Bạch Hành lảo đảo, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi hột tuôn rơi lã chã trên trán. Lão c.ắ.n răng, không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết khom lưng càng thấp: "Quốc Sư đại nhân minh xét... Hạ quan... hạ quan dạy dỗ con cái không nghiêm..."
"Nếu đã không nghiêm, thì đừng để nàng ta ở lại đây chịu khổ thêm nữa." Tạ Ngưng Uyên xoay người, vạt áo trắng tung bay tạo thành một vòng cung hoàn mỹ. "Đưa đại tiểu thư về sương phòng nghỉ ngơi. Đêm nay, không ai được phép quấy rầy nàng."
Phán quyết của Quốc Sư chính là thiên mệnh. Bạch Hành dù có mười lá gan cũng không dám cãi lại. Lão nuốt cục tức nghẹn ở cổ họng, vẫy tay ra hiệu cho hai tỳ nữ tiến lên dịu dàng đỡ Lục Tang Tửu dậy.
Lục Tang Tửu mượn lực của tỳ nữ đứng lên. Nàng vẫn cúi đầu, bả vai run rẩy, sụt sùi nức nở. Diệp Chi Dao đứng cách đó không xa, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức rỉ m.á.u, đôi mắt trừng trừng nhìn Tang Tửu đầy phẫn hận. Ả không cam tâm! Kế hoạch dâng rượu làm nhục hoàn hảo của ả, thế mà lại biến thành bàn đạp để tiện nhân này lấy được lòng thương cảm của thiên hạ, thậm chí còn kinh động đến cả Quốc Sư!
Khi được dìu đi ngang qua bàn của Diệp Chi Dao, bước chân của Lục Tang Tửu hơi chậm lại. Nàng khẽ nghiêng đầu. Dưới góc độ chỉ có hai người nhìn thấy, khóe môi vương vệt nước mắt của nàng khẽ nhếch lên, tạo thành một khẩu hình im lặng.
Đêm nay tỷ tỷ ngủ rất ngon, ngày mai đi săn, đến lượt muội.
Diệp Chi Dao hô hấp ngưng trệ, đồng t.ử co rút lại. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng ả.
Lục Tang Tửu chậm rãi bước ra khỏi Vọng Nguyệt Lâu, bỏ lại phía sau một dạ yến đã hoàn toàn sụp đổ về mặt danh tiếng đối với Thất Tình Hầu Phủ. Gió đêm thổi lướt qua dải lụa trắng trên tóc nàng. Trò chơi "lục trà" này, nàng chơi rất vui vẻ. Bạch Hành muốn dùng nàng làm mồi nhử thích khách trong cuộc đi săn ngày mai sao?
Được thôi. Nàng sẽ cho bọn chúng thấy, thế nào là mồi nhử tự tay đào mồ chôn thợ săn. Ánh mắt từ đài cao ban nãy đã chứng minh, con cờ nàng đặt xuống, đã bắt đầu phát huy tác dụng rồi.
Sương mù buổi sớm tại Lạc Nhai Sơn Trang đặc quánh, mang theo cái lạnh buốt thấu xương lùa qua từng khe cửa sổ bằng gỗ mộc trạm trổ.
Lục Tang Tửu ngồi trước gương đồng. Sắc mặt nàng vẫn tái nhợt như tờ giấy xuyến chỉ, nhưng sâu trong đáy mắt lại tĩnh lặng và lạnh lẽo đến rợn người. Hôm nay là ngày khai mạc đại tiệc săn b.ắ.n, một sự kiện trọng đại quy tụ toàn bộ hoàng thân quốc thích và các danh gia vọng tộc của Linh Hư vương triều.
Cánh cửa sương phòng khẽ kẹt mở. Hai tỳ nữ cúi gầm mặt, rón rén bước vào. Trên tay các nàng là một khay gỗ t.ử đàn, bên trên xếp ngay ngắn một bộ y phục lụa tơ tằm màu đỏ rực, thêu chìm họa tiết mẫu đơn bằng chỉ vàng rực rỡ. Kèm theo đó là một bộ trang sức hồng ngọc lấp lánh, tinh xảo đến từng chi tiết.
"Đại tiểu thư..." Tỳ nữ cất giọng run rẩy, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt nàng. "Hầu gia có lệnh, hôm nay đích thân tiểu thư sẽ dẫn đầu đội hình xe ngựa của Thất Tình Hầu Phủ tiến vào bãi săn để cầu phúc cho gia tộc. Xin người mau ch.óng thay y phục."
Lục Tang Tửu khẽ rũ mi mắt, khóe môi cong lên một độ cong nhạt nhòa nhưng tràn ngập mỉa mai. Màu đỏ rực rỡ này, họa tiết mẫu đơn kiêu kỳ này... toàn bộ Lạc Nhai Sơn Trang, thậm chí toàn bộ kinh thành đều biết, đây chính là phong cách ăn mặc đặc trưng của Nhị tiểu thư Diệp Chi Dao.
Một đích nữ vốn dĩ ốm yếu, quanh năm chỉ mặc đồ trắng hoặc xanh nhạt như nàng, hôm nay lại đột ngột bị phụ thân ép khoác lên người bộ y phục rực rỡ mang đậm dấu ấn của thứ muội, lại còn được giao vị trí "dẫn đầu" đội hình đi vào khu rừng đầy sương mù và dã thú.
Mục đích của Bạch Hành đã rành rành ngay trước mắt. Lão muốn dùng nàng làm mồi nhử. Lão biết rõ trong bãi săn hôm nay đã được bố trí sẵn thích khách nhắm vào Diệp Chi Dao để cướp đoạt Ngọc bội Linh Hư. Và để bảo vệ "Ánh trăng sáng" mang Phượng mệnh trong lòng lão, lão không ngần ngại đẩy cốt nhục ruột thịt của mình ra làm tấm khiên thịt, làm một kẻ thế thân c.h.ế.t thay hoàn hảo.
"Ta biết rồi." Lục Tang Tửu dịu dàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự yếu ớt như gió thoảng. "Các ngươi lui ra đi, để ta tự mặc."
Đợi hai tỳ nữ lui hẳn, Lục Tang Tửu vươn tay chạm vào lớp lụa đỏ lạnh lẽo. Kiếp trước là ma tôn Cô Hoàng, nàng từng dẫm lên không biết bao nhiêu biển m.á.u, màu đỏ đối với nàng chính là màu của sự tàn sát và chiến thắng. Bạch Hành tưởng rằng khoác lên người nàng bộ y phục này là ký bản án t.ử hình cho nàng sao?
Nàng khẽ v**t v* cây trâm bạc cài trên mái tóc, ánh mắt lóe lên tia sát khí lạnh lẽo. Trò chơi đi săn này, ai là thợ săn, ai là con mồi, còn chưa biết được đâu.
Khu vực tập kết trước cổng Lạc Nhai Sơn Trang vô cùng náo nhiệt. Tiếng ngựa hí vang, tiếng bánh xe ngựa cọ xát vào nền đá xanh lạo xạo. Các phu nhân, tiểu thư và công t.ử của các đại gia tộc đều đã tề tựu đông đủ.
Bạch Hành chắp tay sau lưng, đứng uy nghi trước cỗ xe ngựa mạ vàng xa hoa nhất của Thất Tình Hầu Phủ. Bên cạnh lão, Diệp Chi Dao hôm nay lại mặc một thân y phục màu lam nhạt vô cùng mộc mạc, trên đầu chỉ cài một cây trâm ngọc bích đơn giản. Vẻ kiều diễm thường ngày được thay thế bằng sự thanh tao, mỏng manh như đóa sen trắng e ấp trong sương sớm.
