Nữ Phụ Lục Trà Đoạt Mệnh Bạch Liên Hoa

Chương 6:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Mùi trầm hương nhàn nhạt lẩn khuất trong sương phòng tĩnh lặng, xua đi phần nào mùi m.á.u tanh còn vương vất trên vạt áo ném nơi góc nệm. Lục Tang Tửu từ từ mở mắt. Cơn đau nhức từ lục phủ ngũ tạng truyền đến, nhắc nhở nàng về tàn dư của thứ kỳ độc Diệt Linh Thủy vẫn đang rình rập phá hủy chút kinh mạch yếu ớt của cỗ thân thể này. Nàng khẽ cử động ngón tay, khóe môi nhợt nhạt vẽ lên một nụ cười trào phúng.
Đường đường là ma tôn Cô Hoàng uy chấn một phương kiếp trước, nay lại phải mượn cái vỏ bọc thê t.h.ả.m, tàn tạ của một đích nữ bị hắt hủi để mưu cầu sinh lộ. Nhưng không sao, kịch bản càng bi đát, lúc lật bàn mới càng thêm phần sảng khoái. Vở kịch ngoài cổng Lạc Nhai Sơn Trang ban sáng chỉ là món khai vị, cơn bão thực sự, giờ mới rục rịch bắt đầu.
"Két..."
Cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo bị đẩy ra không chút nể nang. Một ma ma thân hình thô kệch, vận y phục hạ nhân nhưng thái độ lại vô cùng hống hách bước vào. Mụ ta liếc nhìn Lục Tang Tửu đang nằm thoi thóp trên giường, ánh mắt không giấu nổi sự khinh miệt.
"Đại tiểu thư, Hầu gia có lệnh. Tối nay Lạc Nhai Sơn Trang mở dạ yến đón tiếp các vị quý nhân, Quốc Sư đại nhân cũng đích thân giá lâm. Hầu gia phân phó, dù thân thể người có khó chịu đến đâu, cũng phải lết đến tham dự. Đừng để người ngoài dị nghị Thất Tình Hầu Phủ chúng ta không có quy củ, lại mang tiếng oan cho Nhị tiểu thư!"
Lời lẽ rành rọt, từng chữ như d.a.o găm cắm xuống, ép buộc người bệnh phải tòng mệnh. Lục Tang Tửu ho ra vài tiếng, l.ồ.ng n.g.ự.c kịch liệt phập phồng. Nàng rũ mắt, che đi tia sát ý lạnh lẽo vừa lóe lên, giọng nói thốt ra lại mỏng manh, run rẩy như tơ nhện vương trong gió: "Ta hiểu rồi... Phiền ma ma hồi bẩm phụ thân, Tang Tửu nhất định sẽ đến, tuyệt đối không làm liên lụy đến thanh danh của muội muội..."
Ma ma kia hừ lạnh một tiếng, ném bộ y phục lụa mỏng manh lên bàn rồi quay lưng bỏ đi. Lục Tang Tửu nhìn theo bóng lưng ả, đuôi mắt khẽ nhếch. Bạch Hành quả nhiên là một kẻ trọng sĩ diện đến mức ngu xuẩn. Lão sợ dư luận ban sáng chê cười Thất Tình Hầu Phủ bạc đãi đích nữ, nên tối nay sống c.h.ế.t cũng phải lôi nàng ra để chứng minh gia đình êm ấm, tỷ muội thuận hòa.
Tốt lắm. Đã muốn diễn kịch gia đình hạnh phúc, nàng sẽ cho lão một màn kịch nhớ đời. Lục Tang Tửu gắng gượng ngồi dậy, khoác lên mình bộ y phục lụa mỏng tang. Nàng cố tình không thoa phấn che đi sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cũng không cài trâm ngọc lộng lẫy. Mái tóc đen nhánh chỉ dùng một dải lụa trắng buộc hờ hững. Trước khi bước ra cửa, nàng cẩn thận kéo cao ống tay áo rộng, che khuất đôi bàn tay và cổ tay gầy guộc.
Bên ngoài, Lạc Nhai Sơn Trang đã lên đèn sáng rực một góc trời. Dạ yến được tổ chức tại Vọng Nguyệt Lâu, nơi có đài cao ngắm trăng tuyệt đẹp, xung quanh là hồ nước trong vắt phản chiếu ánh lưu ly lấp lánh. Tiếng sáo trúc du dương hòa cùng tiếng nói cười lanh lảnh của các phu nhân, tiểu thư danh môn tạo nên một khung cảnh thái bình giả tạo.
Ngay khi Lục Tang Tửu vừa bước qua ngưỡng cửa Vọng Nguyệt Lâu, vô số ánh mắt lập tức dồn về phía nàng. Những tiếng xì xào bàn tán vốn đang rôm rả bỗng chốc im bặt, sau đó lại bùng lên như ong vỡ tổ, nhưng âm lượng đã được hạ thấp đến mức tối đa.
"Nhìn kìa, là đại tiểu thư của Thất Tình Hầu Phủ..."
"Sáng nay nôn ra nhiều m.á.u như vậy, suýt mất mạng trước cổng sơn trang, tối nay vẫn bị ép ra đây dự tiệc sao?"
"Suỵt, nói khẽ thôi. Nhìn sắc mặt nàng ta kìa, đi còn không vững, e là bị ép ra đây để dập tắt lời đồn thổi lúc sáng."
"Thật đáng thương, mang tiếng là đích nữ mà sống không bằng một nô tỳ..."
Lục Tang Tửu thu hết thảy những lời thì thầm ấy vào tai, trong lòng thầm tính toán. Nàng cúi gầm mặt, từng bước đi chậm chạp, thân hình mỏng manh rụt rè như một con thỏ nhỏ lạc vào bầy sói. Nàng đi ngang qua dãy bàn của các vị công t.ử, phu nhân, tiến về phía chỗ ngồi của người nhà Thất Tình Hầu Phủ.
Ở vị trí trung tâm, Bạch Hành đang nâng ly rượu, cố nặn ra nụ cười hòa nhã giao bái cùng các vị đại thần. Ngồi bên cạnh lão, không ai khác chính là Diệp Chi Dao. Ả vận y phục màu hồng phấn thêu họa tiết bách hợp, dung mạo thanh tú, thuần khiết như một đóa sen trắng không vướng bụi trần. Giữa trán ả còn điểm một nốt chu sa đỏ ch.ót, càng tôn lên vẻ cao quý của kẻ mang "Phượng mệnh".
Khi thấy Lục Tang Tửu xuất hiện, nụ cười trên môi Bạch Hành cứng đờ lại. Lão trừng mắt, phóng ra một tia cảnh cáo sắc lẹm, ra hiệu cho nàng phải an phận. Diệp Chi Dao thì ngược lại, khóe môi ả khẽ nhếch lên một độ cong cực kỳ vi diệu, ánh mắt lướt qua thân thể tàn tạ của Tang Tửu mang theo nọc độc của loài rắn rết, nhưng rất nhanh đã được giấu nhẹm dưới lớp vỏ bọc quan tâm, lo lắng.
Nhưng, toàn bộ sự chú ý của Lục Tang Tửu lúc này không đặt ở hai kẻ buồn nôn kia. Ánh mắt nàng xuyên qua những tầng lụa mỏng rủ xuống từ trần nhà, hướng thẳng lên đài cao nhất của Vọng Nguyệt Lâu.
Nơi đó, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, dung tục của thế nhân, có một bóng người đang tĩnh tọa. Tạ Ngưng Uyên – Quốc Sư đương triều, pháp hiệu Tịch Trần. Chàng vận một bộ tăng y trắng muốt không nhiễm một hạt bụi, dung nhan tuyệt mỹ đến mức khiến cả trăng sao cũng phải lu mờ. Đôi mắt chàng khép hờ, hàng mi dài đổ bóng xuống gò má như tạc từ ngọc bích. Trên tay chàng, chuỗi Bồ Đề Châu chậm rãi luân chuyển, từng hạt từng hạt trượt qua những ngón tay thon dài, lạnh lẽo. Khí chất xuất trần, từ bi hỉ xả, nhưng lại mang theo một loại uy áp vô hình khiến không ai dám bước lên đài cao quấy rầy.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.