Dường như cảm nhận được ánh nhìn dò xét, Tạ Ngưng Uyên khẽ mở mắt. Đôi đồng t.ử sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ thu ngàn năm không gợn sóng lướt xuống, vừa vặn va chạm với ánh mắt của Lục Tang Tửu.
Chỉ một cái chớp mắt, Lục Tang Tửu lập tức thu hồi ánh nhìn, rụt cổ lại, diễn tròn vai một đích nữ nhát gan, thấp kém. Nàng ngoan ngoãn ngồi vào chiếc bàn nhỏ được xếp ở góc khuất nhất của Thất Tình Hầu Phủ, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi đũa ngọc trên bàn.
Nhưng Diệp Chi Dao nào chịu để nàng được yên. Sự việc ban sáng đã khiến ả mất hết mặt mũi, hình tượng "bạch liên hoa" bị sứt mẻ nghiêm trọng. Tối nay, dưới sự chứng kiến của Quốc Sư và toàn bộ hoàng thân quốc thích, ả nhất định phải đòi lại món nợ này, mượn cớ dẫm nát thể diện của Lục Tang Tửu xuống bùn đen.
"Tỷ tỷ..."
Giọng nói ngọt ngào, trong trẻo như chim oanh cất lên, phá vỡ bầu không khí gượng gạo của gia tộc. Diệp Chi Dao thướt tha đứng dậy, tay bưng một chén rượu bằng ngọc lưu ly chứa đầy quỳnh tương thơm ngát. Ả bước đến trước mặt Lục Tang Tửu, nụ cười trên môi ôn nhu đến mức khiến người ta nổi da gà.
"Sáng nay Thúy Liễu làm việc hồ đồ, khiến tỷ tỷ chịu kinh hãi, thân thể lại thêm phần suy nhược. Muội muội trong lòng vô cùng áy náy, cả ngày ăn không ngon ngủ không yên. Ly rượu này, coi như muội muội thay mặt nha hoàn kia dập đầu nhận tội với tỷ. Mong tỷ tỷ đại nhân đại lượng, đừng để bụng chuyện cũ, uống cạn ly này để chứng minh tỷ muội chúng ta tình thâm như hải, được không?"
Lời nói của Diệp Chi Dao vang vọng khắp Vọng Nguyệt Lâu, không lớn không nhỏ nhưng đủ để tất cả mọi người đều nghe rõ. Thủ đoạn thật cao minh! Ả ép Lục Tang Tửu vào thế bí. Nếu không uống, Tang Tửu sẽ trở thành kẻ hẹp hòi, chấp nhặt với một tỳ nữ đã c.h.ế.t, không màng đến tình tỷ muội, đ.á.n.h mất thể diện của Hầu phủ. Nhưng nếu uống... với thân thể trúng Diệt Linh Thủy yếu ớt này, một chén rượu mạnh cũng đủ khiến nàng nôn ra m.á.u, thất thái trước mặt Quốc Sư, trở thành trò cười cho thiên hạ.
Bạch Hành ngồi phía trên vuốt râu, gật gù đắc ý. Lão rất hài lòng với cách xử lý của nhị nữ nhi. Vừa thể hiện được sự khoan dung, rộng lượng, vừa ngầm khẳng định vị thế bề trên. Lão trầm giọng hối thúc: "Tang Tửu, muội muội con đã có lòng như vậy, con còn ngây ra đó làm gì? Nhận lấy chén rượu đi!"
Lục Tang Tửu ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn Diệp Chi Dao. Đôi môi nhợt nhạt của nàng run lên bần bật, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t lấy môi dưới đến bật m.á.u. Nàng diễn nét ủy khuất, sợ hãi đến cực điểm, cả thân hình gầy gò co rúm lại như lá khô trước gió bão.
"Muội muội... rượu này... rượu này..." Giọng Tang Tửu đứt quãng, nghẹn ngào.
"Tỷ tỷ đừng sợ, đây là ngự t.ửu Hoàng thượng ban thưởng, vô cùng quý giá, không có độc đâu." Diệp Chi Dao cười tủm tỉm, cố tình nhấn mạnh hai chữ "không độc" để mỉa mai sự việc ban sáng, đồng thời tiến thêm một bước, đưa chén rượu sát vào môi Lục Tang Tửu.
"Ta... ta uống..."
Lục Tang Tửu run rẩy vươn hai tay ra đón lấy chén ngọc. Những ngón tay của nàng run lẩy bẩy, yếu ớt đến mức tưởng chừng không đỡ nổi sức nặng của một cái chén. Diệp Chi Dao đắc ý buông tay ra.
Ngay khoảnh khắc chén ngọc vừa rời khỏi tay Diệp Chi Dao, Lục Tang Tửu đột nhiên lùi lại nửa bước, ánh mắt hoảng loạn tột độ như nhìn thấy quỷ dữ. Hai tay nàng trượt khỏi thành chén.
"Choang!"
Tiếng ngọc lưu ly vỡ nát vang lên chát chúa, x.é to.ạc bầu không khí êm đềm của dạ yến. Rượu quỳnh tương đỏ sậm b.ắ.n tung tóe lên vạt áo trắng tinh khiết của Diệp Chi Dao, trông như những vết m.á.u ghê rợn.
"A!" Diệp Chi Dao hét lên một tiếng thất thanh, lùi lại phía sau.
Nhưng tiếng hét của ả lập tức bị tiếng khóc nấc t.h.ả.m thiết của Lục Tang Tửu lấn át. Nàng ngã khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, những mảnh ngọc vỡ cứa vào đầu gối rỉ m.á.u nhưng nàng tựa hồ không cảm thấy đau đớn. Nàng dập đầu lia lịa, toàn thân phát run, hai tay ôm lấy đầu trong tư thế phòng thủ hoảng loạn cực độ.
"Đừng đ.á.n.h ta! Phụ thân, con sai rồi! Con không dám không uống rượu của muội muội! Con không dám tranh giành với nhị muội nữa! Xin phụ thân đừng dùng roi mây đ.á.n.h con, con đau lắm... con thật sự rất đau..."
Tiếng khóc xé lòng của Lục Tang Tửu khiến toàn bộ Vọng Nguyệt Lâu chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Nhưng điều khiến tất cả mọi người kinh hãi tột độ không phải là lời nói của nàng, mà là cảnh tượng phơi bày trước mắt.
Do động tác ôm đầu kịch liệt, phần ống tay áo rộng lùng thùng của Lục Tang Tửu tuột hẳn xuống qua khuỷu tay, phơi bày tr*n tr** hai cánh tay gầy guộc như củi khô. Trên nền da nhợt nhạt, chi chít những vết sẹo roi vọt đan chéo vào nhau như mạng nhện. Có những vết sẹo lồi lõm đã thâm đen từ lâu, nhưng lại có những vết roi mới bầm tím, rướm m.á.u tươi, thịt da lật lọng trông vô cùng đáng sợ. Cổ tay gầy gò của nàng còn hằn rõ vết xích sắt ăn sâu vào tận xương tủy.
Tiếng hít thở lạnh vang lên tứ phía. Các phu nhân lấy khăn lụa che miệng, ánh mắt hoảng sợ xen lẫn thương xót tột cùng. Các vị đại thần, công t.ử vốn quen với cảnh phong hoa tuyết nguyệt nay nhìn thấy những vết thương tàn bạo trên cơ thể một thiếu nữ mười sáu tuổi, không khỏi rùng mình oán hận.
