bắt đầu xì xào to nhỏ. Ai mà không biết Thất Tình Hầu Phủ từ trước đến nay chỉ sủng ái Nhị tiểu thư, vị Đại tiểu thư kia sống chẳng khác nào cái bóng. Hôm nay tự nhiên lại đề cao quy củ đích thứ, ép một kẻ ốm yếu đi đầu đội hình?
Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Đám đông bỗng chốc im bặt, vô thức dạt ra hai bên. Từ trong sương mù, Lục Tang Tửu chậm rãi bước tới. Nàng khoác trên người bộ y phục đỏ rực, sắc đỏ gay gắt tôn lên làn da trắng bệch và khuôn mặt tiều tụy nhưng lại mang một vẻ đẹp ma mị, bi thương đến nao lòng. Bước chân nàng lảo đảo, dường như gió thổi mạnh một chút cũng có thể ngã gục.
Nhìn thấy bộ y phục trên người nàng, đồng t.ử Diệp Chi Dao đột ngột co rút, bàn tay giấu trong ống tay áo siết c.h.ặ.t đến mức móng tay ghim vào lòng bàn tay. Ả biết rõ bộ y phục đó mang ý nghĩa gì, đó là tấm bùa đòi mạng.
Lục Tang Tửu đi đến trước mặt Bạch Hành, thân thể run lên bần bật. Nàng đột nhiên khuỵu gối xuống, dập đầu một cái thật mạnh xuống nền đá lạnh lẽo.
"Tửu nhi... tạ ơn phụ thân ân điển!"
Giọng nói của nàng nức nở, nước mắt tuôn rơi lã chã, từng giọt từng giọt thấm ướt vạt áo lụa đỏ. Nàng ngẩng khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt lên, ánh mắt ngập tràn sự cảm kích và xót xa, nhìn Bạch Hành như nhìn một vị thần linh vừa ban phát đặc ân cứu rỗi.
"Từ nhỏ Tửu nhi đã ốm yếu, chưa từng được làm gì rạng danh gia tộc. Hôm nay phụ thân không chê bai, cho phép nữ nhi mặc bộ y phục trân quý nhất, ngồi cỗ xe ngựa đi đầu để gánh vác trọng trách cầu phúc... Nữ nhi... nữ nhi dù có thịt nát xương tan, cũng tuyệt đối không làm phụ thân thất vọng!"
Nói xong, nàng che miệng ho sặc sụa. Kẽ tay trắng bệch rỉ ra một vệt m.á.u đỏ thẫm, ch.ói mắt vô cùng.
Cả bãi tập kết chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Các vị phu nhân, tiểu thư xung quanh biến sắc. Một màn "hiếu nữ cảm tạ ân thâm" này qua con mắt của những kẻ sống trong lầu son gác tía nhiều năm liền lập tức bị l*t tr*n bản chất.
Cho một đứa con gái bệnh tật nôn ra m.á.u mặc y phục đỏ ch.ót giống hệt muội muội nó, rồi đẩy nó lên xe ngựa đi đầu vào khu rừng bãi săn? Đây gọi là cầu phúc cái gì? Đây rõ ràng là muốn đẩy nó đi c.h.ế.t thay!
Ánh mắt của mọi người nhìn Bạch Hành và Diệp Chi Dao lập tức thay đổi, từ nể trọng chuyển sang nghi ngờ, khinh bỉ và lạnh nhạt.
Sắc mặt Bạch Hành cứng đờ, gân xanh trên trán giật giật. Lão không ngờ Lục Tang Tửu lại chơi trò này. Nàng ta ngoan ngoãn vâng lời, không oán trách nửa câu, lại còn dập đầu tạ ơn khiến lão hoàn toàn rơi vào thế bí, trở thành một gã phụ thân tàn nhẫn, m.á.u lạnh trong mắt thiên hạ. Nếu bây giờ lão rút lại lệnh, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.
"Đứng lên đi." Bạch Hành c.ắ.n răng, thanh âm rít qua kẽ răng. "Đã biết vinh dự thì phải hoàn thành cho tốt. Lên xe ngựa đi."
"Vâng, phụ thân."
Lục Tang Tửu ngoan ngoãn gật đầu, bám vào cánh tay tỳ nữ để đứng dậy. Nàng xoay người, bước về phía cỗ xe ngựa lớn nhất đang đỗ phía trước. Ngay phía sau cỗ xe của nàng, là cỗ xe ngựa dành cho Diệp Chi Dao.
Khi đi ngang qua cỗ xe của thứ muội, bước chân của Lục Tang Tửu đột nhiên lảo đảo.
"A!"
Nàng kêu lên một tiếng thất thanh, cả người ngã nhào về phía trước, vai đập mạnh vào trục bánh xe ngựa của Diệp Chi Dao.
"Tỷ tỷ!" Diệp Chi Dao đứng cách đó không xa giả vờ kinh hô, nhưng lại lùi lại nửa bước vì sợ bị vấy bẩn.
Không ai nhìn thấy, trong khoảnh khắc cả thân thể Lục Tang Tửu che khuất trục bánh xe, một cây trâm bạc mảnh như sợi tóc từ trong tay áo nàng đã phóng ra. Bằng nhãn quan và lực đạo tinh chuẩn đến đáng sợ của một ma tôn, mũi trâm đ.â.m thẳng vào chốt gỗ hãm trục bánh xe. Nàng khẽ xoay cổ tay, một luồng kình lực nhỏ bé nhưng sắc bén truyền vào, làm nứt gãy cấu trúc bên trong lõi chốt gỗ nhưng bề ngoài không hề để lộ một tia tì vết.
Chiếc chốt này sẽ không gãy ngay lập tức. Nhưng chỉ cần xe ngựa đi vào đường rừng xóc nảy, hoặc khi phải tăng tốc đột ngột, nó sẽ vỡ vụn.
"Ta không sao..." Lục Tang Tửu chật vật bám vào bánh xe đứng lên, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tủi thân. Nàng nhìn Diệp Chi Dao, nở một nụ cười yếu ớt nhưng đầy thâm ý. "Làm muội muội chê cười rồi. Muội muội đi đường... nhất định phải cẩn thận nhé."
Diệp Chi Dao chạm phải ánh mắt của Lục Tang Tửu, không hiểu sao sống lưng bỗng dâng lên một trận hàn khí. Ả gượng cười: "Tỷ tỷ mới là người phải cẩn thận."
Lục Tang Tửu được tỳ nữ đỡ lên cỗ xe ngựa đi đầu. Bức rèm nhung đỏ buông xuống, che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ bên ngoài.
