"Trời ơi... Vết thương kia... là bị ngược đãi bao nhiêu năm mới thành ra như vậy?"
"Thất Tình Hầu Phủ... Bạch Hành... Lão ta lại ra tay tàn độc với chính cốt nhục của mình sao?"
"Mang tiếng là đích nữ, vậy mà sống không bằng một con súc vật! Thảo nào sáng nay nàng ta thà nhận tội thay muội muội cũng không dám hé răng nửa lời. Hóa ra là bị đ.á.n.h đến mức sợ hãi tột độ!"
"Diệp Chi Dao kia còn giả vờ tỷ muội tình thâm cái gì? Nhìn vạt áo dính rượu của ả ta đi, có khác gì m.á.u của tỷ tỷ nàng ta không?"
Dư luận hoàn toàn đảo chiều. Lưỡi d.a.o ngôn luận sắc bén vô hình lập tức chĩa thẳng vào Bạch Hành và Diệp Chi Dao.
Bạch Hành ngồi trên ghế chủ tọa, sắc mặt từ đỏ chuyển sang tím tái, tròng mắt hằn lên những tia m.á.u vằn vện. Lão tức điên lên được. Những vết roi đó đúng là do lão sai người đ.á.n.h mỗi khi Tang Tửu không chịu nghe lời, không chịu ngoan ngoãn làm bia đỡ đạn cho Chi Dao. Nhưng đó là chuyện cấm kỵ trong hậu viện, làm sao có thể phơi bày trước bàn dân thiên hạ, lại còn ngay trước mặt Quốc Sư?!
"Nghịch nữ! Ngươi làm trò điên khùng gì vậy? Người đâu, đại tiểu thư phát điên rồi, mau lôi nó xuống hầu hạ uống t.h.u.ố.c!" Bạch Hành gầm lên, sát khí bùng nổ, định phái hộ vệ lên cưỡng chế lôi Lục Tang Tửu đi để bịt miệng.
Diệp Chi Dao cũng hoảng loạn không kém. Ả không ngờ Lục Tang Tửu lại dám dùng khổ nhục kế tàn nhẫn này để xé rách lớp mặt nạ của ả. Ả bước tới, định đưa tay kéo áo Tang Tửu lên che giấu, miệng lắp bắp: "Tỷ tỷ... tỷ phát bệnh rồi, để muội dìu tỷ về..."
"Đừng chạm vào ta!" Lục Tang Tửu hét lên, hất mạnh tay Diệp Chi Dao ra. Cú hất tay không dùng sức nhưng do Diệp Chi Dao đang lúng túng, ả lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt ngã nhào, dáng vẻ chật vật vô cùng, chẳng còn đâu khí chất "bạch liên hoa" thanh cao ban nãy.
Lục Tang Tửu vẫn nằm úp mặt trên sàn khóc nức nở, đôi vai gầy rung lên từng chập, trông đáng thương đến mức khiến sỏi đá cũng phải động lòng.
Nhưng, không một ai biết rằng, dưới mái tóc đen xõa rượi che khuất tầm nhìn của đám đông, khóe môi đang vùi vào khuỷu tay của Lục Tang Tửu lại nhếch lên một nụ cười cực kỳ thỏa mãn. Nụ cười nửa miệng lạnh lẽo, tàn nhẫn, mang đậm phong thái của một ma tôn vạn người khiếp sợ, hoàn toàn đối lập với những giọt nước mắt ủy khuất đang tuôn rơi.
Và, nụ cười ấy, vô tình lọt trọn vào một ánh mắt.
Trên đài cao, Tạ Ngưng Uyên hơi nghiêng đầu. Vị trí của chàng cao hơn tất thảy, góc nhìn bao quát toàn bộ Vọng Nguyệt Lâu, vừa vặn bắt được khoảnh khắc Lục Tang Tửu ngẩng nhẹ mặt lên trong chớp mắt.
Chàng nhìn thấy rất rõ. Nước mắt lưng tròng, nhưng đôi đồng t.ử lại trong vắt, tĩnh lặng, ẩn chứa một sự giảo hoạt và tàn nhẫn đến kinh người. Đứa trẻ đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, van xin sự thương hại kia, thực chất đang dùng chính sự yếu đuối làm lưỡi d.a.o, từng nhát từng nhát lăng trì danh tiếng của cả gia tộc mình.
Động tác lần tràng hạt của Tạ Ngưng Uyên khẽ khựng lại. Một hạt Bồ Đề Châu bằng gỗ t.ử đàn ma sát vào ngón tay cái, phát ra một âm thanh cực nhỏ. Khóe môi luôn giữ vẻ từ bi, lạnh nhạt của Quốc Sư bỗng dưng vẽ lên một đường cong như có như không.
Thú vị.
Một đích nữ phế vật bị giam cầm trong hậu viện, lại có thể sở hữu tâm trí thâm độc, diễn xuất xuất thần nhập hóa đến nhường này sao? Kẻ mang mệnh cách thực sự bị che giấu... xem ra không phải là đóa bạch liên hoa đang lúng túng dưới kia, mà là con thú hoang đang mài nanh giấu vuốt dưới lốt thỏ non này.
Bạch Hành thấy hộ vệ chần chừ vì áp lực của đám đông, liền vỗ mạnh tay xuống bàn, tức giận quát: "Còn ngây ra đó làm gì? Lôi nó xuống!"
Hai gã hộ vệ vội vàng lao tới. Nhưng ngay khi tay bọn chúng sắp chạm vào y phục của Lục Tang Tửu, một giọng nói trầm thấp, thanh lãnh, mang theo sức mạnh xuyên thấu tâm can vang vọng từ trên đài cao.
"Chậm đã."
Chỉ hai chữ. Đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng lại như mang theo uy áp ngập trời. Toàn bộ âm thanh trong Vọng Nguyệt Lâu bị dập tắt ngay tắp lự. Hai gã hộ vệ như bị điểm huyệt, cứng đờ người giữa không trung, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo.
Bạch Hành giật mình thon thót, vội vàng đứng dậy, khom lưng chắp tay hướng về phía đài cao: "Quốc Sư đại nhân... nghịch nữ thân mang trọng bệnh, tinh thần hoảng loạn, nói năng hàm hồ, làm dơ bẩn mắt ngài. Hạ quan đây là muốn đưa nó đi trị liệu..."
Tạ Ngưng Uyên chậm rãi đứng lên. Tăng y trắng lướt qua mặt sàn bằng bạch ngọc, không phát ra tiếng động. Chàng bước đến sát lan can đài cao, ánh mắt lạnh nhạt từ trên cao nhìn xuống Bạch Hành, sau đó lướt qua Diệp Chi Dao đang run rẩy, và cuối cùng dừng lại trên bóng hình nhỏ bé đang nằm phục dưới đất của Lục Tang Tửu.
"Bệnh từ tâm mà ra, thương từ cốt mà thành." Tạ Ngưng Uyên nhàn nhạt mở miệng, giọng nói như chuông đồng vang vọng cõi lòng. "Thất Tình Hầu Phủ lấy 'Tình' làm gốc, quy củ nghiêm ngặt, bần tăng luôn ngưỡng mộ. Hôm nay được tận mắt chứng kiến 'gia pháp' của Hầu gia, quả thực... mở mang tầm mắt."
Lời nói không mang theo nửa phần hỏa khí, nhưng lại như một cái tát trời giáng tát thẳng vào mặt Bạch Hành. Chữ "gia pháp" được nhấn mạnh đầy mỉa mai, trực tiếp l*t s*ch lớp mặt nạ đạo đức giả của lão trước mặt toàn bộ quý tộc vương triều.
